Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 11) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 27/11/2013 10:12

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 11)

1841
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 13:36 Dung lượng: 15.58 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Hôm nay, ngày đi làm đầu tiên, sổ tay bí quyết sinh tồn trên vạn chữ của tôi giờ rút lại chỉ còn có một chữ: Nhẫn. Đối với sếp có tư thù riêng với mình, phải nhẫn. Đối với đồng nghiệp lúc nào cũng làm tổn thương tâm hồn mình, phải nhẫn. Đối với đống giấy tờ chồng chất lên cao như núi, cũng phải nhẫn.

88 track
Giới thiệu: Hôm nay, ngày đi làm đầu tiên, sổ tay bí quyết sinh tồn trên vạn chữ của tôi giờ rút lại chỉ còn có một chữ: Nhẫn. Đối với sếp có tư thù riêng với mình, phải nhẫn. Đối với đồng nghiệp lúc nào cũng làm tổn thương tâm hồn mình, phải nhẫn. Đối với đống giấy tờ chồng chất lên cao như núi, cũng phải nhẫn.

Chết! Sập bẫy rồi

Đang lúc mặc niệm ủ ê, một giọng nói lạnh lùng từ sau đám giấy tờ cao hơn đầu người kia vang lên: “Tránh ra một chút đi, đừng có cản đường”. Chốn công sở đoàn kết thân ái là then chốt, tôi mang hết bản lĩnh Ngu Công dời núi ra dùng, tiếc là động tác hơi vụng, nên chỉ có thể tròn mắt nhìn đống giấy tờ trắng trắng đổ về phía trước, bộp bộp mấy tiếng, một người đã bị mớ giấy tờ đổ ụp lên, ngã xuống đất. “Xin lỗi, xin lỗi!” - Tôi vội vàng ngồi xuống thu dọn, luôn miệng xin lỗi. “Chân với chả tay thế đấy”.

Một giọng nữ giận dữ giữa những trang giấy vang lên. Cái giọng này nghe cũng hơi quen quen, trong lòng bỗng trỗi dậy một dự cảm không hay, tôi cứng người, cúi thấp trước mắt tôi, chính là băng vệ sinh tỷ tỷ hôm qua! Chị ta đã đứng dậy, hung hăng lườm tôi, tôi vừa luôn miệng xin lỗi, vừa nhanh tay nhặt đống giấy tờ rơi lung tung trên đất. “Bỏ đi, bỏ đi”.

235-chet-sap-bay-roi-phan-11-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 11)

- Có lẽ cũng thông cảm với tôi nên chị ta chỉ khoát tay, - “Sau này để ý một chút là được”. Tôi hơi giật mình, gật đầu. Chị ta liếc nhìn tôi, rồi quay sang nhìn xấp giấy tờ đã được tôi nhặt lại, để lên trên bàn, như sợ tôi lại tái phạm lần nữa, bèn chia đôi cái bàn ra: “Sau này chúng ta coi đây là giới hạn, được không?”. Chị ta phân chia cũng công bằng, thế nên tôi gật đầu đồng ý. “Được rồi”. - Chị ta vừa nói vừa mở ngăn kéo, thản nhiên lấy ra một miếng băng vệ sinh, để lên trên, dặn dò, - “Lấy cái này để đánh dấu nhé”. Tôi tròn mắt, há hốc miệng nhìn miếng băng vệ sinh trắng trắng nằm trên mặt bàn gỗ, yên lặng gật đầu, gật đầu, lại gật đầu.

Hôm nay, ngày đi làm đầu tiên, sổ tay bí quyết sinh tồn trên vạn chữ của tôi giờ rút lại chỉ còn có một chữ: Nhẫn. Đối với sếp có tư thù riêng với mình, phải nhẫn. Đối với đồng nghiệp lúc nào cũng làm tổn thương tâm hồn mình, phải nhẫn. Đối với đống giấy tờ chồng chất lên cao như núi, cũng phải nhẫn. Nhưng đống giấy tờ này mà chỉ dựa vào nhẫn thôi vẫn còn thiếu, còn phải liều nữa. Chuyện ở công ty thực ra cũng không nhiều lắm, tám giờ ba mươi đi làm, tới mười giờ rưỡi, mấy đồng nghiệp đã làm xong việc nhàn rỗi tụ tập đi uống café. Chỉ có mỗi mình tôi phải chống đôi mắt đỏ quạch, sát khí đằng đằng, cạp giấy tờ, múa ngón tay lên bàn phím đánh chữ ầm ầm. Hơn mười hai giờ một chút, tới khi tôi đã phá thông cái quả núi nho nhỏ đó thì cả phòng làm việc chỉ còn lại mỗi mình tôi. Ngón tay co rút lại thành móng gà, dán mắt vào màn hình vi tính quá lâu, đâm ra nhìn xung quanh thấy mắt hoa hết cả lên. Cứ thế lảo đảo đi xuống căng-tin của công ty, tôi mới phát hiện một việc cần phải nhẫn nại nhất. Đó là bị xa lánh.

Nếu như có quan hệ nghiêm chỉnh, ví như nói tôi là em gái, cháu gái gì gì đó của Tống Tử Ngôn, có lẽ người người đều kéo tới nịnh bợ tôi rồi. Nhưng thân phận của tôi lại chẳng rõ ràng gì, kiểu quan hệ nhập nhèm tồn tại trong mắt người khác có chút khó xử. Nữ thì ghen tỵ, nam thì sợ gây sự. Bởi vậy mà tôi vừa vào căng-tin, bầu không khí liền đổi khác. Tôi bưng khay cơm đi tới đâu, người ở đó vội vàng ăn hết cơm rồi tản đi, hòa vào nguyện vọng chính thức tan biến của cách mạng tập thể. Sau khi chịu đủ sự xua đuổi, tôi ngượng ngập tìm một bàn không người, ngồi xuống. Xung quanh ồn ào tiếng nói chuyện, chỉ có tôi đơn thân lẻ bóng. Rất thê lương. Đang ăn, bỗng nhiên có một bóng đen phủ trước mặt mình, tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy có thằng nhóc đang bê khay cơm đứng ngay trước mặt. Tôi hiếm khi thấy có đứa nhóc nào nghiêm chỉnh thế này, rất đẹp trai, mấy thằng nhóc mười tám, mười chín tuổi hầu hết là giống lũ lưu manh hư hỏng, ít đứa nào đẹp trai thế, chỉ riêng mái tóc vừa gọn gàng vừa mềm mại kia đã đáng để người ta thấy thích rồi. Cậu ta nhìn tôi cười, đẹp trai tới mức gái già như tôi cũng phải nhe răng cười đáp lại. Cậu ta bưng khay cơm ngồi xuống phía đối diện, nheo nheo mắt nhìn tôi, nói: “Đêm nay tới nhà tôi đi”. “Phụt!” - Tôi phun miếng cơm trong miệng ra, kinh ngạc, - “Là cậu à?”. “Cô nhận ra rồi à?” - Cậu ta đắc ý nói, rồi kéo kéo mái tóc đen của mình. - “Cô nói không thích tóc vàng nên tôi nhuộm lại thành đen, hôm nay tới nhà tôi đi”. Tôi im lặng vuốt ngực, thằng nhóc này rốt cuộc cố chấp muốn mang con gái về nhà tới mức nào đây? Cậu ta bĩu môi: “Sao cô nói mà không chịu giữ lời thế?”. Tuy rằng cậu bĩu môi nhìn rất đáng yêu, nhưng tim chị đây là tim của King Kong đó, tôi hỏi: “Tôi nói cái gì mà bảo không giữ lời hả? Tôi nói tôi không thích tóc vàng, có nói cậu nhuộm lại tóc đen thì sẽ làm gì gì đó đó với cậu đâu?”. Cậu ta chớp chớp mắt: “Gì gì đó đó là sao?”. Nhìn cái mặt ngây thơ đó, niềm tin sắt đá với bản thân bấy lâu nay của tôi cũng phải dao động, tôi nghiêng người qua, thấp giọng hỏi: “Thế cậu kêu tôi về nhà cùng cậu là muốn làm gì hả?”. Cậu ta đáp: “Xem phim kinh dị, coi một mình sợ lắm”. Cái thằng ranh này, tôi trợn trắng mắt nhìn cậu ta: “Thế sao cứ thích rủ tôi đến nhà buổi tối?”. “Buổi tối coi mới có không khí” – Cậu ta đáp lại tỉnh rụi. Sặc, đây mới là đáp án chính xác sao? Tuy nói là xã hội ngày nay nhìn đâu cũng thấy kẻ háo sắc, nhưng lần này tôi đã nhìn nhầm thật rồi, tôi lắc đầu, thì thào: “Hóa ra không phải là 419 (for one night = chuyện tình một đêm) à”. Không ngờ nói nhỏ thế mà tên nhóc kia cũng nghe được, cậu ta cười hì hì, nhìn tôi:“À, hóa ra cô muốn 419 với tôi à?”. “Ai bảo thế!” - Tôi cãi lại. - “Là tại cậu nói chuyện không rõ ràng, có ai vừa gặp mặt đã mời ngay một thiếu nữ thanh xuân phơi phới tới nhà mình vào buổi tối không?”. Cậu ta nhìn tôi kỳ quái: “Cô có thể đừng dùng ngón chân mà suy nghĩ được không, tôi mà tùy tiện mời con gái làm 419 hả? Hơn nữa, nếu có mời thật, cũng sẽ không mời cô đâu”. Cái giọng kiểu như đương nhiên là thế của cậu ta làm máu nóng của tôi dồn lên, tôi tức, đập bàn đứng dậy: “Tôi thì làm sao? Cậu dựa vào cái gì mà không làm 419 với tôi?”.

