Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 56) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Wed, 25/12/2013 17:39

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 56)

1225
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:44 Dung lượng: 11.15 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Anh vẫn đứng ở đó, giống như đã đứng ở đó từ rất lâu, ngọn đèn đường ngoài ký túc xá mờ mờ tỏa ánh sáng xuống người anh, kéo thành cái bóng mờ nhạt, ánh mắt anh trong bóng đêm như phủ một làn sương, chỉ nhìn sang bên này, nhìn thật lâu, cuối cùng cũng đi mất.

88 track
Giới thiệu: Anh vẫn đứng ở đó, giống như đã đứng ở đó từ rất lâu, ngọn đèn đường ngoài ký túc xá mờ mờ tỏa ánh sáng xuống người anh, kéo thành cái bóng mờ nhạt, ánh mắt anh trong bóng đêm như phủ một làn sương, chỉ nhìn sang bên này, nhìn thật lâu, cuối cùng cũng đi mất.

Chết! Sập bẫy rồi

Mang bao nhiêu tâm sự, tôi thẫn thờ bước đi, bỗng nhiên Tiêu Tuyết đi bên cạnh ngừng lại, còn khẽ thốt lên kỳ lạ: “Thôi, lần này đụng vào tường rồi”. Tôi nhìn theo ánh mắt của Tiêu Tuyết, Tô Á Văn im lặng đứng dưới ngọn đèn ở cổng ký túc xá, đang nhìn chúng tôi. Tôi nhớ tới những lần anh tiễn tôi về trước đây, tạm biệt nhau xong, tôi đi vào cổng ký túc xá, lần nào cũng không nén nổi mà quay đầu lại, anh đều đứng như thế, im lặng nhìn tôi.

Tôi đứng ở đó, nhất thời không biết phản ứng ra sao. Không khí đặc quánh lại, Tiêu Tuyết nhìn tôi rồi lại nhìn sang anh, kiếm cớ tháo lui: “Hai người nói chuyện đi, tôi về trước đây”. Trước khi đi rồi độc ác bấm vào tay tôi một cái. Còn lại chúng tôi đứng ngượng ngùng, cứ im lặng như thế được một lát, Tô Á Văn hỏi: “Chân em làm sao thế?”.

391-chet-sap-bay-roi-phan-56-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 56).

Chẳng hiểu sao tim tôi lại run rẩy, thực ra vết thương ở chân đã khá hơn nhiều rồi, đi giày thể thao vào nhìn cũng chẳng thấy gì khác, ngay cả Tiêu Tuyết cũng quên hỏi tới nó. Nhưng anh vẫn nhận ra được, cũng như chuyện anh gầy đi, giữa chân mày thoáng u uất, sự thay đổi nhỏ như thế thôi mà chỉ cần liếc qua tôi cũng có thể thấy rất rõ ràng. Có lẽ vì tôi chưa bao giờ thôi nhớ anh.

Tôi lui lại, mỉm cười: “Mấy hôm trước em bị bỏng, giờ đã khá hơn rồi”. Anh cau mày: “Sao vẫn không cẩn thận như thế?”. Đối thoại hình như có chút mờ ám, tôi đành cúi đầu nhìn chằm chằm xuống mặt đất, không có dũng khí tiến tới gần. Chỉ có thể giả điếc nói lảng sang chuyện khác:“Sao anh lại tới đây?”. Ánh mắt anh thoáng lay động, cũng cười cười: “Anh nhân tiện đi qua đây”. Thật ra tôi chẳng Tìm ra nổi lý do nào nữa, đành phải tự thuyết phục bản thân tin vào câu chuyện của một người sống trong thành phố, nửa đêm lại đi ngang qua cửa khu ký túc xá nữ ở một nơi hẻo lánh như thế này, thế nên là… tôi nghiêm túc gật đầu: “Khéo thật”.

