Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 15) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Thu, 28/11/2013 07:17

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 15)

1532
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: NewsMedia
Độ dài: 08:07 Dung lượng: 9.29 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - May là xe dừng cách bến xe bus không xa lắm, tôi đành cuốc bộ qua đó, đợi một lát đã có xe tới. Đứng giữa đám người chen lấn anh đẩy tôi kéo, toàn mùi khó chịu, tôi bắt đầu quên đi nỗi tức giận mà nhớ nhung Tống Tử Ngôn.

88 track
Giới thiệu: May là xe dừng cách bến xe bus không xa lắm, tôi đành cuốc bộ qua đó, đợi một lát đã có xe tới. Đứng giữa đám người chen lấn anh đẩy tôi kéo, toàn mùi khó chịu, tôi bắt đầu quên đi nỗi tức giận mà nhớ nhung Tống Tử Ngôn.

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi vừa xuống bến xe bus ở trước cổng trường thì di động đổ chuông. Tôi nghe máy, hóa ra là Tiêu Tuyết, nó nói vô cùng bình thản: “Nghiêm Bằng tới, bọn tao chờ mày ở chỗ cũ”.

Hai chữ “chỗ cũ” như muốn ép nước mắt người ta ra, tôi muốn nói dối mình đang ở thành phố, không về được. Nhưng bà cô Tiêu Tuyết tiếp tục cầm bình nước sôi dội cho tôi phải bỏng: “Đừng hòng trốn, bọn tao thấy mày rồi”. Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên Tiêu Tuyết đang vẫy tay chào tôi đằng sau tấm kính hàng cháo đối diện. Tôi nói: “Được, giờ tao qua đó”.

Lúc vào quán, hai đứa nó đã ăn quá trời rồi, Nghiêm Bằng vẫn rất chăm sóc Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết cũng đối tốt với Nghiêm Bằng, chỉ tiếc là không phải cái tốt mà Nghiêm Bằng muốn. Trước đây tôi thường hay than thở, bảo Nghiêm Bằng vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, sao Tiêu Tuyết vẫn không ưng? Mỗi lần như vậy, Tô Á Văn lại bực mình hỏi, Nghiêm Bằng đẹp trai có tiền thế sao em không Yêu nó đi?

240-chet-sap-bay-roi-phan-15-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 15)

Tôi xùy một tiếng, anh lớn thế rồi sao lại hẹp hòi, để ý nhiều thế, ghen đấy à? Thực ra khi nói những lời ấy, trong lòng cũng thấy ngọt ngào. Thực ra hồi đó người lòng dạ hẹp hòi nhất là tôi, lúc mới yêu Tô Á Văn, mấy anh em của anh còn gọi tôi là em dâu, chị dâu, sau đó bọn họ đều đổi sang tên khác, gọi tôi là Cái Đuôi. Vì ngày nào tôi cũng bám lấy Tô Á Văn. Bọn con trai thích luyện ma thú suốt đêm, tôi cũng xí xớn tham gia, lúc đó bọn họ đã rút ra được một kết luận, tôi cùng tổ với ai thì người đó chắc chắn sẽ thua. Cái chính là chiến thuật của tôi khá thận trọng, trước khi tạo ra được binh sĩ mạnh nhất sẽ không xuất quân, nhưng tới lúc tạo ra được rồi thì đại quân bên kia đã kéo sang áp đảo tới mức không thể làm gì được nữa. Hồi đó nửa đêm trong quán net, câu thường nghe nhất là câu gầm rú của bọn họ: “Em ra đây đi, cứu, cứu, cứu anh!”. Sau bọn họ tuyệt vọng, bắt đầu chơi game 3C, cứ tưởng chơi cái này sẽ không bị ảnh hưởng nhiều lắm, nhưng bi kịch vẫn tiếp diễn như cũ. Hồi đó nửa đêm ở trong quán net, câu thường nghe nhất là câu gầm rú đã được đổi sang phiên bản khác: “Văn, mày coi Cái Đuôi nhà mày ấy, tiền bị nó tiêu hết sạch rồi!”. Mắng thế oan tôi quá, bọn họ đi trước đánh quái, tôi không dám xông lên, trừ việc đứng đằng sau mua sách tiêu tiền thì còn làm được gì nữa đây? Bọn họ cứ la hét thả cửa, nhưng Tô Á Văn chỉ cười, bất kể bọn họ có gào tới mức nổi gân trên trán, kêu gào anh là đồ trọng sắc khinh bạn, anh cũng vẫn chỉ cười. Bọn họ đá anh ra khỏi đội, anh lại chơi cùng tôi, còn phải rất khổ cực để tôi thắng. May sau này tôi sửa được thói quen, chuyển sang mê đọc tiểu thuyết, anh mới không phải để tôi bám theo mấy người bọn họ chém giết. Nhưng tôi cũng có thói quen là đọc tới chỗ nào hay thì phải kéo người bên cạnh cùng xem, hồi đó đang đọc “Thầy giáo cầm thú”, cứ cách ba phút tôi lại kéo anh qua đọc một đoạn cho nghe , anh không hề thấy phiền, rõ ràng đọc giữa chừng chả hiểu gì cũng cười theo. Mỗi lần tôi vừa đọc một đoạn tâm đắc thì từ tai nghe đã loáng thoáng tiếng anh hùng chết trận kêu thảm thiết, sau đó tiếng anh em của anh quát tháo ầm cả hàng net: “Tô Á Văn, mày không có mắt à? Đứng ì ra cho chúng nó chém!”. Anh nói nhìn màn hình nhiều rất hại mắt, mua cho tôi một bộ tiểu thuyết, buổi tối, tôi ngồi cuộn tròn cạnh anh trong quán net coi truyện, nghe tiếng anh nhấn chuột “click, click” rất nhanh. Nói hơi lạ một chút, tôi có cảm giác những âm thanh ấy chính là bản sonate hạnh phúc.

