Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 14) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 28/11/2013 07:08

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 14)

1589
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:41 Dung lượng: 13.38 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lúc về tới ký túc xá đã khuya lắm rồi, đành phải kêu cô ở dưới lầu ra mở cổng cho đi vào. Một cước đá văng cửa phòng, tôi chẳng còn đủ sức mà đi đánh răng rửa mặt nữa, lăn ngay lên giường nằm, mệt xác, mệt tim quá à! Mấy đứa cùng phòng còn chưa ngủ, đứa nào cũng dán mắt vào màn hình chiến đấu hăng hái, Tiêu Tuyết không thèm đếm xỉa tới tôi, nói: “Tần Khanh, tuần sau chuẩn bị k

88 track
Giới thiệu: Lúc về tới ký túc xá đã khuya lắm rồi, đành phải kêu cô ở dưới lầu ra mở cổng cho đi vào. Một cước đá văng cửa phòng, tôi chẳng còn đủ sức mà đi đánh răng rửa mặt nữa, lăn ngay lên giường nằm, mệt xác, mệt tim quá à! Mấy đứa cùng phòng còn chưa ngủ, đứa nào cũng dán mắt vào màn hình chiến đấu hăng hái, Tiêu Tuyết không thèm đếm xỉa tới tôi, nói: “Tần Khanh, tuần sau chuẩn bị k

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi vẫn nhắm nghiền hai mắt: “Kịch bản gì?”. “Tiết mục đặc biệt cho ngày mùng một tháng năm, mỗi lớp phải có một tiết mục, lớp chúng ta đăng ký diễn kịch, phòng chúng ta phụ trách kịch bản”. “Thế dựa vào cái gì mà bắt tao viết kịch bản hả?”. Nó thản nhiên đáp lại tỉnh bơ: “Đây là kết quả sau khi mọi người đã bàn bạc và thống nhất”.

Tôi trừng mắt nhìn mấy đứa con gái không biết thẹn là gì kia, cái được gọi là kết quả sau khi mọi người bàn bạc chỉ đơn giản là đứa nào cũng chối đây đẩy, rồi đổ vấy hết lên cái đứa không có mặt lúc đó là tôi đây. Tôi nghiến răng nói: “Không viết! Chúng mày không thấy tao nhọc như xác chó chết queo đấy à? Chúng mày có còn lương tâm không hả?”. Tiêu Tuyết vẫn thản nhiên: “Lương tâm bọn tao mày đã ăn hết rồi đó, giờ lương tâm mày lớn thế thì đi phục vụ nhân dân đi!”. Tự mang đá thả vào chân mình, cuối cùng tôi cũng lãnh hội được rồi.

238-chet-sap-bay-roi-phan-14-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 14).

Hôm sau, vì đã uống thuốc trợ tim, tôi vô cùng bình tĩnh tới công ty. Mới ngồi xuống, băng vệ sinh tỷ tỷ đã đưa qua một miếng băng vệ sinh trắng trắng. Mặc dù đã chuẩn bị đầy đủ, giọng tôi vẫn hơi run run: “Đây… đây là gì ạ?”. Chị ta nói: “Đây là số di động giám đốc Triển bên bộ phận khai thác kỹ thuật bảo đưa cho cô”. Tôi cầm miếng băng nhìn một cái, há, trên đó quả nhiên có một dãy số viết bằng bút mực. Hóa ra miếng băng này cũng có công dụng thay thế được cho giấy, một thứ đa dụng, băng vệ sinh tỷ tỷ, chị thực sự đã được quán triệt quá triệt để rồi! Nhưng giám đốc Triển là ai? Sao lại đưa số di động cho tôi? Không lẽ… không lẽ… Mặc dù tôi cũng tự biết mình rất là xuất sắc, nhưng không ngờ tình lại tới nhanh như thế. Nhất thời đỏ mặt lên. Tôi vẫn hay mơ mộng về một câu chuyện tình công sở, nhất là với giám đốc Triển lấp lánh ánh vàng kia, khiến tôi vừa nghe thấy thôi đã có cảm giác tim đập loạn lên. Mơ tưởng vẩn vơ hết cả buổi sáng, tới giờ ăn cơm trưa tôi cũng chẳng để ý bị người khác xa lánh, bưng khay cơm mà người cứ nhẹ lâng lâng. Vừa ngồi xuống đã thấy Tóc Vàng đi tới.

Tôi kêu: “Ôi trời, tới vừa đúng lúc, tôi đang tìm cậu đây”. Trong mắt cậu nhóc phát ra tia vui mừng:“Tìm tôi? Có phải tối nay muốn tới nhà tôi không hả?”. Em trai Tóc Vàng! cuộc sống của em rốt cuộc chán tới mức nào mà thành người như thế này, lại còn cố chấp quyết kéo người khác tới nhà coi phim kinh dị mới được là như thế nào hả! Nhưng mà vẫn có việc phải hỏi nên thái độ của tôi hãy còn rất hữu hảo: “Chuyện đó thì… chúng ta nói sau đi, giờ tôi hỏi cậu người này trước đã”.“Ai?”. “Giám đốc Triển bộ phận khai thác kỹ thuật”. Tóc Vàng nhìn tôi kỳ quái: “Cô hỏi anh ta làm gì?”. Phật dạy: không thể nói. Tôi sáp lại gần, hạ nhỏ giọng xuống: “Trông anh ta như thế nào hả?”. Cậu nhóc nghĩ một lát rồi nói: “Không khác tôi là mấy”. “Cao lắm à?”. “Không thua tôi là mấy”.“Tuổi tác thế nào?”. “Không hơn tôi là mấy”. “Bốp!” - Tôi lấy đũa gõ vào đầu cậu ta một cái, - “Cái gì mà không khác là mấy, nói thẳng ra cậu là giám đốc Triển được rồi”. Tóc Vàng vẫn dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn tôi, chậm rãi nói: “Tôi ở bộ phận khai thác kỹ thuật, bộ phận ấy có một người họ Triển”.

Ý nghĩ nhảy bật ra tức thì, hai người này có quan hệ gì sao? Với lại tôi cũng đâu có biết cậu ta họ gì! Cậu nhóc nghiêng đầu nhìn tôi như đang chờ coi trò vui, xem tôi có phản ứng như thế nào, tôi chớp mắt nghi hoặc nhìn lại. Mặt cậu ta từ từ trầm xuống, cuối cùng vẩy đũa đứng dậy đi mất. Đồ nhóc con thất thường! Mà thôi, chuyện tình ái đào hoa có thể bàn lại sau, giờ quan trọng nhất là cái kịch bản chết tiệt kia. Chiều cũng khá rảnh rỗi, tôi vừa ngồi làm bảng báo cáo, vừa ngồi nghĩ sườn kịch bản, tới lúc hết giờ làm việc đã làm xong phần khung, chỉ cần thêm thắt vào chút đỉnh là được. Tôi vươn người duỗi chân tay, bây giờ mới để ý thấy đồng nghiệp trong phòng đã về gần hết, đi thang máy xuống tầng một, mới ra khỏi cổng công ty đã thấy Tống Tử Ngôn dựa người trước xe hút thuốc phì phèo. Chuông báo động réo lên, tôi vội vàng ép người vào tường rồi từ từ đi ra ngoài.

“Tần Khanh!” - Ác ma cất giọng. Tôi vội vàng cười trừ: “Ầy, tổng giám đốc, khéo quá trời”. Hắn liếc nhìn bảng hiệu ở cửa công ty, trầm mặc. Một lát sau mới vỗ vỗ lên xe: “Lên xe”. Acid trong dạ dày dâng cao, lưỡi run run: “Tổng giám đốc, không phải đi xem mặt nữa chứ ạ?”. “Không phải”. “Vậy sếp có chuyện gì khác không ạ?”. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, biết lần này mà làm quân cảm tử thì còn biết đường đi mua thuốc trước. Hắn nhướn mày lên hỏi: “Thế không có chuyện thì không thể tìm cô à?”. “Có! Đương nhiên là được rồi!”. Chỉ sợ anh tìm tôi toàn là chuyện xấu. “Lên xe”. - Hắn nói ngắn gọn, tôi nơm nớp lo sợ ngồi vào bên trong, vừa thắt dây an toàn xong, nhìn qua kính chiếu hậu đã thấy bóng tên nhóc Tóc Vàng đang đứng trước cổng công ty lạnh lùng nhìn tôi. Giờ ai ở cái công ty này cũng có thể làm mình làm mẩy với tôi, ngay cả một thằng nhóc xấu xa cũng có thể, chết mất! Xe nhẹ nhàng chạy thẳng về trường, tôi suýt nữa thì không tin được có việc an bình thế này. Nghi ngờ liếc nhìn Tống Tử Ngôn một cái, lẽ nào hắn đặc biệt đến đưa tôi về? Ý nghĩ vừa nảy ra trong đầu đã bị tôi bóp chết ngay từ lúc còn trong tế bào não, tuyệt đối không thể vì vết thương đã lành sẹo mà quên đi nỗi đau. Nhưng hôm nay hắn bình thường tới khác thường, tôi cũng chậm rãi thả lỏng cảnh giác, bắt đầu suy nghĩ tiếp mấy chi tiết nhỏ cho kịch bản. “Nghĩ gì đấy?” - Hắn hỏi. Tôi thành thật đáp: “Đang nghĩ kịch bản”. “Hở? Kịch bản?”. Tôi gật đầu, nhớ tới lũ con gái vô lương tâm, nhịn không nổi lại nghiến răng ken két: “Em phải viết một kịch bản ngược tới chết mới được”. “Ngược?” - Hắn khẽ nhíu mày, hiển nhiên là không hiểu. Tôi giải thích cặn kẽ: “Ngược nghĩa là ngược đãi”. “Là hành hạ về mặt thể xác hả?”.“Đó cũng là một loại trong ấy, nhưng em lại có xu hướng thích hành hạ ngược tâm hơn, là hai người Yêu nhau tới chết đi sống lại, chết lại sống đi, hết lần này tới lần khác cũng không thể được ở bên nhau”. Tôi bỗng nhiên hung hăng hẳn lên. Hắn nhìn tôi qua kính hậu: “Bệnh quá”. Tôi tỉnh bơ: “Em bệnh, em thích thế”. Một lát sau, hắn nói: “Kể sơ qua kịch bản của cô đi”. Tôi hắng giọng:“Kịch bản của em là viết về chuyện tình của Hoàng Thế Nhân và Bạch Mao Nữ”. Cái rãnh giữa hai hàng lông mày Tống Tử Ngôn càng lúc càng sâu thêm: “Chuyện tình của Hoàng Thế Nhân và Bạch Mao Nữ?”. Tôi gật đầu: “Kịch bản chuẩn nhất là phải sáng tạo, với lại, em sáng tạo hoàn toàn dựa vào sự thật. Trước hết, Hoàng Thế Nhân là ai, là kẻ thuộc giai cấp thống trị thời bấy giờ, mà Bạch Mao Nữ là ai, là một thiếu nữ cô đơn ốm yếu, cái này cơ bản là dựa trên cốt truyện của Cô bé Lọ Lem. Rồi Hoàng Thế Nhân gia thế hiển hách chỉ một lần nhìn lướt qua gương mặt đẹp đẽ lạnh lùng của Bạch Mao Nữ mà đã khắc ghi trong lòng, nhưng hắn không biết rằng đây là tình yêu, chỉ có thể dựa vào quyền thế của mình mà cướp lấy nàng. Thậm chi còn khiến cha con Bạch Mao Nữ phải chia lìa, nhưng cái này cũng là để chứng minh rằng dục vọng chiếm hữu của Hoàng Thế Nhân với Bạch Mao Nữ vô cùng mạnh mẽ. Cả cuộc đời nàng chỉ được phép có một người đàn ông duy nhất là hắn, trừ hắn ra, nàng không được phép nghĩ về ai, ngay cả người cha của mình”.“Cầm thú.” - Tống Tử Ngôn kết luận.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Suger Is In My Life - Jeon Soo Yeon

