Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 58) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 17:00

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 58)

1334
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:19 Dung lượng: 12.96 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ”.

88 track
Giới thiệu: Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ”.

Chết! Sập bẫy rồi

Anh cười: “Phải, có lẽ trong lòng ai cũng mơ tới những thứ to tát hơn, mới cảm thấy bên ngoài tốt, thực ra lại không phải như thế”.

Tôi có cảm giác như mình vừa chọc vào tổ ong vò vẽ, không dám nói thêm, chỉ yên lặng cúi đầu gắp rau ăn tiếp. Nhưng anh cứ như được lên dây cót, nói tiếp: “Nhưng lại có nhiều người quá ngốc, cứ mãi đuổi theo mộng tưởng của bản thân, mà đánh mất đi thứ bản thân thực sự cần”. Tôi cảm thấy khó chịu, từ đầu tới cuối đều khó chịu. Tôi không thông minh, không thể nói một hiểu mười, càng không có chút tự tin nào của nữ chính, tự biết bản thân mình được bao nhiêu vệ tinh vây quanh theo đuổi.

608-chet-sap-bay-roi-phan-58-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 58)

Tôi nhát gan, phản ứng chậm, tự biết thân biết phận nên cũng chẳng dám mơ mộng hão huyền. Nếu anh hối hận rồi, nếu anh muốn quay lại thì cứ nói thẳng ngay ra cho em biết, có đồng ý hay không là một chuyện, nhưng xin đừng dùng phép ẩn dụ ám chỉ gì đó, em không có dây thần kinh văn chương, cũng không có tầm nhìn xa tít tắp, em thực không hiểu, không dám tin. Anh coi Tống Tử Ngôn – người ta gọn gàng dứt khoát bao nhiêu, người ta có thể nói rõ ràng rành mạch rằng: “Cô không đáng”.

Sao Tô Á Văn nhà anh lại dùng dà dùng dằng như thế chứ, cứ cầm cả bó cỏ xanh tươi thỉnh thoảng đưa đưa trước mũi, thỉnh thoảng lại cọ cọ vào miệng người ta, nhưng quyết không để người ta được nếm thử. Đừng bắt em phải đoán nữa, quy tắc thứ nhất trong đầu con lừa cứng cổ như em là, thứ không đưa được vào trong miệng không thể coi là thức ăn.

Tôi có cảm giác mặt mình đã chuyển sang trạng thái cứng đờ, thực sự là không muốn nghe nữa, bèn khua khua đũa nói lảng sang chuyện khác: “Đừng chỉ nói không thế, anh ăn đi!”. Anh đột nhiên ngưng nụ cười, cầm đũa nhìn tôi, giống như hai năm trước trợn mắt nhìn dáng vẻ xấu xí khi ăn của tôi: “Trước khi ăn anh kể chuyện cho em nghe được không?”. Cứ cho là thi vào cao đẳng cũng chỉ là vươn đầu ra trước đao, dù anh có tới, đừng treo tôi ở đó là được, tôi gật đầu: “Kể đi”.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi: “Trước đây có một ngọn núi, trên núi có một con đường, có một chàng trai và một cô gái leo núi. Nhưng cô gái kia leo nhanh quá, chàng trai không đuổi kịp, dần dần, ngay cả bóng của cô ấy cũng không thấy đâu. Lúc chàng trai đang hoang mang, anh ta gặp được một cô gái khác, chàng trai này nghĩ dù sao cũng chẳng đuổi kịp bóng người kia, mà cô gái này lại thú vị, cứ đi cùng cô ấy cũng hay. Nhưng đi được một thời gian, bỗng nhiên anh ta thấy có một người đứng ở sườn núi vẫy tay với mình. Anh ta nghĩ dù sao cô ấy cũng là người đầu tiên mình gặp, huống hồ, đã mấy ngày không gặp cô, anh nhớ cô. Cuối cùng anh nói với người tới sau, anh đã Tìm được người cũ rồi, không thể đi tiếp với cô, cô hãy đi thong thả một mình thôi”.

Ngừng lại một chút, anh hỏi: “Em nói coi, người này có khốn nạn không?”. Đôi đũa của tôi ngừng giữa không trung, không biết nên nói gì, chỉ xấu hổ cười cười. Anh lại tiếp tục nói: “Anh chàng này bỏ rơi cô thứ hai, lại đuổi theo cô thứ nhất. Lẽ ra anh cũng phải mãn nguyện chứ, nhưng khi ở bên người thứ nhất, anh ta vô thức nhớ về người thứ hai kia, anh ta bắt đầu nghĩ là thói quen, cứ từ từ rồi sẽ hết thôi. Nhưng thói quen này quá đáng sợ, hai năm cũng không hề mất đi. Sau hai năm anh ta gặp lại người tới sau kia, nhưng cô ấy đã có bạn đồng hành khác rồi, anh ta trợn tròn mắt nhìn, lần đầu tiên biết thế nào gọi là ghen tỵ, vì cảm giác này là ghen tỵ, nên anh ta mới hiểu cảm giác kia không phải là thói quen, mà là thứ tình cảm thời gian cũng không thể xóa nhòa được. Em nói coi, anh ta có đáng đời không?”.

Ngay cả cười tôi cũng không cười nổi, chỉ có thể uống Nước ừng ực. Anh không để ý, chỉ nói: “Có lẽ anh chàng ấy không tệ như thế, anh ta nghĩ như thế này, kiếp này mình đã sai rồi, sai tới mức không thể quay lại được nữa. Cái anh ta có thể làm là đi qua những con đường họ đã từng đặt chân tới, càng nghĩ càng nhớ. Nhưng ngày kia, trên đường, anh ta đã gặp cô gái ấy, vẻ mặt lưu luyến giống anh ta” - Anh nhìn tôi, mắt sáng rực,

- “Em nói coi thế nghĩa là gì, cô gái kia đã quên anh ta chưa, họ có thể quay lại với nhau không?”.

Tôi lắc đầu: “Không biết”. Anh chưa chịu tha: “Nếu là em thì sao? Em làm thế nào?”. Tôi cười khổ:“Người trên đường nhiều như thế, có lẽ người ta sớm tìm được bạn đồng hành mới, huống hồ lối rẽ lại nhiều thế kia, cho dù có quay đầu lại cũng chưa chắc thấy được người đó, nói gì tới việc quay lại”. Anh cúi đầu, lâu sau mới nói: “Nếu anh tìm thấy cô ấy thì sao?”. Tôi ngẩng đầu: “Hoặc thời gian đã xóa nhòa tình cảm của cô ấy rồi?”. Anh im lặng trong thoáng chốc, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên:“Em đã không còn Yêu anh sao?”.

Tôi nhìn vào mắt anh, trong ấy có những tia sáng rực rỡ, không biết trả lời ra sao. Nếu tôi có chí khí một chút, chắc chắn sẽ gật đầu, mắng cho anh ta một trận, nói đã hoàn toàn quên rồi. Nhưng tôi không tài nào nói dối nổi, bao nhiêu lần, tôi nằm trên giường “tự sướng”, nghĩ ra cảnh anh nước mắt nước mũi dầm dề cầu xin thảm thương: “Tần Khanh, anh sai rồi, anh không bỏ được em, anh xin lỗi em, anh chỉ yêu mình em”.

Kết quả lúc nào cũng là chúng tôi ôm chầm lấy nhau, nước mắt đầm đìa. Anh vẫn nhìn tôi, tôi chuyển ánh nhìn mấy lần, chỉ là không thể nói ra được. Đúng lúc ấy, chuông di động của tôi đột nhiên kêu vang. Tôi chưa bao giờ thấy thích nghe tiếng chuông điện thoại như lúc này, nhưng nhìn thấy số điện thoại, tay tôi cầm lấy, mà không dám nhận. Tiếng chuông cứ vang lên trong căn phòng chật hẹp, khiến tai tôi cứ ong ong. Tô Á Văn cũng cúi đầu nhìn, sững người ra. Trên màn hình chỉ có ba chữ: Tống Tử Ngôn.

Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng chuông cứ vang lên hết lần này tới lần khác, Tô Á Văn đưa mắt nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh, cuối cùng ánh mắt đều rơi trên chiếc điện thoại đang rung không ngừng. Thực ra tôi cũng không làm gì xấu hổ, không nhận máy có khi còn mang danh chột dạ, thế nên tôi nắm chặt tay, định nghe điện thoại. Tô Á Văn vươn tay ra đè lên tay tôi, lắc đầu nhìn tôi: “Đừng nghe”. Di động trong tay không ngừng rung lên, lòng bàn tay đang rịn mồ hôi, còn trên mu bàn tay là mồ hôi từ tay anh. Di động đổ chuông rất lâu, cuối cùng cũng ngừng.

Im lặng một lúc, tôi lấy di động tính gọi lại. Nhưng anh giữ chặt tay, trong mắt là vẻ cầu xin không lời. Tôi ngẩng mặt nhìn anh: “Rốt cuộc anh muốn gì?”. Hai năm trước, bỏ lại một câu: “Người anh yêu là cô ấy”, rồi bỏ tôi đi. Hai năm sau, chỉ một câu: “Anh yêu em”. Đã muốn quay lại? Tôi thấy đầu mình đang bốc lửa, nhưng miệng vẫn mỉm cười, chỉ là trong miệng đắng ngắt. Buông tay là anh, nắm tay cũng là anh, còn tôi là cái gì? Anh nắm tay tôi, lắc đầu: “Đừng gọi”.

Tôi càng cười: “Anh dựa vào cái gì mà đòi quản tôi? Dựa vào là bạn trai cũ của tôi sao?”. Anh giật mình, cụp mắt xuống rồi ngẩng đầu lên, kiên định: “Dựa vào anh yêu em, đã đủ chưa?”. Yên lặng chưa tới một giây, khoảnh khắc tan đi, trong tim như có thủy triều dâng lên, không thể nói thích, kích động, đau khổ hay gì nữa, chỉ có từng lớp từng lớp sóng cuộn lên hết lần này tới lần khác trong lòng. Tình cảm của tôi, muộn tới hai năm, cuối cùng cũng kết trái. Thực ra tôi cũng chỉ muốn kết quả thế này.

Không cần kinh sợ, không cần suy đoán, không cần vì có người yêu tôi. Dẫu có thương tổn, hay không có ngày mai, nhưng cuối cùng đã có người yêu tôi. Tôi sững sờ, tay hết nắm lại rồi mở ra, cả người không còn sức lực. Anh kéo tôi vào trong lòng, giọng khẽ như hơi thở: “Cho anh một cơ hội nữa được không?”. Tôi nghe tiếng tim đập trong lồng ngực anh, đầu nghĩ tới câu nói của anh: “Cho anh một cơ hội nữa được không?”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Smile Smile Smile - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

16:13
Giới thiệu: Cha vừa mới qua đời, không thích hợp để tổ chức hôn lễ to lớn. Vân Châu gửi thư báo về nhà, sau đó mua hai cây nến song hỉ, chúng tôi quỳ xuống linh vị cha lạy vài cái, lại đến quan phủ đăng ký hộ tịch, thành thân đã xong. Vân lão gia tử đối với chuyện này tuyên bố rõ là, từ bỏ đứa con này, coi như đã chết.
11:19
Giới thiệu: Vân Châu ôm tôi, cả người cứng đờ nhưng không nói gì. Mất nửa ngày mới nghe anh từ từ mở miệng: “A Ly…” Chỉ một câu thôi, rồi lại im lặng. Tôi sửng sốt, từ trong lồng ngực anh chui ra, đưa tay sờ lên mặt anh: “Huynh khóc?”. Vân Châu ho khan một tiếng, quay đầu đi: “Không, không có.”
11:14
Giới thiệu: Cuối cùng trong mộng đã tỉnh lại. Tất cả những lưu luyến năm xưa, như biển hóa nương dâu. Giống như thoáng cái đã ngủ mấy nghìn năm, đầu óc mờ mịt. Mở mắt ra, nghe bên tai có tiếng động sột soạt, chốc lát, một bàn tay đặt lên trán tôi. Tôi vô thức bắt lấy bàn tay đó, mơ màng gọi: “Tiểu ca ca?”
11:35
Giới thiệu: Buổi tối, Lan Xuyên minh quân mời hắn đến chơi. Lúc đánh cờ, Lan Xuyên lại hỏi chuyện ăn uống của Đông Hoa, còn hăng hái bừng bừng kể việc hắn và Đông Hoa gặp nhau đại Đại Manh sơn. Năm tháng tuổi trẻ phù phiếm, thời gian đẹp đẽ, hắn không tập trung để nghe. Năm ván đều thua.
10:31
Giới thiệu: Hắn từ trong giấc ngủ ngắn tỉnh lại. Tay chống trên trán có chút mỏi. Trong mộng hắn lại thấy nữ tử gọi là A Ly kia. Nàng là một Thủy Quỷ, sinh ở trong nước, lớn lên ở Vong Xuyên. Cũng chắc chắn là xuất hiện từ trong nước, nên lúm đồng tiền trên mặt lộ ra vô cùng trong trẻo.
11:21
Giới thiệu: Lần thứ hai Ngọc Hành đến, tôi đang dùng đá than (than vẽ lông mày – loại phẩm phụ nữ thời xưa dùng để vẽ lông mày) soi mặt xuống nước tỉ mỉ vẽ lông mày. Anh đứng cách vài bước, khóe mắt đều là ý cười dịu dàng. Tôi cúi đầu nhìn ngón chân, thấp thỏm hỏi anh: “Đẹp không?”
09:43
Giới thiệu: Tôi là một Thủy Quỷ. Là một Thủy Quỷ u buồn. Nhị Đản hàng xóm đang cầm một bông hoa đuôi chó, ngồi xổm bên cạnh tôi, đỏ mặt nhìn tôi, nói: “A Ly, sao ngươi lại không cười?”. Tôi kinh ngạc: “Vì sao lại phải cười?”. Hai con mắt cậu ta ảm đạm: “Trước đây ngươi rất thích cười.”
08:40
Giới thiệu: Vong Xuyên mỉm cười hài lòng, kéo tôi đến trước mặt, ôm lấy tóc tôi: “Đeo sợi tơ hồng gắn chuông vào rồi, thì đã là người của ta, sau này không được làm gì với người khác nữa, không được liếc mắt đưa tình nữa, không được…”
08:24
Giới thiệu: Vong Xuyên đang cầm tay tôi liền dừng lại, hơi thở trở nên nghiêm trọng nhưng không lên tiếng. Ngọc Hành giương đèn lên soi rõ mặt, trong mắt có ý cười, nhìn tôi cười nhẹ nhàng: “Ta cũng thích A Ly.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - westernjournalism.com - yomiuri.co.jp - farsnews.com - faithtap.com - india.com - ensonhaber.com - howtogeek.com - biobiochile.cl - cbc.ca - lolwot.com