Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 43) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 11/12/2013 11:43

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 43)

1477
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:51 Dung lượng: 11.28 MB
Bình chọn
Đánh giá: 9/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Ăn cơm, nghỉ một lát, rồi vào giờ làm việc buổi chiều. Vừa vào giờ làm được nửa tiếng, giám đốc Tôn đã khua đôi giày cao gót đi tới, đưa một túi giấy tờ cho tôi: “Đang làm gì thì ngừng lại đi, làm cái này cho xong rồi đưa tới phòng họp”.

88 track
Giới thiệu: Ăn cơm, nghỉ một lát, rồi vào giờ làm việc buổi chiều. Vừa vào giờ làm được nửa tiếng, giám đốc Tôn đã khua đôi giày cao gót đi tới, đưa một túi giấy tờ cho tôi: “Đang làm gì thì ngừng lại đi, làm cái này cho xong rồi đưa tới phòng họp”.

Chết! Sập bẫy rồi

Phòng họp? Là căn cứ địa chia tiền của đám sếp? Thật là đã quá coi trọng tôi rồi.

Chuyện lớn vốn dĩ không tới tay tôi làm, tôi hồi hộp nhận lấy, hóa ra chỉ là điền mấy số liệu vào bảng biểu, tôi cẩn thận chăm chú điền vào, rồi lại tỉ mỉ kiểm tra thêm mấy lần nữa, thấy không có lỗi gì mới vội vàng chạy đi đưa. Nghiêm túc, mỉm cười, đẩy cửa, đi vào. Ngu rồi. Một đám sếp đang ngồi trong phòng, Tống Tử Ngôn đang đứng nói gì đó, tay đương chỉ lên màn hình máy chiếu. Tôi cẩn thận đưa xấp tài liệu ra: “Em tới đưa tài liệu”.

Hắn nhướn mày lên: “Đứng đó trước đi, chờ chúng tôi nói xong đã”. Các sếp trên nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ, Tóc Vàng đã lâu không gặp đang ngồi trong góc tối, chỉ liếc mắt qua nhìn tôi một cái rồi nhìn sang chỗ khác. “Tách!” - Tống Tử Ngôn tắt máy chiếu. - “Mai tôi sẽ đi Mỹ trước để coi xem thành ý hợp tác của bọn họ ra sao, phải đi ba ngày”. “Mười hai giờ trưa thứ năm về”. “Trong khoảng thời gian tôi không ở công ty, mong rằng các vị có thể tự biết kiểm soát bản thân, đặc biệt là ở phương diện tác phong”.

333-chet-sap-bay-roi-phan-43-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 43).

Nghe hắn nói như đang dặn dò vợ trước lúc đi xa, hơn nữa lại động tới chuyện tác phong này nọ, bỗng dưng khiến tôi nghĩ ngay tới câu nói hôm qua của Tiêu Tuyết: Tống Tử Ngôn có ý với mày đó. Ôi ôi ôi, cái này không phải là thật chứ! Hóa ra tôi thực sự trở thành nữ chính khiến hắn không thể cứng nổi trước những cô gái khác! Đầu óc choáng váng, tim đập loạn xạ.

Giữa lúc đang bối rối, tôi nghe thấy câu nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn: “Triển Dương, cậu đi cùng với tôi”. Nói đến câu này, hắn đảo mắt nhìn tôi. Một cánh tay giơ lên từ trong góc phòng, giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên: “Vâng, tổng giám đốc”. Nhìn theo tiếng nói, tôi càng choáng nữa, thế nào lại quên béng Mất tên của Tóc Vàng là Triển Dương chứ. Tim đã hết đập nhanh, mặt cũng hết đổi sắc, rốt cuộc tôi đã hiểu thân phận của mình rồi. Tôi đây chẳng phải là nữ chính trong tiểu thuyết tình cảm gì hết, mà là nữ phụ trong truyện đam mỹ .

Hôm sau, tổng giám đốc và Tóc Vàng cùng nhau lên đường ra Nước ngoài. Nhân viên công ty đã sớm quen với chuyện tổng giám đốc phải ra nước ngoài công tác, tất cả lại trở về với quỹ đạo thường nhật. Chỉ có tôi bắt đầu đờ người ra nhìn máy vi tính, tưởng tượng tới một chuyện tình New York thê lương đầy bi ai… Hôm nay đang ngồi đờ người ra thì bị giám đốc Điền kêu tới phòng làm việc, cười tủm tỉm dặn dò: “Mười hai giờ trưa nay tới sân bay đón tổng giám đốc”. Tôi từ chối:“Cháu không biết lái xe ạ”. Ông ta thấy chiêu tiếp chiêu: “Bắt xe đi”.

Tôi vỏ quýt dày: “Không biết chỗ ạ”. Ông ta móng tay nhọn: “Đi taxi”. Chối sao cũng không được, tôi lúng túng một hồi rồi hỏi chuyện khiến cho tâm can vẫn đau đớn bấy lâu: “Thế tiền xe ai trả ạ?”. Ông ta xua tay: “Công ty”. Tôi đi được mấy bước rồi lại thấy lo lo, vội quay lại hỏi: “Nhưng đi taxi có hóa đơn không ạ?”. Cuối cùng giám đốc Điền không thể nhịn được nữa, rút ví ra dúi cho tôi một tờ tiền màu hồng hồng: “Không cần trả lại”. Tôi cầm tờ tiền màu hồng ra khỏi công ty, đi mấy bước thì vẫy được một cái taxi: “Chú ơi, đi sân bay hết bao nhiêu tiền?”.

Tài xế hạ cửa kính xuống: “Tám mươi”. Ha ha, được lời tận hai mươi tệ, trong lòng vui vẻ hẳn lên, biển thủ, biển thủ, sau khi đần mặt ra nhìn nắng rồi cười ngu một hồi, tôi quyết định – đi xe bus tới sân bay, tiền thừa sẽ càng nhiều hơn! Tuy không biết phải ngồi tuyến nào để tới sân bay, nhưng “đường ở miệng”, tôi chắc chắn có thể mò được tới chỗ đó! Mang theo lòng tự tin dâng trào, tôi bắt đầu Tìm đường tới sân bay.

Hỏi đường mấy lần, đổi xe hai lần, tôi sung sướng hài lòng cầm nguyên tờ một trăm tệ ngồi xe bus tới sân bay. Liếc nhìn đồng hồ, mới mười một giờ mười lăm, còn ba bến nữa mới tới sân bay, tất cả đều hoàn hảo. Thực sự là hoàn hảo, chợp mắt một lát, không lâu không mau, chỉ có mười phút. Lúc tỉnh lại, tôi vội vàng dỏng tai lên nghe chừng nào tài xế kêu là tới sân bay. Nhưng xe cứ chạy mãi, chạy mãi, càng chạy càng thấy hoang vắng, càng ngày càng hoang vắng, thế mà mãi vẫn không nghe tài xế thông báo gì.

Cuối cùng, xe dừng lại ở một bến vắng tới mức cả một bãi phân chim cũng không có, tài xế lớn giọng nói: “Tới bến cuối rồi”. Mười phút nó tuyệt cỡ nào mà lại đưa tôi tới cái bến xa tít tắp này chứ! Tôi lại nhìn đồng hồ, tốt lắm, đã hai giờ rồi. Không cần nhắm mắt cũng tưởng tượng được sắc mặt xanh xám của Tống Tử Ngôn, suy đi tính lại, tôi quyết định tự mình thông báo trước để được hưởng lượng khoan hồng. Bên kia bắt máy rất nhanh, tôi còn chưa kịp khóc lóc đã nghe giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn truyền tới bên tai: “Tôi đang đợi em”. Tôi xấu bụng tố cáo trước: “Em đã bảo là không biết chỗ nào rồi, giám đốc Điền còn cứ bắt em đi, làm bây giờ em còn không biết mình đang ở đâu nữa”. Ngừng lại một chút, hắn hỏi: “Không biết đang ở chỗ nào?”.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên cái bảng bến dừng, trên cái nền sơn loang lổ là hai chữ, huyện X. Hự, dù gì tôi cũng bám cái đất này bốn năm, sao chưa từng nghe tới chỗ này vậy. Tôi sụt sùi: “Tổng giám đốc, giờ em đang ở bến cuối xe bus rồi, đợi em tới thì trời tối mất, nếu anh không muốn đợi lâu thì về trước đi ạ”. Hắn lặng im một lúc lâu rồi nói: “Em qua đây đi, bao lâu tôi cũng chờ được”. Rồi không đợi tôi nói, hắn ngắt máy.

Nghe tiếng tút tút truyền tới bên tai, tôi lắc đầu sụt sịt: Đây là điển hình cho việc thông minh có thừa mà năng lực quá thiếu, rời người ra một cái thì tới nhà mình cũng không mò về được! Lại ngồi xe bus quay trở lại sân bay, lúc tôi vào bên trong thì đã hơn sáu giờ tối. Sân bay không thể nào đem đi so sánh với ga tàu ầm ĩ được, rộng mà sáng sủa, người cũng đông. Nhưng người đông như vậy mà vừa liếc mắt tôi đã nhận ra ngay Tống Tử Ngôn. Hắn mặc áo sơ mi nhạt màu, ngồi yên lặng trên ghế, hơi nghiêng đầu giở tạp chí, dường như tách mình ra khỏi mọi thứ xung quanh, nhẹ nhàng yên tĩnh.

Tim tôi bỗng nhiên đập dồn dập, ngay cả bước chân cũng chậm lại, còn chưa đi tới bên cạnh, hắn đã ngẩng đầu lên. Ánh mắt hiện lên ý cười và khóe môi nhếch lên khiến khuôn mặt hắn bừng sáng, hỏi: “Tới rồi à?”. Tôi ngơ ngẩn gật đầu: “Vâng, tới rồi ạ”. Hắn xoa xoa huyệt Thái Dương, dường như thở dài một hơi: “Em ấy, bắt tôi đợi lâu như thế”. Tổng giám đốc đang oán giận tôi đấy à? Một tiếng chuông vang lên, bùa phép bị giải trừ, thân phận một nhân viên nhỏ không quyền không thế trở về ngay lập tức, tôi kiên quyết: “Không có ạ, lần sau tuyệt đối sẽ không để tổng giám đốc đợi em nữa!”. Khóe miệng hắn càng nở rộng hơn: “Thật không?”. Tôi gật đầu cái rụp đảm bảo. Hắn khẽ lắc đầu rồi cũng chẳng nói gì thêm, chỉ đứng dậy nói: “Chúng ta đi thôi”. Tôi vội vàng đi tới, cầm lấy va li của hắn, rồi nhắm mắt nhắm mũi đi theo sau.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Someday - IU

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:39
Giới thiệu: Quả đất này tròn quá, khóc, trái đất thực sự là nguy hiểm quá rồi! May là đã hạ màn, khán giả đứng lên ra khỏi hội trường, che khuất tầm nhìn của hắn, tôi thừa dịp hỗn loạn, vội vàng chạy ra sau hậu trường kéo Tiêu Tuyết về phòng ký túc xá.
06:16
Giới thiệu: Vở kịch chính thức diễn lúc sáu giờ, tới khi ấy tôi mới biết thế nào gọi là được hoan nghênh. Trong ngoài hội trường chật ních người, tôi đứng trong hậu trường nghe tiếng vỗ tay cùng những tiếng nức nở.
09:01
Giới thiệu: Vội vàng bắt taxi quay lại trường, vừa vào ký túc xá đã phát hiện Tôn Vân Vân mấy hôm trước chuyển ra ngoài tìm việc làm đang ở trong phòng, hơn nữa còn khóc nức nở, Tiêu Tuyết ngồi cạnh liên tục dỗ dành.
08:57
Giới thiệu: Cậu nhóc này có một ưu điểm là rất nhanh, loáng cái đã tới nơi. Tôi im lặng theo Tóc Vàng về nhà, im lặng ăn bữa khuya do cậu ta nấu, rồi vẫn im lặng trèo lên giường xem phim ma.
09:26
Giới thiệu: Không khí rất dễ chịu, ngủ cũng ngon, chẳng mộng mị gì cả, đúng là hiếm có khi nào ngủ ngon như thế này.
12:02
Giới thiệu: Vậy là mình đã về làm dâu nhà chàng được 2 tháng. Trong đó có 1 tháng là xây dựng tư cách đạo đức.
10:08
Giới thiệu: Vậy là mình và chàng đã hết những tháng ngày tán tỉnh nhau. Giờ thì tính tốt tính xấu phơi bày ra hết rồi. Buồn cười thật, chàng tỏ vẻ khó chịu khi thấy mình mặc váy đi làm và ngồi cả buổi với cái game mobile mỗi lần sang chơi với bố vợ.
13:03
Giới thiệu: Tháng 12 đeo đuổi những khát vọng còn dở dang, đau đáu tìm lại điều gì đã mất vào hư vô xa lắm để thêm một chút nữa ngóng chờ và mong mỏi.
07:28
Giới thiệu: Tôi mặc áo gió, quấn khăn rằn chỉnh tề, quần túi hộp đựng đầy giấy bút, bản đồ, tiền xếp ngăn nắp trong bao bụng khi bước ra khỏi nhà...
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - ranker.com - myspace.com - sports.ru - xvideo-jp.com - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv