Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 49) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 15/12/2013 09:56

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 49)

1321
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:33 Dung lượng: 10.94 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tim đâu chỉ đau không thôi! Tôi vẫn nghĩ tính mình giống như một con King Kong mạnh mẽ, anh dũng nơi núi rừng, thân thể cường tráng, thương đao bất khả xâm phạm, chẳng quan tâm tới lời nói.

88 track
Giới thiệu: Tim đâu chỉ đau không thôi! Tôi vẫn nghĩ tính mình giống như một con King Kong mạnh mẽ, anh dũng nơi núi rừng, thân thể cường tráng, thương đao bất khả xâm phạm, chẳng quan tâm tới lời nói.

Chết! Sập bẫy rồi

Nhưng chiêu công kích ấy của Tống Tử Ngôn nào phải là đánh thẳng tay đâu, hắn chỉ tung một chiêu phép vớ vẩn thôi cũng đủ khiến chỉ số sinh lực của tôi tụt hết, không để người ta kịp trở tay, chỉ có thể lê xác tàn trở về thành.

Không ngờ Tiêu Tuyết cũng ở nhà, hóa ra nó đã đổi sang chỗ làm khác, giờ đang làm tiếp thị bảo hiểm cho một công ty cách trường không xa lắm. Thấy bộ dạng tôi như người mất hồn còn trêu chọc: “Sao lại nửa đêm về nhà thế này? Vợ chồng trẻ cãi nhau à?”. Cái cụm từ “vợ chồng trẻ” như lưỡi dao đâm vào trái tim đau đớn của tôi, tôi không muốn trách nó, nhưng thực sự không thể chịu nổi, chỉ trả lời qua loa: “Cứ cho là thế đi”.

Nó nghiêm mặt dặn dò: “Quy tắc thứ nhất lúc hai bên giận nhau, ngàn vạn lần không được hạ mình trước, hạ mình được một lần thì sẽ có ngàn lần sau nữa”. Tôi dấp khăn mặt thấm Nước lạnh lên mặt, giọng pha chút khó chịu: “Mày yên tâm, tuyệt đối không có đâu”.

351-chet-sap-bay-roi-phan-49-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 49).

Lần này sẽ không, tới lần thứ hai còn không có chứ nói gì tới lần thứ một ngàn. Ngốc lần đầu có thể còn coi được, nhưng ngốc tới lần thứ hai thì chắc chắn không thể chấp nhận được! Tôi bắt đầu cuộc sống làm trạch nữ trong ký túc xá, cả ngày chỉ mặc bộ đồ ngủ, một ngày hai bữa cơm ra ngoài mua, ôm máy tính làm ông xã. Ngày ngày cứ thế trôi qua, cuối cùng con ong chăm chỉ sáng đi sớm, tối về muộn như Tiêu Tuyết cũng ngứa mắt, nó rít lên lên với tôi: “Tần Khanh, mày định làm cái xác sống thối rữa ở chỗ này hả?”.

Tôi vừa gõ bàn phím vừa đáp lại nó: “Tao làm sao lại là xác sống được, mấy hôm nay đọc toàn truyện ngược, cũng thích đó, cười lăn lộn. Nhất là truyện…”. Tên truyện mắc lại trong cổ họng, giờ tôi mới phát hiện ra mình như người đói ăn ngấu nghiến những gì có thể, nhưng chỉ như nước đằng đông chảy qua đằng tây, lướt nhanh qua óc, tới cái tên cũng không nhớ nổi. Thực sự là chẳng có gì.

Căn phòng đột nhiên tĩnh lặng, tĩnh lặng tới kỳ lạ. Tiêu Tuyết cất giọng phá vỡ bầu không khí kỳ quái này: “Nói đi, có phải Tô Á Văn tới Tìm mày rồi không?”. Ngón tay đang gõ bàn phím bỗng nhiên ngừng lại, tôi không cần trả lời nữa. Tiêu Tuyết vẫn tự nói tiếp: “Thực ra mấy hôm trước khi mày về đây, anh ta có tới trường tìm mày. Mày cũng biết tính tao sao rồi đó, tao nổi máu lên mắng cho Tô Á Văn một trận thối đầu, nhưng anh ta vẫn im lặng chờ tao mắng xong, từ đầu tới cuối chỉ nói đúng một câu, nói muốn gặp mày. Sau đó tao bảo là mày đã Yêu người khác rồi, giờ đang ở chung với người ta rất hạnh phúc, tao nói thế cũng vì muốn trả thù một chút thôi. Nhưng nhìn Tô Á Văn cứ ngây người đứng lặng ở đó, tao lại thấy mềm lòng… tao vẫn cảm thấy mày quen với Tống Tử Ngôn rất tốt, cho nên không nói cho mày biết, nhưng mấy hôm nay nhìn mày cứ như người mất hồn ấy, có phải anh ta lại tới tìm mày rồi không?”.

Mãi lúc lâu sau tôi mới có phản ứng, chỉ “à” một tiếng mơ hồ. Tiêu Tuyết hỏi: “Mày có biết mày có tật gì không?”. “Gì?”. “Chưa đụng vào tường chưa quay lại” - Nó ngừng một lát, rồi nói tiếp. -“Không phải, dạng như mày, chưa đập vào tường cho chết thì vẫn cứng đầu cứng cổ không chịu nhận ra đó là đường cụt. Chỉ cần mày chọn được một con đường, thì dù là bò đi, mày cũng có thể bò tới cuối”. Không ngờ tôi vẫn còn có thể nhe răng ra cười cười: “Cảm ơn mày”.

Nó nhìn tôi, vẻ mặt bỗng nhiên nghiêm túc lạ: “Nhưng mà, Tần Khanh, lần này thì khác. Lần này không phải là chuyện mày thích ăn món gì thì có thể ăn suốt một học kỳ, không phải chuyện mày thích nghe bài gì thì sẽ mở nghe suốt đêm được. Con người sẽ thay đổi, trước đây Tô Á Văn đối xử với mày rất tốt, có thể sau này vẫn tốt như thế, nhưng hai người chúng mày không hợp với nhau”. Tôi cười đùa: “Mày biến thành chuyên gia phân tích tình cảm từ khi nào thế?”.

Nó không để ý tới tôi, vẫn nói tiếp: “Mày với Tô Á Văn đều là loại người mãi vẫn không chịu buông tay, nhưng lại không biết bản than mình đang muốn gì. Còn Tống Tử Ngôn thì khác, lão ấy là người hiểu rõ mình muốn gì, nếu không có được sẽ không chịu bỏ qua. Mày với Tô Á Văn là cây cỏ, đón gió mà lớn lên nhưng rất yếu ớt, còn Tống Tử Ngôn lại là cây, mày có thể không phát hiện, nhưng lão ấy vẫn luôn che chở cho mày, thế nên lúc đó tao sợ ảnh hưởng tới chuyện tình cảm của hai người mới không kể chuyện Tô Á Văn đến tìm mày”. “Nói rất hay, rất thú vị” - Tôi gật đầu đồng ý. - “Chỉ là mày nghĩ sai một chỗ rồi – tao không phải là người Tống Tử Ngôn muốn”.

Ngày đó tôi như người chết đuối vớ được cọc, hỏi hắn có yêu tôi không, còn hắn chỉ thản nhiên hỏi lại: “Em đáng sao?”. Ngôn ngữ Trung Quốc sâu xa thâm thúy, nhìn đâu cũng thấy được, cái này trong bài khóa hồi tiểu học gọi là, ba từ như ba mũi dao găm thẳng vào tim của kẻ thù. Kẻ thù ấy chính là tôi đây. Hiển nhiên, nếu cho Tống Tử Ngôn là một cái cây, thì rễ của cái cây ấy được cắm xuống mảnh đất đen màu mỡ vùng Đông Bắc, thản nhiên đón gió, còn tôi chỉ là cái cây gắng gượng sinh tồn trên mảnh đất Giang Nam cằn cỗi nhiễm mặn thôi.

Tôi vừa cầm ấm rót nước sôi, vừa thần người suy nghĩ, nhìn dòng nước trắng chảy xuống, bỗng nhiên nhớ ra đã từng hỏi cả hai người cùng một câu hỏi về nước, cũng chính là câu hỏi phụ nữ thường lấy ra dằn vặt người yêu mình: Nếu em và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai? Cũng hay, cả hai người đều không chọn một trong hai đáp án có sẵn. Tô Á Văn nói: “Anh cứu mẹ, rồi bảo con trai chúng mình cứu em”.

Tống Tử Ngôn nói: “Ngày mai tôi đăng ký cho em một lớp học bơi”. Người ta sẽ nhớ rõ những nỗi đau mình đã từng trải qua, giống như ăn phải ớt, càng cay tới mức phải xuýt xoa, nước mắt nước mũi giàn giụa thì càng thỏa mãn. Cho nên càng đau thì người ta càng nhớ lâu, ví dụ như bị thất tình, ví dụ như bị trộm, ví dụ như chân bị đau… Chân bị đau? Tôi giật nảy mình, lui vội về sau nửa bước, hét lên bi thảm váng trời: “A!”.

Đến bệnh viện, chân phải của tôi được băng lại bằng cả đống bong băng, Tiêu Tuyết không thèm để ý tới chuyện tôi vẫn khóc rấm rứt, tiếp tục mắng: “Mày rót nước sôi mà còn nghĩ cái gì hả? Rót cả vào chân thế này!”. Tôi cúi đầu im lặng sụt sịt. Bác sĩ ngồi cạnh ôn tồn căn dặn: “Cũng không nghiêm trọng lắm, có điều nước vừa mới đun sôi, bị thương cũng khá nặng, may là vết thương không rộng, chỉ cần chú ý chăm sóc một tháng là khỏi rồi”. Tiêu Tuyết hỏi: “Có cần nằm viện không ạ?”. Bác sĩ cũng là người có y đức, không bị ảnh hưởng bởi cái quy tắc ngầm là để bệnh nhân nằm viện lấy tiền bồi dưỡng: “Không cần đâu, chỉ cần về nhà chú ý chăm sóc là được, chân sưng lên thế này phải nhớ đừng đi lại nhiều”. Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Cứ nằm viện đi, giường trong ký túc xá trường toàn là giường tầng, tao leo lên leo xuống cũng không tiện”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Waiting On The Rainy Street - (Various Artists)

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:19
Giới thiệu: Thực ra cái gọi là tiệc gia đình cùng lắm chỉ là mọi người trong nhà tụ tập ăn một bữa cơm vui vẻ với nhau, cùng kể nhau nghe mấy chuyện trong gia đình, đúng ngày sinh nhật bố mẹ thì mua quà, rồi chúc thọ chúc thiếc gì đó.
09:45
Giới thiệu: Lúc vào giờ thi tôi mới biết chuyện gì là khổ sở nhất với sinh viên khoa Tiếng Anh, đó chính là từ mới trong đề thi từ nào tôi cũng quen, nhưng mãi vẫn không nhớ ra nó nghĩa là gì.
09:55
Giới thiệu: Từ ngày được chiêm ngưỡng dãy số 0 chấn động trong số “tiền đi chợ” theo lời Tống Tử Ngôn, tôi càng ngày càng tiến xa hơn trên con đường tập làm người giàu.
15:33
Giới thiệu: Mẹ cũng như bao bà mẹ thương con khác, mong có cháu cho vui cửa vui nhà. Các bà cùng hội “hai số cuối” của mẹ bà nào cũng có cháu hết rồi.
13:05
Giới thiệu: Con trai cả lấy vợ, mẹ công bố: “Toàn bộ đồ đạc trong căn phòng này không có trong trí nhớ của chúng tôi đâu nhé!” và chàng hiền lành cười cười: “Mẹ cứ để kệ con!”.
11:58
Giới thiệu: Bầu trời mới! Không anh. Tiếng tút dài dài như khoan sâu vào tai tôi!. Dòng tin nhắn lặng lẽ gửi đi “Anh cứ mãi im lặng thế này sao?? Thứ 6 là em phải bay rồi. Anh có thể gặp em một lần được không!!”
11:22
Giới thiệu: Nắng… Mở cửa ra cho nắng sớm vào phòng, hít thở không khí buổi sáng, và cảm nhận thật nhiều cảm xúc ngọt ngào...
07:02
Giới thiệu: Có một ngày, thấy mình kỳ lạ, trở thành người với tính cách khác hẳn bình thường. Không còn nụ cười nửa miệng khi ai đó chào mà là nụ cười hớn hở kèm với lời chào khi nhìn thấy họ từ xa.
10:25
Giới thiệu: Không ai có thể biết được, 3 năm nữa, mình sẽ còn ở đó lúc thành phố sinh nhật nghìn tuổi và tình cảm của chúng ta với nó có sứt mẻ hơn nữa hay không, nhưng tôi tin là thành phố này vẫn còn biết bao những nét đẹp ta chưa tìm ra...
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - refinery29.com - seekingalpha.com - dailykos.com - metacritic.com - all-free-download.com - lyrics.com - archiveofourown.org - nymag.com - fakt.pl - dawn.com