Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 20) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sat, 30/11/2013 15:09

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 20)

1583
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:33 Dung lượng: 10.94 MB
Bình chọn
Đánh giá: 8/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi ngẩng đầu nhìn khu nhà Tống Kim Quy ở, kìm lòng không đặng mà rủa một câu: “Đồ tư sản ác độc!”. Tôi khinh thường dân tư sản, nhưng bảo vệ của dân tư sản lại khinh thường tôi, tôi giải thích lý do mãi vẫn không chịu cho tôi vào.

88 track
Giới thiệu: Tôi ngẩng đầu nhìn khu nhà Tống Kim Quy ở, kìm lòng không đặng mà rủa một câu: “Đồ tư sản ác độc!”. Tôi khinh thường dân tư sản, nhưng bảo vệ của dân tư sản lại khinh thường tôi, tôi giải thích lý do mãi vẫn không chịu cho tôi vào.

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi bực mình:“Cháu đâu phải không quen biết anh ấy đâu, cháu là nhân viên của Tống Tử Ngôn, dựa vào cái gì mà không cho cháu vào!”. Bảo vệ thản nhiên: “Cháu gái ơi, người tới tìm cậu Tống nhiều lắm, nhưng bác vẫn chưa thấy ai được cậu ấy cho vào cả”

Nói rồi quét mắt nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới, thở hắt ra một hơi, - “Huống hồ lại là người như cháu?”. Như tôi là như cái gì hả? Tôi càng bực hơn! Bác ta còn tò mò chèn thêm một câu: “Sao cháu không trang điểm?”. Sặc, tôi không trang điểm thì ảnh hưởng tới bộ mặt đô thị chắc? Ông bác lắc lắc ngón tay, dùng giọng điệu từng trải ra giảng giải: “Cháu thế này mà muốn tới tìm cậu Tống thì chỉ có hai từ thôi, không được! Vẫn là nên trang điểm cho đẹp một chút rồi hẵng tới thì tốt hơn”.

Tôi rất muốn chửi ầm lên, nhưng thứ nhất, mình vẫn đang còn phải nhờ cậy người ta, thứ hai, bác ta nói bằng giọng rất nghiêm túc, rất chân thành, là thật lòng suy nghĩ cho tôi, không hề có ý muốn châm chọc. Nhưng như thế mới khiến người ta tức! Hết cách, tôi mới đành giơ cái áo vest ra: “Bác à, bác có biết cái áo này không, cháu thật sự quen tổng giám đốc mà”. Bác ta nheo mắt nhìn một lát, rồi nói: “Ấy! Đúng là áo của cậu Tống rồi.

256-chet-sap-bay-roi-phan-20-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 20)

Để bác gọi điện báo giùm cháu”. Quá đáng thật, chỉ cần một cái áo cũng làm thẻ qua cửa được! Bác bảo vệ nhấc điện thoại lên, nói mấy câu, rồi kêu tôi ngẩng mặt lên nhìn camera ở phía trước, nghe nói là để người bên kia xác nhận lại, mấy cái công nghệ cao gì gì đó tôi nghe không hiểu cho lắm. Nhưng khi đã cúp máy, bác quay đầu lại nói với tôi: “Cậu Tống cho cháu vào”. Vào thì vào, nhưng vẻ mặt bác có nhất thiết phải như vừa thấy con chuột tông chết con voi thế không? Vừa bước chân vào thang máy, bác bảo vệ đã hỏi luôn: “Cháu gái này, bác nhìn cháu mà không đoán ra nổi, cháu năm nay bao nhiêu rồi?”. “Hai mươi hai ạ” - Tôi thuận miệng đáp liền. “Thế quan hệ của cháu với cậu Tống là thế nào?”. Câu này càng nghĩ càng thấy khả nghi, tôi nhìn gương mặt đầy nếp nhăn không giấu nổi vẻ hưng phấn ngay bên cạnh mình, lát sau không kìm nổi mà lắc đầu, báo lá cải đã là cái gì hả! Cao nhân giữa đời thường được nói tới chính là người này đây! Không lẽ lại muốn khai thác gì ở tôi? Tôi đáp: “Bác à, cháu là nhân viên của công ty, bác đừng nghĩ linh tinh nữa”. Bác ta cười ngượng: “Thực ra bác chỉ là tò mò thôi mà, từ trước tới giờ chỉ có cháu là con gái mà cậu Tống cho vào thôi đó”. Trong lòng tôi bỗng nhiên kích động, mí mắt không kìm được giật giật, máu sôi lên, bèn quay sang hạ giọng hỏi thật cẩn thận: “Vậy trước nay chỉ toàn cho nam vào phải không ạ?”. May là thang máy đã sắp tới, tôi không cần phải nhìn gương mặt như hóa đá của bác bảo vệ thêm nữa. Cửa đang mở sẵn, tôi bước vào phòng khách, nhìn trái nhìn phải được ba giây lại cảm thán thêm câu nữa: “Đồ tư sản độc ác”. Rồi nặn ra gương mặt tươi rói như hoa mùa xuân đi vào phòng ngủ.

