Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 21) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 03/12/2013 17:55

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 21)

2073
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 07:32 Dung lượng: 8.63 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tránh không nổi nữa rồi, tôi quyết định thú nhận hết tội trạng, lấy thái độ thành khẩn ra để đổi lại lượng khoan hồng, nhỏ giọng tự thú: “Trong giờ làm việc còn lén ăn vặt”. “Ừm hừm.”

88 track
Giới thiệu: Tránh không nổi nữa rồi, tôi quyết định thú nhận hết tội trạng, lấy thái độ thành khẩn ra để đổi lại lượng khoan hồng, nhỏ giọng tự thú: “Trong giờ làm việc còn lén ăn vặt”. “Ừm hừm.”

Chết! Sập bẫy rồi

Hắn lơ đãng gật đầu. “Trong giờ làm việc còn online”. Hắn nghiêng đầu, im lặng. Giọng tôi càng lúc càng nhỏ: “Còn lén lấy bút của công ty về”. Miệng hắn giật giật, nhưng vẫn im lặng như cũ.

Tôi trợn tròn mắt: “Không lẽ sếp còn biết luôn cả chuyện em viết mấy câu chửi rủa sếp lên cửa WC nữ?”. Mặt hắn chuyển sang u ám khó coi còn hơn cả cống thoát nước, nghiến răng trèo trẹo, nói: “Tần Khanh, cô giỏi thật đó”. Lời này tuyệt đối không chỉ để hù dọa, tôi van vỉ: “Tổng giám đốc, anh nể mặt em là học trò Yêu của anh mà tha em đi!”. “Học trò yêu?” - Tống Tử Ngôn lẩm bẩm nhắc lại, sắc mặt dịu đi ít nhiều, lúc ngẩng đầu lên nhìn tôi, trong ánh mắt còn lóe lên một tia nhìn kỳ quái nhất quyết không buông tha.

Nhìn sắc mặt hắn đã dịu đi, tôi hạ quyết tâm rèn sắt ngay khi còn nóng, rót một cốc nước nóng bê qua. Tống Tử Ngôn chậm rãi uống một ngụm, vẫn nhìn tô imột cách kỳ cục: “Cô đã biết mình là học trò yêu… của tôi, vậy nói xem lúc vào công ty thấy tôi thế nào?”. Đương nhiên tôi phải ra sức nịnh bợ: “Vốn dĩ sếp ở trường đại học là giảng viên nho nhã nhất, giờ ở công ty lại là vị tổng giám đốc thành công mà giàu lòng nhân ái nhất, sếp còn trẻ mà đã thành đạt, phong độ không kể, đẹp trai khỏi bàn, phong lưu phóng khoáng, sếp là người cao quý thanh tao tuyệt đỉnh, chim hót hoa nở, liễu biếc hoa tươi…”. “Được rồi”.

269-chet-sap-bay-roi-phan-21-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 21)

- Hắn nheo mắt cười, ngắt lời tôi.

- “Cô nghĩ với chỉ số Thông minh của cô, trừ khi tôi chịu tin, thì tỷ lệ cô có thể lừa được tôi là bao nhiêu?”. Tôi ỉu xìu: “Trăm phần trăm… là không thể”. Hắn cười nhưng lòng lạnh tanh: “Vậy nói thật đi”. Tôi hạ thấp giọng tới mức bản thân cũng không nghe rõ: “Em có cảm giác, sếp là Hoàng Thế Nhân thời hiện đại”. Nói hắn là Hoàng Thế Nhân là còn vinh dự cho họ Hoàng lắm lắm, Hoàng Thế Nhân chỉ bóc lột sức lao động, chứ Tống Kim Quy còn có tiêu chí vắt kiệt tuyệt đối. “Hoàng Thế Nhân?”

- Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn.

- “Nói thế thì cô là Bạch Mao Nữ hả?”. “Giờ vẫn chưa phải, nhưng cũng chả khác là bao”. Từ lúc vào công ty tới giờ, tóc tôi rụng cả nùi, có lẽ bạc trắng tóc như Bạch Mao Nữ thời xưa thì tôi không làm được, nhưng Cát Ưu thời nay thì chính là hình ảnh tương lai của tôi sau này. Hắn nhìn tôi, sắc mặt hết sức kỳ quái, miệng nhếch lên thành nụ cười nhạt: “Rất tốt”.

Bị người ta mắng là Hoàng Thế Nhân còn nói tốt, Tống Kim Quy quả nhiên là kẻ lòng dạ hiểm độc. Nhưng nhìn hắn vui vẻ, tự nhiên tôi cũng thấy vui lây: “Tổng giám đốc, anh đại nhân đại lượng, tha cho em nhé”. Tôi chỉ vào cốc mì rỗng trước mặt hắn, kể công: “Coi như nể tình anh ăn mì của em đi”. “Mì của cô ấy hả?”

- Hắn nhướn lông mày lên, rồi chậm rãi nhấc tay chỉ về phía nhà bếp.

- “Nước là của tôi, mì tôm là của tôi, gia vị là của tôi, bếp cô dùng cũng là của tôi nốt, tôi ngồi trong nhà mình, ăn đồ của mình, sao lại biến thành của cô được hả?”. Còn có thể bỗng nhiên ra thế à? Tôi nhìn trân trối. Hắn vuốt vuốt cằm: “Nhắc mới nhớ, không được cho phép đã dám tự tiện động vào đồ của tôi”. Hắn nhìn tôi hạ câu chốt: “Tội thêm một bậc”. Ặc, sao lúc anh ngồi ăn không mở mồm ra chê tôi bới đồ nhà anh đi! Mắt tôi chắc tóe lửa, nhưng lời ra khỏi miệng vẫn dịu dàng như nước: “Tổng giám đốc, lúc đó em nghĩ dạ dày anh không tốt lắm, thế nên mới không để ý… anh nên thông cảm cho tấm lòng lo nghĩ đến sức khỏe của anh chứ”. Hắn nghiêm túc gật đầu: “Có thể thông cảm”. Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm, hắn lại cho thêm câu nữa: “Nhưng không thể tha được”.

Xét đạo hạnh của tôi mà muốn phân cao thấp với hắn, thì chẳng khác nào Trung Quốc đá bóng với Brazil, không nói tới thắng thua vội, tim cứ phải gọi là “xoắn khó đỡ”. Tôi cũng chẳng dài dòng gì, cúi đầu hỏi ngay: “Tổng giám đốc, anh đừng sa thải em mà, nếu thực sự không được, em sẽ không làm phí thời gian của anh nữa, về làm ngay bản lý lịch mới, tìm việc ở công ty khác”. “Đầu tiên là cô đã làm trái quy định của công ty, sau đó lại tự tiện sử dụng tài sản cá nhân của tôi”

- Giọng hắn đều đều. Ặc, có mỗi một cốc mì mà cũng trở thành tài sản cá nhân rồi sao? Nhưng tôi không dám tức giận, những điều hắn vừa nói tôi nghĩ là không hề đùa, chỉ bĩu môi tính tới việc đi về. “Nhưng…”, câu vừa chuyển, tôi đã lập tức ngước hai mắt sáng rực lên nhìn hắn, “Cô đã là học trò cưng… của tôi, tôi sẽ cho cô một cơ hội, nhưng có nắm bắt được cơ hội này không thì còn phải xem biểu hiện sau này của cô nữa”. Tôi cuống quýt gật đầu, tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt, thật thật tốt! Sếp nói, thân thể sếp không khỏe mạnh sẽ ảnh hưởng tới tinh thần của toàn thể nhân viên, mà tinh thần của nhân viên lại ảnh hưởng trực tiếp tới hoạt động của công ty, mà hoạt động của công ty không thuận lợi sẽ dẫn tới việc năng lực cạnh tranh giảm sút, mà năng lực cạnh tranh giảm sút sẽ phải giảm biên chế, nếu công ty muốn giảm biên chế thì tôi nhất định sẽ là đứa đầu tiên lên thớt, cho nên tôi nhất định phải chịu trách nhiệm chăm sóc cái thân sếp thật tốt. Tóm lại là, trong lúc sếp hãy còn bệnh, mỗi ngày, sau giờ làm, tôi phải tới nhà sếp để chăm sóc sếp. Tại sao suy luận rất hợp lý và logic ở trên lại dẫn tới một kết luận như thế?

Thế nên, ngày đầu tiên, tôi nơm nớp lo sợ. Vừa vào khu nhà Tống Tử Ngôn, đã bị bác bảo vệ tới bắt chuyện như đôi ta đã quen nhau được nửa đời người, đưa tôi vào tận thang máy, trong thang máy còn ra vẻ bâng quơ hỏi: “Sao hôm qua cháu về muộn thế?”. Tôi nói chuyện lung tung với bác ta nên quên cảnh giác, thành thực đáp lại: “À, cháu ngủ quên mất, mãi sau mới tỉnh”. Vẻ mặt bác ta lập tức trở nên gian xảo khó tả, ánh mắt nhìn tôi u ám vô cùng, còn móc từ trong túi quần ra cây bút, viết viết rất nhanh vào lòng bàn tay. Tự nhiên tôi lại có cảm giác thông cảm với những người thuộc giới giải trí từ tận đáy lòng.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Touch Me, Feel Me, Love Me - Rainbow

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:13
Giới thiệu: Ngày nhập trường, sau khi làm xong thủ tục, tôi gọi cho Ân Du, lấy cớ nhờ anh dẫn đi tham quan cả 2 trường. “Nhóc đấy à?” – Nghe giọng anh vang lên trong điện thoại mà tim tôi đập thình thịch. Tới gần chỗ hẹn, từ xa xa tôi đã nhận ra anh ngay lẫn trong 1 nhóm bạn của anh.
11:26
Giới thiệu: Tôi biết mình đã thích Ân Du mất rồi, nhưng làm sao đủ can đảm để bày tỏ điều đó cơ chứ. Tôi chỉ còn biết kiếm đủ mọi cái cớ để có thể được nói chuyện, được gặp anh.
10:05
Giới thiệu: Con đĩ… Anh có biết định nghĩa của người tình không? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm. Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
10:35
Giới thiệu: Người tình… Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.
10:11
Giới thiệu: Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao? Em! Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?
10:00
Giới thiệu: Có thể, có thể, em còn nghĩ mình xấu xí, ích kỉ, tham lam và nhiều điều khác nữa. Khi em hờn ghen, khi em nhõng nhẽo, lúc em giận hờn… Nhưng em à… Gửi những cô gái nhỏ của tôi!
09:33
Giới thiệu: Tôi ngẩng đầu nhìn khu nhà Tống Kim Quy ở, kìm lòng không đặng mà rủa một câu: “Đồ tư sản ác độc!”. Tôi khinh thường dân tư sản, nhưng bảo vệ của dân tư sản lại khinh thường tôi, tôi giải thích lý do mãi vẫn không chịu cho tôi vào.
09:43
Giới thiệu: Có chuyện là phải nịnh, không có chuyện cũng phải cố ra mà nịnh, tôi được đà: “Tổng giám đốc đúng là quá khổ cực rồi, mới từ nước ngoài về, không kịp nghỉ ngơi đã vội vàng quay lại công ty tiếp tục tham gia vào sự nghiệp kiến thiết đất nước vĩ đại, đây là tinh thần gì? Đây là…”, đang nói dõng dạc, tự nhiên tôi lại bí từ. Hắn nheo mắt cười cười: “Cô ấy, đã không phải ng
10:16
Giới thiệu: Vì thức dậy trễ nên dù cậu nhóc có vượt đèn đỏ mấy bận nhưng cả hai vẫn tới công ty muộn. Vốn dĩ tôi cũng chẳng mơ lấy được giải thưởng nhân viên chăm chỉ, nhưng từ lúc bước chân vào công ty, bầu không khí rất kỳ quặc, lẽ nào nền nếp ở đây tốt đến thế, chỉ tới trễ có tí thôi mà cũng bị để ý? Sáng vào WC đi vệ sinh, vừa định đứng dậy thì nghe bên ngoài có người nhắc tớ
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - timeanddate.com - computerbild.de - dafont.com - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com