Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 34) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 09/12/2013 14:33

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 34)

1467
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:25 Dung lượng: 10.79 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tuy không thanh toán bằng tiền mặt, nhưng tôi cảm nhận được cái ví của mình quắt queo lại một cách đáng sợ, nhìn cái áo sơ mi được mua bằng tiền mồ hôi nước mắt cả tháng trời của mình đang được Tống Tử Ngôn mặc ra đường quyến ong dụ bướm, tôi ân hận gần chết!

88 track
Giới thiệu: Tuy không thanh toán bằng tiền mặt, nhưng tôi cảm nhận được cái ví của mình quắt queo lại một cách đáng sợ, nhìn cái áo sơ mi được mua bằng tiền mồ hôi nước mắt cả tháng trời của mình đang được Tống Tử Ngôn mặc ra đường quyến ong dụ bướm, tôi ân hận gần chết!

Chết! Sập bẫy rồi

Sao mình lại có thể mù quáng tin rằng hắn để ý tới mình chứ, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng không thể có chuyện ấy được, cho dù trong tiểu thuyết nam chính ngược đãi nữ chính, nhưng cùng lắm chỉ là ngược đãi tinh thần thôi, còn vật chất thì cứ ùn ùn kéo tới, tuyệt đối là cung lớn hơn cầu!

Còn nhìn lại Tống Tử Ngôn coi, sai bảo thân thể tôi, đầu độc tinh thần tôi, còn ép kiệt cái ví tiền của tôi nữa! Nắm chặt ví tiền, cố nén trái tim đau đang rỉ máu mà xem xét lại thật kỹ, mày thực là quá ngốc, quá ngây thơ rồi, hồi đó Tô Á Văn đối xử với mày là muốn gì được đó, hệt như công chúa mà còn là giả dối, huống hồ là cái tên Hoàng Thế Nhân trước mặt này! Ví tiền bị người ta ngược đãi làm tim tôi đau xót, trở lại khách sạn, vừa nằm uỵch xuống sofa, vết thương lại bắt đầu rỉ máu.
Trong đầu thầm nhẩm tính coi năm ngàn ba trăm chín mươi chín tệ kia có thể mua được bao nhiêu hộp cơm, mua được bao nhiêu cái bánh bao, còn cả card mạng nữa, càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng khổ sở, đau lòng khổ sở tới mức cơm tối cũng không ăn nổi. Tới lúc bụng đói kêu ầm ầm thì lại hối hận, đúng là thả con săn sắt bắt con cá rô, cơm chùa ngon không thèm ăn lại thích tự chi tiền túi, uống bảy, tám cốc nước xong bụng lại càng kêu tợn hơn, tôi rơm rớm nước mắt đành lê thân xuống dưới kiếm đồ ăn.

302-chet-sap-bay-roi-phan-34-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 34).

Khách sạn công ty đặt phòng lần này rất đẹp, một mặt nhìn được bãi biển có thủy triều lên xuống, gần bãi biển còn có một khu buôn bán nhộn nhịp, bán đủ thứ đặc sản địa phương, đồ lưu niệm, còn có cả hải sản nướng nữa. May là khu buôn bán cách khách sạn không quá xa, đi tới đó chỉ mất chừng chục phút. Đúng là rất náo nhiệt, bên này loa điện tử, miệng người thi nhau chào hàng rao bán ồn ã, bên kia là tiếng khách du lịch gào lên trả giá với người bán hàng rong, đâu đó còn thoảng vị cay cay và tiếng xèo xèo đặc trưng của món nướng, đúng là thiên đường của nhân gian. Nhìn những thứ này, tôi tạm thời đá bay nỗi đau đớn ban nãy, thứ đã mất không thể lấy lại được, tới đây du lịch là để vui chơi cho thoải mái, thế nên, tôi xắn tay áo lên, gia nhập vào đoàn người ồn ã nhộn nhịp.