Tống Tử Ngôn đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, phí công tôi bày ra gương mặt tươi cười cỡ này. Tôi hạ quyết tâm phải cứu được công việc, mặt đầy tình cảm đọc diễn văn: “Lúc mọi người biết tổng giám đốc bị bệnh, ai cũng rất lo lắng, giờ này cả công ty đều chìm trong không khí đau buồn…”. “Còn cô?” - Hắn ngắt lời. “Hả?” - Tôi đương chìm trong bầu không khí đau thương, không kịp phản ứng lại. Hắn mở đôi mắt lạnh lùng, sáng rực, nhìn thẳng vào tôi: “Mọi người rất lo lắng cho tôi, vậy còn cô?”. Tim tôi nhảy nhót như điên, nhìn thẳng vào mắt hắn, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, một lúc lâu sau, tôi mới sực nhớ ra đây là cơ hội bày tỏ tốt nhất, bèn vội vã khẳng định: “Em lo lắng nhất! Em buồn nhất!”. Hắn nhìn tôi một lát, bị nhìn chằm chằm khiến tôi đứng ngồi không yên, không phải là sợ, mà là bất an, chỉ bất an mà thôi. Thấy dáng vẻ chật vật ấy của tôi, hắn nhếch miệng lên thành một nụ cười yếu ớt: “Cô ấy à…” - rồi lắc đầu, - “Bỏ đi”. Tôi chợt nghĩ ra đứng ở chỗ này hơi nguy hiểm, bèn nói: “Em ra ngoài rót cho sếp cốc nước”. Rồi vắt chân lên cổ chạy ra ngoài phòng khách, lúc này mới phát hiện tim mình đập rất nhanh, tôi hít vào mấy hơi để bình tĩnh lại rồi mới rót cho hắn cốc nước, mang vào phòng. Hắn ngồi dậy uống được mấy hớp rồi buông cốc ra, nói: “Tôi mới uống thuốc, giờ buồn ngủ lắm”. Là sao đây, tôi không muốn, cũng không dám ở đây lâu, vội nói: “Vậy em về trước đây”. “Không được về!” - Hắn lạnh lùng uy hiếp. - “Đợi tôi tỉnh, lúc đó cô đi cũng được”.

Tôi nhìn hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại, từ tình huống tới thăm đã biến thành bị nhốt lại, xấu hổ nhất là do tôi tự đưa mình vào tròng! Giương mắt nhìn trời xanh, đúng là tự mình làm bậy không thể sống mà! Đi qua đi lại trong phòng đông sờ một tý, tây động một tẹo, thời gian trôi qua như rùa bò, mà phòng to thế có mỗi cái ti vi còn không có chứ đừng nói tới máy vi tính, chả có cái gì được gọi là món ăn tinh thần cả, chán muốn chết, thêm việc đêm qua phải ở lại công ty trực đêm, tôi nằm ngay trên sofa đánh một giấc. Lúc tỉnh dậy, trời đã tối, Tống Tử Ngôn vẫn ngủ li bì trên giường, bụng tôi biểu tình kêu òn ọt, tôi bèn mò vào nhà bếp.

