Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 41) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 11/12/2013 11:36

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 41)

1559
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:39 Dung lượng: 9.91 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Quả đất này tròn quá, khóc, trái đất thực sự là nguy hiểm quá rồi! May là đã hạ màn, khán giả đứng lên ra khỏi hội trường, che khuất tầm nhìn của hắn, tôi thừa dịp hỗn loạn, vội vàng chạy ra sau hậu trường kéo Tiêu Tuyết về phòng ký túc xá.

88 track
Giới thiệu: Quả đất này tròn quá, khóc, trái đất thực sự là nguy hiểm quá rồi! May là đã hạ màn, khán giả đứng lên ra khỏi hội trường, che khuất tầm nhìn của hắn, tôi thừa dịp hỗn loạn, vội vàng chạy ra sau hậu trường kéo Tiêu Tuyết về phòng ký túc xá.

Chết! Sập bẫy rồi

Về tới phòng, tôi không tốn hơi rườm rà, lập tức lôi chiếc va li lớn từ gầm giường ra, thu dọn đồ đạc nhét tất cả vào, giờ mà còn không đi thì còn chờ tới bao giờ nữa! “Mày làm gì đó?”

- Tiêu Tuyết nhăn mày, còn chưa nói hết câu đã bị tiếng di động réo vang ngắt lời. Nó bắt máy, đi ra ngoài hành lang nghe điện thoại: “A lô?”. Không biết bên kia nói gì, bỗng nhiên nó quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt rất kỳ lạ: “Nó có đây”


- Rồi lại gật đầu,

- “Ừm, vâng!”. Tiêu Tuyết bước tới, đưa di động cho tôi: “Tìm mày đó”. Tìm tôi? Thế sao lại gọi điện cho nó? Tôi nghi hoặc nhận máy: “A lô?”. Im lặng một hồi lâu, mãi tới khi tôi chuẩn bị ngắt máy, bên kia mớ inói một câu rất khẽ: “Chạy nhanh thật đấy”. Suýt chút nữa là tôi té xuống đất, chẳng trách sao ánh mắt ban nãy của Tiêu Tuyết lại kỳ lạ như vậy, tôi cầm di động chạy ra ngoài hành lang, ép giọng thật thấp: “Tổng… tổng giám đốc!”. “Ừ.”

- Thanh âm lạnh lùng của hắn vang lên.

330-chet-sap-bay-roi-phan-41-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 41)

- “Em có gì muốn nói với tôi không?”. Anh gọi điện thoại tới còn hỏi tôi có gì muốn nói với anh không ấy hả? Cái lý ở đâu ra thế hả, tôi toát mồ hôi: “Ấy, không có ạ”. Hắn hỏi: “Thật không có?”. Cái kiểu nói như thương lượng này khiến tôi đột nhiên nhớ tới mấy chi tiết trong phim, du côn đi trấn tiền toàn nói mấy câu này, lại thoáng nhớ tới căn nhà của Tóc Vàng, trong lòng tôi ngứa ngáy, thử hỏi lại: “Cái này… có ạ?”. Hắn đáp: “Có”.

Tôi hít một hơi, lấy dũng khí hét lên một tràng: “Xét lại chuyện anh đối xử tệ bạc với em còn không bằng chó lợn thì hãy lấy tiền ra giết em diệt khẩu để giữ hình tượng và danh dự của anh đi!”. Rất lâu sau cũng không có tiếng trả lời, dường như chỉ có tiếng thở nặng nề và tạp âm xung quanh. Có phải tôi đã quá mạnh mồm rồi không? Tôi vội vàng nói thêm câu nữa hòng vớt vát lại: “Thực ra không cần giết em đâu ạ, lưu lại nửa cái mạng là được rồi”. Tạp âm bên kia càng lúc càng lớn, lại có cả tiếng soàn soạt nghe ra có vẻ rất nguy hiểm, Tống Tử Ngôn gằn từng chữ, từng chữ: “Tới trước mặt tôi, bây giờ, ngay lập tức, nhanh, không được chậm một phút!”.

Nếu bây giờ mà đi thật thì tôi là đứa ngu nhất. Thế nên, tôi cứ đưa di động lên cao rồi lại kéo xuống thấp, khiến cho tiếng mình nghe như lúc xa lúc gần, không ngừng kêu lên: “A lô a lô… a lô a lô… anh vừa nói gì đó? Ấy dà, sao tín hiệu lại kém thế cơ chứ?… A lô a lô, a lô a lô a lô!”. Cứ tự biên tự diễn như thế được một lúc, tôi đưa di động áp vào tai, xin lỗi: “Tổng giám đốc, tín hiệu chỗ em kém quá, em không nghe rõ anh nói gì cả, thế nên em cúp máy trước, hôm nào chúng ta nói chuyện nhé , ha ha, ha ha…”. “Bên dưới”.

- Đáp lại là giọng nói lành lạnh của Tống Tử Ngôn. “Dạ?”. “Cúi đầu nhìn xuống bên dưới”. Tôi nghe lời, liếc mắt nhìn xuống dưới, cả người choáng váng.

Tống Tử Ngôn cầm di động đang đứng dưới ký túc xá, sắc mặt đông cứng lại. Tôi ủ rũ xuống lầu, đứng trước mặt hắn như cô vợ nhỏ bị bắt nạt. Hắn hừ một tiếng: “Tín hiệu không tốt à?”. Tôi cúi đầu. Hắn lạnh lùng: “Xem ra không chỉ có tài biên kịch mà còn có tài diễn kịch”. Tôi vẫn cúi đầu. Rõ ràng là đã tỏ thái độ nhận lỗi tốt thế này rồi, thế mà giọng hắn càng lúc càng lạnh lùng, lời lẽ có thể đóng băng chết người: “Bản lĩnh cũng lớn nhỉ, hóa ra là tôi đã quá coi thường em rồi, ở trường có thầy giáo, ở công ty có đồng nghiệp, em cũng có năng lực gớm!”.

Nghe hắn nói mà tôi thấy khó chịu kinh khủng, thứ nhất, đây chắc chắn là vu oan cho tôi, thứ hai, Tống Tử Ngôn có quan hệ không chính đáng với tôi, bị người có quan hệ không chính đáng với mình vu oan cho người có quan hệ chính đáng với mình thành quan hệ không chính đáng, tôi cảm thấy mình đang bị sỉ nhục. Tôi nổi điên lên, giơ nắm tay lên nói với hắn: “Anh có thể mắng em là có tư tưởng dâm loạn, nhưng không được nghĩ em có tác phong bất chính! Anh dùng đầu ngón chân mà nghĩ coi, nếu lập trường của em mà không kiên định một chút thì có thể tới lượt anh được lợi sao?”. Gió thổi qua, đầu lưỡi tôi cứng cả lại.

Còn Tống Tử Ngôn, đầu tiên là ngẩn người ra, sau đó thì gương mặt giống Diêm Vương ban nãy tan đi, trong mắt còn dâng lên ý cười. Cười giống như một con mèo trộm được thịt. Đã nói đến thế rồi, tôi nghĩ mặt mình hẳn phải vênh lên mới đúng, nhưng da mặt lại không thèm thông qua xét duyệt của đại não, cứ để cho tình cảm mãnh liệt thiêu đốt, đỏ rần rần lên như lợn bị dội Nước sôi cạo lông. Thế nên, một con mèo cười, một con lợn luộc, hai chúng tôi đứng dưới ký túc xá nữ tạo thành một cảnh tượng kỳ dị.

Đứng như thế một hồi, cái điệu cười kiểu mèo trộm thịt tan đi, hắn hắng giọng hai cái rồi hỏi tôi:“Sao hai ngày nay không đi làm?”. Đương nhiên là vì trốn anh rồi, lời này tôi không dám nói, nhưng nghĩ tới Tôn Vân Vân, lại cảm thấy bản thân mình thực không dám cãi lại, đành rầu rĩ nói:“Em muốn nghỉ việc”. Tống Tử Ngôn không nói gì, bầu không khí xung quanh bỗng nhiên lạnh đi. Một lát sau, hắn mới trả lời: “Được”. Tim như bị ai bóp nghẹt, tôi cúi đầu, giọng nghèn nghẹn:“Cảm ơn tổng giám đốc”. Hắn cười cười: “Sao lại phải cảm ơn tôi, chỉ cần em nộp tiền vi phạm hợp đồng, lúc nào nghỉ việc cũng được”. Tiền vi phạm hợp đồng?

Nhắc tới tiền lại khác, tôi bùng phát: “Tiền vi phạm hợp đồng gì?”. Hắn chậm rãi giải thích: “Là tiền nộp phạt khi em nghỉ việc vô lý do trước thời hạn hợp đồng, tôi nghĩ, nhân viên như em thì cũng không nhiều quá đâu, khoảng chừng mười vạn tệ gì đó thôi”. Những mười vạn? Cả người tôi cứng lại: “Nhưng em chỉ là nhân viên thử việc thôi mà, đã là nhân viên chính thức đâu”. Vào công ty làm nhân viên thử việc cũng đã phải nộp ký quỹ năm trăm tệ, năm trăm tệ này đã đủ để khiến tôi đứt từng khúc ruột rồi, huống hồ là cái “mười vạn tệ không nhiều lắm” kia!

Hắn kinh ngạc nhìn tôi: “Nhóm nhân viên thử việc đã được chuyển thành nhân viên chính thức rồi, em chưa biết sao?”, rồi lại làm ra vẻ sực nhớ ra: “Tôi quên Mất mấy ngày nay em không đi làm”. Tôi buồn bực: “Khi nào đấy ạ?”. Hắn nghĩ nghĩ một lát rồi đáp: “Sáng nay vừa làm hợp đồng xong”. Sao lại có chuyện như thế? Tôi nhìn hắn, hoài nghi hỏi: “Anh sẽ không gạt em đấy chứ?”. Hắn lắc đầu khẽ than: “Em suy nghĩ nhiều quá đó”. Tôi tiếp tục dùng ánh mắt sắc bén của Conan nhìn hắn: “Có chuyện vừa khéo như thế sao?”. “Đừng nên nghĩ nhiều làm gì.”

- Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

- “Em có nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng thôi”.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Everyday - Comic Story

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:01
Giới thiệu: Vội vàng bắt taxi quay lại trường, vừa vào ký túc xá đã phát hiện Tôn Vân Vân mấy hôm trước chuyển ra ngoài tìm việc làm đang ở trong phòng, hơn nữa còn khóc nức nở, Tiêu Tuyết ngồi cạnh liên tục dỗ dành.
08:57
Giới thiệu: Cậu nhóc này có một ưu điểm là rất nhanh, loáng cái đã tới nơi. Tôi im lặng theo Tóc Vàng về nhà, im lặng ăn bữa khuya do cậu ta nấu, rồi vẫn im lặng trèo lên giường xem phim ma.
09:26
Giới thiệu: Không khí rất dễ chịu, ngủ cũng ngon, chẳng mộng mị gì cả, đúng là hiếm có khi nào ngủ ngon như thế này.
12:02
Giới thiệu: Vậy là mình đã về làm dâu nhà chàng được 2 tháng. Trong đó có 1 tháng là xây dựng tư cách đạo đức.
10:08
Giới thiệu: Vậy là mình và chàng đã hết những tháng ngày tán tỉnh nhau. Giờ thì tính tốt tính xấu phơi bày ra hết rồi. Buồn cười thật, chàng tỏ vẻ khó chịu khi thấy mình mặc váy đi làm và ngồi cả buổi với cái game mobile mỗi lần sang chơi với bố vợ.
13:03
Giới thiệu: Tháng 12 đeo đuổi những khát vọng còn dở dang, đau đáu tìm lại điều gì đã mất vào hư vô xa lắm để thêm một chút nữa ngóng chờ và mong mỏi.
07:28
Giới thiệu: Tôi mặc áo gió, quấn khăn rằn chỉnh tề, quần túi hộp đựng đầy giấy bút, bản đồ, tiền xếp ngăn nắp trong bao bụng khi bước ra khỏi nhà...
06:41
Giới thiệu: Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt…
07:39
Giới thiệu: Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - superuser.com - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com - filehippo.com - westernjournalism.com - yomiuri.co.jp - farsnews.com - faithtap.com - india.com