Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 45) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/12/2013 09:40

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 45)

1412
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:55 Dung lượng: 11.36 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Từ ngày được chiêm ngưỡng dãy số 0 chấn động trong số “tiền đi chợ” theo lời Tống Tử Ngôn, tôi càng ngày càng tiến xa hơn trên con đường tập làm người giàu.

88 track
Giới thiệu: Từ ngày được chiêm ngưỡng dãy số 0 chấn động trong số “tiền đi chợ” theo lời Tống Tử Ngôn, tôi càng ngày càng tiến xa hơn trên con đường tập làm người giàu.

Chết! Sập bẫy rồi

Đầu tiên là mua một cái ti vi màn hình rộng để giải trí, rồi mượn chuyện công làm việc tư, lén mua thêm mấy bộ quần áo cho mình, chỉ tiếc là sợ bị Tống Tử Ngôn phát hiện, cho nên một bộ cũng không dám mặc. Trí nhớ của hắn thiệt vô cùng dã man, có lần tôi mặc một cái áo khoác bằng len mỏng tự cho là rất đẹp đứng xoay xoay ngắm ngắm trước gương.

Tống Tử Ngôn đang ngồi bên cạnh coi tài liệu, thấy thế bèn mở miệng lầm bầm: “Mặc cái áo màu trắng kia đi”. Tôi nghi hoặc: “Tại sao?”. Hắn thủng thẳng: “Vì cái đó ít hơn cái này ba cái cúc”. Tôi đếm lại, quả nhiên một cái là bảy cúc, một cái là mười cúc, nhất thời khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ, hắn mới cởi có vài lần thôi mà còn biết rõ hơn người mặc tới hai năm lận như tôi. Cúc áo còn thế, huống hồ quần áo? Tôi đành ngậm ngùi xếp quần áo mới mua nhờ tham ô xuống đáy tủ.

Hôm đó, Tiêu Tuyết gọi điện thoại sang, tôi vội vàng mang chuyện ra than thở khóc lóc một trận, kết quả là nó quay sang mắng tôi: “Đồ ngốc, mày giấu lão ấy mặc là được rồi!”. Tôi càng sụt sịt thê thảm hơn: “Sáng sớm bọn tao đi làm cùng nhau, buổi chiều cùng về nhà. Về nhà cơm Nước rồi, làm chuyện ấy xong thì đâu cần tới quần áo nữa, tao làm gì có cơ hội đâu?”. Nó im lặng một hồi rồi nói: “Làm bà cô rồi, đúng là cũng không có cơ hội thật”.

346-chet-sap-bay-roi-phan-45-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 45).

Hình như trên bầu trời có đám mây mang điện tích âm đang quần thảo với đám mây mang điện tích dương, hai bên cọ qua xát lại phát ra một tia sáng chói mắt, một tia chớp lóe lên khiến tôi không kịp trở tay, đánh thẳng vào đầu, tôi run giọng: “Mày… mày… mày vừa gọi tao là cái gì hả?”. Nó nhắc lại một lần nữa: “Bà cô”. Đầu óc choáng váng, tôi lặng thầm ngẩng đầu hỏi trời xanh:“Mày… mày… sao mày lại gọi tao thế?”. Nó đáp: “Chuyện hai người chúng mày tao không thèm quản, hôm nay gọi điện sang là muốn báo cho mày biết đề thi tiếng Anh cấp sáu đã có rồi, sau là bảo mày nhân thể lấy một đề cho tao”.

Đúng là nhân tiện thật, sao mày không bảo là thẻ ngân hàng của mày tao đã làm rồi, mày nhân thể cướp ngân hàng cho tao đi? Tôi đổ mồ hôi lạnh: “Tao lấy đề thi ở đâu ra cho mày giờ?”. Nó xì một tiếng: “Đồ ngốc, cạnh mày không phải còn Tống Tử Ngôn à, bảo lão ấy lén lấy một đề cho mày đi”. Cái này là vi phạm quy chế thi đó, tôi đổ mồ hôi: “Không phải quy định là đề thi chưa đưa tới trường thi thì chưa được xé dấu niêm phong à?”. “Quy định?”

- Giọng Tiêu Tuyết cao vống lên.

- “Trường có quy định không được trốn học đó, không phải mày vẫn trốn rất phởn phơ sao? Xã hội bây giờ còn làm theo quy định thì chỉ có hai loại người thôi”. “Hai loại gì?”. “Một loại là đồ ngu, còn loại kia là còn ngu hơn cả đồ ngu”. Tôi gật đầu, hiểu rồi, tuy tư tưởng đã được đả thông, lại xét qua địa vị của tôi trong cái nhà này, thì việc thực hiện cũng vẫn rất khó khăn: “Nhưng mà chỉ có Tống Tử Ngôn nói, tao nghe , chả lúc nào tao nói, lão ấy nghe cả”.

Tiêu Tuyết cáu nhặng lên: “Sao tao lại không biết mày ngu thế nhỉ! Đàn ông ấy, lúc sướng muốn chết rồi thì cứ thẽ thọt cho nó mấy câu, tuyệt đối là mày chỉ đông lão không dám nói tây, bao nhiêu gương anh hùng không qua được ải mỹ nhân, bao nhiêu gương mật ngọt chết ruồi rồi, huống hồ là bài thi, có thế mà Tống Tử Ngôn cũng không chịu nể mặt mày à?”. Tôi nghĩ cũng thấy có lý: “Được, để tao thử coi”. Nó trịnh trọng nói: “Tổ chức chờ tin tốt của đồng chí”.

Tối đến, tôi bắt đầu tiến hành kế hoạchthổi gió bên gối”. Tuy rằng “thổi gió bên gối” trong phim thì chỉ có bốn chữ gọn nhẹ ấy thôi, nhưng rốt cuộc là thổi theo hướng nào thì tôi vẫn chưa được hiểu lắm, thế nên tôi nằm nghiêng, phồng má thổi “phù phù phù” vào toàn bộ nửa khuôn mặt của hắn, chả thèm suy đoán chỗ nào với chỗ nào nữa. Hắn xoa xoa mặt, quay đầu lại hỏi: “Em làm gì đó?”. Tôi cúi đầu bĩu môi: “Thầy, sắp kiểm tra tiếng Anh cấp sáu rồi”. “Ừ”. “ Tiếng Anh cấp bốn em còn chưa qua”. “Ừ”. “Không có chứng nhận tiếng Anh cấp sáu sẽ không thể tốt nghiệp được”. “Ừ”. Tôi nâng gương mặt đang cười ngọt ngào lên, chờ mong hỏi: “Thầy, thầy có thể lấy cho em một tờ đề thi cấp sáu được không?”. Hắn nghĩ một chút rồi nói: “Chắc là không khó đâu”. Tôi ôm chầm lấy Tống Tử Ngôn, ngón tay rê rê trên lồng ngực hắn: “Cảm ơn thầy!”. “Không cần cảm ơn.”

- Hắn nói thản nhiên. - “Vì tôi sẽ không giúp em”. Tôi cứng họng: “Tại sao ạ?”. Anh chỉ cần tốn sức nhấc tay một cái là có thể cứu mạng cái đứa thổi gió bên gối này rồi. Hắn nghiêm túc nhả ra bốn chữ: “Làm đúng quy định”. Định cái gì mà định, cái đồ đáng ghét! Tôi chợt nghĩ tới một chi tiết trong tiểu thuyết, ép sát người vào hắn, cọ, cọ rồi lại cọ, cất giọng ỡm ờ nũng nịu: “Thầy, không qua được kiểm tra cấp sáu là người ta không thể tốt nghiệp được nha, thầy cũng không thể thấy chết mà không cứu nha, không thì người ta khó mà qua được đó nha, em biết anh không nỡ mà!”.

Thân thể hắn nóng lên, ánh mắt cũng từ từ tối lại. Tôi cười trộm trong lòng, tiếp tục cọ, cọ, rồi lại cọ: “Thầy, thầy đồng ý với người ta đi nha…”. Hắn trở mình đè lên, nhìn tôi từ trên xuống: “Lát nữa hẵng nói”. Tôi vẫn chưa chịu từ bỏ: “Giờ đồng ý với người ta đi mà!”. Hắn cúi đầu áp vào cổ tôi, đáp qua loa: “Không đồng ý được”. “Nha” mãi mà cũng chả có kết quả, có mỗi một chuyện bé con con thế mà cũng không chịu giúp, còn muốn ăn cháo đá bát chắc?