Anh cũng gật đầu: “Phải”. Lại bắt đầu yên lặng. Tô Á Văn trước đây như trời tháng tư, dù có là mưa hay gió cũng đều khiến người khác cảm thấy thoải mái dễ chịu. Nhưng giờ tôi cứ thấy anh như vũ khí hóa học có sức mạnh của vũ khí hạt nhân, làm bầu không khí xung quanh trở nên đặc quánh lại, nặng nề như đá tảng. Mà tôi thì thà thấy sao Hỏa đâm vào trái đất, tàu biển đâm vào băng trôi cũng không muốn rơi vào tình huống này.

Tôi kiếm chuyện: “Lần trước anh nói có chuyện chưa xong nên lúc đó mới không quay lại Mỹ, giờ thế nào rồi?”. Câu này tôi hỏi thật lòng, trăm nghe không bằng một thấy, nếu tôi chỉ là một con lừa cứng đầu đã định trước không thể ăn được bó cỏ đó, thì chỉ có thể hy vọng anh không cầm bó cỏ đong đưa trước mũi tôi. Anh “a” lên một tiếng, mãi lâu sau mới nói: “Cũng hòm hòm rồi, ít ra cũng rất an tâm, là thế đó”.

Câu của anh một cũng được mà hai cũng xong, tôi chỉ có thể nói: “Vậy chúc mừng anh”. Tôi chúc mừng xã giao thế thôi, anh lại còn đáp lại: “Cảm ơn”. Hai đứa lại không nói nữa, cuối cùng anh cười cười: “Đã muộn lắm rồi, anh về đây, em cũng nên về sớm một chút”. Anh khách khí thế, tôi cũng khách khí đáp lại: “Vậy anh đi đường cẩn thận”. Tạm biệt là thế, nhưng không ai động đậy, cuối cùng anh mở miệng: “Ưu tiên nữ trước, anh nhìn em đi vào”.

Phải nên từ chối, nhưng cổ họng tôi như bị thứ gì chẹn lại, tôi gật gật đầu, quay người đi về phía ký túc xá. Tôi gắng làm ra vẻ tự nhiên một chút, nhưng lưng cứ cứng ngắc, chỉ có thể cố bước đi nhanh hơn. Tôi không quay đầu lại, cũng không dám quay đầu lại, nhưng vào ký túc xá, tôi lại không kìm được mà ép người vào hành lang lén nhìn ra bên ngoài. Anh vẫn đứng ở đó, giống như đã đứng ở đó từ rất lâu, ngọn đèn đường ngoài ký túc xá mờ mờ tỏa ánh sáng xuống người anh, kéo thành cái bóng mờ nhạt, ánh mắt anh trong bóng đêm như phủ một làn sương, chỉ nhìn sang bên này, nhìn thật lâu, cuối cùng cũng đi mất.

Tôi đi vào nhà tắm, rửa mặt rồi mới lê chân về phòng. Từ lúc tôi vào phòng tới khi trèo lên giường, Tiêu Tuyết vẫn liên tục bày tỏ lập trường kiên định của nó: Cứ cho Tô Á Văn là trường Yale, Tống Tử Ngôn cũng là Harvard đứng hàng thứ nhất, tôi ngàn lần không thể vì hạt vừng mà bỏ hạt bí. Tôi cười khổ: “Người ta là vừa hay tiện đường qua đây, cũng chẳng có việc gì, chúng mình nghĩ lung tung cái gì chứ?”. “Vừa hay tiện đường?” - Nó “hừ” một cái, ló đầu ra khỏi giường, - “Mày tin không?”. Tôi xòe tay: “Người ta nói như thế, tao có thể không tin được à?”.

Thật sự là không thể không tin, trừ phi tự tôi cảm thấy hài lòng một chút, có lẽ người ta đúng là hoài niệm những gió mây, những đèn đường mà nhân thể tạt qua đây, rồi tình cờ bị tôi bắt gặp, tôi lại suy nghĩ xa xôi, tự cho mình là đúng. Đầu thì nghĩ vậy, nhưng tâm tư thì vẫn cứ trôi lửng lơ như đang nằm trên một đám mây mềm mại. Đầu tôi tràn ngập suy nghĩ, những hình ảnh cứ trôi qua như cuốn phim chiếu chậm, cứ liên tục chạy qua, chạy qua, rồi chạy qua, những ký ức nhỏ tụ lại thành một mảng lớn, cứ lan rộng dần trong tâm trí tôi.

Nằm như thế một lúc lâu, đầu óc cứ ong ong không ngủ được, tôi nhìn di động, đã hai giờ sáng rồi. Trong lòng thấy trống rỗng khó chịu, bỗng nhiên rất muốn nghe giọng Tống Tử Ngôn, muốn nghe hắn thản nhiên chặn họng mình. Len lén xuống giường, ra ngoài hành lang bấm số gọi, rồi mới nhớ ra giờ đã là nửa đêm, chuông bên kia mới kêu được hai tiếng đã tắt máy. Kết quả là còn chưa về phòng, hắn đã gọi lại cho tôi.

Chắc hắn bị tôi đánh thức, giận rồi, di động rung rất lâu, cuối cùng tôi không dám không bắt máy, mới bắt máy đã nghe thấy tiếng. Quả nhiên, câu đầu tiên của hắn là hỏi: “Sao chưa ngủ đi?”. Nghe giọng hớn hở của hắn, lại đang đêm hôm khuya khoắt, tôi vận dụng hết trí thông minh của mình, cuối cùng, hỏi vặn lại theo thói quen: “Không phải anh cũng còn thức đấy thôi?”. Hắn đáp: “Giờ ở đây là ban ngày”. Giờ tôi mới nhớ ra hắn đang ở bên kia trái đất, lần đầu gặp phải tình huống này, nhất thời cảm thấy mới mẻ: “Chỗ anh là mấy giờ?”. Nếu ở vào hoàn cảnh khác, tôi đã không dám hỏi như thế. Không ngờ hắn còn trả lời lại: “Hơn một giờ chiều, mới ăn cơm xong, đang ở khách sạn”. “Khách sạn?”

- Đầu tôi tự động bật ra một hình ảnh không được trong sáng cho lắm, tôi cẩn thận hỏi lại.

- “Vậy… giám đốc Triển có đó không?”. Giọng điệu vốn đang rất vui vẻ của Tống Tử Ngôn đột nhiên giảm xuống hai mươi độ, nghe một cái là đủ đóng băng chết người: “Tần Khanh”. Hắn không ở trước mặt tôi, nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn rụt đầu lại theo phản xạ có điều kiện, quả nhiên là không thể chống cự nổi. Nhưng trong lòng không hề thấy sợ, chỉ muốn trút hết tâm sự với hắn, nghĩ sao làm vậy, tôi tỉ tê: “Tổng giám đốc, giờ em đang ở ký túc xá trường, hôm nay lớp có buổi họp mặt”.

Tôi cứ nghĩ chắc hắn chẳng thấy hứng thú gì đâu, ai dè Tống Tử Ngôn hỏi lại: “Có vui không?”. Tôi đáp: “Vui, rất vui, còn có chuyện cực hay nữa. Có một người, vốn dĩ đã đạt được nguyện vọng hai rồi, bây giờ tự nhiên lại bày tỏ với nguyện vọng một, anh nói coi, thế có phải hồ đồ lắm không? Mà nguyện vọng hai tuy không phải là mong muốn thực sự của người ấy, nhưng cô ta cũng là người, dựa vào cái gì mà phải chịu giày vò hả! Nếu sớm biết mình chỉ là nguyện vọng hai của người kia thì ai lại dám có quan hệ với nhau chứ, mà nói lại, em chỉ là đại học hạng ba của anh, nhưng lại là Đại học Thanh Hoa của người khác đó, anh nói phải không?”.

Tôi nói luyên thuyên một tràng tới mình cũng chả hiểu được, thế mà hắn vẫn nhẫn nại nghe hết, chỉ lát sau, chất giọng trầm trầm vang lên: “Có chuyện gì thế?”. Tôi vốn đang bực mình muốn chết, nhưng nghe hắn hỏi lại trong lòng thấy chua xót lạ, vội vàng đáp: “Không có ạ”. Hắn vẫn chưa chịu thôi: “Rốt cuộc là làm sao hả?”. Tôi mà đáp qua loa thì kiểu gì cũng không qua được, bỗng nhiên nghĩ ra một chuyện liền hỏi: “Tổng giám đốc, thứ tư này anh về được không?”. Tuy lịch trình đã sắp xếp là thứ bảy mới về, nhưng tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng. Hắn hỏi: “Có việc à?”. Tôi mặt dày trả lời: “Sinh nhật em”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Fly Fly Fly - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:35
Giới thiệu: Vẻ mặt của mọi người chuyển từ không tin được tới vô cùng khó chịu, đợi lâu đến như thế chỉ để thấy cái cảnh này thôi à, Tiêu Tuyết thấp giọng hầm hè: “Sao không hôn cho nó chết đi!”. Tôi tràn đầy xúc động, gật đầu. Tiện liếc mắt qua, xung quanh cũng có trên chục người gật gật theo.
09:04
Giới thiệu: Người sống chung với tôi đang vi vu sung sướng với tên tình nhân của hắn ở nước ngoài đấy! Nhưng hình ảnh Tống Tử Ngôn đứng cạnh Tóc Vàng đã lâu không gặp cứ hiện lên trước mắt, bản thân tôi cũng thấy rất đẹp, rất dễ thương. Bỏ đi, so ra thì bị đàn ông cướp đi còn đỡ hơn là bị đàn bà cướp mất.
09:51
Giới thiệu: Rất nhanh, trong phòng bệnh chỉ còn mỗi tôi đứng cười hì hì… Chừng hơn nửa tiếng sau, tiếng bước chân quen thuộc lại xuất hiện bên ngoài phòng bệnh. Tôi vội vàng thôi cười, tiếp tục quạu cọ.
09:03
Giới thiệu: Căn phòng im lặng. Chúng tôi không dám nói chuyện nữa, một lúc sau, Tống Tử Ngôn ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng rất nhỏ: “Nó ngủ rồi, làm sao bây giờ?”.
08:51
Giới thiệu: May là bệnh viện này nằm ở ngoại thành, chi phí nằm viện cũng không cao lắm. Lúc làm thủ tục nhập viện, tôi mới phát hiện ra tình trạng sức khỏe của người dân nước ta thật đáng báo động, trừ phòng cách ly riêng biệt dành cho bệnh truyền nhiễm, còn thì phòng nào cũng chật cứng, cuối cùng tôi được phân vào phòng bệnh nhi.
07:03
Giới thiệu: Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
09:59
Giới thiệu: Người ta vẫn gọi tôi như thế. Nói thẳng ra, tôi là gái bao. Đó cũng là một cái nghề. Gái bao có nhiều loại, tôi không phải gái bao cao cấp. Để lên được đẳng cấp ấy cũng phải có chút danh tiếng, nếu tôi có được cái đó, đã không làm gái bao.
04:33
Giới thiệu: Thời buổi khó khăn, người cha đã phạt cô con gái nhỏ vì đã làm mất những tờ giấy gói giá trị. Ông lại khó chịu hơn khi thấy cô bé lấy những tờ giấy ấy gói một cái hộp và đặt dưới cây Noel.
06:25
Giới thiệu: Trước giáng sinh một ngày, cô bé Rose ngỏ ý với cha: “Con thật sự muốn có một xe đạp hơn mọi thứ khác.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - dawn.com - mainichi.jp - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp - gizmodo.jp - allabout.co.jp - ranker.com