Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 47) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/12/2013 09:47

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 47)

1421
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:19 Dung lượng: 12.95 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 3 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Thực ra cái gọi là tiệc gia đình cùng lắm chỉ là mọi người trong nhà tụ tập ăn một bữa cơm vui vẻ với nhau, cùng kể nhau nghe mấy chuyện trong gia đình, đúng ngày sinh nhật bố mẹ thì mua quà, rồi chúc thọ chúc thiếc gì đó.

88 track
Giới thiệu: Thực ra cái gọi là tiệc gia đình cùng lắm chỉ là mọi người trong nhà tụ tập ăn một bữa cơm vui vẻ với nhau, cùng kể nhau nghe mấy chuyện trong gia đình, đúng ngày sinh nhật bố mẹ thì mua quà, rồi chúc thọ chúc thiếc gì đó.

Chết! Sập bẫy rồi

Cho nên, đi dự tiệc gia đình cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ cần lễ phép một chút, tinh ý một chút là có thể vui vẻ được rồi.

Nghĩ như thế làm tôi cũng bình tĩnh vài phần. Nhưng nhìn cả cái sân nhà hắn toàn giày da Âu phục quần là áo lượt, cơ miệng tôi giật giật, cái này mà Tống Tử Ngôn gọi là “tiệc gia đình bình thường” thôi ấy hả? Tôi không kìm được quay sang hỏi hắn: “Tổng giám đốc, anh nói coi cái cụm từ tiệc gia đình là có ý gì ạ?”. Hắn đưa quà sang cho tôi, chậm rãi đáp: “Không phải là gia đình mở tiệc sao?”.

Tôi lót tót đi theo hắn vào nhà, trên đường thỉnh thoảng cũng có người chào hỏi, sân cũng không rộng lắm, thế mà đi từ sân vào nhà phải Mất tới hơn hai mươi phút, mà thế cũng không thể coi là lâu được, nhưng những ánh mắt nhìn từ trên xuống mang ý dò xét đến từ xung quanh khiến tôi lạnh cả sống lưng. Lúc sắp vào trong nhà, Tống Tử Ngôn dừng lại bảo tôi: “Đừng căng thẳng, em chỉ cần theo tôi, không cần để ý tới những người khác”.

349-chet-sap-bay-roi-phan-47-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 47).

Tôi nhìn ánh mắt hắn đầy vẻ thành thật, hình như đang thật lòng quan tâm tới tôi, bèn đề nghị:“Thế giờ em muốn anh theo em về có được không?”. Hắn giật mình, miệng nhếch lên, dùng ngay hành động thay cho câu trả lời – tôi bị hắn kéo giật tay, lôi vào.

Vốn dĩ tôi không quen đi giày cao gót, đi nhanh khiến tôi loạng choạng, mấy lần suýt bị ngã, nhưng bên hông vẫn có một cánh tay rắn chắc đỡ hộ. Ngay cả người bắt chuyện không thèm trả lời, thiếu chút nữa khiến tôi bẽ mặt, đương lúc muốn phát hỏa thì đã nghe giọng trầm trầm của Tống Tử Ngôn vang lên: “Bố, mẹ”. Tôi ngẩng đầu lên, trước mắt là một đôi vợ chồng trung niên, người vợ hơi đẫy đà, nhưng làn da trắng mịn vẫn được chăm sóc rất tốt, nở một nụ cười trông rất ung dung tao nhã.
Mà người chồng có mấy phần giống với Tống Tử Ngôn, chỉ là trên người toát lên khí chất nghiêm nghị, không bừng bừng mà vẫn rất oai phong, khiến người ta nhìn qua có cảm giác… vô cùng quen thuộc. Tống Tử Ngôn giới thiệu tôi với họ: “Đây là Tần Khanh ạ”. Tôi vội vàng đưa quà ra, nhoẻn miệng cười: “Cháu chào hai bác”. Bác gái nhận lấy món quà, nheo mắt cười cười, nhẹ nhàng đáp: “Ngoan quá, không cần khách sáo thế đâu cháu”. Bác trai cũng gật đầu, vẫn là vẻ mặt trang nghiêm ấy, nhưng tôi càng nhìn càng thấy quen. Tôi thề, tôi đã từng gặp qua bác trai ở đâu rồi, chỉ là nhất thời chưa nghĩ ra thôi, thế nên cứ chống mắt lên nhìn chằm chằm vào mặt người ta.

