Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 38) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 11/12/2013 11:23

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 38)

1609
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:57 Dung lượng: 10.24 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Cậu nhóc này có một ưu điểm là rất nhanh, loáng cái đã tới nơi. Tôi im lặng theo Tóc Vàng về nhà, im lặng ăn bữa khuya do cậu ta nấu, rồi vẫn im lặng trèo lên giường xem phim ma.

88 track
Giới thiệu: Cậu nhóc này có một ưu điểm là rất nhanh, loáng cái đã tới nơi. Tôi im lặng theo Tóc Vàng về nhà, im lặng ăn bữa khuya do cậu ta nấu, rồi vẫn im lặng trèo lên giường xem phim ma.

Chết! Sập bẫy rồi

Tóc Vàng thấy tôi đồng ý qua nhà thì mừng lắm, lại nghe tôi bảo không có chỗ nào để đi, có lẽ muốn ở lại đây chừng ba, năm ngày gì đó thì sung sướng chả khác gì đội bóng đá quốc gia lọt vào vòng trong.

Nhoài người sắp xếp một đống phim ma trước ti vi rồi mới qua ngồi. Giường là giường đôi, Tóc Vàng vẫn theo lệ cũ, tính xốc chăn lên muốn nằm vào cho ấm thì bị tôi vung chân đạp một phát rớt ngay xuống giường. Lát sau, cậu ta mới lóp ngóp ngồi dậy, vừa xoa đầu, vừa hỏi tôi: “Cô làm gì đó?”. Tôi trợn mắt nhìn lại: “Cậu định làm gì hả?”.

Tóc Vàng ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì, đáp lại: “Lên giường”. Hai chữ “lên giường” như đâm vào vết thương cũ của tôi một nhát, tôi vớ ngay lấy cái gối đập liên tục vào đầu cậu ta, vừa đánh vừa hét:“Thiếu nữ trong trắng như hoa bách hợp, tao nhã ngát hương tựa hoa nhài như tôi mà lại để cho cậu nhúng chàm sao? Cậu cho là địa vị cao hơn tôi một chút, tiền nhiều hơn tôi một chút, đẹp trai một chút là có thể muốn làm gì thì làm sao?

326-chet-sap-bay-roi-phan-38-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 38)

Thừa dịp bà đây uống có tí rượu thì độc ác lột ngay cái vỏ cao ngạo thành cầm thú làm chuyện bại hoại hả? Tôi đánh chết cậu, cái đồ vô sỉ, vô lương tâm, vô đạo đức, vô trách nhiệm, đồ mặt người dạ thú!”. Tóc Vàng đầu tiên còn vừa la vừa giơ tay lên đỡ, sau đó thì thôi, không la, cũng không nổi giận, chỉ nghi hoặc nhìn tôi: “Cô làm sao thế?”. “Tôi thì làm sao hả?”

- Tôi chột dạ cảnh giác, nâng cao giọng lên một bậc, chống nạnh quát.

- “Tôi có thể làm sao được hả? Đương nhiên là tôi rất tốt, tốt tới mức không thể tốt hơn được nữa, đã biết chưa?”. Cậu nhóc gật đầu: “Tôi biết rồi, cô rất tốt, tốt tới mức không thể tốt hơn nữa, vậy… giờ tôi có thể coi phim tiếp không?”.

Không thể tha được, tôi nhảy xuống giường, cầm gối đập cho cậu phải lui ra ngoài cửa phòng ngủ, rồi đóng cửa cái “rầm”, khóa trái lại rồi thở phì phì nhảy lên giường, tiếp tục tức giận. Mấy tên đàn ông này thật sự là quá ghê tởm! Tóc Vàng đứng ngoài gõ cửa: “Tần Khanh, Tần Khanh, cho tôi vào đi”. Mặc kệ. Cậu ta cầu xin: “Tôi không xem phim nữa, nằm ngủ trên đất được rồi”. Không trả lời. Cậu nhóc lại gõ cửa tiếp, nói: “Tôi chịu cô đủ rồi đó, tôi đi lấy chìa khóa mở cửa đây”. Tôi hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Có chìa khóa cũng không cho mở”. Thế nên, Tóc Vàng lại tiếp tục gõ cửa một cách đáng thương.

Tối qua bị giày vò cả đêm, sáng nay lại thêm một trận mệt mỏi nữa, giữa tiếng đập cửa đều đều thành nhịp của Tóc Vàng, tôi dụi đầu vào gối, ngủ thiếp đi. Lúc tôi mở mắt ra, trời đã bắt đầu sáng, miệng lưỡi tôi khô khốc, đành ngồi dậy đi rót cốc Nước uống. Lúc mở cửa mới phát hiện Tóc Vàng đang nằm cuộn người trên sofa trong phòng khách, trên chiếc bàn phía trước còn có một chùm chìa khóa. Đồ ngốc này, sofa này đâu phải là loại sofa vừa mềm vừa êm như trong khách sạn đâu, cái này bằng gỗ lim, có chìa khóa còn không dám mở cửa vào, lại chịu cực ngủ ở đây.

Còn chưa tới mùa hè, tuy có mở điều hòa nhưng ban đêm cũng rất lạnh, chẳng trách cậu ta phải nằm co ro như thế. Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã giận cá chém thớt, không đánh được lớn lại đi bắt nạt nhỏ, hình như tôi đã bắt nạt kẻ yếu quá rồi. Lương tâm lại trỗi dậy như mặt trời mới mọc đằng Đông, tôi vỗ nhẹ lên cậu, Tóc Vàng mơ màng mở hai mắt ra, thấy tôi thì vội vàng bật dậy:“Sao thế?”. Tôi nói: “Về phòng ngủ đi, ở đây lạnh lắm”. Tóc Vàng còn chưa tỉnh hẳn, mơ mơ màng màng đứng dậy đi xiêu vẹo vào trong phòng ngủ.

Cả người toàn mồ hôi nhớp nháp rất khó chịu, tôi rút quần áo trong va ly ra, đi vào phòng tắm. Tới khi đã tắm rửa xong xuôi, đi từ phòng tắm ra mới thấy Tóc Vàng đang ngồi trên giường, nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Tôi cầm khăn bông lau lau tóc, cậu ta nói, giọng yếu ớt: “Vừa nãy có người gọi điện thoại cho cô, tôi bắt máy rồi”. Hôm qua lúc gọi điện nhờ Tóc Vàng tới đón xong, tôi đã tắt di động, nhưng quên béng Mất trước đây có đặt chế độ tự động khởi động máy, liếc nhìn lên đồng hồ treo tường, sáu giờ mười lăm, mới mở được có mười lăm phút. Một cảm giác bất an chạy từ gót chân dọc theo sống lưng, tôi giả vờ bình tĩnh hỏi: “Là ai?”. Tóc Vàng nhìn tôi chằm chằm: “Là tổng giám đốc”. Động tác ngừng lại, tôi như nghe được tiếng hai hàm răng mình đánh vào nhau lộp cộp lẫn trong câu hỏi: “Cậu… cậu nói chuyện gì với anh ta?”. Tóc Vàng ngoảnh mặt đi, nói: “Anh ta hỏi: Là cậu à? Tôi đáp: Phải, là tôi. Anh ta lại hỏi: Tần Khanh ở đâu? Tôi nói: Ở trong phòng tắm nhà tôi. Anh ta im lặng một lúc rất lâu, cuối cùng chỉ nói có hai từ”. Thành thật như thế, sao cậu phải thành thật như thế làm gì chứ, chân tôi bắt đầu run lẩy bẩy, hỏi tiếp: “Vậy… là hai từ gì?”. Tóc Vàng quay mặt lại, đáp: “Rất tốt”.

Trong đầu tôi, hai chữ đơn giản ấy nổ bùm lên thành một đám mây hình cây nấm, tôi khóc không ra nước mắt. Lúc Tống Kim Quy nói ra hai chữ ấy thì một là tâm trạng đang vô cùng tốt, hai là vô cùng xấu. Nhưng tôi có thể dám đảm bảo, chắc chắn là vế sau! Tự dưng tôi có cảm giác tội lỗi như người Yêu đương vụng trộm bị kẻ khác phát hiện ra, đáng sợ hơn chính cái cảm giác lạnh lẽo Không an tâm cứ từ từ trỗi dậy. Cuối cùng, tôi yếu ớt hỏi một câu: “Tổng giám đốc không hỏi nhà cậu ở đâu hả?”. “Không hỏi”.

Tôi thở phào một hơi: May quá, may quá. “Anh ấy không cần hỏi” - Tóc Vàng nói tiếp, - “Bởi vì… căn nhà này vốn dĩ là của anh ấy”. Khăn bông trên tay rớt ngay xuống đất, tôi trợn tròn hai mắt như không thể tin được: “Cậu… không phải cậu cũng bị anh ta ấy ấy rồi chứ?”. Một giọng nói cao vút vang lên bên tai tôi: Tần Khanh, mày không phải là người duy nhất! Nhìn căn nhà sang trọng lộng lẫy, rồi sờ sờ lại cái túi tiền lép kẹp của mình còn đúng năm trăm tệ, nước mắt tôi bắt đầu chạy vòng quanh: Xã hội ngày nay, nam nữ thực sự là bất bình đẳng quá đáng! Tôi vừa sụt sịt, vừa nhanh chóng thu dọn mấy thứ đồ linh tinh vào trong túi xách, vội vàng chuẩn bị chạy trốn lần thứ hai.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. You Are Everywhere - Guitar

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

12:02
Giới thiệu: Vậy là mình đã về làm dâu nhà chàng được 2 tháng. Trong đó có 1 tháng là xây dựng tư cách đạo đức.
10:08
Giới thiệu: Vậy là mình và chàng đã hết những tháng ngày tán tỉnh nhau. Giờ thì tính tốt tính xấu phơi bày ra hết rồi. Buồn cười thật, chàng tỏ vẻ khó chịu khi thấy mình mặc váy đi làm và ngồi cả buổi với cái game mobile mỗi lần sang chơi với bố vợ.
13:03
Giới thiệu: Tháng 12 đeo đuổi những khát vọng còn dở dang, đau đáu tìm lại điều gì đã mất vào hư vô xa lắm để thêm một chút nữa ngóng chờ và mong mỏi.
07:28
Giới thiệu: Tôi mặc áo gió, quấn khăn rằn chỉnh tề, quần túi hộp đựng đầy giấy bút, bản đồ, tiền xếp ngăn nắp trong bao bụng khi bước ra khỏi nhà...
06:41
Giới thiệu: Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt…
07:39
Giới thiệu: Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.
10:16
Giới thiệu: Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ. Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm... Một chiều tan sở, Hà Nội mưa... Hà Nội mùa này lại đang mưa, mây đen trôi lãng đãng rồi thảng thốt những hạt rơi rơi.
05:20
Giới thiệu: Mượn rượu giải sầu càng sầu thêm. Dốc sạch chai bia Thanh Đảo chính hiệu thứ ba, tôi nghĩ mình đúng là đứa đáng thương vô cùng. Mấy người có biết điều bi thương lớn nhất cuộc đời này là gì không? Người sống, tiền không tiêu, nhưng lại bị người ta trộm mất!
06:35
Giới thiệu: Nói là ăn cơm, nhưng thực ra là ăn đồ nướng ở một quán ven đường. Bụng tôi sôi ùng ục từ tối, nên giờ có ăn như rồng cuốn, mồm đầy thịt nướng, tay dính đầy mỡ, dáng ăn xấu khó đỡ như thế này là có thể hiểu được, thông cảm được.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - sports.ru - xvideo-jp.com - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru - avxhome.se