Tôi nổi cơn thịnh nộ lên, đẩy phắt hắn ra, chỉ tay về phía cửa phòng hạ lệnh đuổi: “Ra ngoài ngủ sofa cho tôi!”. Hắn không ngờ bị tôi đẩy ra, cứ im lặng lừ lừ nheo mắt nhìn tôi lạnh lùng. Anh nghĩ là anh nheo mắt lườm tôi thì tôi sợ anh à? Thế này đúng là đã coi thường tôi quá rồi. Tôi thà chết chứ không chịu khuất phục, nghĩ bụng rồi ôm lấy chăn gối, gằn giọng nói: “Anh không đi thì tôi đi!”.

Khổ sở vạn phần, mấy ngày sau đó tôi đều khổ sở vạn phần, quay cuồng với đám chữ cái trong đề ôn thi, tóc tai bị tôi rứt đứt tới phân nửa. Lúc tới trường đi thi, Tiêu Tuyết vừa nhìn thấy tôi đã giật nảy mình: “Mày chưa bị Tống Tử Ngôn ép khô hết đấy chứ?”. Tôi yếu ớt ngước đôi mắt thâm quầng lên nhìn nó: “Tao bị cái cấp sáu này chà đạp tới chết, đồng chí phải nhớ báo thù cho tao”. Nó sụt sùi: “Nhắc đến lại bực mình, cái lão Tống Tử Ngôn ấy chẳng ra làm sao cả, có giúp một tý thôi cũng không chịu”. Trong lòng tôi tự nhiên trào lên một nỗi chua xót nghẹn ngào, rưng rưng:“Ừ, đi với hắn không có thịt ăn mà”. Tiêu Tuyết vỗ vai tôi thông cảm: “Nén bi thương đi mày”.

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Butterfly Zig - Jayne Hockley Piano

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:05
Giới thiệu: Con trai cả lấy vợ, mẹ công bố: “Toàn bộ đồ đạc trong căn phòng này không có trong trí nhớ của chúng tôi đâu nhé!” và chàng hiền lành cười cười: “Mẹ cứ để kệ con!”.
11:58
Giới thiệu: Bầu trời mới! Không anh. Tiếng tút dài dài như khoan sâu vào tai tôi!. Dòng tin nhắn lặng lẽ gửi đi “Anh cứ mãi im lặng thế này sao?? Thứ 6 là em phải bay rồi. Anh có thể gặp em một lần được không!!”
11:22
Giới thiệu: Nắng… Mở cửa ra cho nắng sớm vào phòng, hít thở không khí buổi sáng, và cảm nhận thật nhiều cảm xúc ngọt ngào...
07:02
Giới thiệu: Có một ngày, thấy mình kỳ lạ, trở thành người với tính cách khác hẳn bình thường. Không còn nụ cười nửa miệng khi ai đó chào mà là nụ cười hớn hở kèm với lời chào khi nhìn thấy họ từ xa.
10:25
Giới thiệu: Không ai có thể biết được, 3 năm nữa, mình sẽ còn ở đó lúc thành phố sinh nhật nghìn tuổi và tình cảm của chúng ta với nó có sứt mẻ hơn nữa hay không, nhưng tôi tin là thành phố này vẫn còn biết bao những nét đẹp ta chưa tìm ra...
13:11
Giới thiệu: Sài Gòn những ngày đầu tháng mười hai lạnh buốt. Bầu trời khoác thêm chiếc áo xám nặng nề giăng đầy phố càng làm quãng thở dài cố nén chặt thêm dằng dặc. Những toà nhà cao ngất sáng lấp lánh đèn bất kể ngày đêm vẫn lừng lững tựa mùa chưa về.
09:46
Giới thiệu: Rồi, trái đất lại bị thế lực dâm đãng chinh phục một lần nữa. Có người nói, con người sẽ không hai lần tắm ở cùng dòng sông.
09:51
Giới thiệu: Ăn cơm, nghỉ một lát, rồi vào giờ làm việc buổi chiều. Vừa vào giờ làm được nửa tiếng, giám đốc Tôn đã khua đôi giày cao gót đi tới, đưa một túi giấy tờ cho tôi: “Đang làm gì thì ngừng lại đi, làm cái này cho xong rồi đưa tới phòng họp”.
07:38
Giới thiệu: Mãi tới khi Tống Tử Ngôn đắc ý thỏa mãn ra về thì tôi mới kéo lê cái thân tàn quay lại phòng, đổ sập xuống giường tu dưỡng lại thể xác và tinh thần.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - ranker.com - myspace.com - sports.ru - xvideo-jp.com - aljazeera.com - censor.net.ua - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv