Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 24) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 03/12/2013 18:05

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 24)

1432
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:55 Dung lượng: 10.22 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nếu bệnh của Tống Tử Ngôn tái phát vì lỗi của tôi, thì tôi nào có thể mặt dày vô lương tâm mà bỏ đi được. May là hắn không phải phẫu thuật, chỉ cần nằm viện truyền dịch đôi ba ngày là được.

88 track
Giới thiệu: Nếu bệnh của Tống Tử Ngôn tái phát vì lỗi của tôi, thì tôi nào có thể mặt dày vô lương tâm mà bỏ đi được. May là hắn không phải phẫu thuật, chỉ cần nằm viện truyền dịch đôi ba ngày là được.

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi ngồi bên cạnh hầu hạ, trong phòng bệnh có ti vi, đúng lúc chiếu phim giờ vàng, tôi dán mắt vào coi phim của Tiểu thái gia. Đương lúc bị cái miệng ác độc của Tiểu thái gia chọc cho cười thì màn hình bỗng nhiên chuyển thành bộ phim Đài Loan ái tình sướt mướt.

Tôi quay đầu lại nhìn thủ phạm đang cầm điều khiển ti vi, nhăn mày hỏi: “Sếp chuyển kênh làm gì?”. Hắn nhìn chăm chăm vào màn hình: “Tôi thích coi phim này”. “Nhà anh làm gì có ti vi, làm sao coi phim được cơ chứ?”. Đây rõ ràng là hành vi bắt nạt người, xâm phạm tới lợi ích cá nhân! Hắn không thèm chuyển mắt nhìn: “Bộ phim này tôi vừa xem đã thích”.
Tức! Tôi tức nhưng không dám nói! Chỉ có thể vừa tức vừa xem phim với hắn, trong bộ phim, nữ diễn viên chính mang khuôn mặt nửa đau thương nửa phẫn nộ, bi thương nhìn thẳng vào nam diễn viên chính, gào lên: “Anh nói! Anh nói! Tại sao lại có thể đối xử với tôi như thế?”. Nam diễn viên chính cau mày, trong mắt tràn đầy sự đau đớn: “Em nghe anh giải thích đã!”. Nữ diễn viên chính tâm thần phân liệt vốn dĩ muốn người ta giải thích thì giờ hai tay bịt chặt lấy tai, điên loạn lắc đầu: “Tôi không nghe!”. Đôi bên im lặng, tôi lẳng lặng lén nhìn Tống Tử Ngôn có vẻ đang chăm chú nhìn vào màn hình.

272-chet-sap-bay-roi-phan-24-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 24).

Đã thành thói quen, trời có đánh xuống tôi cũng ngủ, tôi tội nghiệp nằm úp xuống bên giường bệnh. Lúc tỉnh lại thì trời đã sáng, Tống Tử Ngôn cũng thức dậy, tôi chạy xuống tầng dưới mua bữa sáng. Tôi và hắn ngồi ăn đối diện nhau, chiếc bàn để trên giường bệnh hơi nhỏ, hai chúng tôi ngồi xếp bằng, giống như đang ngồi bàn sưởi trên giường vùng Đông Bắc. Tôi đùa đùa: “Tổng giám đốc, em thấy chúng ta cũng giống hai vợ chồng trong Nhị nhân chuyển phết đấy”. Khóe miệng hắn nhếch lên: “Thế à?”. Lại là ánh mắt thâm trầm đó, bỗng nhiên tôi thấy hơi choáng váng, bầu không khí tự dưng mờ ám hẳn lên. Chắc tôi có bệnh gì đó rồi, không khí vừa dịu xuống một cái là chân tay cứ như đồ thừa, huống hồ đối tượng lại là Tống Tử Ngôn. Nhất thời thấy cả người rét run. Giả vờ nhìn xung quanh để trấn tĩnh lại, tôi cười ngu: “Hề, tổng giám đốc, trời hôm nay hình như hơi âm u, ha ha, ha ha ha ha”. Tống Tử Ngôn chậm rãi uống một hớp sữa đậu nành, rồi mới thong thả nói: “Đó là vì cô không bật đèn”. Giờ tôi mới phát hiện hôm qua mình tự tay tắt đèn phòng, hôm nay quên mở… đúng là xấu hổ quá.

“Phụt”
- Tiếng cười phì từ ngoài cửa truyền vào, tôi nhảy xuống giường mở tung cửa chính, một bóng người mất đà ngã vào. Hóa ra là ông nội Tống Tử Ngôn, tôi vội vàng đỡ dậy, phủi phủi bụi đất vô hình trên áo: “Ông cẩn thận một chút”. Tống Tử Ngôn lạnh lùng nhìn ông cụ: “Ông tới làm gì?”. Ông cụ xấu hổ nhìn quanh phòng rồi đứng thẳng người dậy, kéo kéo chỉnh chỉnh lại áo blouse:“Kiểm tra phòng! Ông tới kiểm tra phòng”. “Thứ nhất, bác sĩ phòng cấp cứu không phụ trách kiểm tra phòng.”

