Radio Bụi phấn giảng đường (Phần 2) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 20/11/2013 00:25

Radio: Bụi phấn giảng đường (Phần 2)

779
Share Facebook
Tác giả: Hồng Tâm Người đọc: Hiền Lương Lớn
Tech mix: Hiền Lương Lớn Biên tập: Hoài Xuân
Độ dài: 10:28 Dung lượng: 14.39 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi còn nhớ những năm ấy, mỗi lần có giờ nghỉ, chúng tôi ùa vào ăn uống trong căn tin, tất cả các món đều do các thầy cô trong trường bày bán.

Hủ tiếu của cô tôi không đầy đủ chất liệu như những quán bên ngoài trường, nhưng giờ nghỉ nào cũng đông nghẹt học trò, không còn một chỗ trống. Thầy cô loay hoay với những tô hủ tiếu, lũ chúng tôi thân ái với những câu chuyện học trò rôm rả. Chuông reo, chúng tôi trở vào lớp với tập, với bút, thầy cô lại lên lớp giảng bài.

Thầy cô tôi có em bé nhỏ, ngay cả với số tiền ít ỏi kiếm thêm từ những tô hủ tiếu, cũng không đủ để thầy cô dọn ra một chỗ ở thoải mái, mà vẫn đành phải ở trong một căn nhà nhỏ cuối sân trường.

186-bui-phan-giang-duong-phan-2-1.jpg

Nhưng những khó khăn trắc trở ấy vẫn không ngăn nổi lòng hăng say của cô thầy trên bục giảng, không làm giảm đi những thú vị của các bài giảng trên trường, và suy cho cùng, cũng không làm chùn bước những cô cậu sinh viên trẻ tuổi bước vào nghề nhà giáo.

Tôi ngỡ ngàng trước sự hăng hái của những giảng sinh đến thực tập tại trường. Những thầy cô giáo trẻ này chỉ mới chập chững bước vào nghề cầm phấn, đã đặt hết tâm huyết, nhiệt tình vào từng bài giảng, từng sự tập trung chú ý của chúng tôi. Thầy cô trẻ, trò cũng trẻ nên quen nhau rất nhanh, và cũng dễ dàng gắn bó hơn. Chúng tôi năng động trong những giờ thầy cô lên lớp, mong giúp các thầy cô đạt được điểm thực tập cao, bù lại, các thầy cô dẫn chúng tôi đi cắm trại, đi chơi, dạy chúng tôi hát những bài hát tiếng Anh mà chúng tôi Yêu thích. Những lúc ấy, chúng tôi khâm phục và yêu mến thầy cô chúng tôi vô cùng. Riêng tôi, nhà giáo trở thành nghề nghiệp cao quý và có ý nghĩa nhất trong dân gian.

“Lý tưởng nào rồi cũng phải đương đầu với thực tế. Người ta không thể chỉ sống bằng lý tưởng mà còn phải ăn, phải mặc hàng ngày”. Một cô bạn của tôi, về sau này theo bước chân mẹ làm cô giáo tiểu học, đã có lần viết thư tâm sự với tôi như vậy. Những cặp mắt tròn xoe tin tưởng của các cô bé, cậu bé học sinh là động cơ thúc đẩy của cô bạn tôi trên nghiệp “gõ đầu trẻ”, nhưng mỗi khi vừa ra khỏi cổng trường là thực tế chờ đón với những chuyến đi giao nước ngọt giữa nắng trưa Sài Gòn gay gắt. Đã bao năm trôi qua, cô bạn tôi vẫn hăng say với bục giảng, vẫn cặm cụi với từng chai nước ngọt, và vẫn vui vẻ với cuộc sống.

Sau bốn năm trời ở cấp hai, tôi từ giã mái trường thân thương, từ giã thầy cô, bạn bè cũ để đến với một mái trường cấp ba xa lạ... Nhờ cái quan niệm cổ hủ hóa của cô hiệu trưởng, vốn có cái nhìn gay gắt về chuyện nam nữ học chung trong một lớp, mà tôi may mắn được nếm cái không khí của một lớp toàn phe kẹp tóc, cái không khí tưởng đã bị “diệt vong” từ những ngày tôi lớn lên. Lớp tôi có những bốn mươi tám nàng thiếu nữ, cô nào cũng nghịch ngợm đúng cái nghĩa “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”. Mà ma quỷ dù có trong trường đi nữa, thì có lẽ cũng phải “kiêng nể” đám học trò chúng tôi trong những năm đó. Chỉ mất có mấy ngày đầu vào lớp, chúng tôi đã từ xa hóa lại gần.

Thầy cô thương lớp tôi lắm, không chỉ vì lớp tôi là lớp quy tụ toàn những học sinh giỏi, mà lớp tôi tuy có phá nhưng lại tập trung toàn những tay học siêng nhất trường. Mỗi năm, các lớp khác chỉ có một, hai học sinh được lãnh thưởng, còn lớp tôi thì có đến cả hơn nửa lớp lên “bảng vàng”. Từ hoá học đến toán học, môn nào chúng tôi cũng phải đi học thêm để bắt kịp với bài vở của trường, để chuẩn bị thi vào đại học.

Chúng tôi có được một cô giáo dạy sinh vật thật sinh động, một ông thầy vật lý thật vui tính, và một cô chủ nhiệm thật là hiền. Người mà tôi nhớ nhất trong những năm đó là thầy giáo sinh ngữ của chúng tôi. Lúc ấy, phong trào đi học Anh Văn được hưởng ứng nồng nhiệt ở Sài Gòn, mọi người dường như ai cũng chuẩn bị cho một cuộc sống mới ở một nước khác, và môn Anh Văn trong lớp cũng được các học sinh đặc biệt chú ý một cách rõ rệt. Các khóa học Anh Ngữ ở các trung tâm tháng nào cũng đầy ắp, sách dạy Anh Văn thì ra cuốn nào thì cứ như là sẽ bán hết ngay cuốn đó, vì thế người ta đua nhau mà ra sách. Những kẻ làm ăn manh mún muốn trà trộn vào để kiếm lời dù không biết viết chữ nào cho sách thì tìm cách đi ăn cắp của những người khác, đi in ra bán lấy lời. Mà nhà nước Việt Nam chẳng bao giờ có luật lệ gì để cho tác giả giữ bản quyền của mình đâu mà phải sợ, và thầy tôi là một trong những người tác giả bất hạnh đó.

Thầy tôi viết một cuốn sách dạy văn phạm để cho chúng tôi dùng làm tài liệu tham khảo những giờ lên lớp. Nhưng chẳng hiểu vì sao, một ngày kia, những cuốn sách của thầy lại được bày bán nhan nhản trong các tiệm sách ngoài đường với cái tên nhà xuất bản của một tỉnh gì đó. Thầy tôi vào lớp buồn vô hạn, cái buồn không phải chỉ vì người ta đã đánh cắp nguyên bản của mình mà không trả đồng nào cho kẻ làm tác giả, mà trong đó còn có nỗi buồn nhìn thấy tác phẩm mình nâng niu bao tâm huyết bị người ta lấy đi một cách vô tình như vậy. Thầy tôi như bỗng già đi mất mấy tuổi, lúc đó đứa nào trong đám chúng tôi cũng thương thầy lắm. Chúng tôi biết thầy rất nghèo, nhưng với sức những đứa còn ăn bám gia đình như tôi thì cũng chẳng làm được điều gì.

Ngày trước khi tôi đi, tôi ghé về thăm trường cũ hồi cấp hai. Ngôi trường nhìn bề ngoài có vẻ khang trang hơn, tuy các dãy lớp học vẫn thế, thầy cô mới vào trường cũng khá đông, nhưng các thầy cô cũ của tôi vẫn còn đó. Dãy căn tin là thay đổi lớn nhất của ngôi trường, bởi sự tu bổ khá công phu, trông lớn hẳn lên. Nhưng những người bán hàng trong đó bây giờ là những kẻ đã từng bị nhà trường chê bai là bán hàng rong trước cổng trường, là những kẻ ngày xưa đã bị đuổi lên đuổi xuống, và thức ăn được bày bán là những thứ xưa kia nếu chúng tôi mua phải là sẽ bị phạt, bị phê ngay hạnh kiểm xấu.

Tôi gặp lại thầy cô tôi giờ ngồi bán trước cổng trường. Vừa múc tô bún, thầy tôi vừa kể những biến đổi của trường từ ngày chúng tôi đi. Nhà trường cần tiền chi phí nên bắt đầu cho đấu thầu việc bán căn tin, thầy cô tôi nghèo nên ít vốn, không đóng được cho trường nhiều như những tư nhân bên ngoài, nên đành phải dọn ra trước cổng trường ngồi bán. Và thầy cô tôi bây giờ lại bị đuổi như những ngày xưa những kẻ bán hàng rong bị đuổi. Không biết thức ăn thầy cô tôi bán đã bị mất vệ sinh hơn ở điểm nào, và tôi cũng không hiểu đồ ăn được bày bán trong căn tin kia bây giờ đạt được tiêu chuẩn vệ sinh ở chỗ nào... Chỉ biết rằng, những người đang ngồi dầm mưa dãi nắng ngoài kia là thầy cô tôi đó. Đồng lương chết đói của người giáo viên không đủ cho cô tôi gởi đứa con đến trường, không đủ cho thầy tôi đi tìm bác sĩ để chữa bệnh lao phổi...

Thế mà ai về Sài Gòn cũng bảo thành phố mình bây giờ đẹp lắm, thay đổi nhiều lắm... Nhưng bên trong cái thay đổi bên ngoài ấy, có ai ghé vào thăm cảnh sinh hoạt của những nhà giáo như thầy cô tôi không?!!!

Hay người giàu thì càng giàu hơn, và còn thầy cô tôi đã nghèo, không theo kịp nhịp sống của những người khác lại còn nghèo hơn...?!!!

Hơn mười năm sau ngày rời trường tiểu học, tôi tình cờ tìm được địa chỉ thầy chủ nhiệm lớp năm của tôi đang sống bên Nhật. Thầy may mắn hơn những thầy cô khác, với một cuộc sống êm đềm và hạnh phúctrong cả vật chất lẫn tinh thần. Còn tôi, cô học trò ngổ ngáo ngày xưa của thầy, giờ đây sắp tốt nghiệp đạihọc, và lại đang bâng khuâng bước vào một bước ngoặt mới trong cuộc đời.

(Kết truyện)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Khoảng lặng phía sau thầy
2. Ngày đầu tiên đến trường
3. Người thầy - Duy Khoa ft Minh Vương

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:49
Giới thiệu: Anh đã hát cho em bài hát này, giờ em hát cho riêng anh, không phải để từ giã mà để giữ chặt anh lại, mãi mãi... Chưa sống nếu chưa yêu ở Rome
12:36
Giới thiệu: Với danh nghĩa sinh viên cũ về thăm trường họ nhanh chóng được cho vào bên trong và mượn được cây dù của bác bảo vệ tốt bụng. Chiếc dù nhỏ khiến cả hai phải nép sát vào nhau để tránh cơn mưa ngày một nặng hạt.
12:20
Giới thiệu: Đôi khi cô vẫn tự hỏi vì sao ngày xưa mình có thể yêu anh nhiều và vô điều kiện đến vậy? Một đứa con gái sống bằng lòng kiêu hãnh, đã từng nghĩ trong tình yêu mình phải là tất cả, không chấp nhận bất cứ một sự chia sẻ nào dù là nhỏ nhất.
12:14
Giới thiệu: Những ngày tiếp theo, Tùng như quên đi mình có người yêu, anh tràn ngập trong những cử chỉ ngọt ngào dễ thương của Trang. Những tin nhắn ngộ nghĩnh, những hành động bất ngờ khiến trái tim của chàng trai 30 tuổi loạn nhịp.
09:30
Giới thiệu: Trang đứng dậy, cái thân hình nhỏ bé ấy thể hiện rõ cô đang mệt mỏi lắm, nhưng cô vẫn cười thật tươi với Tùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô. Anh đội mũ bảo hiểm cho em đi. Hả, anh chưa đội mũ cho ai bao giờ đâu đấy, kể cả chị Linh.
09:07
Giới thiệu: Lần này, Tùng là người dập máy trước. Anh hiểu cảm giác của Trang, anh biết cô nói như vậy để trả thù Nguyên, anh hơi chạnh lòng, nhưng thực sự anh thấy vui và đến chính bản thân anh cũng không thể lý giải được điều này. 7 giờ tối hôm sau. Em muốn đi đâu?
09:46
Giới thiệu: Làm bồ? Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy. Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ là như thế nào ạ? Làm tất cả những gì như em làm với người yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi. Anh nói thật đấy à.
13:37
Giới thiệu: Càng gần cuối năm thì không khí càng bức bối khó chịu. Rét khô ở đâu kéo về, gây lạnh cóng đôi tay nhưng nóng khô cả cổ. Ở quán cà phê quen, Huy nhìn vào khuôn mặt vị khách xa lạ trước mặt mình.
10:54
Giới thiệu: Em thân yêu... Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao - blognews.am