Mục tiêu mau chóng xuất hiện, đó là một viên đá màu xanh lục trong suốt, nhìn dưới ánh đèn có cảm giác sáng lấp lánh. Tôi chỉ vào nó, nói: “Ông chủ, lấy cái này cho tôi xem được không?”. Ông ta vừa lấy viên đá cho tôi, vừa tán thưởng: “Mắt cô tinh thật, cái này là ngọc lục bảo chính tông đấy!”. Tôi đặt trong tay, viên đá rất trong và sáng, nhìn qua nó có thể thấyđ ược vân da lòng bàn tay rất rõ ràng, màu xanh này nếu không có ánh sáng chiếu vào thì càng xanh hơn, giống như một giọt sáp màu xanh, tôi thích nó tới nỗi không muốn buông tay, ngắm thật lâu rồi hỏi: “Cái này bán bao nhiêu?”. Ông chủ giơ năm ngón tay, nói: “Sáu trăm”. Có lẽ thời gian này đã được huấn luyện đặc biệt về khả năng chịu đựng tâm lý, cho nên tôi không hề cảm thấy ngạc nhiên, vô cùng bình tĩnh bắt đầu trả giá: “Mười sáu có bán không?”.
Ông ta nhìn tôi như nhìn con tâm thần, giật lại viên đá rồi đặt vào chỗ cũ: “Không bán”. Phản ứng của ông ta đều nằm trong dự kiến của tôi, thế nên tôi bèn giả vờ quay đầu bỏ đi không hề luyến tiếc, nhưng đi tới cửa rồi mà vẫn không thấy ông ta mở miệng kêu lại, tôi chần chừ ở cửa một lúc lâu, rồi đi trở vào, cắn răng hạ quyết tâm: “Tôi sẽ trả thêm, hai mươi nhé”. Lần này không cần phải giả vờ nữa, tôi bị người ta đá ra khỏi đó ngay lập tức. Thừa lúc không ai để ý, tôi hậm hực giơ ngón giữa lên với lão chủ quán mới thấy trong lòng thoải mái hơn đôi chút, nhưng viên đá kia thì không thể không nói tới, tiếc quá trời. Hai bên đường cũng có rất nhiều cửa hàng nhỏ, tôi nhìn trái ngó phải một lát, tuy rằng hàng quán nhiều tới mức hoa cả mắt, nhưng vẫn không thể tìm được thứ nào hấp dẫn được tôi như viên đá ấy. Nhưng viên đá đó đắt quá, đặc biệt là với một đứa vừa thủng túi như tôi.

Vừa nhắc đến thì tim lại đau, trước mắt cũng xuất hiện ảo giác, hình như trong đám người phía trước có cả cái áo sơ mi đen đang khiến tôi đau như xé tâm can, tôi chen vào trong đám người nhìn lại lần nữa, rõ ràng là gương mặt khiến mình lo lắng không yên, tôi nuốt nước bọt, chân lùi về sau, vừa mới lui được hai bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng lúc nào cũng khiến tôi sợ tới mất mật vang lên: “Qua đây”. Công phu mặt dày của tôi giờ đã được luyện tới đắc đạo, trong lòng có sợ cỡ nào nhưng mặt thì vẫn hớn hở: “Tổng giám đốc, anh đi dạo ở đây à?”. Hắn ừ một cái, mỹ nữ đứng bên cạnh tò mò nhìn tôi. Tôi cười cười vẻ rất hiểu ý: “Vậy anh cứ từ từ đi dạo đi, em không làm phiền hai người nữa”. “Cô theo tôi” - Hắn đập nát mơ tưởng của tôi, thản nhiên hạ lệnh. - “Cô đi theo mang đồ giúp chúng tôi”. Sếp lớn tán gái còn không quên sai tôi đi theo làm chân chạy việc, thế lúc sếp ngài vào phòng rồi có cần nhờ tôi chụp ảnh nữa không đây? Nhìn hai người họ sóng vai nhau đi trước nói chuyện thân mật, mình thì đi sau khiêng xách đủ thứ đồ, trong lòng tôi oán thán không thôi.

Hai người đi trước dừng lại, không biết Tống Tử Ngôn nói gì mà khiến cô gái kia cười tới rung cả người, cảnh ấy lọt vào mắt tôi bỗng dưng thấy chướng tai gai mắt, tôi chán chả thèm nhìn cái đôi cẩu nam nữ gian phu dâm phụ đó, đảo mắt nhìn ra chỗ khác. Đang nhìn xung quanh, bỗng phát hiện ra một cặp đồng hồ đeo tay đang bày bán trên sạp hàng ven đường, trông rất đẹp. Dây đồng hồ được tết bằng xơ dừa, mặt đồng hồ có màu đỏ san hô, nhìn trông vừa cổ, vừa mới lạ. Tôi hỏi:“Ông chủ, cái này bán bao nhiêu?”. Ông chủ nói bằng giọng Sơn Đông: “Đây là đồng hồ đôi, mua thì phải mua cả đôi”. Sau các dịp lễ như Valentine, Giáng sinh, người cô đơn như tôi lại bị khinh bỉ lần nữa, tôi hỏi: “Không mua lẻ được sao?”. “Bán lẻ cái này sẽ không bán được cái kia, cô coi, hai cái là một đôi mà”. Cũng đúng, hai cái đồng hồ này hình dáng giống nhau, chỉ có cái đeo trái, cái đeo phải, size cũng khác nhau mà thôi. Tới đây du lịch thì phải mua được đồ về chứ, viên đá lúc nãy không mua được nên cứ tiếc mãi, khó lắm mới tìm được thứ ưng ý, cứ mua quách đi cho rồi, dù sao sớm muộn gì cũng đem đi tặng, nếu không tặng được thì cứ đeo cũng được. Tôi hạ quyết tâm, hỏi giá: “Vậy hai cái này bán bao nhiêu?”. Ông ta nói: “Hai cái sáu mươi, không trả giá”. Giá cũng hợp lý, mà tôi cũng không dám trả giá nữa, thế nên tiền trao cháo múc, chủ khách đều hài lòng. Vui vẻ quay đầu lại mới phát hiện Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh mình, còn đại mỹ nữ kia thì đã đi mất tăm hơi. Hắn cầm lấy cặp đồng hồ trong tay tôi, chăm chú nhìn.

Đã mua đồ thì chắc chắn thích được nghe khen, tôi hỏi: “Cũng đẹp ha?”. “Ừ, không tồi.” - Hắn vừa nói vừa đeo chiếc đồng hồ nam vào tay phải. Tống Tử Ngôn quay đầu lại thấy tôi đang há hốc mồm nhìn bèn giải thích ngắn gọn: “Vừa hay tôi đang thiếu một cái”. Tôi im lặng, chỉ chỉ vào cái đồng hồ hàng hiệu có giá bằng gần nửa năm tiền ăn của tôi đang nằm trên cổ tay trái của hắn, yếu ớt nhắc hắn rằng, hắn đã đeo một cái rồi. Hắn thản nhiên nói mà không đổi sắc mặt: “Tay phải còn thiếu một cái”. Giọng điệu tư sản, tư sản quá! Sếp muốn câu cá lớn, thế mà con tôm cái tép cũng không chịu tha! Tôi bi phẫn móc quyển sổ con con ra ghi chú: Ngày du lịch đầu tiên, tốn mất năm ngàn bốn trăm hai mươi chín tệ.Tất cả đều chi cho một người! Đoán chừng mặt tôi đơ đơ ngơ ngơ lắm rồi, Tống Tử Ngôn mới móc từ trong túi quần ra thứ gì đó đưa cho tôi: “Cho cô”. Tôi vừa nhìn một cái đã giật cả mình, đây không phải là viên đá màu lục lúc nãy mình để ý sao? Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, tôi nghi ngờ hỏi lại: “Đây là… tặng em ạ?”. Hắn nâng cổ tay phải lên: “Có qua có lại, tôi là loại sếp chuyên chiếm đoạt tài sản nhân viên chắc?”. Tôi liếc mắt nhìn cái áo sơ mi trên người hắn, quyết định không trả lời. Nhưng sếp ơi, đúng là trông anh rất tuyệt vời, rất xuất sắc, rất nhã nhặn, rất trí thức, rất quý hiếm, nhưng lại đi đeo cái đồng hồ hơi trẻ con, hơi buồn cười, hơi tầm thường, hơi rẻ tiền này, làm người ta nhìn vào cũng thấy choáng váng lắm.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Breathe - Miss A

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:11
Giới thiệu: May là buổi chiều thời gian làm gối người không dài, chỉ ba giờ sau chúng tôi đã được xuống xe hưởng gió biển. Ấn tượng đầu tiên của người ta khi đến Thanh Đảo chính là sạch sẽ, trong lành.
07:40
Giới thiệu: Xe có bảy mươi, tám mươi chỗ ngồi, chỉ có năm mươi, sáu mươi người ngồi, không thấy bóng dáng của Tóc Vàng và băng vệ sinh tỷ tỷ, chỉ thấy có mỗi cái dáng người thâm hiểm.
07:29
Giới thiệu: Người ta thích ca ngợi tuổi 18, tuổi 20, đôi khi tuổi 30 được tôn vinh như một thời điểm chín muồi của người đàn bà và tuổi 40 là thời điểm mùa xuân trở lại lần cuối.
12:20
Giới thiệu: Em không xinh, dáng em cũng không đẹp. Em thậm chí còn béo ú, chân ngắn cũn và mặt tròn mũm mĩm cơ...
09:53
Giới thiệu: Tiếng chuông điện thoại reo lên, dòng nhạc quen thuộc bỗng inh ỏi và nhức nhối, là anh - bài hát này tôi dành cho anh, ngày nào thấy nó thiêng liêng mà giờ chỉ như một miếng giẻ rách.
10:24
Giới thiệu: Tiếng điện thoại reo liên hồi, tôi vội vàng bắt máy. Là chị, người phụ nữ hạnh phúc ấy. Cô gái, em đang làm gì đó? Đang buồn chị ạ.
09:57
Giới thiệu: Anh à! Đơn thuần em chỉ là người đàn bà anh muốn, chị ấy là người đàn bà anh chọn, vậy... người anh yêu là ai, là một trong hai hay là kẻ khác?
10:20
Giới thiệu: Rồi một ngày... Trang à, mẹ bảo này. Dạ. Mẹ nghe nói thằng Long nó vừa mất được mấy hôm đấy, nghe nói là bị mấy thằng thanh niên phóng nhanh vượt ẩu đâm vào khi đang bị Cảnh sát giao thông đuổi, số nó khổ quá, đang đi trên vỉa hè thôi mà thằng kia cũng đâm vào, con đến thắp cho nó nén hương.
10:10
Giới thiệu: 7h tối, nó đang nằm đọc sách, có tiếng gõ cửa. Đoán là thằng bạn cùng lớp đến mượn sách hoặc là Trang đến kéo nó đi đâu đó chơi như mọi khi.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr - chron.com - superuser.com - ehow.com