Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 37) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 11/12/2013 11:10

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 37)

1524
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:26 Dung lượng: 10.8 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Không khí rất dễ chịu, ngủ cũng ngon, chẳng mộng mị gì cả, đúng là hiếm có khi nào ngủ ngon như thế này.

88 track
Giới thiệu: Không khí rất dễ chịu, ngủ cũng ngon, chẳng mộng mị gì cả, đúng là hiếm có khi nào ngủ ngon như thế này.

Chết! Sập bẫy rồi

Nhưng sao cả người cứ khó chịu thế nhỉ, giống như mình là đường ray bị tàu chạy qua cán cho một cái từ đầu tới chân, còn có cảm giác nhơm nhớp dinh dính của mồ hôi, khiến tôi cảm thấy khó chịu, vô cùng khó chịu. Nhưng vẫn lười dậy, thật sự là quá mệt rồi, ngay cả mắt cũng không thèm mở ra, tôi xoay người, Tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ, ấy?

Đây là cảm giác gì vậy? Cảm giác vướng vướng trước ngực mình có hơi khác lạ, mắt vẫn nhắm, tôi đưa tay lên sờ sờ, đàn hồi, rắn chắc, nóng nóng, sờ vào nhẵn nhẵn… Cảm giác này… cảm giác này, da đầu tôi tê dại lên như bị gió lạnh thổi qua. Mở ti hí hai mắt ra, một gương mặt bị phóng đại đập ngay vào mắt tôi. Mũi rất cao, da rất đẹp, môi rất mỏng, khóe mắt hơi xếch lên. Tống Tống… Tống Tử Ngôn? Miệng tôi giật giật hai cái, cảm nhận da thịt trần trụi đang tiếp xúc với nhau, trên eo còn có một bàn tay to đang đặt lên, sợ quá, Không phải là…
Tôi run run xốc chăn lên, rồi len lén nhìn vào bên trong một cái. Nhất thời khóc không ra Nước mắt, chỉ biết câm nín cắn nắm tay nhỏ, hai hàm răng cứ cầm cập đánh vào nhau, bố, mẹ, con xin lỗi bố mẹ, con gái hai người ra đi là người trong trắng, trở về đã không còn như xưa, thế còn thông cảm được. Tôi muốn khóc, tôi đau khổ quá, tôi thật đáng thương! Đương lúc tôi muốn khóc òa lên trong nỗi đau thương bi thảm vô cùng, con sói đói độc ác tối hôm qua mở mắt ra, mặt tôi chuyển sang trạng thái căm thù, nhìn trả, căng cứng.

324-chet-sap-bay-roi-phan-37-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 37).

Hắn nhìn tôi, chào: “Chào buổi sáng”. Tôi vô thức giơ tay lên, vẫy vẫy ngón tay như máy, khóe miệng giật giật: “Chào buổi sáng”. Trời ơi, chết vì cái miệng của tôi mất, giờ là giờ nào rồi còn mở mồm ra nói câu chào buổi sáng khách sáo thế hả, đáng ra tôi phải túm lấy áo hắn, hung hăng quát vào mặt hắn: Đồ khốn nạn độc ác, thừa lúc bà đây uống say mà nổi thú tính, đồ khốn! Nhìn tâm trạng hắn rất vui vẻ, ngồi dậy còn nhẹ nhàng đặt lên trán tôi một nụ hôn chào buổi sáng, rồi cầm lấy cái áo ngủ đặt cạnh giường vừa choàng lên vừa đi vào phòng tắm.

Anh làm sao có thể tự nhiên mà phô bày hết sạch trước mặt một thiếu nữ còn thuần khiết cho tới ngày hôm qua như tôi! Lễ nghĩa ngày nay còn ra cái thể thống gì nữa hả? Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng bưng hai tay lên bịt mắt, rồi len lén nhìn theo qua khe ngón tay, nước miếng bắt đầu chảy ra, đúng là tinh tráng quá trời! Hắn hình như cảm giác được, tới trước cửa phòng tắm thì ngừng lại, quay đầu lại nhướn mày nói: “Có muốn vào tắm cùng không?”. Tôi cuống quýt chui vào trong chăn, chỉ nghe tiếng hắn cười cười, tiếng cửa phòng tắm đóng lại, rồi tiếng nước chảy ào ào. Tôi ló đầu ra khỏi chăn, nhìn ánh nắng xuyên vào phòng, suy nghĩ lại lần nữa. Hắn là sếp tổng, tôi là nhân viên, hơn nữa chả có cái tâm đầu ý hợp, tự nguyện tự nghiếc gì cả, nói ngắn gọn rõ ràng hơn thì là, tôi bị bẫy rồi, bị bẫy một cách triệt để là đằng khác.

Tôi - một nhân viên nhỏ không quyền không thế, chỉ sống được bằng cách nhìn nét mặt người khác, đã bị cái tên “boss” lớn TốngTử Ngôn đen tối, nguy hiểm, độc ác kia cho vào tròng rồi! Xã hội này đúng là quá xấu xa hắc ám! Thế giới này đúng là quá dơ bẩn, nguy hiểm! Tên Kim Quy này đúng là quá vô sỉ, hạ lưu. Nhưng mà… sao trong trí nhớ của tôi thì tôi mới là đứa nhào vào người ta đầu tiên, là người cởi áo người ta ra trước nhỉ?
Nhìn chiếc áo sơ mi đen vứt một đống trên sàn, toàn bộ màn diễn tối qua như cuốn phim quay chậm hiện lên trước mắt tôi, tôi buồn bực kéo chăn lên che kín gương mặt đỏ bừng bừng của mình, lần đầu tiên coi cảnh nam nữ, mà mình lại là diễn viên… Nhưng chuyện tôi nhào qua đè tên lang sói này trong lúc say xỉn chắc chắn là sự thực, chuyện đã qua không thể nào cứu lại, tôi còn mặt mũi nào gặp người khác đây, bây giờ phải thừa dịp thần không biết, quỷ không hay, quyết định luôn, chạy trốn! Tôi hạ quyết tâm, ngồi dậy mặc lại áo quần, lục ví tiền trong túi quần hắn lấy ra mấy tờ tiền mệnh giá cao, chạy biến đi.

Tôi ra khỏi khách sạn, vẫy một chiếc taxi, phi vào trong xe, la lên với tài xế: “Nhanh lên, tới nhà ga!”. Có lẽ lúc ấy mặt mũi tôi hùng hổ quá, gã tài xế taxi bị dọa cho hoảng lên, nhấn chân ga chạy vèo vèo thẳng tiến nhà ga, đúng là rất hợp ý tôi, chỉ mười phút đã tới ga, tôi mua vé, chạy thẳng lên tàu, lén lút như bị người truy sát, nằm co tròn trên chiếc giường bọc da chật hẹp tối om, tiếp tục cảm thán về trinh tiết đã bị cướp của mình.

Giường trên có hai cô gái, vừa cắn hạt dưa vừa vứt vỏ xuống phía dưới, tôi dịch người nép sát vào bên trong. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện với nhau. Một người hỏi: “Nửa năm nay mày sao rồi?”. Người kia đáp: “Cũng tàm tạm, cũng như cũ thôi, mày sao?”. “Haizz, đừng nói nữa, lần trước gặp được lão già người Hồng Kông, cứ tưởng lão sộp lắm, ai dè theo lão được một tháng mới cho tao được có năm ngàn tệ”. “Giờ đang khủng hoảng tài chính toàn thế giới, Hồng Kông, Mỹ, Nhật đều dính cả, vẫn là người đại lục bọn mình mới tốt, mày không chịu đọc sách báo, đừng nói là được bao, chỉ làm tiếp viên bình thường thôi cũng kiếm được gần một vạn mỗi tháng rồi”.
Hóa ra là gái bao. Hóa ra là làm gái bao cũng như đầu tư cổ phiếu, cũng phải để ý tới tình hình tài chính toàn thế giới. Nếu là trước đây, tôi nhất định thầm khinh bỉ, qua một đêm ở Thanh Đảo, tôi rúc sâu vào trong giường hơn… Hai người vẫn tiếp tục nói chuyện. “Lần trước có một thằng bệnh hoạn, cho tao nhiều tiền cực, nhưng chả làm gì sất, chỉ bảo tao đi giày cao gót, cầm roi đánh nó. Sau tao còn thấy thằng đó xuất hiện trên ti vi nữa cơ, mà còn là người có tiếng có miếng phết, chức vị lại béo bở nữa. Lúc đó tao cứ nghĩ, mấy thằng thế này cần quái gì phải tặng tiền tặng quà làm gì cho khó ra, cứ cầm roi đánh nó một trận, có khi nó nhận mình làm tổ tông nhà nó không chừng”. “Không tốn sức lại còn kiếm được tiền, người khác sao nghĩ ra được như thế chứ. Tao thì thảm đủ mày ạ, lần trước ở quán rượu có ba thằng khốn tới dụ tao đi trọn gói, vốn dĩ tao không định đi, nhưng chúng nó bảo một lần ba trăm, tao phải đi. Rốt cục mỗi thằng một lần, cuối cùng mới cho có năm trăm”.

Một lần ba trăm… tôi im lặng mở ví tiền ra đếm lại, tính cả tiền vé, tiền taxi ban nãy thì vừa tròn tám trăm tệ, sặc! Tự nhiên còn lỗ mất một trăm! Nước mắt tôi tuôn như thác. Đương lúc lệ tuôn dạt dào, di động bỗng nhiên đổ chuông, trên màn hình là ba chữ “Tống Kim Quy” cứ nhấp nháy, nhấp nháy, nhấp nháy, tim tôi nhảy lên theo từng nhịp bài “Sứ Thanh Hoa”, tôi như cầm phải cục than nóng, vội vàng nhét di động xuống dưới gối, tự kỷ ám thị, mình không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết, không nghe thấy gì hết.
Tiếng chuông di động vang lên một lát rồi cũng ngừng, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì khúc nhạc “Sứ Thanh Hoa” lại vang lên lần nữa… Sau nửa tiếng, màn hình di động vẫn kiên trì sáng lên không hề ngừng nghỉ, tôi với tay tắt luôn máy, nhưng mà… tại sao lúc bấm nút tắt máy, cả người lại run lên thế này? Lúc tàu tới ga là đã hơn chín giờ tối, gió đêm lành lạnh, tôi nhìn thành phố mới đi xa có một ngày, có cảm giác lạ lẫm như bị ngăn bởi một lớp thủy tinh vô hình mà rõ ràng. Giờ đang là ngày nghỉ, mấy đứa trong ký túc xá, đứa có người Yêu thì theo người yêu, đứa đi làm thì đi làm, đứa đi du lịch thì du lịch, căn bản là chẳng có đứa nào rảnh rỗi cả, thế nên tôi đành mở máy gọi cho Tóc Vàng tới đón mình.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Người Tình Chưa Đủ - S.H.E

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:08
Giới thiệu: Vậy là mình và chàng đã hết những tháng ngày tán tỉnh nhau. Giờ thì tính tốt tính xấu phơi bày ra hết rồi. Buồn cười thật, chàng tỏ vẻ khó chịu khi thấy mình mặc váy đi làm và ngồi cả buổi với cái game mobile mỗi lần sang chơi với bố vợ.
13:03
Giới thiệu: Tháng 12 đeo đuổi những khát vọng còn dở dang, đau đáu tìm lại điều gì đã mất vào hư vô xa lắm để thêm một chút nữa ngóng chờ và mong mỏi.
07:28
Giới thiệu: Tôi mặc áo gió, quấn khăn rằn chỉnh tề, quần túi hộp đựng đầy giấy bút, bản đồ, tiền xếp ngăn nắp trong bao bụng khi bước ra khỏi nhà...
06:41
Giới thiệu: Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt…
07:39
Giới thiệu: Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.
10:16
Giới thiệu: Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ. Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm... Một chiều tan sở, Hà Nội mưa... Hà Nội mùa này lại đang mưa, mây đen trôi lãng đãng rồi thảng thốt những hạt rơi rơi.
05:20
Giới thiệu: Mượn rượu giải sầu càng sầu thêm. Dốc sạch chai bia Thanh Đảo chính hiệu thứ ba, tôi nghĩ mình đúng là đứa đáng thương vô cùng. Mấy người có biết điều bi thương lớn nhất cuộc đời này là gì không? Người sống, tiền không tiêu, nhưng lại bị người ta trộm mất!
06:35
Giới thiệu: Nói là ăn cơm, nhưng thực ra là ăn đồ nướng ở một quán ven đường. Bụng tôi sôi ùng ục từ tối, nên giờ có ăn như rồng cuốn, mồm đầy thịt nướng, tay dính đầy mỡ, dáng ăn xấu khó đỡ như thế này là có thể hiểu được, thông cảm được.
09:25
Giới thiệu: Tuy không thanh toán bằng tiền mặt, nhưng tôi cảm nhận được cái ví của mình quắt queo lại một cách đáng sợ, nhìn cái áo sơ mi được mua bằng tiền mồ hôi nước mắt cả tháng trời của mình đang được Tống Tử Ngôn mặc ra đường quyến ong dụ bướm, tôi ân hận gần chết!
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - yomiuri.co.jp - farsnews.com - faithtap.com - india.com - ensonhaber.com - howtogeek.com - biobiochile.cl - cbc.ca - lolwot.com - firstpost.com