Ánh mắt cả căng-tin thoáng chốc dồn hết vào bàn tôi, tôi một chân đạp lên ghế, đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, tất cả đều há hốc mồm ra nhìn tôi, có mấy người cơm đã rớt ra khỏi miệng mà vẫn không để ý. Im lặng rón rén hạ chân xuống, tôi bưng hai tay che mặt, rồi vội vàng chạy nhanh ra khỏi căng-tin, sau lưng còn vọng tới tiếng cười của tên tiểu quỷ vô lương tâm đó. Ăn cơm cũng không xong, tôi ôm cái dạ dày héo quắt trở lại phòng làm việc. Mọi người lần lượt trở về phòng làm việc, tôi lại bị người ta nhòm ngó, còn không quên lên diễn đàn Tianya xem có người tán chuyện về đứa con gái như tôi không. Tới hai giờ chiều, bụng tôi đã trống rỗng, bắt đầu kêu òn ọt biểu tình dữ dội. “Bốp!”. Đầu đau nhói lên, hóa ra là bên đối diện ném qua một hộp bánh nhỏ. Nhìn băng vệ sinh tỷ tỷ ngồi đối diện đang chăm chú nhìn màn hình vi tính như không có chuyện gì, trong lòng tôi thầm cảm kích, dù người ta có cổ quái cỡ nào thì cũng không thể gạt đi tấm lòng tốt đẹp của họ. Cũng như tôi, tuy đã làm mếch lòng không ít người, nhưng vẫn không thể phủ nhận được vầng hào quang của bản thân. Tôi cất hộp bánh quy vào ngăn kéo, thừa cơ không có ai để ý mới dám bẻ bánh ra ăn, “một miếng khi đói bằng cả gói khi no”, ngọt lạ lùng. Nhờ vào mấy miếng bánh cầm cự được tới giờ tan tầm, tôi liếc mắt nhìn bóng mình trong cái gương nhỏ, thấy mặt mày vàng ệch như đang hấp hối. Lê cái thân xác như mất hồn ra cửa công ty, có người vỗ vào vai tôi, Tóc Vàng đang cười hì hì nhìn tôi.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. (Dao Xiang) Hương Lúa - Châu Kiệt Luân

2. Fly Fly Fly - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:34
Giới thiệu: Chúng tôi luôn cạnh nhau vào những cơn mưa. Ồn ào nhưng tĩnh lặng. Còn tôi thì sợ những ngày mưa, nỗi ám ảnh ấy, sự khiếp đảm ấy luôn làm tôi phải rùng mình như có một bàn tay vô hình đặt lên thân thể tôi mà không báo trước.
09:49
Giới thiệu: Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người ấy. Tôi nhớ hoài sự phẫn nộ của Minh dành cho kẻ ấy, cái gương mặt của hắn vẫn phì phèo điếu thuốc, nhả khói đầy phòng, kèm theo lời nói chưa bao giờ khốn nạn hơn: “nó xong đời rồi”.
09:57
Giới thiệu: Hầu hạ khó thế này, thật tình là tôi không thể nào đỡ được nữa, đành phải ngồi im re ngoan ngoãn, chuyên tâm nhìn đường xá dần trở nên vắng vẻ.
11:37
Giới thiệu: Tống Tử Ngôn đưa mic cho tôi: “Vậy thì đây coi như cơ hội cô báo đáp công dạy dỗ của tôi, thay tôi hát một bài đi”. Tôi cự nự: “Em hát không hay”. Hắn nói: “Không sao, hát cái gì cũng được”.
10:58
Giới thiệu: Trời mưa như trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: “Lát em đi sinh nhật chị kế toán trưởng, anh không phải đón em đâu, đón con rồi ăn luôn bên bà ngoại nhé”.
09:47
Giới thiệu: Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn... thịt chó cùng mấy anh em.
10:06
Giới thiệu: Chồng của em ơi, anh có biết không, một cơ số năm nay, quả tim của em, tức là bà vợ anh đấy, đã đập solo liên tùng tục một cách không mệt mỏi. Nó không thèm đếm xỉa đến cái việc phải hòa nhịp với một quả tim khác gì cả.
14:41
Giới thiệu: Tới khi hoàn hồn, tôi mới vội vàng cúi đầu: “Cảm ơn, cảm ơn”. Sung sướng đứng lên ra về. Tới lúc đến gần cửa, giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn lại vang lên: “Còn một chuyện nữa”. “Chuyện gì ạ?” – Tôi quay đầu lại hỏi. Hắn lại tuôn ra một tràng nữa, nghe rất quen tai, là câu ban nãy hắn mới hỏi tôi đây mà. Tôi nghi hoặc nhìn hắn, không lẽ muốn mình trả lời lại lần nữa
13:16
Giới thiệu: Tôi hắng giọng, cố gắng nhớ lại mấy đáp án học lén khi nãy, tuy chả hiểu hắn nói gì, nhưng là phỏng vấn mà, chắc cũng na ná như thế thôi, với những chuyện như thế này tôi rất tự tin.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - myspace.com - sports.ru - xvideo-jp.com - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru