Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 22) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 03/12/2013 18:00

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 22)

1523
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:02 Dung lượng: 9.2 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tuy đã sắp vào hạ, thời tiết càng lúc càng nóng, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay là hai mươi sáu độ, nhưng tôi vẫn mặc nguyên một cây quần áo thể dục kín cổng cao tường hết mức có thể, lại bỏ thêm chai nước xịt phòng vào túi xách, đề phòng gặp phải lưu manh.

88 track
Giới thiệu: Tuy đã sắp vào hạ, thời tiết càng lúc càng nóng, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay là hai mươi sáu độ, nhưng tôi vẫn mặc nguyên một cây quần áo thể dục kín cổng cao tường hết mức có thể, lại bỏ thêm chai nước xịt phòng vào túi xách, đề phòng gặp phải lưu manh.

Chết! Sập bẫy rồi

Hít một hơi thật sâu rồi đi vào, Tống Tử Ngôn đang nằm trên sofa xem tạp chí, vừa thấy tôi tự nhiên lại giở giọng nói dỗi: “Sao tới muộn thế hả?”. Tôi thầm rớt nước mắt, tôi đã phải tốn một mớ tiền để kêu taxi tới đây rồi đó!

Nhưng hắn cũng chỉ nói dỗi thế thôi, rồi ngồi dậy, nói với tôi: “Chúng ta bắt đầu đi”. Bắt đầu? Bắt đầu cái gì? Lẽ nào hắn thực sự lợi dụng lúc nhân viên tới nhà mà giở trò gì gì ấy ấy? Mắt tôi ngập tràn sự hoảng sợ, len lén thò tay vào túi xách, nắm chặt bình xịt phòng, chuẩn bị tinh thần ra tay ngay nếu hắn qua đây. Tống Tử Ngôn bước vào nhà bếp, quay đầu nhìn lại vẫn thấy tôi đứng yên tại chỗ, nhíu mày: “Cô còn không mau qua đây à?”. Ở nhà bếp sao? Tôi nuốt nước bọt, chỗ đó rất đặc biệt nha. Hắn sốt ruột: “Nhanh lên chút coi!”. Tôi vừa lê xác qua chỗ hắn, vừa lải nhải: “Tuy em rất muốn làm việc đó, nhưng mà…”. Nói được nửa câu, tôi đần người ra.

Phòng không nhìn ba ngày đã khác. Cái này mới chỉ qua một ngày thôi mà nhà bếp hôm nay đã không còn là cái nhà bếp hôm qua nữa rồi. Bếp hôm qua gọn gàng tới mức chả có gì, cả căn phòng rộng mà chỉ có mỗi một tủ bát, nửa thùng mì tôm với một hộp trứng gà. Nhưng bếp hôm nay cái gì cũng có, thực sự là… cái gì cũng có. Trong căn phòng rộng chừng hai mươi mét vuông để đầy nguyên liệu nấu ăn, bí đỏ nằm lăn lóc dưới sàn nhà, rau chân vịt để trong góc, trong tủ bát nhét đầy ớt xanh, trong bồn rửa bát còn có hai con cá đang mở miệng nhả bóng nước, hắn… hắn dời cả cái chợ qua đây sao?

270-chet-sap-bay-roi-phan-22-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 22)

Mặt tôi cứng đờ: “Đây… đây là sao ạ?”. Hắn hậm hực đáp: “Là chờ cô chứ gì, tôi chưa ăn cơm”. Tôi vội vàng nói: “Giờ em xuống dưới nhà mua cho sếp”. Hắn nhíu mày: “Đồ ăn mua ngoài đắt lắm, tiết kiệm đi!”. Èo, dù có cảm động vì anh đã chuẩn bị cả một phòng toàn thức ăn cho tôi, nhưng cũng không thể vì muốn tiết kiệm tiền mà đem người ta ra làm osin chứ. Bị bố mẹ huấn luyện được thế này, nhưng tôi bản tính trời sinh chẳng thích dính lấy cái bếp, liếc mắt nhìn khắp phòng, cuối cùng cũng moi ra được lý do: “Tổng giám đốc, em không có tạp dề, hỏng quần áo em thì làm sao?”. “Ừm, cô chờ một chút” - Hắn chạy vào phòng ngủ một lát rồi quay ra, ném cái áo thun chui đầu cho tôi.

- “Dùng tạm cái này trước đi”. Tôi nhìn nhãn hiệu cái áo, thầm khóc trong lòng, sếp ơi, anh muốn tiết kiệm tiền thật à? Một cái áo này thôi cũng đủ để anh ăn trong cả tháng đó. Nhưng vì công việc, tôi ráng nhịn xuống, tròng cái áo vào: “Tổng giám đốc, anh muốn ăn gì?”. “Giờ cũng muộn rồi, làm cái gì đơn giản thôi.”

- Hắn nghĩ nhanh rồi nói.

- “Cứ làm ba món mặn, một món canh là được”.

Tôi suýt chút nữa là ngã. Trong lòng đau đớn thầm kêu khóc, tôi nhón chân bước vào bếp, đúng là phải nhón chân mà đi, bởi vì trên sàn nhà bếp toàn là thức ăn với mấy cái gì gì đó, trừ phi đứng im tại chỗ, không thì di chuyển kiểu gì cũng gây thương tích được. Tôi như diễn viên ballet, đứng nhón gót nhảy qua nhảy lại làm cơm, cơm nước xong xuôi thì hai chân cũng tê rần. Nhưng may là vẫn hoàn thành nhiệm vụ, tôi mở to đôi mắt tràn ngập chờ mong nhìn tổng giám đốc đang ngồi trầm ngâm phía đối diện. Ngồi vào bàn lâu thế mà hắn vẫn chưa thèm động đũa. Hay là quen ăn cơm Tây, khinh món nhà chúng tôi rồi hả? Tôi cẩn thận hỏi: “Có phải món ăn không hợp khẩu vị không ạ?”. Hắn nhướn mày, hỏi: “Mấy món này là những thứ cô thích ăn à?”. Tự nấu thì đương nhiên là nấu món mình thích rồi, tôi gật đầu. Mày hơi chau lại, nhưng Tống Tử Ngôn chỉ nói ngắn gọn: “Ăn đi”.

Hắn gắp thức ăn đưa vào miệng, qua làn khói mỏng bốc lên từ thức ăn, dường như tôi nhìn thấy được vẻ khổ sở trên khuôn mặt hắn. Tôi vội vàng cúi đầu, giả bộ không thấy gì hết. Nói không phải tự sướng chứ, ở quê, đồ ăn do tôi nấu cũng nổi tiếng lắm đó, đúng là cái đồ không biết thưởng thức. Tôi làm việc cả ngày, bụng đói meo đói mốc, thế nên cứ mặc kệ hắn, tự mình gắp đồ ăn lia lịa. Mãi tới khi tôi hạ đũa xuống, hắn đã ăn xong trước, đang nhìn tôi. Giờ tôi mới phát hiện, thức ăn có tới phân nửa là vào bụng mình, Tống Tử Ngôn ăn rất ít, chỉ uống canh là nhiều. Không lẽ hắn chê tôi là khách mà dám ăn nhiều hơn chủ? Tôi cuống quýt nói: “Tổng giám đốc, anh đi nghỉ đi, để đó em dọn cho”. “Đợi một lát!

- Hắn chậm rãi đứng dậy, giơ cánh tay lên, từ từ vượt qua cái bàn, chạm lên mặt tôi, nhẹ nhàng vuốt qua bên mép. Mà ánh mắt hắn tĩnh lặng không lấy một gợn sóng, sâu thẳm như hồ nước. Tôi ngây người ra như bị trúng tà rồi thình lình đứng phắt dậy, khiến chiếc ghế đổ rầm trên mặt đất, run giọng hỏi: “Tổng giám đốc, có phải anh đang bị sốt cao không?”. Bị sốt cao thì đầu óc mới bất bình thường như vậy! Cánh tay Tống Tử Ngôn dừng giữa khoảng không rồi từ từ thu lại, môi mím thành một đường mảnh, im lặng đi vào phòng ngủ.

Nhớ tới ánh mắt trầm tĩnh ban nãy của hắn, tôi chợt rùng mình, hắn lúc nãy kỳ lạ quá, không khí lúc nãy quái dị quá! Tôi run run vội vàng thu dọn bát đĩa, định rửa cho mau còn về nhà gấp, thế nên cũng chẳng quản những thứ linh tinh trên sàn nhà bếp, cứ dẫm lên mà đi. Tới khi tôi bước ra khỏi nhà bếp, hiện trạng trong đó còn thảm hại hơn lúc đầu.

Tôi tới trước cửa phòng ngủ Tống Tử Ngôn tính chào một tiếng rồi về: “Tổng giám đốc, nhà cửa dọn dẹp xong rồi, em về trước đây”. Không có tiếng trả lời. Tôi cao giọng hơn: “Tổng giám đốc, vậy ngày mai gặp lại nhé?”. Bên trong có tiếng thở dốc. Tôi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đang khép hờ, Tống Tử Ngôn đang nằm co quắp trên giường, đầu toàn mồ hôi. Tôi nghĩ bụng: “Quả nhiên là bị sốt nặng rồi”. Nhưng vẫn chạy vào phòng, nắm chặt lấy hai vai hắn lay mạnh: “Tổng giám đốc, anh làm sao thế? Làm sao thế? Nói em nghe, rốt cuộc là anh bị làm sao vậy?”. Trán đầy mồ hôi lạnh, Tống Tử Ngôn nghiến răng: “Cô cứ thử lay tôi nữa xem”. Đúng là đồ mù nghệ thuật, phải lay vai như thế mới có thể biểu hiện được hết tình cảm mãnh liệt trong lòng chứ, tôi ngượng ngượng rút tay lại, hạ giọng hỏi thêm một câu rất nhảm: “Tổng giám đốc, anh thấy khó chịu ở đâu à?”. Hắn cười khổ: “Vừa uống thuốc rồi”. “Hay chúng ta đi bệnh viện nhé?”. Hắn đúng là cái đồ ốm chết rồi còn cứng cổ, nhất quyết lắc đầu. Nhưng nhìn hắn ốm đau thế tôi cũng không nỡ về, chỉ có thể ngồi lại đắp khăn ướt cho hắn, nửa tiếng trôi qua, tôi bắt đầu nghĩ, cứ như thế này cũng không phải biện pháp hay. Bệnh tình của Tống Tử Ngôn mãi vẫn không khá lên, mình không thể cứ ngồi đần ra được, cứ xách hắn tới bệnh viện mới là thượng sách. Thế nên, với tình cảm tràn trề, tôi liều mạng bấm mình một cái thật đau cho ra nước mắt: “Tổng giám đốc, anh coi mặt anh đã tái nhợt ra rồi, cứ đi bệnh viện khám xem thế nào đi”. Hắn nhìn tôi nước mắt rơm rớm, đành gật đầu: “Được”.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Dream World

2. You - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:38
Giới thiệu: Chuyện đã qua. Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say... dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai?
12:13
Giới thiệu: Ngày nhập trường, sau khi làm xong thủ tục, tôi gọi cho Ân Du, lấy cớ nhờ anh dẫn đi tham quan cả 2 trường. “Nhóc đấy à?” – Nghe giọng anh vang lên trong điện thoại mà tim tôi đập thình thịch. Tới gần chỗ hẹn, từ xa xa tôi đã nhận ra anh ngay lẫn trong 1 nhóm bạn của anh.
11:26
Giới thiệu: Tôi biết mình đã thích Ân Du mất rồi, nhưng làm sao đủ can đảm để bày tỏ điều đó cơ chứ. Tôi chỉ còn biết kiếm đủ mọi cái cớ để có thể được nói chuyện, được gặp anh.
10:05
Giới thiệu: Con đĩ… Anh có biết định nghĩa của người tình không? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm. Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
10:35
Giới thiệu: Người tình… Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.
10:11
Giới thiệu: Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao? Em! Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?
10:00
Giới thiệu: Có thể, có thể, em còn nghĩ mình xấu xí, ích kỉ, tham lam và nhiều điều khác nữa. Khi em hờn ghen, khi em nhõng nhẽo, lúc em giận hờn… Nhưng em à… Gửi những cô gái nhỏ của tôi!
09:33
Giới thiệu: Tôi ngẩng đầu nhìn khu nhà Tống Kim Quy ở, kìm lòng không đặng mà rủa một câu: “Đồ tư sản ác độc!”. Tôi khinh thường dân tư sản, nhưng bảo vệ của dân tư sản lại khinh thường tôi, tôi giải thích lý do mãi vẫn không chịu cho tôi vào.
09:43
Giới thiệu: Có chuyện là phải nịnh, không có chuyện cũng phải cố ra mà nịnh, tôi được đà: “Tổng giám đốc đúng là quá khổ cực rồi, mới từ nước ngoài về, không kịp nghỉ ngơi đã vội vàng quay lại công ty tiếp tục tham gia vào sự nghiệp kiến thiết đất nước vĩ đại, đây là tinh thần gì? Đây là…”, đang nói dõng dạc, tự nhiên tôi lại bí từ. Hắn nheo mắt cười cười: “Cô ấy, đã không phải ng
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - en.wikipedia.org - es.wikipedia.org - ja.wikipedia.org - de.wikipedia.org - ru.wikipedia.org - fr.wikipedia.org - it.wikipedia.org - zh.wikipedia.org - pt.wikipedia.org - commons.wikimedia.org