Có lẽ nom tôi cũng có phần thất thố, Tống Tử Ngôn đứng cạnh khẽ ho hai tiếng, những người xung quanh cũng quay lại nhìn tôi tò mò. Ánh chớp lóe lên, giống như trong Conan, một tia sáng lóe lên rạch nát cái nền đen tối, tôi nhớ ra rồi. Thế nên, tôi vội vàng Tìm đường nịnh hót ông bố của tổng giám đốc, tỏ vẻ rất kinh ngạc: “Bác trai, bác nhìn phúc hậu thật đó, giống như thị trưởng Tống trong chương trình thời sự!”. Những người xung quanh đột nhiên im lặng, có lẽ là cũng không biết. Dù sao cũng chẳng có mấy người giống tôi, mỗi ngày đều bị tước đoạt tự do, chỉ có thể xem thời sự tin tức, cho nên thảm thương tới nỗi nhớ hết lãnh đạo thành phố mình.
Nhưng nếu mọi người cũng không biết thì kiểu nịnh nọt này của tôi bị im lặng nhấn chìm à, tôi ra sức gợi chuyện: “Trong chương trình thời sự hàng ngày đó, là cái người vừa tới họp đã uống Nước liên tục ấy bác. Rồi thì tới khai mạc buổi nói chuyện ấy ạ, nửa tiếng đã uống hết hai bình nước, giống như trâu uống nước đó”. Cả căn phòng im lặng. Một lát sau, bác trai nhíu mày quay sang hỏi bác gái rất nghiêm túc: “Bình thường anh có bệnh thế hả em?”. Bác gái cũng hơi lúng túng, đắn đo mãi rồi trả lời: “Hình như… có”. Tôi bị đoạn đối thoại cao siêu trên làm cho đóng băng cứng đờ, mãi một lúc sau mới hiểu được, tôi – xong rồi.

Thị trưởng Tống… Tống Tử Ngôn… Sao tôi lại không nghĩ ra chứ? Rốt cuộc cái đầu quả dưa của tôi dung để làm gì chứ? Tôi hận, bèn mang trút hết hận thù lên người Tống Tử Ngôn, không ăn chơi, không cờ bạc, lại không có ai gọi hắn là Tống thiếu tam thiếu công tử cái của nợ gì đó, sao tự nhiên lại thành con ông cháu cha rồi? Nghĩ tới đó, tôi lại hung hăng véo cho hắn một cái. Ánh mắt đáng hận của hắn có pha chút hả hê, mày giãn ra như đang cười, tới cả giọng nói cũng mang theo ý cười: “Em làm gì đó?”.

Tôi ngậm ngùi tố cáo: “Anh đúng là đồ làm con ông cháu cha mà chẳng có tí chuyên nghiệp nào cả!”. Có lẽ nghe được tiếng than thở của nhân dân tầng lớp chót như tôi đây, nên sau đó Tống Tử Ngôn thể hiện ra mặt. Vô cùng lễ phép nho nhã, không hề cao ngạo hay nịnh nọt, khéo léo tiếp chuyện với từng người khách, hoàn toàn là một thanh niên gương mẫu, con đường làm quan rộng mở, cái miệng bình thường vẫn hay tuôn ra những lời làm người ta nghẹn chết, giờ cũng ăn nói ra trò.

Tôi đứng sau hắn nghe hai bên nói qua nói lại, cơ miệng cứ giật giật liên hồi. May mà tôi không cần phải nói, mỗi lần khách tò mò nhìn tôi hỏi: “Cô đây là…” thì Tống Tử Ngôn đều chỉ nói một câu đơn giản: “Đây là Tần Khanh”. Sau đó tôi chỉ cần gật đầu, mỉm cười, đưa tay ra bắt là đại công cáo thành, nói cách khác, hôm nay tôi làm Monalisa. Lại thêm một người tới, tôi không cần nhìn coi là ai nữa, mỉm cười theo phản xạ có điều kiện, gật đầu, đưa tay ra, chuẩn bị bắt. Nhưng người trước mặt chẳng thèm đưa tay ra phối hợp mà còn kêu lên kinh ngạc: “Tiểu Liên à, cháu cũng tới à?”.

Tôi còn tưởng không phải gọi mình, bèn thả tay xuống, cái giọng kia lại kêu lên: “Mới không gặp ít lâu mà đã mất hết lương tâm rồi, không nhận ra ông sao?”. Tôi vừa ngẩng đầu lên mới phát hiện người đứng trước mặt mình là ông nội Tống Tử Ngôn, đang trợn mắt nhăn mày nhìn tôi. Tôi ngơ ngẩn: “Không phải ông gọi Tiểu Liên ạ?”. Ông cụ trừng mắt: “Đúng, không phải gọi cháu sao”. Tôi ngượng ngùng: “Cháu là Tần Khanh mà”. Cái này không phải là chứng đãng trí tuổi già đấy chứ. Ông cụ hùng hổ hỏi lại: “Thế cháu không phải họ Phan, tên Kim Liên à?”. Tôi cứng họng luôn. Ông cụ không nói tiếp nữa mà chỉ nhìn tôi rất kỳ quái: “Miệng cháu làm sao thế? Còn trẻ thế này mà đã trúng phong à? Quả nhiên lẳng lơ đa tình là không được đâu!”.

Tôi đưa tay sờ mới biết mặt mình cười tới cứng đơ, hai bên khóe miệng đều nhếch lên, nói chuyện toàn phải rít qua kẽ răng. Đúng lúc Tống Tử Ngôn vừa tiếp chuyện với khách xong, nghe thấy thế liền quay lại nhìn tôi thế nào, ánh mắt ấm áp, hai tay kéo nhẹ khóe miệng tôi rồi xoa xoa xung quanh. Có lẽ vì bị ông cụ đứng ngay cạnh nhìn bằng ánh mắt vô cùng hào hứng, mặt tôi xoẹt cái đỏ bừng lên… Cũng không thể trách tôi được, tình huống lộ liễu công khai thế này, hành động lại thân mật tình cảm thế này, hai má nóng bừng lên, trong lòng cũng nóng theo.

