Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 12) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 27/11/2013 10:17

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 12)

1689
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:21 Dung lượng: 10.71 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đứng thẳng người lên, tôi sửa sang bộ dạng, hôm nay gặp rõ nhiều chuyện đáng sợ: giám đốc Tôn, băng vệ sinh tỷ tỷ, còn có cái thằng nhóc xấu xa ấy nữa.

88 track
Giới thiệu: Đứng thẳng người lên, tôi sửa sang bộ dạng, hôm nay gặp rõ nhiều chuyện đáng sợ: giám đốc Tôn, băng vệ sinh tỷ tỷ, còn có cái thằng nhóc xấu xa ấy nữa.

Chết! Sập bẫy rồi

Nhưng tôi biết người mình sắp phải đối mặt tới đây mới là ác liệt, nhất định phải vô cùng thận trọng phấn đấu vượt qua gian khổ, không thì rất có thể chỗ tôi tới tiếp sau đấy chính là bệnh viên tâm thần Gia Tinh đằng sau mình đây.

Nói tới bệnh viện, bỗng nhiên tôi nhớ ra một chuyện, vội vàng chạy tới hiệu thuốc đối diện với bệnh viện mua hai lọ thuốc trợ tim, sau này trước khi đi làm uống một viên, đỡ sinh chuyện. Ra khỏi hiệu thuốc đã thấy Tống Tử Ngôn đang đứng lơ ngơ trước cổng bệnh viện nhìn xung quanh. Tôi vội vàng chạy ngược vào trong hiệu thuốc, xin nhân viên bán hàng cốc nước, uống một viên rồi lại trưng bộ mặt nịnh nọt điển hình chạy ra.

“Ở công ty thế nào?” - Đây là câu hỏi đầu tiên của Tống Tử Ngôn khi thấy tôi. Răng tôi ngứa lên vì hận, nhưng vẫn phải giả bộ ngây thơ hỏi: “Ha ha, tổng giám đốc, về chuyện phân việc của em… có phải đã nhắn nhủ gì đó làm giám đốc Điền hiểu lầm không ạ?”. Không dám hỏi trực tiếp tổng giám đốc, tôi đành phải lôi giám đốc Điền ra làm bia đỡ đạn. Hắn đảo mắt nhìn qua: “Thế nào? Không hài lòng à?”. “Sao lại không ạ?”

236-chet-sap-bay-roi-phan-12-1.jpg

- Tôi vẫn cứng họng nói, - “Hài lòng, quá hài lòng, hài lòng tới mức không thể hài lòng hơn được nữa!”. Hắn mỉm cười: “Hài lòng cái gì? Nói tôi nghe chút xem”. Tôi tỏ vẻ tán đồng một cách trịnh trọng: “Đầu tiên, nội dung làm việc rất phong phú; thứ hai, đồng nghiệp rất thú vị. Hắn gật đầu tán thành: “Khó có nhân viên làm trong một ngày đã cảm nhận được sức mạnh của công ty chúng ta, nhưng cũng phải lưu ý thêm một chút mới được”. “Sao lại thế? Công ty quy tụ toàn nhân viên thập toàn thập mỹ như thế còn phải lưu ý thêm chỗ nào chứ?” - Tôi tròn mắt nhìn nghi ngờ. “Tác phong, là vấn đề tác phong” - Hắn lườm tôi. - “Nhất là vấn đề tác phong chốn công cộng của một số người khi đi ăn ở nhà hàng”. May lúc nãy đã uống thuốc trợ tim, thế nên giờ vẫn có thể tiếp tục tỉnh bơ mặt dày gật đầu tiếp: “Dạ, chuyện này đúng là bức thiết”. Hắn cười nhạt, không nói tiếp nữa. Tôi chỉ coi đây là bóng đêm trước bình minh, không dám lơi lỏng, tiếp tục sẵn sàng nghênh đón quân địch.

Lúc nói chuyện, xe đã chạy rất xa, tôi thường đi lại bằng xe bus nên không thuộc đường lắm, nhưng vẫn có thể khẳng định là đã đi lạc sang chỗ khác rồi. Lý do rất đơn giản, đường từ công ty về trường tôi càng đi càng vắng, người càng ngày càng ít, cây càng ngày càng nhiều, nhưng giờ xe càng chạy càng thấy sầm uất. Tôi nhìn xung quanh: “Tổng giám đốc, có phải chúng ta lạc đường rồi không?”. Hắn đáp: “Không phải cô mang đĩa nhạc cho tôi sao?”. Giờ tôi mới nhớ ra, vội vàng lấy đĩa từ trong túi, dâng lên ngang mày. Hắn lại nói tiếp: “Có qua có lại mới toại lòng nhau, cô đã mất công tìm đĩa, vậy tôi cũng nên mời cô một bữa cơm cho phải phép”. “Không cần, không cần” - Tôi xua tay liên hồi, đi ăn với anh thì sơn hào hải vị có bày trước mắt cũng ăn chẳng thấy vị. Vẫn là câu châm ngôn cũ, quý trọng sinh mạng, tránh xa Yêu nghiệt. Đáng tiếc yêu nghiệt này đạo hạnh cao thâm, một câu nói nhẹ nhàng: “Cô cứ tìm trăm phương ngàn kế khiến tổng giám đốc của mình phải thiếu nợ ân tình, tính làm gì hả?”, đã đủ đánh knock out tôi rồi.

Xe dừng lại ở một nhà hàng khá sang trọng, tôi ôm quyết tâm sống mái theo hắn đi vào. Trong nhà hàng đang mở bản hòa tấu piano và violin, lại đặt cả đài phun nước hoạt động liên tục, tạo nên cảnh tượng tự nhiên mà thanh cao. Một cô gái mặc váy trắng đang đứng sâu bên trong nhà hàng, thoạt trông chẳng khác nào nàng tiên, cúi đầu một góc bốn mươi lăm độ, chỉ có đôi mắt sáng là vẫn liếc nhìn Tống Tử Ngôn. Lại thêm một người nữa bị vẻ bề ngoài che mắt rồi! Tống Tử Ngôn chắc cũng bắt được sóng, sải chân bước tới chỗ kia, rõ ràng đàn ông cũng là loại động vật bị vẻ ngoài hấp dẫn, còn tôi thì chỉ biết cun cút chạy theo sau. Tới bên bàn ăn, Tống Tử Ngôn mới khẽ gật đầu: “Chào cô Lý”. Tiên nữ cười e thẹn, bà cô béo đi cùng tiên nữ đang đứng ngay cạnh cũng gật đầu với chúng tôi: “Cậu chính là cậu Tống mà dì Vương vẫn hay nhắc phải không?”. Tống Tử Ngôn gật đầu, hai người trao đổi thêm mấy câu nữa rồi tất cả ngồi xuống. Tôi chăm chú nghe hết mấy câu, dựa thêm vào trí Thông minh của mình thoáng cái đã đoán ra được ngay đây là đi xem mặt. Chẳng trách Tống Tử Ngôn lại có lòng tốt mời tôi đi ăn thế này, hóa ra là muốn đem tôi ra làm bia đỡ đạn, ăn lộc của vua thì phải gánh nỗi lo của vua, giả làm bạn gái so với những chuyện làm người ta tức chết của Tống Tử Ngôn thì còn thoải mái chán vạn. Thế nên tôi cứ chuyên tâm cúi đầu nhìn bóng mình lờ mờ phản chiếu trên mặt kính đen của cái bàn, khóe miệng cũng kéo lên thành một nụ cười e thẹn tương xứng.

Bà cô béo đi cùng tiên nữ tò mò nhìn tôi, hỏi: “Cậu Tống, vị này là…?”. Tôi đang tính chờ hắn trả lời xong sẽ khẽ khàng nép mình qua đó như chim non nho nhỏ thì giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn đã vang lên: “À, đây là cháu họ xa của tôi, đầu óc không được tốt lắm, để nó ở nhà một mình lại thấy lo nên dẫn đi cùng”. Vị tiên nữ kia mở miệng nói câu đầu tiên: “Cậu Tống đúng là người chu đáo”. Rồi lại cúi đầu e thẹn. Cái đầu “không được tốt lắm” của tôi ngẩng phắt lên, lẽ nào tôi đoán nhầm, lần này không phải tới phá việc xem mặt của Tống Kim Quy sao? Nhìn tiên nữ đang ngồi đối diện, tôi thầm mặc niệm trong lòng, kiếp này bị Tống Tử Ngôn coi trọng, chắc chắn kiếp trước cô phải là nhân vật đẳng cấp cỡ Hitler rồi.

Đang nghĩ linh tinh, nhân viên phục vụ đã cầm menu đi tới: “Quý khách muốn gọi gì ạ?”. Tống Tử Ngôn nói: “Được rồi, để chúng tôi xem thực đơn rồi gọi món”. Nhân viên phục vụ đặt menu xuống, Tống Tử Ngôn với tay qua lấy luôn, chú ý, chính xác là “giật” lấy chứ không thèm nhường cho đối phương, hai người ngồi bên kia mặt tối sầm lại, mím môi không nói câu nào. Tống Tử Ngôn chậm rãi lật menu, năm phút sau chỉ chỉ vào món nào đó trong ấy: “Chúng tôi gọi mấy món này”. Thực đơn được nhân viên thu lại, hắn gọi gì chúng tôi cũng chẳng rõ, còn tôi chỉ biết cả ngày nay chỉ ăn có mỗi hộp bánh quy nhỏ, dạ dày đã sớm teo quắt lại rồi. Nếu Tống Tử Ngôn đã định cái thân phận cháu gái cho tôi thì cũng chẳng cần ăn uống e thẹn làm gì, bèn lấy ngay đôi đũa, vừa nghịch, vừa chờ. Đương lúc Tống Tử Ngôn với tiên nữ trao đổi qua lại mấy câu tìm hiểu khách sáo thì thức ăn đã được bưng lên.

Trên bàn là hai cái đĩa, đĩa này là cải xào xanh xanh, đĩa kia là đậu phụ trắng trắng, rất chay rất tốt. Chờ món chính bưng lên, tôi gắp mấy đũa nhai từ tốn, bên kia cũng động đũa một chút gọi là. Tất cả nhìn qua đều thấy rất tốt đẹp, nhưng… nhưng… món chính có phải là làm quá chậm rồi không? Tôi giơ tay gọi nhân viên phục vụ: “Chị có thể vào bảo với nhà bếp làm món chính nhanh hơn một chút được không?”. Nhân viên phục vụ nhìn Tống Tử Ngôn một cách kỳ quái rồi đáp: “Anh đây đã gọi hai món kia rồi đấy ạ”. Ánh mắt còn có chút khinh thường, đối với tính keo kiệt của Tống Tử Ngôn, pha thêm chút khó hiểu, đối với bộ dạng chỉnh tề sang trọng của hắn. Tôi cũng thấy khó hiểu, nhưng không dám hỏi nhiều, chỉ “a” lên một tiếng đầy thất vọng rồi buông đũa xuống. Tiên nữ và bà cô béo đi cùng mặt cũng hơi biến sắc, buông đũa theo.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Suger Is In My Life - Jeon Soo Yeon

2. Spring, Fly High - Jeon Soo Yeon

3. Fly Fly Fly - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:35
Giới thiệu: Về ký túc xá thì chỉ còn gần nửa tiếng nữa là tới giờ tắt đèn, tôi lục tung đồ đạc tìm đĩa CD. Tiêu Tuyết nằm giường trên ló mặt ra khỏi rèm, hỏi thăm: “Cái gì đấy mày, dọn nhà hả?”.
09:34
Giới thiệu: Chúng tôi luôn cạnh nhau vào những cơn mưa. Ồn ào nhưng tĩnh lặng. Còn tôi thì sợ những ngày mưa, nỗi ám ảnh ấy, sự khiếp đảm ấy luôn làm tôi phải rùng mình như có một bàn tay vô hình đặt lên thân thể tôi mà không báo trước.
09:49
Giới thiệu: Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người ấy. Tôi nhớ hoài sự phẫn nộ của Minh dành cho kẻ ấy, cái gương mặt của hắn vẫn phì phèo điếu thuốc, nhả khói đầy phòng, kèm theo lời nói chưa bao giờ khốn nạn hơn: “nó xong đời rồi”.
09:57
Giới thiệu: Hầu hạ khó thế này, thật tình là tôi không thể nào đỡ được nữa, đành phải ngồi im re ngoan ngoãn, chuyên tâm nhìn đường xá dần trở nên vắng vẻ.
11:37
Giới thiệu: Tống Tử Ngôn đưa mic cho tôi: “Vậy thì đây coi như cơ hội cô báo đáp công dạy dỗ của tôi, thay tôi hát một bài đi”. Tôi cự nự: “Em hát không hay”. Hắn nói: “Không sao, hát cái gì cũng được”.
10:58
Giới thiệu: Trời mưa như trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: “Lát em đi sinh nhật chị kế toán trưởng, anh không phải đón em đâu, đón con rồi ăn luôn bên bà ngoại nhé”.
09:47
Giới thiệu: Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn... thịt chó cùng mấy anh em.
10:06
Giới thiệu: Chồng của em ơi, anh có biết không, một cơ số năm nay, quả tim của em, tức là bà vợ anh đấy, đã đập solo liên tùng tục một cách không mệt mỏi. Nó không thèm đếm xỉa đến cái việc phải hòa nhịp với một quả tim khác gì cả.
14:41
Giới thiệu: Tới khi hoàn hồn, tôi mới vội vàng cúi đầu: “Cảm ơn, cảm ơn”. Sung sướng đứng lên ra về. Tới lúc đến gần cửa, giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn lại vang lên: “Còn một chuyện nữa”. “Chuyện gì ạ?” – Tôi quay đầu lại hỏi. Hắn lại tuôn ra một tràng nữa, nghe rất quen tai, là câu ban nãy hắn mới hỏi tôi đây mà. Tôi nghi hoặc nhìn hắn, không lẽ muốn mình trả lời lại lần nữa
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - bhg.com - bartarinha.ir - samanyoluhaber.com - junkmail.co.za - explosm.net - empflix.com - zerohedge.com - famitsu.com - ilbe.com - sport.pl