Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 51) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 25/12/2013 17:07

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 51)

1340
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:03 Dung lượng: 10.37 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Căn phòng im lặng. Chúng tôi không dám nói chuyện nữa, một lúc sau, Tống Tử Ngôn ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng rất nhỏ: “Nó ngủ rồi, làm sao bây giờ?”.

88 track
Giới thiệu: Căn phòng im lặng. Chúng tôi không dám nói chuyện nữa, một lúc sau, Tống Tử Ngôn ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng rất nhỏ: “Nó ngủ rồi, làm sao bây giờ?”.

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi cũng hạ giọng trả lời: “Bế nó về giường đi”. Hắn vụng về bế thằng bé đặt lại trên giường, lúc ngẩng đầu lên thì chúng tôi lại chìm vào im lặng như trước. Một lát sau, Tống Tử Ngôn mới nói: “Tôi có chuyện muốn nói với em”.

Tôi cúi đầu im lặng nhìn mặt đất, nói: “Em cũng có chuyện muốn nói với anh”. Hắn thoáng ngẩn người: “Cái gì?”. Tôi chỉ vào cái áo khoác của hắn ướt chèm nhem còn rỏ Nước xuống, có lòng nhắc nhở: “Lúc nãy… thằng nhóc kia tè lên người anh rồi…”. Tôi cầm áo khoác của hắn vào toilet phòng bệnh, dùng nước gột qua, coi như là chuộc lỗi. “Tần Khanh”. Tôi vừa quay đầu lại đã thấy hắn đứng ở ngoài cửa, chỉ đứng lặng nhìn tôi, rồi chậm rãi mở lời: “Về nhà đi”.

Ba chữ đơn giản thế thôi mà khiến tôi như người bị đau mắt, cả hai mắt đều sưng tới mức không mở ra được. Tôi muốn về nhà, muốn có người thương, có người yêu, mỗi lần tỉnh giấc sẽ không phải nhìn thấy bức tường và ga giường trắng toát, không phải nhìn thấy cảnh gia đình người ta quan tâm nhau mà thầm chạnh lòng, buổi tối khát nước không phải tự mình cà nhắc đi rót nước, không phải chen chúc xếp hàng trong nhà ăn để mua cơm, cả ngày không phải im lặng nhìn trần nhà tới đờ đẫn.

386-chet-sap-bay-roi-phan-51-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 51).

Nhưng anh đã nói rồi đó, tôi không đáng. Tôi không phải là con chó anh nuôi, vẫy vẫy cái đuôi đi theo sau anh, lúc anh buồn bực thì đá cho một cái quát tránh xa ra, lúc vui vẻ xoa xoa đầu thì tôi phải vui vẻ chạy vòng quanh cắn ống quần anh. Thế nên, tôi lắc đầu, đáp bằng giọng mũi nghèn nghẹn: “Không về”. Hắn ngẩn người, hỏi lại: “Tại sao?”. “Anh bảo em cút thì em đi, anh muốn em trở về, thì xin lỗi, em cút xa rồi”. - Những lời này nghe vô cùng ác độc, nhưng tự nói ra tôi cũng cảm thấy rất khổ sở. Hắn khẽ giật mình, môi mím chặt, một lát sau mới nói: “Được”.

Thực ra thì, vốn dĩ tôi chỉ muốn hắn có thể khóc lóc thảm thương, cầu xin khản tiếng một tí, thỏa mãn chút hư vinh phụ nữ bé nhỏ của tôi. Nhưng hắn chỉ phun ra có mỗi từ “được”, khiến ý định phải ngược đãi hắn một trận trong tôi biến mất. Trong lòng cảm thấy hơi thất vọng… Nhưng nỗi thất vọng còn duy trì chưa được ba giây, hắn đã tương thêm một câu nữa: “Từ nay tôi ở đây”. Suýt chút nữa là tôi cắn phải đầu lưỡi mình: “Không phải anh còn đi làm à?”. “Không sao” - Hắn thản nhiên. - “Nói sao thì công ty cũng tự hoạt động được”.

Thế nên, trong phòng bệnh nhi có hai đứa trẻ to xác. Nói thì nói thế, nhưng thực ra hắn cũng chẳng ở đó luôn, bởi thỉnh thoảng công ty có việc, hắn chỉ tới bệnh viện buổi chiều, sáng sớm lại đi, buổi tối nằm ghé đầu vào giường bệnh ngủ, sáng ra lại chạy về công ty. Hiển nhiên Tống Tử Ngôn chẳng có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, được cái hắn cũng rất cố gắng, chăm cho tôi ăn uống đầy đủ, nhưng không biết có phải vì tính nô tỳ đã ăn sâu vào máu không mà tôi cứ sợ sệt như chim sợ cành cong.

Hai, ba ngày cứ thế trôi qua, tới hôm nay, đương lúc ăn bữa sáng thì Tiêu Tuyết nhắn qua một cái tin cụt lủn khiến tôi rụng rời tay chân: “Thời gian bảo vệ luận văn đổi sang mười giờ sáng nay”. Mặt tôi vàng như đất. Tống Tử Ngôn ngồi cạnh đang xem giấy tờ ngẩng đầu lên: “Có việc gì à?”. Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Không có ạ”. Tôi biết, nếu nói cho hắn thì chuyện có thể giải quyết được rồi, nhưng tôi không muốn, đơn giản là vì giờ tôi không muốn nhờ vả hắn chuyện gì hết. Mắt hắn tối sầm lại, rồi im lặng cụp mắt xuống.

Đợi Tống Tử Ngôn đi rồi, tôi vội vàng cà nhắc lê chân về trường, đến ngoài phòng bảo vệ luận văn, tôi nắm chặt tay Tiêu Tuyết: “Có chuyện gì không?”. Nó mở túi ra: “Không sao, không sao, luận văn của mày tao đã mang qua đây rồi, nhìn qua nhanh lên”. Tôi mếu máo: “Còn mấy phút, chả đủ thời gian cho tao nhìn xem cái gì”.Nó trấn an tôi, có lẽ cũng là tự trấn an mình: “Nghe đứa vào trước nói thì giám khảo cũng chỉ hỏi ba câu bằng tiếng Anh thôi, mày cứ đáp bừa đi, có lẽ qua được đó”.

Tôi càng mếu máo hơn: “Đừng nói trả lời, dựa vào khả năng nghe thổ tả của tao thì có khi còn không nghe ra câu hỏi gì ấy”. Nó nhìn cái chân băng bó dày bịch của tôi, bày kế: “Nếu không thì mày giả đáng thương đi, đi rồi ngã xuống nhé? Nghe đồn năm ngoái đội trưởng đội bóng đá đã luyện được chiêu ấy tới mức xuất quỷ nhập thần, kết quả là không cần trả lời một câu cũng được cho qua. So ra, mày còn có đạo cụ làm ưu thế, chắc chắn sẽ qua dễ thôi”. Mắt tôi lấp lánh cảm động, nắm chặt lấy tay nó: “Đa tạ đã chỉ giáo!”. cuối cùng cũng tới lượt tôi, tôi cà nhắc đi vào, đầu tiên phải quan sát bục giảng, coi nên ngã chỗ nào mới đỡ đau.

“The next” - Giọng nói rất quen tai, tôi ngẩng đầu nhìn ba vị giám khảo ngồi dưới bục giảng, ngồi chính giữa là người vừa chia tay tôi cách đây mấy tiếng – Tống Tử Ngôn. Hắn nghiêm túc giở luận văn của tôi, dưới mắt của hắn mà tôi giả vờ ngã thì chắc bị ăn thẻ đỏ quá, thế nên, tôi hít một hơi thật sâu, sẵn sàng chờ lâm trận, cái kiểu phát âm tiếng Anh chuẩn của hắn, nói thật là tôi không tiêu hóa được. Hắn ngẩng đầu, hỏi câu thứ nhất: “What’s your name?”. Tôi nghe hiểu, nhưng hiểu quá rõ khiến bản thân phải sửng sốt: “Tần Khanh”. Hắn lại hỏi: “What’s your age?”. Tôi càng sửng sốt hơn: “Hai mươi… à, twenty – two…”. Hắn nhìn qua luận văn: “What’s your favorite color?”.“Green…”.

Mấy câu này có liên quan gì với quan điểm và phân tích về đại thi hào Shakespears trong luận văn của tôi à? Không chỉ tôi, hai giám khảo kia cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Tống Tử Ngôn gấp lại luận văn, ngẩng đầu cười: “That’s all”. Tôi nghi ngờ hỏi lại: “Có ba câu hỏi thế thôi ạ?”. Tống Tử Ngôn thu nụ cười lại, thay vào một khuôn mặt rất nghiêm túc: “Còn một câu nữa”. Tôi đã biết hắn không tốt bụng đến thế mà, bèn nhanh chóng chuẩn bị chiến đấu, nín thở chờ đợi. Hắn hạ mắt xuống, chậm rãi thả từng chữ, từng chữ: “I’m sorry, forgive me?”. Tôi ngẩn người ra mấy giây rồi mới phản ứng được.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Everybody - Ingrid Michaelson

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

07:03
Giới thiệu: Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
09:59
Giới thiệu: Người ta vẫn gọi tôi như thế. Nói thẳng ra, tôi là gái bao. Đó cũng là một cái nghề. Gái bao có nhiều loại, tôi không phải gái bao cao cấp. Để lên được đẳng cấp ấy cũng phải có chút danh tiếng, nếu tôi có được cái đó, đã không làm gái bao.
04:33
Giới thiệu: Thời buổi khó khăn, người cha đã phạt cô con gái nhỏ vì đã làm mất những tờ giấy gói giá trị. Ông lại khó chịu hơn khi thấy cô bé lấy những tờ giấy ấy gói một cái hộp và đặt dưới cây Noel.
06:25
Giới thiệu: Trước giáng sinh một ngày, cô bé Rose ngỏ ý với cha: “Con thật sự muốn có một xe đạp hơn mọi thứ khác.”
09:00
Giới thiệu: Thành phố Hồ Chí Minh, đêm Noel thật lộng lẫy. Những đường phố rực rỡ ánh đèn trở nên chật chội với dòng người xuôi ngược. Thế mà góc nhỏ trong xóm lao động nghèo ấy lại im ắng. Mọi người đều đi ngủ sớm để chuẩn bị sức lực cho một ngày mai lăn lóc, bươn chải với cuộc mưu sinh
09:30
Giới thiệu: Nó chợt khóc òa khi nghe từ xa xa đang vang lên ca khúc “Chú Bé Đánh Trống”.
09:41
Giới thiệu: Tôi bước nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng lẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá.
15:53
Giới thiệu: Nó đẩy chiếc xe chở đống vali băng băng. Máy bay muộn 3 tiếng, không biết có ai đợi nó không nữa.
11:32
Giới thiệu: Đó là con búp bê bằng nhựa màu hồng, mang hình một cô bé duyên dáng trong chiếc áo đầm đã sờn rách vài chỗ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - xe.com - eonline.com - elmundo.es - kinopoisk.ru - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com