Radio Chết! Sập bẫy rồi (Phần 2) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 23/11/2013 03:22

Radio: Chết! Sập bẫy rồi (Phần 2)

2980
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:37 Dung lượng: 11.01 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Chỉ cần đứng cạnh chiếc xe này thì dù tên đàn ông đó có tầm thường cỡ nào cũng trở nên ưa nhìn, huống chi đứng cạnh nó giờ là người đàn ông đẹp trai như Tống Tử Ngôn. Mà người phụ nữ nào có đàn ông đứng chờ sao lại không thấy vui chứ, huống hồ một đứa ưa hư vinh như tôi, tôi nở nụ cười ngọt ngào hiền lành thục nữ vô cùng hiếm hoi: “Vâng, để thầy đợi lâu rồi.”

88 track
Giới thiệu: Chỉ cần đứng cạnh chiếc xe này thì dù tên đàn ông đó có tầm thường cỡ nào cũng trở nên ưa nhìn, huống chi đứng cạnh nó giờ là người đàn ông đẹp trai như Tống Tử Ngôn. Mà người phụ nữ nào có đàn ông đứng chờ sao lại không thấy vui chứ, huống hồ một đứa ưa hư vinh như tôi, tôi nở nụ cười ngọt ngào hiền lành thục nữ vô cùng hiếm hoi: “Vâng, để thầy đợi lâu rồi.”

Chết! Sập bẫy rồi

Tiêu Tuyết trèo lại về giường, tôi mở mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà quét vôi trắng của ký túc xá, trước mắt hiện lên gương mặt đẹp trai tươi cười của Tô Á Văn. Anh rất hay cười, còn nhớ lần đầu tiên gặp nhau là khi tôi tham gia đoàn leo núi, anh là sinh viên của trường bên sang giao lưu với chúng tôi. Xe từ từ lăn bánh, anh đứng ở đầu xe, cười nói với mọi người: “Chào mọi người, anh là Tô Á Văn, phụ trách hoạt động lần này của đoàn, nói cách khác, ba ngày này anh hoàn toàn là người của các em”.

Hàm răng trắng, vóc người cao lớn cùng gương mặt tuấn tú khiến người ta vừa nhìn đã thấy có cảm tình, chỉ cần anh cười tươi thì cả gương mặt ấy bừng lên như được ánh mặt trời chiếu sáng, cái câu là người của các em khiến chúng tôi vốn dĩ còn ngại ngùng đã phải cười nghiêng ngả. Một nam sinh viên hỏi: “Có chuyện gì thì có thể hỏi anh sao?”. “Có thể chứ, đương nhiên rồi”.

199-chet-sap-bay-roi-phan-2-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 2).

- Anh làm bộ nghiêm túc - “Có chuyện cứ hỏi, không có chuyện, chuyện bịa ra cũng cứ hỏi”. “Thế, anh Tô, anh đã có bạn gái chưa?” - Một giọng nữ trong trẻo vang lên, cả xe nhất thời rơi vào im lặng. Rất không may, người nói ra câu đó là tôi. Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh cùng những cái nhìn chằm chằm từ mọi người, tôi chậm chạp thu người lại, hận không thể chui xuống cái lỗ nào cho rồi.

Mấy ngày sau tôi đều tìm cách tránh anh, lúc anh qua dặn dò chúng tôi, tôi đều cúi đầu ngắm ngón chân mình. Thực ra chuyện này cũng chẳng có mấy ai để tâm, thứ nhất căn bản vì chúng tôi không nhớ mặt nhau, thứ hai vì mọi người ai cũng ưa náo nhiệt. Thực ra lần đầu gặp, Tô Á Văn cũng chỉ hơi hơi đẹp trai thôi, còn tôi thì chẳng hiểu sao mình lại to gan thế, mất mặt thế.