Nhà bếp rất sạch sẽ, gia vị cũng đầy đủ, nhưng chẳng có thứ đồ ăn gì, chỉ có mỗi một hộp trứng gà mua ở siêu thị vẫn chưa bóc, thêm nửa thùng mì tôm nữa. Người không thể làm khó ta, ta lại càng không thể tự làm khó mình, thế nên, tôi quyết định tự túc là hạnh phúc. Bởi bố mẹ tôi có tinh thần giác ngộ cách mạng rất cao, một người bận đi chơi bài, một người bận đi chơi mạt chược, cho nên mới rèn luyện được một đứa con nấu ăn giỏi thế này. Dù nguyên liệu nấu ăn ít tới muốn khóc, dù chỉ là mì tôm đơn giản, tôi cũng có thể nấu ra món ăn thơm nức mũi! Không ngờ bốn năm ở trọ học đại học, tay nghề vẫn chưa giảm sút, ngồi vào bàn, hít một hơi thật sâu, híp mắt lại say sưa hưởng thụ, tôi quyết định động đũa!

“Thơm quá!” - Giọng Tống Tử Ngôn từ cửa vọng tới, có lẽ là vừa mới tỉnh, tóc hãy còn rối, nhìn mặt cũng ngây ngây. Tôi đứng dậy, nịnh nọt nhường ghế cho hắn: “Tổng giám đốc, anh tỉnh rồi à?”. Hắn ngồi xuống như Lão Phật gia, chờ tới khi kéo bát mì của tôi tới trước mặt mới bắt đầu làm động tác ăn tao nhã. Tôi cười khan: “Tổng giám đốc, anh tỉnh rồi à?”. Hắn đáp: “Ờ, mới tỉnh”. Mới tỉnh dậy đã cướp đồ ăn của tôi à? Nhưng mà ăn mì nhớ kẻ nấu mì, một bát mì tôm đổi lại việc làm, đáng! Tôi chỉ có thể nuốt nước bọt chờ Tống Tử Ngôn chậm rãi ăn hết. Mãi tới lúc hắn lấy khăn tay lau miệng, tôi mới tranh thủ thời gian bắt chuyện. Tôi còn chưa mở miệng, hắn đã nói trước:“Hôm nay cô tới thăm tôi, tôi rất vui”. Tôi cuống quýt gật đầu: “Thân là nhân viên công ty, quan tâm tới sức khỏe của tổng giám đốc là đương nhiên rồi. Sau này anh mà bị ốm nữa, chỉ cần còn là nhân viên của công ty, chắc chắn em sẽ tới thăm!”. Cho nên đừng có sa thải tôi! Tôi không muốn thất nghiệp đâu! “Rất tốt” - Hắn gật đầu, miệng nở nụ cười thờ ơ, cái kiểu cười này tôi rất quen, mỗi lần nụ cười này xuất hiện có nghĩa là có người phải gặp chuyện xui xẻo, mà giờ trong phòng này chỉ có hai người là tôi và hắn. Quả nhiên, hắn cất tiếng: “Giờ chúng ta qua đây nói cho rõ chuyện của cô”. Tôi cúi mặt một góc bốn mươi lăm độ, lúng túng nói: “Tổng giám đốc, em sai rồi…”. Tống Tử Ngôn đan mười ngón tay vào nhau, khẽ gật đầu: “Tiếp đi”. Trông sắc mặt hắn đã dịu xuống, tôi cũng vững dạ hơn, được đà tiến tới tự kiểm điểm: “Công ty là chỗ nào, là nơi mọi nhân viên cố gắng làm việc, dốc hết sức vì tổng giám đốc, là thánh địa thuần khiết tràn ngập nhiệt tình và cố gắng, là nơi mọi người cùng nỗ lực phấn đấu vì công ty, vì nền kinh tế quốc dân… Nói tóm lại là, em không nên coi phim G ở công ty!”. Hắn nhìn tôi một lát, giọng đều đều: “Cái sai của cô chỉ là không nên coi phim G ở công ty thôi à?”, chẳng hiểu tôi có nghe nhầm hay không, mà ba chữ “ở công ty” được hắn nói bằng giọng nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng, nhẹ tới mức khiến da đầu tôi tê dại.