2. Call Me Maybe - Carly Rae Jepsen

3. Fly Fly Fly - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:21
Giới thiệu: Đứng thẳng người lên, tôi sửa sang bộ dạng, hôm nay gặp rõ nhiều chuyện đáng sợ: giám đốc Tôn, băng vệ sinh tỷ tỷ, còn có cái thằng nhóc xấu xa ấy nữa.
13:36
Giới thiệu: Hôm nay, ngày đi làm đầu tiên, sổ tay bí quyết sinh tồn trên vạn chữ của tôi giờ rút lại chỉ còn có một chữ: Nhẫn. Đối với sếp có tư thù riêng với mình, phải nhẫn. Đối với đồng nghiệp lúc nào cũng làm tổn thương tâm hồn mình, phải nhẫn. Đối với đống giấy tờ chồng chất lên cao như núi, cũng phải nhẫn.
11:35
Giới thiệu: Về ký túc xá thì chỉ còn gần nửa tiếng nữa là tới giờ tắt đèn, tôi lục tung đồ đạc tìm đĩa CD. Tiêu Tuyết nằm giường trên ló mặt ra khỏi rèm, hỏi thăm: “Cái gì đấy mày, dọn nhà hả?”.
09:34
Giới thiệu: Chúng tôi luôn cạnh nhau vào những cơn mưa. Ồn ào nhưng tĩnh lặng. Còn tôi thì sợ những ngày mưa, nỗi ám ảnh ấy, sự khiếp đảm ấy luôn làm tôi phải rùng mình như có một bàn tay vô hình đặt lên thân thể tôi mà không báo trước.
09:49
Giới thiệu: Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người ấy. Tôi nhớ hoài sự phẫn nộ của Minh dành cho kẻ ấy, cái gương mặt của hắn vẫn phì phèo điếu thuốc, nhả khói đầy phòng, kèm theo lời nói chưa bao giờ khốn nạn hơn: “nó xong đời rồi”.
09:57
Giới thiệu: Hầu hạ khó thế này, thật tình là tôi không thể nào đỡ được nữa, đành phải ngồi im re ngoan ngoãn, chuyên tâm nhìn đường xá dần trở nên vắng vẻ.
11:37
Giới thiệu: Tống Tử Ngôn đưa mic cho tôi: “Vậy thì đây coi như cơ hội cô báo đáp công dạy dỗ của tôi, thay tôi hát một bài đi”. Tôi cự nự: “Em hát không hay”. Hắn nói: “Không sao, hát cái gì cũng được”.
10:58
Giới thiệu: Trời mưa như trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: “Lát em đi sinh nhật chị kế toán trưởng, anh không phải đón em đâu, đón con rồi ăn luôn bên bà ngoại nhé”.
09:47
Giới thiệu: Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn... thịt chó cùng mấy anh em.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr