Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 55) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 25/12/2013 17:34

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 55)

1466
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 10:54 Dung lượng: 12.49 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Hai cặp trong lớp tôi trở thành đối tượng đứng mũi chịu sào. Lớp tôi chỉ có năm nam, thế mà có tới hai người là trai làng ta lấy gái làng ta, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài.

88 track
Giới thiệu: Hai cặp trong lớp tôi trở thành đối tượng đứng mũi chịu sào. Lớp tôi chỉ có năm nam, thế mà có tới hai người là trai làng ta lấy gái làng ta, nước phù sa không chảy ra ruộng ngoài.

Chết! Sập bẫy rồi

Ở cái trường sói nhiều thịt ít thế này thì việc đó không thể nào coi là bình thường được, thực ra lúc đầu chỉ có mỗi lớp trưởng và người Yêu là công khai có tình cảm với nhau, còn chuyện phát hiện ra một đôi nữa lại là thế này.

Mấy khu nhà quanh trường chúng tôi có cho thuê phòng theo ngày, một hôm nào đó, lớp trưởng dẫn người yêu đi thuê một phòng, đóng cửa lại chơi trò đếm tiền, nhà nghỉ thì thuộc loại một phòng ba gian, cách âm đương nhiên không tốt, đương ở trong phòng thì nghe có tiếng trai gái phòng bên hát vống lên rất là hoành tráng. Hai anh chị lớp trưởng dĩ nhiên là bực mình, mới bắt đầu đã bị phá đám, thế nên cũng hát đối lại cho hả giận.

Thế là, bản hợp xướng nam nữ cứ vang lên ầm ĩ không dứt, vô cùng náo nhiệt, kết quả là hôm sau đi học, vừa mới ra khỏi cửa đã gặp nhau, tám con mắt nhìn nhau, rồi hét tướng lên, hóa ra là người cùng lớp! Và thế là, cái đôi kia được lôi ra ngoài ánh sáng, phải chịu ánh mắt săm soi của cả lớp, từ đó về sau trở thành mục tiêu trêu chọc của mọi người. Nhất là trong bữa tiệc trước ngày tốt nghiệp này, tiết mục trêu chọc được thăng cấp, mọi người nhất trí cùng yêu cầu hai người diễn một nụ hôn nồng nàn đúng chuẩn.

390-chet-sap-bay-roi-phan-55-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 55).

Đầu tiên là cặp uyên ương bị lớp trưởng phát hiện, hai người đỏ mặt chối đây đẩy, nhưng giữa tấm lòng chờ mong mênh mông như biển cả của quần chúng nhân dân, sự phản đối của hai người họ đều bị lặng lẽ oxy hóa hết, biến Mất không còn dấu tích. Cuối cùng hai người ấy cũng hiểu được tình thế trước mắt, cho nên bạn trai vô cùng dũng cảm, nghiêng người qua hôn lên má người yêu mình một cái. Nụ hôn “rút ruột công trình” này đương nhiên bị khinh bỉ cùng cực. Trước sự phàn nàn phẫn nộ dữ dội của khán giả, hai người họ phải làm lại lần nữa. Lần này nụ hôn hạ cánh đúng chỗ, nhưng không kéo dài. Lớp trưởng khoát tay: “Bọn họ đúng là không được, chúng ta phải nghe thấy tiếng, đúng không?”.

Mọi người nhao nhao hưởng ứng, bạn trai kia nhìn lớp trưởng bằng ánh mắt cảm kích, ý tứ rõ rành rành chả cần nói cũng biết: Quả nhiên là bạn thân mà! Thế nên, lần thứ ba, mọi người nín thở chờ đợi, một tiếng “chụt!” thật lớn vang lên. Qua hai, ba giây sau, lớp trưởng hắng giọng hỏi:“Mọi người có nghe thấy gì không?”. Một đám người mặt mày tỉnh bơ tròn mắt lắc đầu như đúng rồi. Hậu quả vô cùng thảm thương, khi lớp trưởng hỏi lại lần nữa: “Mọi người nghe đã được chưa?”, cả đám người lại không hẹn mà cùng ngây thơ lắc lắc đầu, cặp tình nhân kia đã hôn tới mười bảy, mười tám lần rồi, tới lúc ánh mắt bắn ra đủ để giết lớp trưởng không còn mảnh thịt thì mới được tha.

Đôi tiếp theo là lớp trưởng. Lớp trưởng bình thường cũng là người thoải mái, hơn nữa, vừa đi mời rượu một vòng, ánh mắt đã bắt đầu mơ màng, cậu ta cũng không từ chối yêu cầu, cứ ngửa đầu uống hết, rồi lại cười cười: “Tôi chả cần các cậu phải kêu gào, mấy hôm nay cứ quay vòng vòng bận với bài vở việc làm linh tinh, hôm nay trước mặt cả lớp, tôi phải đòi lại công bằng cho tình cảm suốt bốn năm của mình mới được!”.