- Tống Tử Ngôn chậm rãi liệt kê.

- “Thứ hai, kiểm tra phòng buổi sang quy định là từ tám giờ, giờ mới có bảy giờ mười lăm. Thứ ba, cũng là chuyện quan trọng nhất, ông đi kiểm tra phòng mà không mang theo sổ ghi chép”. Ông cụ bị vạch trần nhưng mặt vẫn không đổi sắc: “Ông tới thăm cháu nội mà cũng không được à?”. Tống Tử Ngôn nói: “Thăm xong rồi, không tiễn”. Người già nhướn mày trợn mắt: “Đồ cháu bất hiếu!”. Tiểu nhân vẫn nhởn nhơ: “Bề trên không làm gương”.

Ông cụ tức giận bỏ đi, trong lòng tôi ít nhiều cũng thấy đỡ tủi thân, ngay cả ông nội mình mà còn đối xử như thế thì cách đối xử với đứa sinh viên cũ như tôi cũng chẳng quá đáng cho lắm. Cơm nước xong xuôi, tôi mang cặp lồng cơm đi rửa, lúc về phòng đã thấy y tá đang chuẩn bị truyền dịch, tôi thừa cơ xin phép ra về: “Tổng giám đốc, em về đi làm trước đây”. “Không cần.”

- Hắn vừa xắn tay áo lên vừa nói.

- “Tôi xin phép nghỉ cho cô rồi”. Tôi tình nguyện để cho giám đốc Tôn áp bức chứ cũng không dám đối mặt với anh đâu! Tâm không cam, tình không nguyện, nhưng tôi cũng chỉ có thể ngây người ra. Hồi trưa có người từ công ty rẽ qua đưa giấy tờ, thấy tôi như thấy quỷ, chắc lúc về công ty sẽ lại đồn ra N phiên bản mới nữa cho coi. Mấy chuyện này tôi lười để ý lắm rồi, chỉ ngồi chán muốn chết, Tống Tử Ngôn vừa truyền dịch vừa chăm chú xem giấy tờ, ti vi không được mở, không còn trò gì chơi được, tôi như con cá trong chậu, có chán cũng chỉ có thể ngáp ngáp nhả bong bóng nước làm vui. Gửi mấy tin nhắn liền đều như đá bỏ biển, không thấy ai nhắn lại, chán chường vô cùng, chỉ có thể ngồi nhìn Tống Tử Ngôn

- sinh vật sống còn lại trong phòng này. Hắn mặc bộ quần áo bệnh nhân kẻ sọc màu xanh lam, da còn hơi tai tái, ánh nắng chiếu vào khiến người ta có một loại ảo giác rằng da hắn trong suốt, trên mép có một vành râu xanh nhàn nhạt, tóc tai hơi rối, không chỉn chu như ngày thường. Toàn thân toát lên vẻ đẹp yếu ớt mà rối loạn. Tôi lắc đầu thở dài, cái tên này trước đây là người tự chủ, rốt cuộc giờ cũng bắt đầu phát triển theo đường lối mỹ nam rồi, nếu sắc mặt tái thêm một chút, mắt vô thần thêm một chút, hơi thở mong manh đi một chút… đương nhiên điều không thể thiếu là quần áo phải hở ra vài chỗ, lộ ra xương quai xanh khêu gợi, bên khóe miệng phải có vệt máu đã khô, thế mới gọi là hoàn mỹ! Trong đầu tôi bắt đầu “tự sướng” vẽ ra bức tranh mỹ nam hấp hối, càng tưởng tượng càng thấy đẹp. Đối tượng là Tống Tử Ngôn thì nên thê thảm ác liệt hơn một chút, xuất than cao quý mà sớm lưu lạc. Cái loại xui xẻo cũng xui tới tám đời này, chỉ cần gặp người trên đường, không cần biết có chuyện gì cũng chém cho hắn hai nhát. Còn phải trúng độc, một năm trúng tới một trăm tám mươi loại. Roi vọt bình thường chẳng sao cũng quất trúng người, không chuyện gì là không thổ huyết, vốn dĩ là để cho người ta coi khinh. Anh nói vai này cũng coi như thê thảm. Tôi thấy sao cũng là vai nam thê thảm số một. Vai nam thê thảm số một? Đó là sau mười năm nhập vai. Nam phụ, anh đừng có nhìn tôi, đó là bị đạo diễn làm đấy. Anh phải nghiên cứu tâm lý thẩm mỹ của người hiện đại đi, muốn nhìn trai đẹp, căn bản không cần quan tâm xem ngược thế nào. Biết cái gì là hủ nữ không? Chính là khi nhìn con trai, không nhìn loại đẹp trai nhất, mà nhìn loại ngược nhất! Tôi đem lời thoại kinh điển của “Đại uyển” ghép vào người Tống Tử Ngôn, càng nghĩ càng thấy vui, không kìm được mà cười thành tiếng, cười rồi mới thấy sao mà lạc lõng quá, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại vèo vèo lướt qua.

Quả nhiên, Tống Tử Ngôn đang nhìn tôi vẻ khó hiểu: “Cười cái gì đó?”. Tôi đương nhiên không dám nói thật, chỉ nhìn chăm chú vào chai dịch truyền, nói nhẹ nhàng: “Nhìn chai dịch truyền nhỏ từng giọt từng giọt, nghĩ bệnh tình của tổng giám đốc đã khá hơn một chút, nên em vui mà cười, cười vui sướng. Anh chỉ nhìn thấy nụ cười trên mặt em thôi, nhưng làm sao mà thấy được nỗi hân hoan và kiêu hãnh của em với sự nghiệp y tế nước nhà và sức khỏe của anh…”. “Đủ rồi”

- Hắn ngắt lời rồi nhíu mày nhìn tôi một lát, hỏi - “Hôm qua cô không ngủ ngon à?”. Có thể ngủ ngon được à? Tối qua phải nằm úp mặt lên giường sếp tổng mà ngủ, hơn nữa còn lạ chỗ, không phải cái ổ lợn của mình thì tôi không tài nào ngủ ngon nổi, cứ ngủ được chừng nửa tiếng rồi lại tỉnh giấc, cứ như có cái dây cót trong người! Nhưng ngoài miệng vẫn phải nói như thế này: “Ngủ đâu có ngon, nghĩ tới tổng giám đốc phải nằm trong phòng bệnh toàn mùi thuốc khử trùng như thế này làm sao em ngủ ngon cho được, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể bệnh thay cho anh!”. Nhìn thái độ trung thành và tận tâm của tôi, Tống Tử Ngôn chẳng nhận xét mà cũng chẳng vui vẻ gì, chỉ nói: “Giờ nhìn cô như thế này, về nhà sửa soạn lại đi”. Đây… là lệnh đuổi người? Tôi rơm rớm nước mắt: “Tổng giám đốc, giờ anh không cần em ở lại chăm sóc sao?”. Hắn lạnh nhạt: “Không cần”. Tôi nhận lệnh cúi đầu ra khỏi phòng, cố gắng kìm lòng để không đi quá nhanh, còn phải giả bộ xụ mặt như không muốn. Tay vừa đụng vào cửa đã nghe tiếng hắn vang lên ở phía sau: “Chờ một lát”. Không lẽ muốn đổi ý? Trong lòng không khỏi trào dâng một cảm giác chán nản, nhưng vẫn phải cố vui vẻ quay đầu lại: “Tổng giám đốc?”. Hắn dặn dò: “Cái ông già quái đản cô gặp hôm qua ấy, nhìn thấy một cái là phải chạy xa ra ngay, nhỡ có chạy không thoát thì bị hỏi gì cũng phải trả lời là không biết, nhớ chưa?”. Tôi gật đầu, hắn khoát tay: “Ra ngoài đi”.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. May Day - Oran- G

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:02
Giới thiệu: Tuy đã sắp vào hạ, thời tiết càng lúc càng nóng, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay là hai mươi sáu độ, nhưng tôi vẫn mặc nguyên một cây quần áo thể dục kín cổng cao tường hết mức có thể, lại bỏ thêm chai nước xịt phòng vào túi xách, đề phòng gặp phải lưu manh.
07:32
Giới thiệu: Tránh không nổi nữa rồi, tôi quyết định thú nhận hết tội trạng, lấy thái độ thành khẩn ra để đổi lại lượng khoan hồng, nhỏ giọng tự thú: “Trong giờ làm việc còn lén ăn vặt”. “Ừm hừm.”
13:38
Giới thiệu: Chuyện đã qua. Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say... dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai?
12:13
Giới thiệu: Ngày nhập trường, sau khi làm xong thủ tục, tôi gọi cho Ân Du, lấy cớ nhờ anh dẫn đi tham quan cả 2 trường. “Nhóc đấy à?” – Nghe giọng anh vang lên trong điện thoại mà tim tôi đập thình thịch. Tới gần chỗ hẹn, từ xa xa tôi đã nhận ra anh ngay lẫn trong 1 nhóm bạn của anh.
11:26
Giới thiệu: Tôi biết mình đã thích Ân Du mất rồi, nhưng làm sao đủ can đảm để bày tỏ điều đó cơ chứ. Tôi chỉ còn biết kiếm đủ mọi cái cớ để có thể được nói chuyện, được gặp anh.
10:05
Giới thiệu: Con đĩ… Anh có biết định nghĩa của người tình không? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm. Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
10:35
Giới thiệu: Người tình… Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.
10:11
Giới thiệu: Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao? Em! Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?
10:00
Giới thiệu: Có thể, có thể, em còn nghĩ mình xấu xí, ích kỉ, tham lam và nhiều điều khác nữa. Khi em hờn ghen, khi em nhõng nhẽo, lúc em giận hờn… Nhưng em à… Gửi những cô gái nhỏ của tôi!
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn