Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 48) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/12/2013 09:53

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 48)

2013
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:39 Dung lượng: 9.91 MB
Bình chọn
Đánh giá: 8.5/ 10 trên tổng số 2 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Lúc dùng bữa, trong phòng khách có bảy, tám cái bàn, đương nhiên Tống Tử Ngôn và Tô Á Văn cùng ngồi một bàn.

88 track
Giới thiệu: Lúc dùng bữa, trong phòng khách có bảy, tám cái bàn, đương nhiên Tống Tử Ngôn và Tô Á Văn cùng ngồi một bàn.

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi ngồi bên cạnh Tống Tử Ngôn, nhìn hai người liên tục nói chuyện với nhau, hoang mang nghĩ thầm, rốt cuộc mình ở đây làm gì? Cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn sống một cuộc sống mà tới bản thân mình cũng chẳng hiểu ra sao, nhưng được như ngày hôm nay, thì rốt cuộc mình là cái gì đây?

Bọn họ nói chuyện một hồi, Tô Á Văn quay sang nhìn tôi, nâng chén rượu trong tay: “Vì anh ba, anh cũng nên mời em một chén chứ”. Tôi vội vàng nâng chén rượu của mình lên, Tống Tử Ngôn từ chối: “Cô ấy không uống được rượu, hơn nữa, giữa chúng ta cần gì khách sáo như vậy”. Giọng Tô Á Văn nén lại, nhưng càng nhấn mạnh hơn: “Nhưng có thế nào thì chén rượu này cũng không thể không uống được”. Tống Tử Ngôn nhìn anh, rồi cầm chén rượu của tôi: “Để anh uống thay”.

Tô Á Văn im lặng, chỉ im lặng nhìn hai chúng tôi, trong ánh mắt là sự ảm đạm tôi chưa thấy bao giờ. Nhìn ánh mắt ấy, tôi như thấy lại quãng thời gian cách đây hai năm từ từ hiện ra, tựa như một bộ phim quay chậm, tôi giật lại chén rượu từ tay Tống Tử Ngôn, uống một hơi cạn sạch, rồi nhìn Tô Á Văn, cười cười: “Xin cạn chén trước”. Anh cũng cười, ngửa đầu uống cạn chén rượu.

350-chet-sap-bay-roi-phan-48-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 48).

Tôi chưa từng uống rượu trắng, chỉ cảm thấy thứ chất lỏng cay nóng này để lại một sự thoải mái không nói nên lời, khiến những chuyện đã qua trôi hết đi, tôi cầm bình rượu, tự rót cho mình một chén: “Chuyện tốt phải thành đôi, chúng ta cạn thêm chén nữa đi”. Anh nói được, rồi cũng tự rót một chén đầy. Tôi nâng chén rượu lên định uống thì cánh tay đã bị Tống Tử Ngôn giữ lại, sắc mặt hắn trầm xuống rất đáng sợ: “Đừng làm loạn nữa”. Cánh tay Tô Á Văn cầm chén rượu ngưng lại giữa chừng, chỉ ngây ra nhìn Tống Tử Ngôn đang nắm lấy tay tôi. Chẳng hiểu lúc đấy tôi lấy dũng khí ở đâu ra, gạt phăng tay Tống Tử Ngôn đi, nhất quyết cạn sạch chén rượu thứ hai. Hai chén rượu cũng đủ để tôi chuếnh choáng, còn hơi ngà ngà say.

Lên xe về nhà, tôi ngồi trên ghế trước, cười khúc khích: “Tống Tử Ngôn, em hát karaoke cho anh nghe nhé ”. Sắc mặt hắn vẫn cứng đơ như trước, đừng nói là để ý, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái. Tôi tự biên tự diễn, hát từ “Quá tủi hổ” tới “Mười năm”, trên đường, trong xe ô tô chỉ toàn vang vọng tiếng hát của tôi. Tới khi tôi bắt đầu hát tới lần thứ năm bài “Quá tủi hổ”, hắn đột nhiên vòng tay lái, “két” một cái, xe đã đậu ngay bên vệ đường. Hắn quay đầu sang nhìn, trong mắt tràn đầy vẻ tức giận: “Tần Khanh, rốt cuộc em muốn thế nào?”.

Tôi muốn gì sao? Tôi cũng không biết nữa. Cho dù tôi muốn gì thì làm sao, mà tôi không muốn gì thì đã làm sao nào? Tôi nghĩ ngợi, càng nghĩ càng thấy nhức đầu, tôi nhoài người qua nắm lấy tay áo hắn, nghiêm túc hỏi: “Tống Tử Ngôn, anh thích em không?”. Hắn im lặng nhìn tôi. Tôi hỏi tiếp, tôi phải hỏi tiếp, mặc dù tôi biết đáp án có thể không dễ chịu, nhưng tôi cần một lý do, tôi phải tiếp tục hỏi, hỏi, như một tên ăn mày: “Tống Tử Ngôn, anh có thích em không? Anh có Yêu em không?”.
Rất lâu sau, tới khi tôi sắp buông xuôi, hắn chậm rãi đáp: “Tôi vẫn chờ em hỏi tôi, nhưng tại sao em lại hỏi vào hôm nay?”. Khóe miệng hắn kéo lên thành một nụ cười, tôi nheo đôi mắt đã lờ đờ nhìn qua, tự nhiên nghĩ nụ cười này sao làm tim mình đau tới thế. Hắn ép sát vào mặt tôi, ánh mắt lạnh băng, tôi đã từng thấy dáng vẻ hắn lúc tức giận, nhưng lúc này, chỉ nhìn hắn một cái thôi đã thấy sợ rồi. “Đừng hỏi tôi có yêu em không, nhìn lại bản thân mình trước rồi tự suy nghĩ cho kỹ đi”- Hắn ngừng một lát rồi gằn giọng. - “Em đáng sao?”.

Rốt cuộc một câu nói có thể khiến người ta đau tới đâu? Một câu nói của Tô Á Văn đã gián tiếp phủ nhận hết những tình cảm tôi tự cho là đúng suốt hai năm trời. Ba từ của Tống Tử Ngôn đã trực tiếp phủ nhận con người tôi. Trước đây tôi vẫn có một quan niệm: Tôi đây, người nào gặp người ấy thích, không thích không phải người. Nhưng giờ tôi mới phát hiện ra, có lẽ mình mới là kẻ lạc lõng trong đám người nhộn nhịp.

Tô Á Văn chỉ nhẹ nhàng nhắc tôi, có lẽ tôi không xứng có một mối tình trọn vẹn, Tống Tử Ngôn dứt khoát nói cho tôi hay, tôi, căn bản là người không có tư cách được yêu. Hóa ra đọc nhiều tiểu thuyết đến thế, quyển nào cũng nói rằng đau như xé tâm can, tim như bị ai bóp nghẹt. Tôi vẫn nghĩ là bịa đặt, là không bệnh mà than, rồi hừ mũi. Nhưng đêm nay, chỉ ba chữ ấy của Tống Tử Ngôn thôi đã khiến tôi lâm trọng bệnh rồi. Hóa ra tiểu thuyết không hẳn là xa rời thực tế, văn chương cũng chẳng phải quá khoa trương.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Snowman In May (OST Baby Faced Beauty)

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:45
Giới thiệu: Lúc vào giờ thi tôi mới biết chuyện gì là khổ sở nhất với sinh viên khoa Tiếng Anh, đó chính là từ mới trong đề thi từ nào tôi cũng quen, nhưng mãi vẫn không nhớ ra nó nghĩa là gì.
09:55
Giới thiệu: Từ ngày được chiêm ngưỡng dãy số 0 chấn động trong số “tiền đi chợ” theo lời Tống Tử Ngôn, tôi càng ngày càng tiến xa hơn trên con đường tập làm người giàu.
15:33
Giới thiệu: Mẹ cũng như bao bà mẹ thương con khác, mong có cháu cho vui cửa vui nhà. Các bà cùng hội “hai số cuối” của mẹ bà nào cũng có cháu hết rồi.
13:05
Giới thiệu: Con trai cả lấy vợ, mẹ công bố: “Toàn bộ đồ đạc trong căn phòng này không có trong trí nhớ của chúng tôi đâu nhé!” và chàng hiền lành cười cười: “Mẹ cứ để kệ con!”.
11:58
Giới thiệu: Bầu trời mới! Không anh. Tiếng tút dài dài như khoan sâu vào tai tôi!. Dòng tin nhắn lặng lẽ gửi đi “Anh cứ mãi im lặng thế này sao?? Thứ 6 là em phải bay rồi. Anh có thể gặp em một lần được không!!”
11:22
Giới thiệu: Nắng… Mở cửa ra cho nắng sớm vào phòng, hít thở không khí buổi sáng, và cảm nhận thật nhiều cảm xúc ngọt ngào...
07:02
Giới thiệu: Có một ngày, thấy mình kỳ lạ, trở thành người với tính cách khác hẳn bình thường. Không còn nụ cười nửa miệng khi ai đó chào mà là nụ cười hớn hở kèm với lời chào khi nhìn thấy họ từ xa.
10:25
Giới thiệu: Không ai có thể biết được, 3 năm nữa, mình sẽ còn ở đó lúc thành phố sinh nhật nghìn tuổi và tình cảm của chúng ta với nó có sứt mẻ hơn nữa hay không, nhưng tôi tin là thành phố này vẫn còn biết bao những nét đẹp ta chưa tìm ra...
13:11
Giới thiệu: Sài Gòn những ngày đầu tháng mười hai lạnh buốt. Bầu trời khoác thêm chiếc áo xám nặng nề giăng đầy phố càng làm quãng thở dài cố nén chặt thêm dằng dặc. Những toà nhà cao ngất sáng lấp lánh đèn bất kể ngày đêm vẫn lừng lững tựa mùa chưa về.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com