(Còn nữa... )


Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Holiday - T-ARA

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:16
Giới thiệu: Vì thức dậy trễ nên dù cậu nhóc có vượt đèn đỏ mấy bận nhưng cả hai vẫn tới công ty muộn. Vốn dĩ tôi cũng chẳng mơ lấy được giải thưởng nhân viên chăm chỉ, nhưng từ lúc bước chân vào công ty, bầu không khí rất kỳ quặc, lẽ nào nền nếp ở đây tốt đến thế, chỉ tới trễ có tí thôi mà cũng bị để ý? Sáng vào WC đi vệ sinh, vừa định đứng dậy thì nghe bên ngoài có người nhắc tớ
09:41
Giới thiệu: Vừa lơ mơ mở mắt ra, đã thấy một nữ quỷ tóc dài xõa xượi che khuất khuôn mặt đang từ từ tiến lại phía mình, đôi mắt thô lố như mắt cá chết nhìn chằm chằm vào tôi… “Aaaaaaa!!!!”
12:23
Giới thiệu: Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm “động” đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh.
05:51
Giới thiệu: Tóc ngắn à, hẹn em một ngày không xa. Ngày ta tự tin để nói rằng ta hợp với em... Tóc em ngắn, em không phải chân dài. Tóc em ngắn, em không xinh lung linh trong chiếc váy chấm bi ngang đầu gối. Nhưng ta vẫn tự hỏi, tại sao ta thích nhìn em đến vậy.
14:25
Giới thiệu: Mỗi sáng tôi thức dậy bằng tin nhắn ngày mới của Nguyên. Đôi lúc tôi vẫn tự hỏi như không tin vào tình yêu của anh. Dù có gặp gương mặt ấy mỗi ngày, nhìn nụ cười hiền lành ấy cả trăm lần, ngồi sát cạnh trong những quán lãng mạn, tôi vẫn giữ một cảm giác mơ hồ Nguyên không thuộc về mình.
10:02
Giới thiệu: Cô không hỏi nữa, bởi biết rằng nếu hỏi thì anh cũng không trả lời. Cô mang cục ấm ức đi làm. Anh không phải mua chiếc thắt lưng cho cô mà là cho vợ sếp.
09:46
Giới thiệu: Một người bạn của em cuối năm nay sẽ lấy vợ. Hôm nay chị nhà anh ấy post lên Facebook một cái status mà em thấy rất đáng chú ý, chị ấy nói rằng anh ấy liều thật đấy, khi dám cưới chị ấy mà chưa thử tài nấu ăn của chị ấy bao giờ.
08:55
Giới thiệu: Ngày… tháng… năm: Sau một chiều mưa trên phố xa. Anh à! Hôm nay em đã dầm mưa gần chục cây số nhưng không dám nói với anh vì em biết anh sẽ trách em thật ngốc.
07:28
Giới thiệu: Cho Hà Nội, cho Sài Gòn. Cho anh - người con trai em đã từng yêu nhất... Hà Nội mùa này, phố vắng lời hẹn hò trên môi nhàn nhạt. Thèm má hồng cho ngày đông lạnh thật lạnh, dài thật dài. Lắng nghe lời thì thầm của ai đó trong điện thoại : “Đông sang thật rồi đấy, Hà Nội lạnh không?”.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr - chron.com - superuser.com - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com - filehippo.com - westernjournalism.com