Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 26) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 03/12/2013 18:12

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 26)

1300
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 10:33 Dung lượng: 12.09 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Chú ta vừa đi thì tôi mới nhìn được người đứng ngay đằng sau, một cô gái đẹp như ánh trăng. Gương mặt láng mịn, đôi mắt biết nói dịu dàng, môi trên hơi cong cong, dịu dàng mà điềm tĩnh, không hề khiến người ta cảm thấy sắc đẹp của mình quá gay gắt.

88 track
Giới thiệu: Chú ta vừa đi thì tôi mới nhìn được người đứng ngay đằng sau, một cô gái đẹp như ánh trăng. Gương mặt láng mịn, đôi mắt biết nói dịu dàng, môi trên hơi cong cong, dịu dàng mà điềm tĩnh, không hề khiến người ta cảm thấy sắc đẹp của mình quá gay gắt.

Chết! Sập bẫy rồi

Làm con gái mà cứ nhìn chằm chằm vào con trai đã rất mất mặt rồi, nhưng nhìn chằm chằm vào đứa con gái còn đẹp hơn mình thì lại càng mất mặt hơn. Thế nên, tôi chăm chú nhìn cô ta một lượt nữa từ đầu đến chân, kết quả là vô cùng thất vọng!

Da dẻ, đôi mắt, khóe môi, thậm chí là cái mũi, toàn thân đều toát lên một khí chất dịu dàng không màng danh lợi vật chất, có nhìn kiểu gì cũng không tìm được khuyết điểm, trái lại, nhìn một còn muốn nhìn hai. Kiểu thất vọng này khiến cho đứa con gái là tôi đây muốn tự đập đầu vào tường mấy cái cho rồi! Ép mình phải dời ánh mắt ra khỏi mặt tiên nữ, hai bà cô kia đã nói tới đoạn phải khơi thông đường ống cống thoát nước, tôi thầm than, cùng là phụ nữ, có người dịu dàng, cũng có cả những người mạnh mẽ.

Thang máy mở ra rồi đóng lại, đã tới tầng tám, một trong hai bà cô nhìn bảng số, thở dài: “Không biết bác sĩ ở đây có chữa được không”. Người kia an ủi: “Không sao, dù chữa không được cũng chẳng sao mà, táo bón có chết người được đâu”. Một ngày mấy lần, thuốc công hiệu mạnh, cái gì cứng cứng, chỗ đó… Táo bón… Là câu nói của hai bà cô này đa nghĩa hay tại tôi đen tối quá? Lần thứ hai tự cảm thán, cùng là phụ nữ như nhau, có người dịu dàng như ánh trăng, có người mạnh mẽ nói những câu ngượng miệng không hề kiêng kỵ, còn có người suy nghĩ hết sức dâm loạn như tôi…

274-chet-sap-bay-roi-phan-26-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 26)

Thang máy lên tầng trên thì ngừng lại, tôi khệ nệ ôm mớ đồ đi ra, tiên nữ ánh trăng kia cũng đi ra cùng với tôi, thấy tôi mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, bèn nói: “Để tôi mang giúp cô nhé ”. Người đã đẹp, tính tình còn tốt nữa, trời xanh ơi, ông không định để tôi sống nữa sao? Tôi nhất quyết chối từ:“Không cần đâu, tôi tự mang được rồi”. Cô không nói nữa, hai chúng tôi cứ yên lặng bước đi, chỉ có tiếng bước chân của tôi vang vang.

Tôi dừng lại trước cửa phòng của Tống Tử Ngôn, không ngờ cô gái kia cũng dừng lại, quay sang tò mò nhìn tôi, chẳng có lẽ? Lẽ nào cô ta tới thăm Tống Tử Ngôn? Trong lòng nhất thời có cảm tình với cô ta, cứ cho là người đẹp, có khí chất thì đã làm sao chứ? Ánh trăng đã trừng phạt cô, bắt cô gặp phải Tống Tử Ngôn, không sớm thì muộn, số phận cũng là hồng nhan bạc mệnh, hương tiêu ngọc vẫn mà thôi! Tôi không nén được cười gian mấy tiếng, đang cười thì cửa đã mở ra, nụ cười của tôi đã đông cứng lại trong nháy mắt. Một bóng người vô cùng quen thuộc đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi biết bao nhiêu lần, giờ khuôn mặt ấy lại ở trước mặt tôi, dịu dàng nói với tiên nữ ánh trăng: “Sao đi lâu thế?”. Ánh mắt anh đảo tới nhìn tôi, trong chớp mắt nét mặt đã chuyển thành cứng đờ. Đúng là đã lâu không gặp, Tô Á Văn.

Ngày Tô Á Văn ra đi, tôi như bị ai đánh mạnh vào đầu, chỉ im lặng đi tới đi lui trên con đường giữa trường. Tổng cộng chưa tới hai ngàn mét, tôi chậm rãi bước đi, từng bước từng bước, từ chiều tới lúc tối mịt. Giữa những bước chân chậm rãi, tôi đã suy nghĩ những gì giờ cũng chẳng nhớ nữa, có lẽ phải nói là khi ấy đầu óc rất mơ hồ. Đi mãi, tới lúc đèn đường sáng lên, đi mãi, từ lúc còn người qua lại ồn ào tới lúc vắng ngắt không còn một ai. Lúc Tiêu Tuyết vừa tìm thấy tôi đã mắng xối xả:“Tô Á Văn đã đi rồi, mày còn làm trò gì ở đây nữa hả?”. Tôi bị nó đánh cho ngây người, gió đêm lạnh lẽo lướt qua mặt đau rát, tôi nói: “Chỉ cần anh ấy trở về, tao có làm trò gì cũng được”. Tôi bình thản nói, trong lòng cũng vô cùng bình tĩnh. “Bốp!” - Tiêu Tuyết tát cho tôi một cái.

- “Dù mày có tìm tới đường chết, anh ta cũng sẽ không Trở về đâu, anh ta không cần mày nữa, mày hiểu không?”. Nước mắt cuối cùng cũng rơi, tôi như con thú nhỏ phải chịu thương tích đầy mình: “Sao anh ấy không cần tao, tại sao lại không cần tao…”. Sau này nhớ lại, hình như trừ câu này ra tôi không nói được gì khác nữa. Mắt Tiêu Tuyết đỏ hoe, ôm chặt lấy tôi, tôi gục đầu vào vai nó vừa nức nở vừa hỏi. Lúc đầu chỉ có tôi khóc, lát sau Tiêu Tuyết còn khóc dữ hơn cả tôi. Đó là lần đầu tiên tôi khóc sau khi Tô Á Văn ra đi, cũng là lần cuối cùng. Khóc xong một trận, trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, thậm chí hôm sau tới trường nghe phong thanh có tin đồn chuyện ma quỷ ở trên đường trường còn hăng hái hùa theo kể chuyện về một con ma không có chân, tóc tai rối mù, liên mồm rên rỉ.

Ở đại học ai cũng đều có một đứa bạn thân như vậy, bình thường thì ăn nói độc địa tới chết người, lúc ngồi không chán chán lại chọc chọc mấy phát rồi xát muối vào vết thương cũ của bạn cho vui, nhưng những khi bạn muốn làm chuyện dại dột thì nó sẽ là người tát cho mấy cái để tỉnh lại, rồi hai đứa cùng ôm nhau khóc. Nhưng Tiêu Tuyết không biết, trong lòng tôi còn suy nghĩ tới nhiều chuyện còn ngốc hơn nữa, vô số lần tưởng tượng, nếu có thể gặp lại Tô Á Văn, tôi sẽ quỳ rạp xuống đất, ôm chặt lấy chân anh, nước mắt giàn giụa khóc lóc cầu xin tới không thành tiếng:“Đừng đi, đừng đi, đừng đi…”. Tự tôn là điều rất quan trọng, nhưng một người chỉ còn là cái xác trống rỗng không hồn thì có tự tôn để làm gì chứ. Vốn dĩ tôi là một đứa ngốc.

Nhưng giờ nhìn Tô Á Văn, tôi mới hiểu rằng thực ra mình cũng không ngốc như vẫn tưởng. Huống hồ giờ đây tiên nữ ánh trăng kia đang khoác tay anh rất tự nhiên, gương mặt vô cùng dịu dàng, tôi bắt đầu nghĩ câu nói đó của Tiêu Tuyết rất có lý: dù tôi có ngu dại đi tìm đường chết, anh cũng không Yêu tôi. So với người kia, tôi không có phần thắng. Tôi dứt mình ra khỏi ký ức, nghiêng người đi qua anh, cất tiếng gọi Tống Tử Ngôn bằng giọng thân thiết chưa từng có: “Tổng giám đốc!”. Tống Tử Ngôn nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Vừa kịp lúc”. Tôi phi như bay tới đây thì làm sao mà không kịp được? Bỏ đồ trong tay xuống giường, Tống Tử Ngôn nhìn cái hộp trên mặt đất, hỏi:“Đó là cái gì thế?”. Tôi đáp: “Đây là quà tặng cho anh”. Chỉ là không phải do tôi tặng thôi… Mặt Tống Tử Ngôn vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng ở chung lâu ngày, nhìn vào mắt hắn, tôi biết hắn đang vui. Xem ra dù là kẻ có tiền, cứ được người ta tặng quà thì liền có bộ dạng tiểu nhân đắc ý thế đó. Tôi tự xung phong, đặt cái hộp lên bàn: “Giờ em mở ra nhé ”. Hắn khẽ nhếch môi: “Được”.

(Còn nữa... )


Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Fallin’ For You - Colbie Caillat

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:55
Giới thiệu: Nếu bệnh của Tống Tử Ngôn tái phát vì lỗi của tôi, thì tôi nào có thể mặt dày vô lương tâm mà bỏ đi được. May là hắn không phải phẫu thuật, chỉ cần nằm viện truyền dịch đôi ba ngày là được.
07:35
Giới thiệu: Vào bệnh viện, bác sĩ phòng cấp cứu vừa nhìn thấy Tống Tử Ngôn đã lộ ra khuôn mặt vô cùng phấn chấn: “Đến đây”. Mặt Tống Tử Ngôn đen mất một nửa: “Sao lại là ông?”.
08:02
Giới thiệu: Tuy đã sắp vào hạ, thời tiết càng lúc càng nóng, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay là hai mươi sáu độ, nhưng tôi vẫn mặc nguyên một cây quần áo thể dục kín cổng cao tường hết mức có thể, lại bỏ thêm chai nước xịt phòng vào túi xách, đề phòng gặp phải lưu manh.
07:32
Giới thiệu: Tránh không nổi nữa rồi, tôi quyết định thú nhận hết tội trạng, lấy thái độ thành khẩn ra để đổi lại lượng khoan hồng, nhỏ giọng tự thú: “Trong giờ làm việc còn lén ăn vặt”. “Ừm hừm.”
13:38
Giới thiệu: Chuyện đã qua. Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say... dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai?
12:13
Giới thiệu: Ngày nhập trường, sau khi làm xong thủ tục, tôi gọi cho Ân Du, lấy cớ nhờ anh dẫn đi tham quan cả 2 trường. “Nhóc đấy à?” – Nghe giọng anh vang lên trong điện thoại mà tim tôi đập thình thịch. Tới gần chỗ hẹn, từ xa xa tôi đã nhận ra anh ngay lẫn trong 1 nhóm bạn của anh.
11:26
Giới thiệu: Tôi biết mình đã thích Ân Du mất rồi, nhưng làm sao đủ can đảm để bày tỏ điều đó cơ chứ. Tôi chỉ còn biết kiếm đủ mọi cái cớ để có thể được nói chuyện, được gặp anh.
10:05
Giới thiệu: Con đĩ… Anh có biết định nghĩa của người tình không? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm. Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này. Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
10:35
Giới thiệu: Người tình… Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - xvideo-jp.com - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru - avxhome.se - bustle.com