Lúc này, một giọng nói hồ hởi vang lên từ đằng sau: “Anh ba”. Trong một thoáng, không chỉ mặt, mà cả cơ thể tôi đều cứng đờ. Quay đầu lại, quả nhiên là anh. Tô Á Văn đứng ở chỗ khuất, nụ cười trên môi phảng phất như có như không, nói với chúng tôi: “Lâu rồi không gặp”. Tôi như người bước hụt trên đám mây, vội vàng hoảng hốt.

Tống Tử Ngôn quay người lại thấy anh thì cau mày, giọng nói có phần trách cứ: “Mấy hôm trước Tử Hàm gọi điện qua, bảo cậu không chịu đi Mỹ với nó”. Ánh mắt Tô Á Văn dường như vô tình liếc qua tôi, vẫn cười như trước, chỉ thoáng pha thêm chút mệt mỏi: “Vì có một số chuyện chưa được rõ ràng, có vài thứ không buông xuôi được nên tạm thời không đi nổi”. Tống Tử Ngôn ngẩn người ra rồi lại nở nụ cười: “Cũng tốt, lâu lắm rồi chúng ta không uống rượu với nhau, khó có được cơ hội như hôm nay”.

Bọn họ sóng vai nhau đi vào phòng khách, tôi vô thức đi theo sau, chỉ cảm thấy đầu mình hơi choáng váng. Ông cụ hỏi: “Tiểu Liên này, sao mặt cháu trắng bệch ra thế?”. Tôi đưa tay lên sờ mặt mới phát hiện, cả tay lẫn mặt đều đã lạnh băng. Tôi cười khổ: “Ông này, tuy rằng ông kỳ quái, nhưng vẫn có một câu nói rất đúng”. Ông cụ nghe hết câu thì đắc ý hỏi lại: “Câu gì?”. “Cháu đúng là đồ lẳng lơ đa tình chết tiệt”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Together - Ji Yeon ft. JB

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:55
Giới thiệu: Từ ngày được chiêm ngưỡng dãy số 0 chấn động trong số “tiền đi chợ” theo lời Tống Tử Ngôn, tôi càng ngày càng tiến xa hơn trên con đường tập làm người giàu.
15:33
Giới thiệu: Mẹ cũng như bao bà mẹ thương con khác, mong có cháu cho vui cửa vui nhà. Các bà cùng hội “hai số cuối” của mẹ bà nào cũng có cháu hết rồi.
13:05
Giới thiệu: Con trai cả lấy vợ, mẹ công bố: “Toàn bộ đồ đạc trong căn phòng này không có trong trí nhớ của chúng tôi đâu nhé!” và chàng hiền lành cười cười: “Mẹ cứ để kệ con!”.
11:58
Giới thiệu: Bầu trời mới! Không anh. Tiếng tút dài dài như khoan sâu vào tai tôi!. Dòng tin nhắn lặng lẽ gửi đi “Anh cứ mãi im lặng thế này sao?? Thứ 6 là em phải bay rồi. Anh có thể gặp em một lần được không!!”
11:22
Giới thiệu: Nắng… Mở cửa ra cho nắng sớm vào phòng, hít thở không khí buổi sáng, và cảm nhận thật nhiều cảm xúc ngọt ngào...
07:02
Giới thiệu: Có một ngày, thấy mình kỳ lạ, trở thành người với tính cách khác hẳn bình thường. Không còn nụ cười nửa miệng khi ai đó chào mà là nụ cười hớn hở kèm với lời chào khi nhìn thấy họ từ xa.
10:25
Giới thiệu: Không ai có thể biết được, 3 năm nữa, mình sẽ còn ở đó lúc thành phố sinh nhật nghìn tuổi và tình cảm của chúng ta với nó có sứt mẻ hơn nữa hay không, nhưng tôi tin là thành phố này vẫn còn biết bao những nét đẹp ta chưa tìm ra...
13:11
Giới thiệu: Sài Gòn những ngày đầu tháng mười hai lạnh buốt. Bầu trời khoác thêm chiếc áo xám nặng nề giăng đầy phố càng làm quãng thở dài cố nén chặt thêm dằng dặc. Những toà nhà cao ngất sáng lấp lánh đèn bất kể ngày đêm vẫn lừng lững tựa mùa chưa về.
09:46
Giới thiệu: Rồi, trái đất lại bị thế lực dâm đãng chinh phục một lần nữa. Có người nói, con người sẽ không hai lần tắm ở cùng dòng sông.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - bartarinha.ir - samanyoluhaber.com - junkmail.co.za - explosm.net - empflix.com - zerohedge.com - famitsu.com - ilbe.com - sport.pl - thoughtcatalog.com