Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 31) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 09/12/2013 09:54

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 31)

1512
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 07:40 Dung lượng: 8.79 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Xe có bảy mươi, tám mươi chỗ ngồi, chỉ có năm mươi, sáu mươi người ngồi, không thấy bóng dáng của Tóc Vàng và băng vệ sinh tỷ tỷ, chỉ thấy có mỗi cái dáng người thâm hiểm.

88 track
Giới thiệu: Xe có bảy mươi, tám mươi chỗ ngồi, chỉ có năm mươi, sáu mươi người ngồi, không thấy bóng dáng của Tóc Vàng và băng vệ sinh tỷ tỷ, chỉ thấy có mỗi cái dáng người thâm hiểm.

Chết! Sập bẫy rồi

Xe có bảy mươi, tám mươi chỗ ngồi, chỉ có năm mươi, sáu mươi người ngồi, không thấy bóng dáng của Tóc Vàng và băng vệ sinh tỷ tỷ, chỉ thấy có mỗi cái dáng người thâm hiểm.

Không lẽ là vấn đề nhân phẩm? Đương lúc tôi đang tiến hành tự kiểm điểm lại nhân phẩm, cái người thâm hiểm kia đã mở miệng nói một câu vô cùng thâm hiểm.

“Qua đây”. kỳ quặc ở chỗ hắn không hề quay đầu lại, không nói là ai với ai, thế mà mọi người đều đồng loạt quay đầu xuống nhìn tôi. Tôi xoay mặt đi nghiêm túc chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, Không nhìn thấy gì hết, cũng chả nghe thấy gì sất… “Qua đây”

- Âm thanh lại trầm thêm một chút. Hai chân tôi như có công tắc nô tỳ tự động, mũi chân tự động hướng ra ngoài, cố sức áp chế hai chân và trái tim đang đập thình thịch không ngừng, tôi vẫn tiếp tục giả ngơ giả điếc. Hình như có tiếng cười khẽ, hắn nói: “Được lắm”. Ôi mẹ ôi, hai chữ như sao Hỏa lao thẳng vào đầu, tôi nhảy dựng lên, dùng tốc độ ánh sáng vọt tới trước mặt hắn, nở nụ cười xán lạn nhất từ trước tới nay: “Tổng giám đốc, anh có chuyện gì cần sai bảo ạ?”. Hắn nhìn tôi một lát rồi nói: “Ngồi xuống”.

299-chet-sap-bay-roi-phan-31-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 31).

Nhìn cái ghế trống bên cạnh hắn, tôi khóc không ra nước mắt, run rẩy ngồi xuống, dùng cụm từ “như ngồi lên bàn chông” mà giải thích chuyện này là chuẩn nhất. Mà cái đám người mù quáng, vô tri, ngu muội đang nhìn chằm chằm qua đây tự nhiên còn dùng vẻ mặt ước ao nhìn tôi, khiến tôi bỗng nhiên hiểu được nỗi đau đớn của ông Lỗ Tấn trước cái dân tộc này!

Tống Tử Ngôn bỗng nhiên nghiêng người, hai tay đặt lên vai tôi, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng hít mạnh từ những hàng ghế sau. Giữa những ánh mắt sáng chói của quần chúng, Tống Tử Ngôn điều chỉnh lại tư thế ngồi của tôi, hạ thân mình xuống thấp hơn, tựa đầu lên vai tôi, hạ lệnh:“Không được lộn xộn”. Rồi sau đó… rồi sau đó… hắn nhắm mắt ngủ. Ánh mắt quần chúng nhân dân nhìn tôi từ kinh ngạc chuyển thành chia buồn và thông cảm, quầng sáng minh tinh trên đầu tôi trong nháy mắt vụt tắt.

Lúc Tống Tử Ngôn tỉnh lại đã là bốn giờ sau, cái vai đáng thương của tôi tê dại đi. Xe dừng lại ở ngoài một trạm thu phí, giám đốc Điền vác cái bụng phệ tới hạ giọng thì thầm hỏi: “Đi ăn thôi, có cần đánh thức tổng giám đốc không?”. Tôi cũng thì thào hỏi lại: “Ai đánh thức?”. Sau đó, chúng tôi cùng im lặng. Im lặng chán chê, giám đốc Điền hỏi: “Cô đói chưa?”. Dạ dày tôi trả lời ngay tắp lự… Ông ta nhìn tôi thông cảm: “Đợi đó, tôi mua gì đó cho cô ăn”. Xem ra con mực này vẫn chưa hoàn toàn mất đi lương tâm, tôi Không thể gật đầu, cũng không thể duỗi tay ra, chỉ có thể dùng hai mắt rưng rưng thay lời cảm tạ.

“Không cần” - Một giọng nói lạnh lùng còn mang theo chút âm điệu ngái ngủ vang lên bên tai, Tống Tử Ngôn ngồi thẳng người dậy, sửa sang lại áo xống cho phẳng phiu, rồi nói.
- “Chúng tôi cùng đi ăn”. Ba người xuống xe vào quán ăn, tôi vừa đi vừa liên tục xoa nắn bả vai trái đã tê cứng, Tống Tử Ngôn liếc sang nhìn tôi mấy cái, cuối cùng quan tâm hỏi thăm: “Tê lắm à?”. Tôi hậm hực tố khổ: “Còn mỏi nữa”. Hắn trầm ngâm: “Xem ra không dựa được nữa rồi”. Tôi rơm rớm, cuối cùng anh cũng có chút lương tâm rồi. Hắn vẫn trầm ngâm: “Thế thì đổi bên phải là được”.

Đây là kiểu suy luận gì hả! Tâm trí của tôi cũng cùng chung số phận sụp đổ vỡ nát với cái vai trái, liêu xiêu đi vào quán ăn. Chúng tôi vừa đi vào, mọi người đang ăn cơm ngon cũng phải đứng dậy chào: “Tổng giám đốc!”. Hắn thản nhiên gật đầu chào lại, bước chân không chịu ngừng, tôi đương nhiên vẫn phải đi theo hắn. Ngồi vào bàn, giám đốc Điền hỏi: “Chỗ này tự phục vụ, tổng giám đốc muốn ăn gì để tôi đi mua”. Tống Tử Ngôn nói thản nhiên: “Tôi ăn được gì cô ấy hiểu nhất, để cô ấy đi”. Mọi người lại dùng ánh mắt rất đỗi ngạc nhiên nhìn tôi, cái mông đáng thương còn chưa ngồi ấm chỗ đã bị đá đi làm chân bồi bàn.

Tới chỗ bán đồ ăn, cầm lấy cái khay mới phát hiện tay trái cứ cầm cái gì nằng nặng là run lẩy bẩy, tôi chỉ có thể chuyển sang cầm khay bằng tay phải, cầm kẹp thức ăn bằng tay trái, vụng về lấy thức ăn vào khay. Đương lúc lao động một cách đau khổ, khay thức ăn đã bị người giật lấy, ngẩng đầu lên, hóa ra là Tống Tử Ngôn đại giá đi chiếu cố. Hắn vừa tự gắp thức ăn, vừa trưng ra vẻ sốt ruột: “Sao lại chậm thế hả?”. Nhờ ai ngủ đè lên tay tôi cho tê dại đi nên mới chậm thế này hả?
Tôi tức lắm nhưng không dám nói ra, chỉ có thể cúi đầu lấy ra cái khay khác gắp thức ăn cho mình. Hắn thấp giọng: “Về chỗ ngồi”. Tôi chỉ chậm có một tí thôi mà cả cơm cũng không cho tôi ăn! Tôi trợn mắt nhìn, hắn lại lườm cái nữa: “Còn chưa về đi à?”. Tôi cụp mắt, ngượng ngập quay về bàn ngồi… Ngồi nhìn người ta ăn uống ngon lành, mùi thức ăn thơm nức tràn ngập trong không khí, mặt tôi chảy dài như đội bóng đá quốc gia. Mắt ầng ậng nước nhìn qua giám đốc Điền đang cúi đầu ăn cơm: “Chú ăn xong rồi nhớ mua về cho cháu một ít”. Ông ta nhìn tôi khó hiểu: “Giờ cô đang ở trong quán ăn đấy còn gì?”. Tôi tố cáo: “Tổng giám đốc…”. “Tôi thì làm sao?”

- Giọng nói trầm trầm vang trên đỉnh đầu, Tống Tử Ngôn bưng hai khay thức ăn đặt xuống bàn.

Tội cho thân tôi + 1, để trả thù, đã không cho tôi ăn, lại còn mua hai phần cơm! Hắn chậm rãi ngồi xuống, đẩy một khay sang trước mặt tôi. Tội cho thân tôi + 2, không cho tôi ăn thì thôi, lại còn để thức ăn trước mặt tôi! “Nhanh lên một chút!
- Hắn trầm giọng nói. Tôi nhìn chằm chằm vào khay thức ăn nuốt nước bọt, mãi tới khi giám đốc Điền lén đá cho một cái dưới bàn, tôi mới giật mình ngẩng đầu lên, đã thấy Tống Tử Ngôn đang nhìn tôi vẻ sốt ruột, lặp lại: “Ăn nhanh lên chút đi”. Tôi nhìn cả khay thức ăn toàn một màu đỏ, toàn là những món cay có ớt mà Tống Tử Ngôn vẫn không cho nấu, quay qua nhìn hắn một cái, hơi nghi ngờ hỏi lại: “Cái… cái này là cho em ạ?”. Hắn không thèm trả lời, sắc mặt bắt đầu trầm xuống.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Starlight Moonlight - Secret

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:20
Giới thiệu: Em không xinh, dáng em cũng không đẹp. Em thậm chí còn béo ú, chân ngắn cũn và mặt tròn mũm mĩm cơ...
09:53
Giới thiệu: Tiếng chuông điện thoại reo lên, dòng nhạc quen thuộc bỗng inh ỏi và nhức nhối, là anh - bài hát này tôi dành cho anh, ngày nào thấy nó thiêng liêng mà giờ chỉ như một miếng giẻ rách.
10:24
Giới thiệu: Tiếng điện thoại reo liên hồi, tôi vội vàng bắt máy. Là chị, người phụ nữ hạnh phúc ấy. Cô gái, em đang làm gì đó? Đang buồn chị ạ.
09:57
Giới thiệu: Anh à! Đơn thuần em chỉ là người đàn bà anh muốn, chị ấy là người đàn bà anh chọn, vậy... người anh yêu là ai, là một trong hai hay là kẻ khác?
10:20
Giới thiệu: Rồi một ngày... Trang à, mẹ bảo này. Dạ. Mẹ nghe nói thằng Long nó vừa mất được mấy hôm đấy, nghe nói là bị mấy thằng thanh niên phóng nhanh vượt ẩu đâm vào khi đang bị Cảnh sát giao thông đuổi, số nó khổ quá, đang đi trên vỉa hè thôi mà thằng kia cũng đâm vào, con đến thắp cho nó nén hương.
10:10
Giới thiệu: 7h tối, nó đang nằm đọc sách, có tiếng gõ cửa. Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.
09:59
Giới thiệu: Đừng chạm vào cuộc sống của anh nữa được không? Đừng cản trở bước đi của anh nữa, xin em! Anh là đồ tồi, anh không xứng đáng với tình yêu của tôi Long ạ.
10:32
Giới thiệu: Đúng rồi anh không làm gì cả, lỗi là tại em, tại em tức giận vô cớ… Ừ thì là em ghen đó. Nhưng em có là gì của anh để mà ghen chứ. Nhưng tại vì… em yêu anh.
15:08
Giới thiệu: Cú điện thoại cúp rồi mà mình vẫn không hiểu là thật hay đùa. Bạn thân đấy, nó cưới ư?
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com - myspace.com - sports.ru