Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 52) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 25/12/2013 17:15

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 52)

1386
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:51 Dung lượng: 11.28 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Rất nhanh, trong phòng bệnh chỉ còn mỗi tôi đứng cười hì hì… Chừng hơn nửa tiếng sau, tiếng bước chân quen thuộc lại xuất hiện bên ngoài phòng bệnh. Tôi vội vàng thôi cười, tiếp tục quạu cọ.

88 track
Giới thiệu: Rất nhanh, trong phòng bệnh chỉ còn mỗi tôi đứng cười hì hì… Chừng hơn nửa tiếng sau, tiếng bước chân quen thuộc lại xuất hiện bên ngoài phòng bệnh. Tôi vội vàng thôi cười, tiếp tục quạu cọ.

Chết! Sập bẫy rồi

Nhưng câu đầu tiên Tống Tử Ngôn nói lại là: “Em cười ngốc cái gì đó?”. Tôi giật mình: “Sao anh biết em vừa cười?”. Hắn cười gian, không đáp lại: “Hôm nay đã về chưa?”. Tôi ngẩn ra: “Về?”. Rồi lại tiếp tục làm bộ: “Không muốn”. Hắn xị mặt xuống: “Tại sao?”.

Tôi nghiêm mặt giải thích: “Em là trạch nữ, cảnh giới cao nhất của trạch nữ là gì? Chính là được nhốt mình trong bệnh viện, em vất vả lắm mới đạt được mục tiêu này, sao có thể xuất viện với người lạ được?”. “Người lạ?” - Hắn thản nhiên lặp lại lần nữa, rồi nở nụ cười đáng sợ quen thuộc. - “Tốt lắm”. Tóc gáy tôi dựng hết lên, bản tính nịnh nọt vô tình cũng trở lại: “Thực ra chỉ cần không lạ một chút, em còn có thể đi theo”.

Hắn nghiêng người qua, giọng điệu mềm mỏng lạ kỳ: “Tôi cũng chỉ là một người lạ thôi à?”. Gần nhau trong gang tấc khiến tôi có thể cảm nhận được hơi thở của hắn, miệng lưỡi đột nhiên khô rang: “Cũng… cũng được mà”. Hắn cười: “Quan hệ của chúng ta chỉ được thôi à?”. Ý tứ của hắn lộ liễu tới mức mặt tôi sắp bốc khói, cuống quýt gật đầu: “Là tốt, rất tốt”. Hắn đưa mặt sát lại gần, hơi thở phả vào tai tôi mờ ám: “Tốt tới cỡ nào?”.

387-chet-sap-bay-roi-phan-52-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 52).

Không cần tôi trả lời, hắn đã bắt đầu dùng hành động chứng minh rồi… Cái màn củi khô lửa đượm gặp nhau là bùng cháy thế này thì phải có ngay một dòng phụ đề tiếng Nhật “Trong bệnh viện” chạy qua. Có tiếng con nít vang lên ở cửa phòng: “Mẹ, hai người đó bôi thuốc ạ?”. Một cô bé bốn tuổi được bố bế ngây thơ quay đầu lại hỏi. Hai người lớn phía sau con bé cũng đang há hốc mồm nhìn chúng tôi. Bầu không khí sau đó là xấu hổ, tôi đành phải theo Tống Tử Ngôn về nhà.

Xe tới trước cửa khu chung cư, đang lúc chờ cửa xếp từ từ mở ra thì bỗng nhiên có người gõ lên cửa kính xe, tôi nheo mắt nhìn kỹ, không khỏi giật mình, là bác bảo vệ! Tôi chưa kịp cản thì Tống Tử Ngôn đã hạ cửa kính xe xuống, bác bảo vệ vui vẻ bắt chuyện với hắn, rồi nhìn tôi vẻ khó chịu:“Bác nói này, đã lâu rồi không gặp cháu, sao cháu vẫn không thay đổi gì thế hả?”. Tôi gượng cười, nâng cái chân bị băng bó lên: “Cũng đâu hẳn ạ, còn có thêm chiến lợi phẩm mang về nữa này bác”.
Bác ta liếc nhìn qua cái chân của tôi, cau mày, tôi cảm động lắm, không ngờ đó, phía sau những lời nói ác độc lại là một trái tim giàu lòng thương cảm. Bác ta chậm rãi chuyển ánh nhìn từ chân lên mặt, giọng đầy tiếc nuối: “Bác nói này tiểu hồ ly, cháu nên sửa lại mặt đi, chứ sửa chân làm gì?”. Bác ơi, bác đúng là không phải người trái đất, mà là người ngoài hành tinh di dân tới đây á!

Mãi cho tới lúc vào nhà rồi mà tôi vẫn còn bực mình. Tống Tử Ngôn cười cười, lắc đầu: “Em đi rửa mặt trước đi”. Mấy ngày nằm bệnh viện đúng là không có lần nào tắm rửa cho ra hồn, tôi lê cái chân bị thương chui vào phòng tắm, tắm một trận cho đã, lúc đi ra đã thấy Tống Tử Ngôn nấu nướng xong hết rồi. Hóa ra anh biết làm cơm à, thế mà còn sai tôi đi làm! Ăn thử một miếng. Hóa ra anh nấu ngon thế à, thế mà còn bóc lột tôi! Hồi trước bị bóc lột tàn tệ, giờ tôi phải cố ăn cật lực mà bù lại.
Hắn không hề động đũa, chỉ hỏi: “Có ngon không?”. Tôi gật đầu: “Ngon lắm ấy ạ! Anh đúng là người toàn tài, đức trí thể mỹ, cái gì cũng làm được hết đó!”. Hắn nhìn tôi dịu dàng, nói bằng giọng cưng chiều: “Muốn ăn thì sau này tôi sẽ nấu cho em ăn”. Mấy từ này do chính miệng hắn nói ra khiến tôi giật mình, chút xíu nữa là phun hết cơm trong miệng ra, nghi hoặc nhìn hắn, run run hỏi:“Tổng giám đốc… anh không bị tâm thần phân liệt đấy chứ?”. Sắc mặt hắn lập tức xanh lè, lạnh lùng nhìn tôi: “Ăn nhanh đi, ăn xong thì rửa bát”. Anh thế này mới là bình thường này, cứ như lúc nãy làm tôi còn tưởng anh bị trúng tà chứ.

Nhìn sắc mặt u ám như ngày thường của Tống Tử Ngôn, tôi thầm lắc đầu: Anh là King Kong thì cứ làm King Kong đi, giả làm Barbie dọa người làm gì chứ, đúng là…! Cơm Nước xong, rửa bát xong, tôi theo lệ thường vào phòng ngủ coi ti vi. Nhưng vừa mới nhìn qua ti vi một cái đã bị Tống Tử Ngôn tắt mất. Còn chưa kịp phản đối thì hắn đã đưa chân đưa tay qua, thổi vào tai tôi: “Có muốn “đóng cửa đếm tiền” không?”. Tôi sững người ra Mất mấy giây mới phản ứng lại, cố để không đỏ mặt, tôi giơ cái chân phải quấn bông băng như đòn bánh tét ra: “Anh bắt nạt người tàn tật mà không thấy xấu hổ à?”.

Hắn nhìn tôi một lát, cũng không cố chấp, chỉ dịch sát người vào, tôi giãy giụa đẩy ra. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, thì thầm: “Đừng động đậy, tôi muốn ôm em một lát, thế thế, tốt lắm”. Tôi cảm giác như thân thể mình mềm nhũn ra, từng đợt, từng đợt sóng ấm áp dâng trào trong tim. Thật không ngờ, Tống Kim Quy, bốc được bài tốt thì cứ im ỉm, rồi bỗng dưng ngửa bài ra khiến người ta thua không kịp trở tay! Trải qua một trận chiến tranh không khói súng, tuy tình thế phần lớn là không đổi, nhưng địa vị của tôi trong giang hồ đã lên tới mức mắt thường không thấy được rồi. Đến cả lần đổi thuốc đầu tiên sau khi xuất viện cũng là do Tống Tử Ngôn làm.

Căn phòng nho nhỏ, ánh đèn ngủ dịu dàng, Chàng trai anh tuấn, còn có cô gái duyên ngầm toàn phần là tôi. Đúng là một hình ảnh ấm áp tươi đẹp biết bao. Nhưng… nhìn qua nhìn lại một hồi, tôi yếu ớt lên tiếng nhắc: “Cái đó… có phải là hơi dầy không ạ?”. Hắn cau mày: “Hình như là sai ở đâu đấy…”. Tôi cố gắng nâng cái chân đã được băng theo số đo chuẩn của eo lên: “Anh băng cũng dầy quá rồi phải không?”.

Hắn nhìn cái chân to như bắp chuối của tôi, lại còn nghiêm mặt đáp: “Thế mới không thấm nước được”. “Không thấm cái…” - Từ còn chưa nói ra miệng đã bị hắn lườm cho một cái, phải nuốt ngược lại vào trong bụng, tôi cười cười, đổi sang chiến thuật thương lượng, đề nghị: “Băng dày không thấm được nước cũng tốt, nhưng giờ không có giày nào vừa với cái chân em cả, hay là cởi ra băng lại đi được không ạ?”. Cái đồ ưa sĩ diện chết tiệt kia như chết đuối vớ được cọc, thế mà còn cố nói cho ra vẻ: “Được rồi”. Hắn lại cúi đầu loay hoay, mãi một lát sau mới ngẩng đầu lên trịnh trọng tuyên bố: “Buộc chặt mất rồi”. Tôi đáp: “Thế thì cởi ra đi”. Hắn nhìn cái chân bị băng trắng lốp như cải thảo của tôi, nói: “Cởi rồi, nhưng càng cởi càng chặt, kết quả là… cởi không nổi luôn”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Happy Ending - Jay Park

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:51
Giới thiệu: May là bệnh viện này nằm ở ngoại thành, chi phí nằm viện cũng không cao lắm. Lúc làm thủ tục nhập viện, tôi mới phát hiện ra tình trạng sức khỏe của người dân nước ta thật đáng báo động, trừ phòng cách ly riêng biệt dành cho bệnh truyền nhiễm, còn thì phòng nào cũng chật cứng, cuối cùng tôi được phân vào phòng bệnh nhi.
07:03
Giới thiệu: Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
09:59
Giới thiệu: Người ta vẫn gọi tôi như thế. Nói thẳng ra, tôi là gái bao. Đó cũng là một cái nghề. Gái bao có nhiều loại, tôi không phải gái bao cao cấp. Để lên được đẳng cấp ấy cũng phải có chút danh tiếng, nếu tôi có được cái đó, đã không làm gái bao.
04:33
Giới thiệu: Thời buổi khó khăn, người cha đã phạt cô con gái nhỏ vì đã làm mất những tờ giấy gói giá trị. Ông lại khó chịu hơn khi thấy cô bé lấy những tờ giấy ấy gói một cái hộp và đặt dưới cây Noel.
06:25
Giới thiệu: Trước giáng sinh một ngày, cô bé Rose ngỏ ý với cha: “Con thật sự muốn có một xe đạp hơn mọi thứ khác.”
09:00
Giới thiệu: Thành phố Hồ Chí Minh, đêm Noel thật lộng lẫy. Những đường phố rực rỡ ánh đèn trở nên chật chội với dòng người xuôi ngược. Thế mà góc nhỏ trong xóm lao động nghèo ấy lại im ắng. Mọi người đều đi ngủ sớm để chuẩn bị sức lực cho một ngày mai lăn lóc, bươn chải với cuộc mưu sinh
09:30
Giới thiệu: Nó chợt khóc òa khi nghe từ xa xa đang vang lên ca khúc “Chú Bé Đánh Trống”.
09:41
Giới thiệu: Tôi bước nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng lẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá.
15:53
Giới thiệu: Nó đẩy chiếc xe chở đống vali băng băng. Máy bay muộn 3 tiếng, không biết có ai đợi nó không nữa.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - drugs.com - timeanddate.com - computerbild.de - dafont.com - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com