Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 33) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 09/12/2013 14:28

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 33)

1405
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 07:38 Dung lượng: 8.74 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Mùa du lịch đúng là mùa du lịch, người xếp hàng mua vé rất dài, đợi mãi mới tới lượt mình. Thế cũng tốt, dù sao còn có trật tự, nhưng tới lúc lên tàu thì loạn cào cào hết, tôi phải cố sức lắm mới có thể chen nổi lên trên tàu, phần lớn những người đứng cạnh là đàn ông, tôi lọt thỏm ở giữa chẳng khác nào cái đảo nhỏ nổi lên giữa biển.

88 track
Giới thiệu: Mùa du lịch đúng là mùa du lịch, người xếp hàng mua vé rất dài, đợi mãi mới tới lượt mình. Thế cũng tốt, dù sao còn có trật tự, nhưng tới lúc lên tàu thì loạn cào cào hết, tôi phải cố sức lắm mới có thể chen nổi lên trên tàu, phần lớn những người đứng cạnh là đàn ông, tôi lọt thỏm ở giữa chẳng khác nào cái đảo nhỏ nổi lên giữa biển.

Chết! Sập bẫy rồi

Gió biển thì thổi không tới nơi, nhưng mùi mồ hôi, mùi hôi nách thì cứ gọi là ùn ùn thổi tới. Đám người bỗng nhiên bát nháo hẳn lên, vừa đẩy vừa kéo, tôi quờ quạng nắm được cái cột bên cạnh mình mới có thể đứng vững được. Hóa ra có người say sóng, vừa nôn một trận ngay trên boong. Nhìn chất gì gì đó trắng trắng, tanh tanh, bỗng nhiên dạ dày tôi cũng thắt lại một cái, vội vàng lách người ra khỏi đám đông ra tới sát boong tàu, nhìn làn nước biển cứ lóng lánh sóng sánh, dạ dày lại càng co thắt dữ hơn. Một chai nước khoáng xuất hiện trước mặt, tôi vội vàng cầm lấy uống ngay một ngụm, nước lạnh khiến cảm giác khó chịu tạm thời được ép xuống, tôi cảm kích đưa trả lại chai nước mới phát hiện người đó là Tống Tử Ngôn.

Ế? Lúc nãy không thấy hắn, sao tự dưng lại xuất hiện giúp tôi trong lúc nước sôi lửa bỏng thế này? Nhưng lần này tôi cảm ơn hắn rất thật lòng: “Cảm ơn anh, tổng giám đốc”. Hắn nhận lấy chai nước, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước: “Say sóng mà còn đi cái loại tàu nhỏ thế này, đúng là thích chết”. Tôi tủi thân: “Không đi thì làm sao biết được ạ”. Hắn bực mình nhìn tôi, rồi nắm tay lôi tuột vào trong. “Gì đấy?”

301-chet-sap-bay-roi-phan-33-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 33)

- Tôi hỏi. Hắn không quay đầu lại: “Vào trong khoang tàu sẽ đỡ hơn”. Lúc mới lên tàu tôi đã muốn vào trong khoang, nhưng người bên trong cũng đông, hơn nữa nhìn qua toàn mấy thằng đàn ông con trai không đứng đắn lắm, khiến người vốn dĩ tò mò như tôi cũng Không dám bén mảng tới. Chúng tôi cùng chen vào trong khoang, nói chính xác thì, hắn ở đằng trước rẽ đám người ra, tôi chỉ việc theo sau, vóc dáng Tống Tử Ngôn cao lớn, tôi đi đằng sau căn bản là chẳng cần tốn sức.
Cuối cùng cũng vào trong khoang tàu, hắn ấn tôi vào trong góc rồi chống tay vào tường ngăn giữa tôi với đám người. Áo quần hắn vốn thẳng thớm chỉn chu giờ đã hơi nhăn nhúm vì phải chen qua đám đông, hắn thở dốc, phía sau toàn là những người xa lạ ở đủ vùng miền, mỗi lần tàu lắc lư là lại đụng vào lưng hắn, từ trước tới nay Tống Tử Ngôn ưa sạch sẽ, nhưng giờ chỉ có thể nhăn mặt chịu đựng.

Trong lòng tôi nảy lên một cảm giác được che chở, bỗng nhiên cảm thấy có chút ngọt ngào trong tim. Tôi bị hắn ép vào góc tường, chỉ cần đám người khẽ động là ngực hắn lại ấn sát vào tôi, một mùi hương nam tính lành lạnh pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt xộc vào mũi, khiến cho người ta phải choáng váng nhắm mắt. Tôi nhắm mắt lại, hả? Sao thấy mùi này quen thế nhỉ? Tôi vươn đầu ra hít một hơi thật sâu. Tống Tử Ngôn hỏi: ”Cô làm cái gì đó?”. Tôi sực tỉnh, kích động la lớn: “Em nhớ ra rồi, mùi trên người sếp giống mùi ống xả!”. Chính là cái mùi tối qua tôi nằm mơ đi máy bay ngửi được, khiến bản thân cảm thấy rất yên ổn, yên tâm. Một đống người đứng gần đó đưa mắt qua nhìn hắn, còn kèm theo vẻ mặt vô cùng khinh bỉ coi thường.

Mặt Tống Tử Ngôn đen lại như đít nồi cháy. Lúc tàu cập bến, Tống Tử Ngôn chẳng thèm để ý tới tôi, chỉ cắm đầu đi thẳng, tôi ở đằng sau cố sức đuổi theo bằng cặp giò ngắn củn của mình, giữa lúc cun cút đuổi theo, suy nghĩ cũng chạy qua ầm ầm trong óc. Những chuyện từ đầu tới giờ, nhất là những hành động khác thường của hắn hôm nay. Một tia sét giáng xuống đánh trúng người tôi, khiến tôi suýt nữa hồn lìa khỏi xác, tôi há hốc miệng, mắt mở to rưng rưng. Hắn không phải có ý với tôi đó chứ! Cho nên hôm qua tức giận, là bởi vì tôi bảo muốn ở cùng phòng với giám đốc Điền, cho nên hôm nay đi theo bảo vệ tôi. Nói đi rồi nói lại, hắn để tôi vào công ty mà không có lý do gì, hắn luôn luôn đối xử với tôi rất “đặc biệt”. Này! Muốn loạn à! Trước mắt tôi không ngừng hiện lên gương mặt hắn, mỉm cười, nhíu mày, lạnh lùng, đe dọa, ốm yếu, nghiêm túc… càng nghĩ thì tim càng đập nhanh, càng nghĩ thì suy đoán càng khẳng định, càng nghĩ thì gương mặt hắn càng hiện lên rõ ràng hơn.

Nghĩ tới nghĩ lui, hậu quả là tôi loạn cả óc, chẳng để ý tới đường sá, mũi tự nhiên đau nhói lên, hóa ra là vì đụng phải người khác. Nín đau ngẩng đầu lên đã thấy ngay khuôn mặt tức giận của Tống Tử Ngôn, trong đầu tôi hãy còn những ý nghĩ ban nãy nên không tránh khỏi đỏ mặt cúi đầu thẹn thùng. Lúc nãy hãy còn để ý thấy Tống Tử Ngôn tính mở miệng nói gì đó, nhưng vừa thấy vẻ e thẹn của tôi thì rùng mình một cái, chỉ buông ra một câu: “Theo tôi qua đây”. Hắn đưa tôi tới một shop hàng hiệu, chỉ trang trí bên trong cửa hàng thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ rồi, Tống Tử Ngôn đứng bên kia thử áo sơ mi, vốn dĩ quần áo ở chỗ đó nhìn cũng bình thường thôi, nhưng khi được hắn khoác lên người, tôi chẳng còn từ nào khác để miêu tả ngoài bốn chữ “cây ngọc trước gió”.
Sau khi thử ba, bốn cái áo, hắn quay lại hỏi tôi: “Thế nào?”. Tôi thật thà khen: “Người đẹp thì có mặc vải rách cũng đẹp”. Hắn nhướn mày, hiển nhiên là rất hài lòng: “Thế cái nào đẹp nhất?”. Chà, đã bắt đầu hỏi ý kiến tôi để chọn quần áo rồi đó. Tim tôi đập loạn cả lên, phải cố không cười ra thành tiếng, tôi trưng vẻ mặt nghiêm túc ra, nói: “Màu trắng phóng khoáng, màu đen lạnh lùng, màu xám nhẹ nhàng, đẹp cả, mua hết đi”. Bỏ cái nào cũng là tước đoạt đi Quyền được hưởng thụ cái đẹp của tôi. Hắn cười khẽ: “Dùng từ để tả cũng khá đó”. Tôi khiêm tốn: “Em còn có thể dùng từ hoành tráng hơn nữa, cứ phải gọi là tả từ mũi giầy tới chân tóc của anh”. Hắn lắc đầu, cũng không rõ là tin hay không tin, cuối cùng chỉ lấy một cái áo màu đen đi tới quầy tính tiền. Tôi thất vọng:“Chỉ một cái thôi ạ?”. Hắn nói đơn giản: “Mua nữa sợ cô không đủ tiền”.

Hở? Tôi không đủ tiền mua? Có phải nhầm chủ ngữ rồi không? Hai phút sau khi bước chân ra khỏi cửa hàng, mặt tôi tái nhợt nhưng hai mắt toàn tia máu, Tống Tử Ngôn diện ngay cái áo sơ mi màu đen, đúng là mặc vào có vài phần lạnh lùng thật, nhưng mặt hắn thì cứ hơn hớn. Làm sao hắn có thể không cười được chứ? Cái áo sơ mi hơn năm ngàn tệ này bằng một lần quẹt thẻ lương của tôi rồi! Đổi lại là tôi, tự nhiên được hời lớn như thế mà không cười tới rách cả mồm ra mới là lạ! Tống Tử Ngôn nói, thân làm sếp tổng thì phải giữ hình tượng trước mặt nhân viên cấp dưới, tuyệt không thể để quần áo đầy nếp nhăn như thế mà về khách sạn được, cho nên phải mua đồ mới, nhưng quay trở lại với nguyên nhân tại sao áo sếp lại nhiều nếp nhăn, đó là vì sếp tốt bụng trên tàu trót nổi hứng làm việc thiện che chở cho cái đứa ngu nào đó đã say sóng còn thích lên tàu, thế nên tiền cái áo này do cái đứa ngu đó trả. Hắn là sếp tổng, còn tôi là cái đứa ngu kia.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. H.B.O - S.H.E

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

07:40
Giới thiệu: Xe có bảy mươi, tám mươi chỗ ngồi, chỉ có năm mươi, sáu mươi người ngồi, không thấy bóng dáng của Tóc Vàng và băng vệ sinh tỷ tỷ, chỉ thấy có mỗi cái dáng người thâm hiểm.
07:29
Giới thiệu: Người ta thích ca ngợi tuổi 18, tuổi 20, đôi khi tuổi 30 được tôn vinh như một thời điểm chín muồi của người đàn bà và tuổi 40 là thời điểm mùa xuân trở lại lần cuối.
12:20
Giới thiệu: Em không xinh, dáng em cũng không đẹp. Em thậm chí còn béo ú, chân ngắn cũn và mặt tròn mũm mĩm cơ...
09:53
Giới thiệu: Tiếng chuông điện thoại reo lên, dòng nhạc quen thuộc bỗng inh ỏi và nhức nhối, là anh - bài hát này tôi dành cho anh, ngày nào thấy nó thiêng liêng mà giờ chỉ như một miếng giẻ rách.
10:24
Giới thiệu: Tiếng điện thoại reo liên hồi, tôi vội vàng bắt máy. Là chị, người phụ nữ hạnh phúc ấy. Cô gái, em đang làm gì đó? Đang buồn chị ạ.
09:57
Giới thiệu: Anh à! Đơn thuần em chỉ là người đàn bà anh muốn, chị ấy là người đàn bà anh chọn, vậy... người anh yêu là ai, là một trong hai hay là kẻ khác?
10:20
Giới thiệu: Rồi một ngày... Trang à, mẹ bảo này. Dạ. Mẹ nghe nói thằng Long nó vừa mất được mấy hôm đấy, nghe nói là bị mấy thằng thanh niên phóng nhanh vượt ẩu đâm vào khi đang bị Cảnh sát giao thông đuổi, số nó khổ quá, đang đi trên vỉa hè thôi mà thằng kia cũng đâm vào, con đến thắp cho nó nén hương.
10:10
Giới thiệu: 7h tối, nó đang nằm đọc sách, có tiếng gõ cửa. Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.
09:59
Giới thiệu: Đừng chạm vào cuộc sống của anh nữa được không? Đừng cản trở bước đi của anh nữa, xin em! Anh là đồ tồi, anh không xứng đáng với tình yêu của tôi Long ạ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - drive2.ru - nrk.no - serverfault.com - thechive.com - gumtree.co.za - skysports.com - phonearena.com - worldstarhiphop.com - suara.com - tvn24.pl