Tiêu Tuyết hay nhìn lúc tôi tràn ngập suy tư: “Rốt cuộc mày có điểm gì đáng để Tô Á Văn động lòng, đáng để anh ta đối xử tốt tới phát bực như thế hả?”. Phải, tôi cũng không biết. Không phải ngay lần đầu tiên gặp gỡ tôi đã phải lòng vẻ ngoài của anh hay sao? Nhưng cách anh đối xử với tôi bây giờ rất tốt. Tôi từng chút từng chút tình nguyện rớt xuống, rớt xuống hố rồi mới phát hiện ra, anh cũng đang đứng ở trong hố, nhưng cái hố anh đứng là của người khác, không phải của tôi. Ngày đó anh nói: “Tần Khanh, em tốt, anh rất thích em, nhưng anh yêu cô ấy, yêu mười năm rồi”. Tôi không tức không khó chịu không đau khổ, tôi chỉ thấy kỳ lạ, anh không yêu tôi, tại sao lại đối tốt với tôi như vậy? Nếu anh đối tốt với tôi như thế tại sao lại không yêu tôi? Câu hỏi này với câu gà đẻ ra trứng hay trứng nở ra gà đã trở thành hai câu hỏi khó có lời giải nhất thế kỷ đối với tôi.

Nghiêm Bằng không hề thay đổi, vẫn nam tính ngời ngời, chỉ có cái vẻ thư sinh là bớt đi nhiều, vừa thấy tôi đã kêu lên: “Cái Đuôi”. Mũi tôi cay cay phải giả vờ quay đi cởi áo khoác ngoài, từ từ qua đó rồi mới hỏi: “Cánh Lớn, cậu phát tài ở chỗ nào đó, có thể mang tớ theo không hả?”. Nghiêm Bằng hỏi: “Không phải cậu vào làm ở công ty XX rồi sao? Chỗ ấy là công ty khoa học kỹ thuật nhất nhì ở thành phố chúng ta đấy”. Đãi ngộ thì tốt, nhưng áp lực lại quá lớn, tôi khua chân múa tay thêm mắm dặm muối đem những đãi ngộ vô nhân đạo mình phải chịu ra nói một lần. Nghiêm Bằng với Tiêu Tuyết bốn mắt nhìn nhau, lúc nghe tôi kể hôm nay Tống Kim Quy dám đá một cô nương như hoa như ngọc là tôi đây xuống ven đường thì Nghiêm Bằng lắc đầu có chút xúc động: “Ngay cả Cái Đuôi cũng đã tìm thấy mùa xuân thứ hai rồi”.

Sặc! Cứ nói như tôi là góa phụ, gái đã ly hôn không bằng, mà điểm quan trọng nhất là, dùng mùa xuân để hình dung Tống Kim Quy là quá đơn điệu rồi, hắn phải là bốn mùa, tuyết mùa đông, mưa đá đầu xuân, mưa rào mùa hè, sương lạnh mùa thu, cứ gặp hắn là phải đề phòng nhỡ đâu có sét lớn đánh cho không còn mảnh giáp, thăng thiên tắp lự. Tôi sụt sịt ra vẻ đáng thương nhìn Nghiêm Bằng: “Cánh Lớn, nể tình quan hệ của hai ta, cậu nhất định phải vớt tớ ra khỏi biển lửa!”. Cậu ta cười ha hả: “Chắc chắn, chắc chắn, chỉ cần lúc tớ có khả năng mà cậu còn sống là được”. Tôi xụ mặt xuống, vùi đầu vào ăn uống. Thực ra cũng là cho cậu ta một cơ hội, người Thông minh chỉ nhìn qua cũng hiểu Nghiêm Bằng tới là để thăm Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết lại giả vờ không biết.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Suger Is In My Life - Jeon Soo Yeon

2. Call Me Maybe - Carly Rae Jepsen

3. Fly Fly Fly - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:41
Giới thiệu: Lúc về tới ký túc xá đã khuya lắm rồi, đành phải kêu cô ở dưới lầu ra mở cổng cho đi vào. Một cước đá văng cửa phòng, tôi chẳng còn đủ sức mà đi đánh răng rửa mặt nữa, lăn ngay lên giường nằm, mệt xác, mệt tim quá à! Mấy đứa cùng phòng còn chưa ngủ, đứa nào cũng dán mắt vào màn hình chiến đấu hăng hái, Tiêu Tuyết không thèm đếm xỉa tới tôi, nói: “Tần Khanh, tuần sau chuẩn bị k
15:10
Giới thiệu: Mặt tiên nữ cứng lại, nhưng hãy còn coi trọng tướng mạo của hắn mà ngoan ngoãn ngồi im tiếp. Bầu không khí lành lạnh, món ăn được bưng lên nhanh chóng, nhưng nếu cho tôi cơ hội được chọn lựa, tôi thà ăn xong mấy món chay lạnh tanh trên bàn rồi lập tức quay về trường úp mì tôm ăn chứ không thèm ngồi ở đây thêm phút nào nữa.
09:21
Giới thiệu: Đứng thẳng người lên, tôi sửa sang bộ dạng, hôm nay gặp rõ nhiều chuyện đáng sợ: giám đốc Tôn, băng vệ sinh tỷ tỷ, còn có cái thằng nhóc xấu xa ấy nữa.
13:36
Giới thiệu: Hôm nay, ngày đi làm đầu tiên, sổ tay bí quyết sinh tồn trên vạn chữ của tôi giờ rút lại chỉ còn có một chữ: Nhẫn. Đối với sếp có tư thù riêng với mình, phải nhẫn. Đối với đồng nghiệp lúc nào cũng làm tổn thương tâm hồn mình, phải nhẫn. Đối với đống giấy tờ chồng chất lên cao như núi, cũng phải nhẫn.
11:35
Giới thiệu: Về ký túc xá thì chỉ còn gần nửa tiếng nữa là tới giờ tắt đèn, tôi lục tung đồ đạc tìm đĩa CD. Tiêu Tuyết nằm giường trên ló mặt ra khỏi rèm, hỏi thăm: “Cái gì đấy mày, dọn nhà hả?”.
09:34
Giới thiệu: Chúng tôi luôn cạnh nhau vào những cơn mưa. Ồn ào nhưng tĩnh lặng. Còn tôi thì sợ những ngày mưa, nỗi ám ảnh ấy, sự khiếp đảm ấy luôn làm tôi phải rùng mình như có một bàn tay vô hình đặt lên thân thể tôi mà không báo trước.
09:49
Giới thiệu: Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người ấy. Tôi nhớ hoài sự phẫn nộ của Minh dành cho kẻ ấy, cái gương mặt của hắn vẫn phì phèo điếu thuốc, nhả khói đầy phòng, kèm theo lời nói chưa bao giờ khốn nạn hơn: “nó xong đời rồi”.
09:57
Giới thiệu: Hầu hạ khó thế này, thật tình là tôi không thể nào đỡ được nữa, đành phải ngồi im re ngoan ngoãn, chuyên tâm nhìn đường xá dần trở nên vắng vẻ.
11:37
Giới thiệu: Tống Tử Ngôn đưa mic cho tôi: “Vậy thì đây coi như cơ hội cô báo đáp công dạy dỗ của tôi, thay tôi hát một bài đi”. Tôi cự nự: “Em hát không hay”. Hắn nói: “Không sao, hát cái gì cũng được”.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - archiveofourown.org - nymag.com - fakt.pl - dawn.com - mainichi.jp - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp