Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 30) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Tue, 03/12/2013 18:27

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 30)

1777
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 06:51 Dung lượng: 7.84 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi học nội trú thiếu thốn đói khát tới bốn năm, nhưng nguyên liệu nấu ăn tôi đã dùng cũng đủ chất đầy hai cái bếp, thế mà hôm sau đến lại thấy cái bếp thứ ba hoành tráng đầy ắp đồ ăn, tôi đành ngửa đầu bắt chước Lỗ Tấn cảm thán đầy thâm ý: Cứ như thế thì ngày nào mới là kết thúc đây hả hả hả?

88 track
Giới thiệu: Tôi học nội trú thiếu thốn đói khát tới bốn năm, nhưng nguyên liệu nấu ăn tôi đã dùng cũng đủ chất đầy hai cái bếp, thế mà hôm sau đến lại thấy cái bếp thứ ba hoành tráng đầy ắp đồ ăn, tôi đành ngửa đầu bắt chước Lỗ Tấn cảm thán đầy thâm ý: Cứ như thế thì ngày nào mới là kết thúc đây hả hả hả?

Chết! Sập bẫy rồi

Tới tận hôm nay, lúc ăn cơm, Tống Tử Ngôn nói: “Từ ngày mai cô không cần qua đây nữa”. Tay cầm bát cơm lỏng ra, nghiêng một bên, cơm trong bát rớt xuống bàn, những hạt cơm rơi ra tựa như dung nham đang chực phun trào trong đầu tôi!

Giọng tôi không kiềm được mà run run, hỏi lại: “Tại… sao…?”. Hắn khẽ cười: “Sao? Tiếc à?”. Qua một tháng ở chung, tôi đã có thể không cần thời gian tự hỏi bản thân mà gật đầu ngay tắp lự: “Tiếc chứ, vô cùng tiếc, không thể không tiếc được! Trước đây em không hiểu sao mình lại phải học nấu ăn, sau này gặp được tổng giám đốc, em mới hiểu ra rằng, em, một đứa 8X lớn lên nhờ đồ ăn nhanh, chính là để phục vụ cho cái dạ dày của anh mà luyện những kỹ thuật nấu nướng truyền thống này!
Vì anh, cuộc đời của em sẽ không phải cảm thấy hổ thẹn vì không có chí tiến thủ, sẽ không cảm thấy khổ sở vì sống hoài sống phí, tới lúc về già, em sẽ cười thật tươi, nhe cái bộ răng móm mém ra với cháu mình mà khoe, biết không? Bà cháu đã từng nấu cơm cho tổng giám đốc công ty bà đó! Nếu ông trời cho em một cơ hội để chọn lại, em sẽ nói, để tôi được nấu cơm cho tổng giám đốc nữa đi, nếu ông trời nhất định phải gia hạn quãng thời gian ấy, thì em muốn là – cả đời!”.

278-chet-sap-bay-roi-phan-30-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 30).

Tôi nói tới khô cả nước bọt, Tống Tử Ngôn còn tốt bụng đưa cho cốc nước, uống một ngụm cho thấm giọng, nhìn qua lớp thủy tinh của cốc, gương mặt Tống Tử Ngôn biến dạng đi, cốc này khúc xạ thật lợi hại, bởi vì hình như tôi vừa thấy hắn… nở một nụ cười rất hạnh phúc. Tôi bỏ cốc ra nhìn lại, bộ mặt hắn vẫn lạnh tanh như ngày thường, quả nhiên là sức mạnh của khúc xạ ánh sáng. Hắn nói: “Dù cô có tiếc cỡ nào thì công ty cũng đã quyết định rồi, không thể sửa được nữa”. Bên tai tôi vang lên giai điệu “Bài ca giải phóng nông nô”, một đám người tí hon nhảy múa hát ca loạn xì ngầu bên cạnh, tôi rưng rưng: “Công ty có quyết định gì ạ?”. “Cuối tuần sau không phải là mùng một tháng năm à?”

- Hắn nói. “Dạ”

- Tôi gật đầu. “Công ty tổ chức đi du lịch”. Tôi phản ứng ngay: “Thật ạ?”. Hắn nhìn tôi: “Cô muốn đi à?”. Tôi cố né câu hỏi, cẩn thận hỏi lại: “Còn tổng giám đốc thì sao?”. Hắn hỏi: “Cô rất muốn tôi đi?”. Tôi rất muốn đi du lịch, nhưng nếu có anh đi cùng thì tôi thà nằm nhà còn hơn… Tôi còn chưa trả lời, hắn đã tự nói trước: “Mấy hoạt động kiểu đó tôi không tham gia”. Tiếng nhạc bên tai càng lúc càng vang, đội người tí hon nhảy càng lúc càng nhộn.

Tôi thở dài: “Vốn tưởng vừa được thưởng thức vẻ đẹp sông núi của Tổ quốc, vừa được chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của tổng giám đốc, xem ra trên thế gian này khó có gì được toàn vẹn đôi đường, không thể nào ăn được cả tay gấu và cá mà”. “Thực sự tiếc?” - Hắn hỏi. “Tiếc đứt cả ruột, vạn năm sau oán hận còn lưu, nuối tiếc cả đời khôn nguôi”

- Tôi đáp. Hắn cười cười, cúi mặt ăn tiếp, không nói gì nữa. Ngẩng đầu ngắm trời, quang đãng trong xanh, cúi đầu nhìn đất, sương sớm còn vương. Giống như tâm trạng hiện giờ của tôi. Mùng một tháng năm, công ty tổ chức cho nhân viên đi du lịch Thanh Đảo, vừa hay lộ trình ra khỏi thành phố có qua trước cổng trường tôi, tôi thức dậy thật sớm ra trước cổng chờ xe ô tô công ty qua đón, sung sướng cười hí hí, lại cười hí hí sung sướng.

Xe nhanh chóng tới nơi, cửa xe mở ra, tôi nhảy hai bước vào xe, vừa vui vẻ chào hỏi mấy đồng nghiệp quen biết, vừa để ý tìm chỗ trống. Mẹ ơi! Sét giữa trời quang! Cái người đàn ông ăn mặc chỉnh tề ngồi gần cửa sổ ở dãy ghế thứ hai bên phải đang nhìn tôi nhếch miệng cười khiến bao nhiêu tóc gáy tôi đồng loạt dựng thẳng lên hát quốc ca, da đầu tê buốt. Đó là ai? Run run đưa tay lên dụi mắt, lại dụi dụi mắt, tiếp tục dụi mắt, dụi lấy dụi để.

Một lúc lâu sau, sắc mặt tôi không đổi, từ trong trạng thái hóa đá quay người cứng đơ đi về phía cửa xe, chỉ còn cách cửa ba centimet thôi thì “xoạch” một cái, cửa xe đóng, tôi lập tức trở thành chim giữa bầu trời! Môi run run, tôi không thể tin được số phận mình lại có thể như vậy, bèn nhào qua liều mạng nắm chặt lấy tay bác tài: “Dừng lại, dừng lại bác ơi, cháu để quên đồ rồi!”. Bác tài sốt ruột nói: “Bên này là đường một chiều rồi, muốn quay lại phải mất tới nửa tiếng đó!”. Thế mới hợp ý tôi! Tôi vội vàng nói: “Làm sao cháu dám mặt dày để mọi người phải lãng phí thời gian chờ chứ? Bác cứ cho cháu xuống chỗ giao lộ đằng trước, cháu không đi nữa đâu”. Giám đốc Điền nhìn ra sau một cái, rồi quay đầu lại nói với cả xe rất hòa nhã: “Sao lại làm thế được?


Khó lắm mới có một kỳ nghỉ, cứ thế này đi, chúng ta quay trở lại, dẫu sao đường đi còn dài, nửa tiếng cũng được, cậu nói phải không, tổng giám đốc?”
. Cuối câu nói lại quay về hỏi Tống Tử Ngôn, tôi âm thầm sung sướng, cái tên này là người tuyệt đối không có tính nhẫn nại. Quả nhiên hắn khẽ cau mày: “Phiền quá”. Tôi cuống quýt gật đầu, hắn nói tiếp: “Quên mang cái gì tới đó mà mua”. Tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh: “Em không mang theo nhiều tiền…”. “Không sao!”

- Hắn đáp

- “Có thể ứng trước tiền lương”.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. You Belong With Me - Taylor Swift

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

06:56
Giới thiệu: Lần này việc chuẩn bị trước khi xem phim được Tóc Vàng làm rất tỉ mỉ. Hai chúng tôi cùng nằm trên giường, mỗi người cầm một đống đồ ăn vặt với nước uống, rèm cửa sổ kéo kín lại, mấy bộ phim kinh dị được sắp xếp mở lần lượt từ một tới bảy, cậu nhóc còn chuẩn bị thêm một cái gối ôm mềm mềm, để nhỡ có đoạn nào sợ quá còn úp mặt vào đó được…
09:30
Giới thiệu: Dường như có mũi tên xuyên qua lớp ký ức của tôi, mang theo một màn sương màu đỏ. Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, bởi đó là sinh nhật tôi. Sau hôm cùng Tô Á Văn chúc mừng, chúng tôi lại tới chỗ cũ ăn mừng tiếp, đương khi hai đứa ăn uống vui vẻ thì di động của anh bỗng nhiên đổ chuông, là tiếng chuông tôi chưa được nghe bao giờ.
10:33
Giới thiệu: Chú ta vừa đi thì tôi mới nhìn được người đứng ngay đằng sau, một cô gái đẹp như ánh trăng. Gương mặt láng mịn, đôi mắt biết nói dịu dàng, môi trên hơi cong cong, dịu dàng mà điềm tĩnh, không hề khiến người ta cảm thấy sắc đẹp của mình quá gay gắt.
10:17
Giới thiệu: Rốt cuộc tôi cũng có thể chạm tới bầu trời của tự do và giải phóng, tung tăng chạy ngay ra khỏi tầng dành cho bệnh nhân nội trú, xuống dưới tầng trệt tràn đầy ánh nắng chan hòa.
08:55
Giới thiệu: Nếu bệnh của Tống Tử Ngôn tái phát vì lỗi của tôi, thì tôi nào có thể mặt dày vô lương tâm mà bỏ đi được. May là hắn không phải phẫu thuật, chỉ cần nằm viện truyền dịch đôi ba ngày là được.
07:35
Giới thiệu: Vào bệnh viện, bác sĩ phòng cấp cứu vừa nhìn thấy Tống Tử Ngôn đã lộ ra khuôn mặt vô cùng phấn chấn: “Đến đây”. Mặt Tống Tử Ngôn đen mất một nửa: “Sao lại là ông?”.
08:02
Giới thiệu: Tuy đã sắp vào hạ, thời tiết càng lúc càng nóng, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay là hai mươi sáu độ, nhưng tôi vẫn mặc nguyên một cây quần áo thể dục kín cổng cao tường hết mức có thể, lại bỏ thêm chai nước xịt phòng vào túi xách, đề phòng gặp phải lưu manh.
07:32
Giới thiệu: Tránh không nổi nữa rồi, tôi quyết định thú nhận hết tội trạng, lấy thái độ thành khẩn ra để đổi lại lượng khoan hồng, nhỏ giọng tự thú: “Trong giờ làm việc còn lén ăn vặt”. “Ừm hừm.”
13:38
Giới thiệu: Chuyện đã qua. Ngày bị vất bỏ. Ngày người mà em yêu tàn nhẫn đá văng em ra khỏi cuộc sống của anh ta, em trơ trọi đơn độc dìm đời mình vào cơn say... dìm đời mình vào những cuộc chơi, nó chỉ kết thúc khi em trần truồng trên giường với ai đó. Kẻ mà em lại không hề biết là ai?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr - chron.com - superuser.com