Thực ra tôi ít khi lên lớp, trừ mấy đứa ở cùng ký túc xá, tôi không chơi với nhiều người, nhưng tôi biết, lớp trưởng là người có tài, cứ từ chuyện cậu ta làm đạo diễn cho vở kịch cũ rích của tôi là đủ biết, một sinh viên nam, một thằng con trai bình thường, có thể chịu đựng được thứ tình cảm biến thái và mấy lời thoại mắc ói trong kịch bản để đạo diễn thành một vở kịch thành công đến như thế, đó chính là tính nhẫn nại! Mà một con người, một con người rất bình thường lại có thể moi từ trong cả đám sinh viên trường ra được hai diễn viên chính mặt mày đơ đơ, đó chính là có mắt nhìn! Người hừng hực biểu lộ đó là một nhân tài vừa có tính nhẫn nại vừa có mắt nhìn, lại là người chúng tôi quen biết, thế nên mọi người bèn nhiệt tình cho một tràng pháo tay ầm ĩ để cổ vũ, khích lệ! Lớp trưởng phất tay ra hiệu cho mọi người yên lặng, sau đó cất cao giọng nói: “Anh đã thích em lâu rồi!”. Đơn giản, đám người xung quanh ồn ào, vỗ tay huýt sáo.

Lớp trưởng! Đúng là đàn ông! Nhưng sau đó cậu ta lại tới cạnh bàn của chúng tôi, đôi mắt lờ đờ sáng lên, nhìn Tiêu Tuyết: “Anh đã muốn nói câu này với em từ lâu”. Bốn bề im lặng, chỉ còn lại bàn tay đang vỗ của chúng tôi dừng lại trước mắt. Bối rối! Bối rối quá! Tôi không dám nhìn mặt người yêu cậu ta và mọi người, mà những người khác cũng chỉ cố giấu vẻ ngạc nhiên, cắm cúi ăn, tiệc tan, tôi với Tiêu Tuyết từ chối đi hát karaoke với mọi người, ỉu xìu quay về trường.

Trên đường đi, tôi hỏi: “Mày tính làm sao với chuyện này đây?”. Tiêu Tuyết liếc ngang nhìn tôi:“Chuyện gì liên quan tới tao?”. Tôi nhắc nó: “Chuyện mới nãy lớp trưởng tỏ tình với mày trước mặt cả lớp với người yêu ấy”. Nó không trả lời, đứng lại, chỉ thở dài, hỏi: “Tao nhớ nguyện vọng một của mày là vào Đại học Bắc Kinh phải không”. Tôi gật đầu: “Ừ, sao tự nhiên lại nhắc tới chuyện đó?”. Nó lại hỏi: “Thế tại sao mày lại học ở đây?”. Câu này đúng là buồn cười, tôi trợn trắng mắt: “Không lẽ không vào được Đại học Bắc Kinh tao không học trường khác được à?”.

Tiêu Tuyết gật đầu đồng ý: “Đây không phải là đạo lý sao? Thiên hạ nhiều trường đại học, có mấy người có thể đạt được nguyện vọng một, nhưng đều lui lại chọn nguyện vọng khác mà cầm tấm bằng tốt nghiệp chứ. Nói như bây giờ, tao là Đại học Bắc Kinh trong lòng lớp trưởng, người yêu cậu ta là trường mình, cậu ta uống nhiều rồi lảm nhảm như thế, không lẽ tao còn phải qua tạ lỗi cho người yêu lớp trưởng à?”.

Tuy có lý đó, nhưng tôi vẫn băn khoăn: “Nhưng chuyện đó cũng bất công với người yêu rồi, thế này không phải là lớp trưởng ngoại tình sao?”. Tiêu Tuyết bước vượt lên tôi: “Hôm nay lớp trưởng sai là sai trước mặt người yêu mình, nói là ngoại tình thì chưa tới mức. Giờ tình cảm cứ như thế, cũng khó đảm bảo trong lòng cô người yêu kia không có một Harvard. Mà đem chuyện của mày ra nói đi, mày cứ nhớ nhung tới Tô Á Văn, không phải giờ cũng sống chung với Tống Tử Ngôn à?”.

Gió đêm quét qua mặt, khiến gương mặt nóng bừng vì uống rượu say lúc nãy của tôi hơi lạnh, tôi ngừng lại, im lặng một lát, rồi lắc đầu: “Không giống”. Tiêu Tuyết khoanh tay nhìn tôi, phì cười: “Có cái gì không giống? Cả đời con người ta, được mấy người có thể ở bên người mình yêu nhất? Nhưng không lẽ vì một người mà bỏ qua hết tình cảm của người đến sau sao?”. Tôi không đáp, cuối cùng lại biện hộ: “Nhưng mày còn sót một trường hợp, biết đâu người ở cạnh mày lại không có tình cảm”.
Tiêu Tuyết nhìn tôi kỳ lạ mấy giây, rút ra kết luận: “Chắc là tao hiểu rồi, căn bản là mày không chui vào ngõ cụt, mà là vốn đã ở trong ngõ cụt rồi. Có lẽ người khác là không đụng vào tường không tuyệt vọng, còn tao thấy, mày có đụng vào tường tới chết cũng không biết lần sau thấy tường thì vòng tránh đi”. Tôi lắc đầu cười khổ: “Tao muốn đụng vào tường, người ta lại không cho tao đụng”.“Thực ra…” - Tiêu Tuyết như muốn nói gì đó, rồi ngừng lại, chỉ thở dài, bỗng dưng không tranh luận với tôi nữa, giọng nói mang theo chút uể oải. - “Mày thích đụng thì đụng, thích chui vào thì chui, tao cũng không muốn nói nhiều với mày, về phòng đi ngủ trước quan trọng hơn”. Hai đứa chúng tôi cãi qua cãi lại quen rồi, nó ngưng tôi cũng dừng, hai đứa cũng không nói nhiều với nhau, chỉ đi về phía ký túc xá.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Dream World

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:04
Giới thiệu: Người sống chung với tôi đang vi vu sung sướng với tên tình nhân của hắn ở nước ngoài đấy! Nhưng hình ảnh Tống Tử Ngôn đứng cạnh Tóc Vàng đã lâu không gặp cứ hiện lên trước mắt, bản thân tôi cũng thấy rất đẹp, rất dễ thương. Bỏ đi, so ra thì bị đàn ông cướp đi còn đỡ hơn là bị đàn bà cướp mất.
09:51
Giới thiệu: Rất nhanh, trong phòng bệnh chỉ còn mỗi tôi đứng cười hì hì… Chừng hơn nửa tiếng sau, tiếng bước chân quen thuộc lại xuất hiện bên ngoài phòng bệnh. Tôi vội vàng thôi cười, tiếp tục quạu cọ.
09:03
Giới thiệu: Căn phòng im lặng. Chúng tôi không dám nói chuyện nữa, một lúc sau, Tống Tử Ngôn ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng rất nhỏ: “Nó ngủ rồi, làm sao bây giờ?”.
08:51
Giới thiệu: May là bệnh viện này nằm ở ngoại thành, chi phí nằm viện cũng không cao lắm. Lúc làm thủ tục nhập viện, tôi mới phát hiện ra tình trạng sức khỏe của người dân nước ta thật đáng báo động, trừ phòng cách ly riêng biệt dành cho bệnh truyền nhiễm, còn thì phòng nào cũng chật cứng, cuối cùng tôi được phân vào phòng bệnh nhi.
07:03
Giới thiệu: Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
09:59
Giới thiệu: Người ta vẫn gọi tôi như thế. Nói thẳng ra, tôi là gái bao. Đó cũng là một cái nghề. Gái bao có nhiều loại, tôi không phải gái bao cao cấp. Để lên được đẳng cấp ấy cũng phải có chút danh tiếng, nếu tôi có được cái đó, đã không làm gái bao.
04:33
Giới thiệu: Thời buổi khó khăn, người cha đã phạt cô con gái nhỏ vì đã làm mất những tờ giấy gói giá trị. Ông lại khó chịu hơn khi thấy cô bé lấy những tờ giấy ấy gói một cái hộp và đặt dưới cây Noel.
06:25
Giới thiệu: Trước giáng sinh một ngày, cô bé Rose ngỏ ý với cha: “Con thật sự muốn có một xe đạp hơn mọi thứ khác.”
09:00
Giới thiệu: Thành phố Hồ Chí Minh, đêm Noel thật lộng lẫy. Những đường phố rực rỡ ánh đèn trở nên chật chội với dòng người xuôi ngược. Thế mà góc nhỏ trong xóm lao động nghèo ấy lại im ắng. Mọi người đều đi ngủ sớm để chuẩn bị sức lực cho một ngày mai lăn lóc, bươn chải với cuộc mưu sinh
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - craigslist.ca - today.com - rollingstone.com - merdeka.com - sueddeutsche.de - mic.com - nexusmods.com - refinery29.com - seekingalpha.com - dailykos.com