Tất cả mọi người đều hào hứng, nói là leo núi, nhưng thực ra chỉ là lên ngọn núi ở ngoại thành chơi thôi. Trên núi có một cây cầu treo, trên cầu treo là những ván gỗ xếp liền nhau, bên dưới còn chăng cả lưới để đảm bảo an toàn, bước chân lên có cảm giác lắc lư thú vị nhưng cũng rất an toàn. Tất cả mọi người đều chơi đùa vui vẻ, duy chỉ có tôi là mặt trắng bệch, cả người đổ mồ hôi lạnh. Tôi bám chặt lấy dây đi chậm từng bước nhỏ, mặc dù biết an toàn nhưng lúc nãy nhìn xuống khe suối sâu rất sâu, tự nhiên lại bật ra ý nghĩ mình bị rớt xuống. Tôi vừa run run lết từng bước chậm chạp, vừa tự giễu mình, đã mắc chứng sợ độ cao còn đi leo núi, không tự rủa mình thì thật vô cùng có lỗi với bản thân. Tô Á Văn ở phía trước bỗng dừng lại, bước tới bên tôi, nắm chặt lấy tay tôi, nói: “Đừng nhìn xuống dưới, đi theo anh!”. Bàn tay anh vừa to vừa ấm áp, nắm chặt lấy tay tôi, cố ý bước chậm lại. Tôi không thấy sợ như ban đầu nữa, trong lòng đã bình tĩnh trở lại. Nhưng chẳng hiểu sao đầu óc lại quay cuồng, tim đập càng ngày càng nhanh, tôi lẩm bẩm tự nói với mình: “Nắm tay còn kích thích hơn so với chứng sợ độ cao”. Tôi nói rất nhỏ, không ngờ anh vẫn nghe được. Tô Á Văn quay đầu lại nhìn tôi, khóe miệng kéo lên thành một đường cong đẹp tuyệt, đôi mắt đen lấp lánh.

Nhìn viền mắt thâm đen của mình trong gương, tôi thở dài đánh sượt, cuối tuần rồi, phải lết ra khỏi giường lúc mười hai giờ trưa đúng là quá tàn nhẫn! Tuy rằng đối tượng hẹn hò rất kỳ lạ, quá trình cũng kỳ lạ, nhưng với lòng tôn trọng và cũng hơi vui vui với cuộc hẹn này, tôi quyết định cũng nên chọn cái gì mặc cho nghiêm túc một chút.

Vừa tới cổng trường đã thấy có một chiếc xe đậu ở đó, thiết kế thon dài, thân xe lấp loáng ánh mặt trời, tôi nghiêng đầu nhìn lô-gô phía trước, thầm chép miệng cảm thán. Chậc chậc, toàn bộ tài sản của tôi chắc cũng chả mua nổi lấy một cái bánh xe. Mãi tới khi đi tới gần, tôi mới cười toe sung sướng. Tống Tử Ngôn nghiêng người dựa vào thành xe, điếu thuốc đang cháy kẹp giữa ngón tay, gương mặt bị khói thuốc che lấp, duy có đôi mắt là vẫn trong suốt trầm tĩnh, vừa thấy tôi đã cười cười, hỏi: “Tới rồi à?”. Chỉ cần đứng cạnh chiếc xe này thì dù tên đàn ông đó có tầm thường cỡ nào cũng trở nên ưa nhìn, huống chi đứng cạnh nó giờ là người đàn ông đẹp trai như Tống Tử Ngôn. Mà người phụ nữ nào có đàn ông đứng chờ sao lại không thấy vui chứ, huống hồ một đứa ưa hư vinh như tôi, tôi nở nụ cười ngọt ngào hiền lành thục nữ vô cùng hiếm hoi: “Vâng, để thầy đợi lâu rồi”. Hắn nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, nghiêm giọng nói: “Lần sau nhớ tới đúng giờ đó”. Sao mà mất hứng thế cơ chứ, tôi đảo mắt nhìn qua chiếc xe và gương mặt hắn, quyết định không thèm so đo nữa.

Xe chạy êm ru, ngồi trong xe gió lùa mát mẻ, cạnh bên là một người đàn ông đẹp trai dáng vẻ đường hoàng, tuy hắn vẫn tiếp tục giữ trạng thái im lặng trầm mặc nhưng trong lòng tôi vẫn tự thấy rất vui. Chỉ là nhạc trong xe có hơi quái dị, giai điệu đơn điệu dạo tới dạo lui mỗi một đoạn, tôi có lòng tốt nhắc: “Đĩa này có bị xước không thầy, sao chỉ nghe được mỗi nhạc dạo mà không có người hát ạ?”. Hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn tôi, giọng đều đều: “Đây là một loại nhạc ở Bắc Âu”. Tôi yên lặng cúi đầu xuống. Diệu Ngọc đã từng nói với Đại Ngọc: “Ngươi đúng là tục nhân”, còn tôi thì chỉ thấy mình giống hệt già Lưu (Tên những nhân vật trong Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần). Tuy vẻ mặt của hắn không thay đổi, ngữ khí cũng bình thường, nhưng sao mà tôi lại tự thấy như mình đang bị khinh thường vậy trời? May mà hắn cũng mở miệng nói trước: “Em không thích nghe thì thôi, chúng ta đổi cái khác”. Tôi nhìn vào hộp đựng CD, toàn là tiếng nước ngoài, hình như cái nào cũng na ná như nhau, đành nói: “Thôi kệ đi ạ”. Hắn nói: “Thực ra tôi cũng không thích lắm, nghe là muốn ngủ”. Hóa ra hắn cũng không phải Dương xuân Bạch tuyết (Chỉ người hoàn hảo, cái gì cũng biết) gì, tôi có cảm giác đã tìm được đồng minh, hào hứng đề xuất: “Nếu đã thế, lần sau em sẽ mang cho thầy mấy cái đĩa, loại cực kỳ bốc ấy”. “Không cần”. - Hắn đáp. “Thầy đừng khách khí, em có nhiều lắm”. “Không phải là tôi khách khí với em, mà là tôi không cần”. - Hắn hờ hững liếc nhìn tôi chậm rãi nói, - “Xe này là tôi đi mượn”. Xe này là đi mượn, tôi thừa nhận mình bị lời này ép cho nghẹn sắp chết. Tôi nên nói hắn hư vinh hay nên khen hắn thành thật đây, cuối cùng vẫn phải gắng gượng nói mỗi một câu: “Ai da, thầy, xe thầy mượn cũng có phong cách ghê”.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Walk With Me - Billy McLaughlin

2. You - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

18:03
Giới thiệu: Hay mình lấy nhau em nhé? Tôi thảng nhìn anh, không quá ngạc nhiên. 26 tuổi, tôi cần một người yêu khi xung quanh bạn bè độc thân chẳng còn nhiều. Cần nhưng chưa thực sự muốn.
14:56
Giới thiệu: Em biết làm thế có lỗi với bố mẹ nhưng họ vẫn còn chị em, em trai em mà. Vả lại làm người ai mà chẳng phải 1 lần chết chỉ là sớm hay muộn thôi. Anh thở dài chẳng biết làm sao khuyên giải nó nữa. Theo anh đó là 1 ý nghĩ tiêu cực mà không chỉ mình nó, nhiều đứa trẻ như nó cũng nghĩ như vậy.
10:18
Giới thiệu: Hôn anh đi nhóc của anh. Không. Con bé ngúng nguẩy đẩy người yêu nó ra và rút trong cặp 1 tờ giấy, giơ lên gí sát mặt và đọc: Èm hèm…
07:59
Giới thiệu: Nếu anh yêu một cô bé, hãy cứ để cô ấy lớn lên. Nếu anh yêu một cô gái đáng yêu và vui vẻ, anh phải biết mình là người May Mắn.
11:15
Giới thiệu: Nó nhún vai, tự dưng nó thấy gã thân thuộc lạ kì, mọi nghi kị tan biến. Ánh mắt của gã dịu dàng quá đỗi, dẫu chỉ trong phút giây, nó cảm nhận được ẩn sâu sau lớp vỏ “anh chị”, bất cần đời này là một trái tim nồng nàn.
07:18
Giới thiệu: Lời đáy lòng của 1 con đĩ. Em mới vào nghề phải không? Không làm anh hứng thú à? Ừm… à… ừm… à không!… Nhưng tôi đang hỏi em đấy! … 2 ngày. Được bao nhiêu khách rồi? Không nhớ! Nhưng làm quái gì anh hỏi nhiều vậy?
09:27
Giới thiệu: Tuổi thơ của tôi không được đủ đầy như bao đứa trẻ khác. Vừa sinh ra đã không được thấy mặt ông bà nội, ngoại. Lên sáu tuổi, mẹ tôi qua đời vì bạo bệnh.
09:21
Giới thiệu: Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa. Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược…
10:28
Giới thiệu: Tôi còn nhớ những năm ấy, mỗi lần có giờ nghỉ, chúng tôi ùa vào ăn uống trong căn tin, tất cả các món đều do các thầy cô trong trường bày bán.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com - ascii.jp - askubuntu.com - mangafox.me - codeproject.com - mtv.com