Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 53) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 25/12/2013 17:21

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 53)

1432
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:04 Dung lượng: 10.39 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Người sống chung với tôi đang vi vu sung sướng với tên tình nhân của hắn ở nước ngoài đấy! Nhưng hình ảnh Tống Tử Ngôn đứng cạnh Tóc Vàng đã lâu không gặp cứ hiện lên trước mắt, bản thân tôi cũng thấy rất đẹp, rất dễ thương. Bỏ đi, so ra thì bị đàn ông cướp đi còn đỡ hơn là bị đàn bà cướp mất.

88 track
Giới thiệu: Người sống chung với tôi đang vi vu sung sướng với tên tình nhân của hắn ở nước ngoài đấy! Nhưng hình ảnh Tống Tử Ngôn đứng cạnh Tóc Vàng đã lâu không gặp cứ hiện lên trước mắt, bản thân tôi cũng thấy rất đẹp, rất dễ thương. Bỏ đi, so ra thì bị đàn ông cướp đi còn đỡ hơn là bị đàn bà cướp mất.

Chết! Sập bẫy rồi

Mình đúng giống nô tài quá rồi! Tôi thấy vì chuyện này mà đi bệnh viện chắc chắn sẽ bị người ta chế nhạo! Sẽ bị người ta cho rằng mình không thể tự lo lấy cuộc sống, lại còn chuyện bé xé to ra! Nhất là lại chân đất không giày, bị người ta ẵm vào bệnh viện, sẽ bị cười thối mũi mất! Mà lại vào thẳng phòng cấp cứu chứ! Nhưng ngoài dự đoán của tôi, bác sĩ ở đây rất dễ gần lại nghiêm túc, lúc nghe Tống Tử Ngôn miêu tả lại tình trạng của tôi là bị bông băng chặt quá không gỡ ra được, lại còn làm ra vẻ sẵn sàng chiến đấu, làm tôi suýt chút nữa tưởng mình bị mắc bệnh ung thư.

Nữ bác sĩ tới ngay lập tức, còn thêm một y tá đi cùng, cầm theo một cái khay nhỏ có đầy đủ dụng cụ, dao kéo, băng gạc, một người còn hỏi Tống Tử Ngôn: “Có cần phải gây tê không ạ?”. Tôi hoảng hồn, không lẽ tôi bị bệnh nan y gì đó mà bị bọn họ giấu diếm, thừa cơ mở băng chân cho tôi mà làm phẫu thuật hay sao? Nhưng ngẫm lại thì căn bản là Nước sôi do tôi tự tay rót vào chân, cũng thấy an tâm ít nhiều. Đang muốn từ chối thì một giọng hát Kinh kịch bằng giọng Bắc Kinh nghe rất dở hơi vang lên bên ngoài, càng lúc càng tới gần: “Tiểu Liên ơi, Tiểu Liên đáng Yêu yểu điệu của ông ơi, số cháu sao mà khổ quá a! Á a à…”. Mặt tôi xám lại, mặt Tống Tử Ngôn cũng xám theo.

388-chet-sap-bay-roi-phan-53-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 53).

Ông cụ vọt vào phòng, đi thẳng tới trước giường bệnh, đập vào mắt là cái chân to vật vã khác người của tôi. Ông cụ ngừng hát, kinh ngạc nhìn một lát rồi hỏi: “Cái này là ai băng đó?”. Tôi liếc mắt sang Tống Tử Ngôn đang đứng bên cạnh, ngoài tôi bị đối xử tàn bạo ra thì bình thường ai cũng được hắn đối xử rất hòa nhã, nhưng dựa vào quãng thời gian dài ở cạnh hắn, tôi biết, hắn là người rất kiêu ngạo. Biểu hiện rõ ràng nhất cho cái sự kiêu ngạo này chính là có chết cũng không chịu nhận sai, sắp chết còn sĩ diện. Nhưng tôi hãy còn muốn giữ chút sĩ diện cho hắn, bèn đáp:“Là cháu tự băng ạ”. Ông cụ nhướn mày: “Sao cháu ngốc như heo thế hả, băng thế này làm sao mà thông khí được đây?”.

Tôi xấu hổ, nhưng lén liếc qua thấy sắc mặt Tống Tử Ngôn trầm xuống, lại thầm thấy sướng. Ông cụ đứng cạnh nữ bác sĩ, nói: “Đây là…”, thấy Tống Tử Ngôn lườm cho một cái thì nói tiếp: “Người nhà của tôi, cô làm cẩn thận chút”. Nữ bác sĩ lễ phép đáp: “Vâng ạ, viện trưởng”. Tôi lại hoảng, hóa ra ông cụ là viện trưởng! Thảo nào tuổi cao như vậy mà hàng ngày vẫn còn có thể tới bệnh viện “cống hiến nhiệt huyết”, chẳng trách sao lúc chúng tôi vào đây, ai cũng rất nhiệt tình, thậm chí với lý do vào viện hết sức dở hơi của tôi mà vẫn cẩn thận xem xét.

Tôi liếc mắt nhìn bọn họ khinh thường, để có việc làm, sao lại có thể làm chuyện bợ đỡ thế chứ? Bác sĩ, y tá ở đây rất chuyên nghiệp, bông băng nhanh chóng được gỡ ra, từng lớp băng được tháo ra, để lộ bàn chân sưng tấy của tôi. Ông cụ hỏi: “Bị sao thế?”. Tôi thuận miệng đáp: “Bị bỏng nước sôi ạ”. Ông quay lại cao giọng mắng Tống Tử Ngôn: “Sao cháu lại không cẩn thận thế hả? Đồ ngốc như heo!”. Tống Tử Ngôn chỉ mấp máy môi, không phản bác lại. Tôi lén thở dài, đúng là quả báo, quả báo rồi.

Tống Tử Ngôn băng, nhưng tôi lại phải nhận là mình băng. Tôi tự mình làm bỏng, ông cụ lại quay sang mắng hắn. Thế nên, nỗi cảm kích trong lòng tôi tăng lên vùn vụt, vì tôi mà tức giận quát tháo như thế, hẳn ông phải rất thương tôi rồi. Quả nhiên, ông mắng Tống Tử Ngôn xong thì quay đầu lại nhìn cái chân thảm thương của tôi cảm thán: “Tiểu Liên đáng thương quá à”. Được người lớn quan tâm, tôi rơm rớm nước mắt cảm động: “Thực ra cũng không sao mà ông, không đau lắm đâu ạ”. Ông cụ không thèm để ý coi tôi nói gì, chỉ lắc đầu, tự lẩm bẩm: “Cháu coi, cái chân vịt vốn đẹp đẽ giờ biến thành chân lợn rồi còn đâu”. Khóc ròng ròng, cứ để những giọt nước mắt nóng hổi vì cảm động cuốn theo chiều gió đi. Có câu nói, nếu thượng đế mở ra cho bạn một cánh cửa, thì chắc chắn sẽ đóng cửa sổ lại.

Hôm đó, đương lúc hắn còn luyện tập băng bó, tôi thì quen tới phát ngán, đã có thể luyện được công phu hắn vừa băng bó, tôi vừa mơ màng ngủ. Bỗng nhiên hắn nói: “Ngày mai tôi phải đi công tác”. Tôi “ừm” một tiếng, lại mơ màng. Một tia chớp bỗng nhiên lóe lên trong đầu, tôi tỉnh ngủ ngay, vội vàng hỏi: “Tóc… giám đốc Triển có đi cùng không?”. Chân đau nhói, hóa ra là Tống Tử Ngôn vô tình đè mạnh tay lên, hắn nheo mắt hỏi: “Em không muốn để cậu ta đi à?”. Đương nhiên là không muốn rồi, tôi thật thà gật đầu. Sắc mặt hắn lập tức xấu đi, rõ ràng là đang tức giận. Tôi hoảng sợ, tôi tổn thương, tôi sụt sịt: “Thế… nếu anh muốn dẫn cậu ta theo thì cứ dẫn đi cũng được”.

Tuy rằng mối tình bí mật của họ đã bị người ngoài là tôi phá bĩnh, nhưng Tống Tử Ngôn không hề mắng chửi rồi bỏ đi, chỉ lạnh lùng nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên, vẫn tiếp tục băng bó cho tôi, buổi tối vẫn nấu cơm như thường. Tôi còn tưởng chuyện thế là qua đi. Tuy bình thường anh cũng chẳng phải loại nhẹ nhàng gì cho cam, nhưng cũng đâu cần thiết phải chuyển hẳn sang trường phái dã thú chứ? Anh nói không đọc tiểu thuyết ngôn tình, sao hễ ghen là lại dùng cái kiểu hành hạ thân thể người ta như nam chính không biết điều độ trong truyện ấy hả! Mà, có ghen thì phải là tôi ghen chứ! Tôi mệt gần chết, hôm sau, hắn đi lúc nào tôi cũng không hay. Tỉnh dậy thấy căn phòng trống vắng, trong lòng thấy buồn vô tận.

Người sống chung với tôi đang vi vu sung sướng với tên tình nhân của hắn ở nước ngoài đấy! Nhưng hình ảnh Tống Tử Ngôn đứng cạnh Tóc Vàng đã lâu không gặp cứ hiện lên trước mắt, bản thân tôi cũng thấy rất đẹp, rất dễ thương. Bỏ đi, so ra thì bị đàn ông cướp đi còn đỡ hơn là bị đàn bà cướp mất. Nghĩ như thế tôi lại cảm thấy khá hơn nhiều! Bò ra khỏi giường dọn dẹp một chút, chân tôi đã đỡ nhiều rồi nhưng Tống Tử Ngôn vẫn chưa chịu cho tôi đi làm, khiến tôi chán muốn chết, đang muốn gọi điện cho Tiêu Tuyết thì số của nó đã nhấp nháy trên màn hình. Đúng là hợp cạ. Nó hỏi: “Tối nay mày có rảnh không?”. Tôi ỉu xìu: “Giờ tao nghèo lắm, có mỗi thời gian là giàu”. Nó lại nói: “Tối nay lớp mình họp mặt, chắc là gặp mặt lần cuối trước khi tốt nghiệp, mày cũng tới đi”. Nói đến đó tôi mới nhớ ra, cũng sắp tới ngày tốt nghiệp rồi, thế nên đáp ngay: “Ừ, chiều tao về ký túc xá chờ mày, tối hai đứa mình đi”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Sweet Dream - Jang Na Ra

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:03
Giới thiệu: Căn phòng im lặng. Chúng tôi không dám nói chuyện nữa, một lúc sau, Tống Tử Ngôn ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng rất nhỏ: “Nó ngủ rồi, làm sao bây giờ?”.
08:51
Giới thiệu: May là bệnh viện này nằm ở ngoại thành, chi phí nằm viện cũng không cao lắm. Lúc làm thủ tục nhập viện, tôi mới phát hiện ra tình trạng sức khỏe của người dân nước ta thật đáng báo động, trừ phòng cách ly riêng biệt dành cho bệnh truyền nhiễm, còn thì phòng nào cũng chật cứng, cuối cùng tôi được phân vào phòng bệnh nhi.
07:03
Giới thiệu: Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
09:59
Giới thiệu: Người ta vẫn gọi tôi như thế. Nói thẳng ra, tôi là gái bao. Đó cũng là một cái nghề. Gái bao có nhiều loại, tôi không phải gái bao cao cấp. Để lên được đẳng cấp ấy cũng phải có chút danh tiếng, nếu tôi có được cái đó, đã không làm gái bao.
04:33
Giới thiệu: Thời buổi khó khăn, người cha đã phạt cô con gái nhỏ vì đã làm mất những tờ giấy gói giá trị. Ông lại khó chịu hơn khi thấy cô bé lấy những tờ giấy ấy gói một cái hộp và đặt dưới cây Noel.
06:25
Giới thiệu: Trước giáng sinh một ngày, cô bé Rose ngỏ ý với cha: “Con thật sự muốn có một xe đạp hơn mọi thứ khác.”
09:00
Giới thiệu: Thành phố Hồ Chí Minh, đêm Noel thật lộng lẫy. Những đường phố rực rỡ ánh đèn trở nên chật chội với dòng người xuôi ngược. Thế mà góc nhỏ trong xóm lao động nghèo ấy lại im ắng. Mọi người đều đi ngủ sớm để chuẩn bị sức lực cho một ngày mai lăn lóc, bươn chải với cuộc mưu sinh
09:30
Giới thiệu: Nó chợt khóc òa khi nghe từ xa xa đang vang lên ca khúc “Chú Bé Đánh Trống”.
09:41
Giới thiệu: Tôi bước nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng lẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - codeproject.com - mtv.com - echo.msk.ru - kioskea.net - drive2.ru - nrk.no - serverfault.com - thechive.com - gumtree.co.za - skysports.com