Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 59) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 17:04

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 59)

1230
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 10:12 Dung lượng: 11.68 MB
Bình chọn
Đánh giá: 8/ 10 trên tổng số 3 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.

88 track
Giới thiệu: Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.

Chết! Sập bẫy rồi

Đã tới ký túc xá, tôi dừng lại nói: “Anh về trước đi, buổi tối lái xe không an toàn lắm đâu”. Anh đưa tay lên sửa lại áo tôi: “Anh nhìn em đi vào”. Cùng một câu nói, cùng một người, lại có cùng tâm trạng.

Nhưng giờ tôi đã khác trước, dẫu sao cũng là lão làng của cái trường này rồi, nhìn mấy đôi tình nhân trẻ đang đứng trước cửa ký túc xá lưu luyến chia tay anh anh em em, nghĩ đến khuôn mặt già quắt của mình thì không kìm được, vội đẩy đẩy anh: “Anh về trước đi, em xấu hổ lắm”. Anh đề nghị:“Không thì em đi trước, anh đi sau nhé?”. Giống như gián điệp ấy, khóe miệng tôi giật giật: “Thôi đi, cứ công khai một lần, cho chúng nó thấy chúng ta già đầu còn cưa sừng làm nghé”.

609-chet-sap-bay-roi-phan-59-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 59).

Anh cười cười: “Được, vậy mang con nghé đực này đi “đập” người nào”. Vừa nghe thấy từ “đập”, tự dưng tôi lại nhớ tới câu nói của Tiêu Tuyết: “Mang lão Tống nhà mày ra “đập” chúng nó đi”. Tâm trạng bỗng chùng xuống, nhưng tôi tự thấy mình chưa từng làm gì mắc nợ hắn, nghĩ thế mới thấy khá hơn đôi chút, nhưng tim tôi cứ lặng xuống, làm gì cũng không vực lên nổi.

Tôi cố không nghĩ nữa, mang theo tâm trạng bất an đi vào ký túc xá, bỗng nhiên cảm giác thân mình Tô Á Văn cứng lại, đứng như trời trồng, giọng hơi lạc đi: “Anh… anh ba”. Tôi nhìn theo ánh mắt của anh, nín thở. Một chiếc xe đậu trong góc tối nơi cổng ký túc xá, Tống Tử Ngôn tựa người cạnh xe, đốm lửa nhỏ kẹp giữa những ngón tay, chỉ mở to mắt nhìn chúng tôi. Tôi không đọc ra trong ánh mắt đó là gì, tim co lại, ngay cả hít thở cũng dừng lại dưới mắt hắn.

Lúc nhìn thấy hộp bánh sinh nhật trên nắp xe hắn, có một cảm giác khó chịu không thể gọi tên ra, khiến đầu óc tôi hỗn loạn. Tôi đứng im ở đó, Tô Á Văn bước tới, đứng trước mặt tôi. Ánh mắt Tống Tử Ngôn càng lạnh đi, không cử động, chỉ gọi tôi: “Qua đây”. Theo thói quen chân tôi bước tới, cố cưỡng lại, tôi nắm góc áo Tô Á Văn như nắm lấy một cành củi giữa dòng Nước xiết. Tô Á Văn mở miệng, giọng anh nghe như đang cầu xin: “Anh ba, anh nghe em nói…”. Tống Tử Ngôn không nhìn anh, chỉ nhìn thẳng vào tôi: “Qua đây”. Tôi cúi đầu.

Có một âm thanh rất kỳ lạ, tôi ngẩn người mãi mới nhận ra là Tống Tử Ngôn đang cúi đầu cười. Nhưng tiếng cười ấy không chút vui vẻ, lạnh lùng đến mức khiến người ta đau lòng. Tôi rất sợ, xúc cảm đang không ngừng dội trong lòng này chắc chắn là sự sợ hãi, tôi sợ hắn sẽ xông tới đây. Nhưng hắn chỉ đứng đó nhìn tôi, vẫn khăng khăng chỉ nói một câu duy nhất: “Qua đây”. Tôi không qua đó được, từ lúc anh nói tôi không đáng, tôi đã không bước qua đó được nữa rồi. Có lẽ nên nói rằng, cho tới tận lúc này tôi vẫn chưa từng qua đó.

Tôi ngẩng đầu, lúng túng nói: “Tổng giám đốc, anh về trước đi, cũng muộn lắm rồi…”. Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, đến nói tôi cũng không nói nổi nữa, chỉ có thể im lặng. Cánh tay đột nhiên nhói lên, hóa ra hắn đã qua chỗ tôi, Tô Á Văn cũng đờ người ra, mãi tới khi tôi bị kéo đi mấy bước mới giật mình, chạy tới chắn trước mặt hắn. Đường chẳng phải hẹp, nhưng Tống Tử Ngôn cũng không muốn lách qua, chỉ nhìn Tô Á Văn nói: “Tránh ra”. Tô Á Văn vẫn đứng im không nhúc nhích. Tống Tử Ngôn gằn từng tiếng: “Anh phải đưa cô ấy về, cậu tránh ra”.

Tô Á Văn không nhân nhượng: “Em biết anh rất mạnh mẽ, nhưng cũng có những thứ anh không thể quyết định, không thể làm theo cách của anh được. Anh có hỏi ý kiến cô ấy không?”. Tay tôi bị siết mạnh, Tống Tử Ngôn im lặng một lát rồi cúi đầu nhìn tôi: “Tôi chỉ hỏi em một câu, có muốn theo tôi về nhà không?”. Giọng hắn rất nhẹ, rất dịu dàng, cứ nhìn như thế, chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy.

Từ khi tôi nhìn thấy hắn, tôi như người bị bệnh tim, tim cứ nhói lên, nhưng nhìn dáng vẻ này của Tống Tử Ngôn, tim tôi thắt lại vô cùng đau đớn, suýt nữa đã nói: “Có”. Nhìn sang Tô Á Văn đang đứng cạnh, trong đáy mắt anh dường như hiện lên nỗi tuyệt vọng. Đây là tình yêu bốn năm của tôi, giờ người con trai thẳng thắn thích cười như ánh nắng kia cũng Yêu tôi. Tâm trạng đó không nên xuất hiện trong ánh mắt của anh. Cắn chặt môi, tôi lắc đầu với Tống Tử Ngôn.

Dù không thể tiếp tục, nhưng giữa tôi và hắn vẫn còn có quá khứ. Nhưng, hắn không thể cho tôi một tương lai đảm bảo. Mặt Tống Tử Ngôn thoáng chuyển sang màu trắng bệch chỉ trong nháy mắt rồi trở lại như bình thường. Lạnh lùng, thản nhiên, kiêu ngạo. Hắn từ từ buông tay tôi ra. Trên cánh tay còn hơi ấm của hắn, nhưng rất nhanh đã bị người khác xua tan. Tô Á Văn ôm tôi, đi qua người Tống Tử Ngôn. Trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên tôi dũng cảm chọn lựa, mà thứ tôi chọn là: Đi lướt qua nhau.

“Mày vui à?” - Đây là câu hỏi đầu tiên của Tiêu Tuyết. Tôi chống nạnh: “Vui, đương nhiên là vui, đặc biệt vui, vô cùng vui, vui tới mức không thể vui hơn được.”

- Tôi quay đầu nhìn nó.

- “Mày có ý gì đây? Tao chờ đợi hai năm mới chờ được tới ngày này, sao tao lại không vui?”. Tiêu Tuyết cười, cười tới mức khinh bỉ, nó nhìn tôi bằng ánh mắt như hiểu thấu tất cả: “Tao chỉ hỏi một câu thôi, sao mày phải nói nhiều thế hả? Mày đang vui cho tao xem, hay tự nói cho bản thân nghe?”. Nó ăn nói chẳng ra sao, tôi cũng mặc kệ, lúi húi bò vào giường, nằm vật ra, dang chân dang tay thành hình chữ đại: “Không nghe mày nói nữa, dù sao mày cũng chỉ cần biết hôm nay tao rất vui là được rồi”.

Nó cũng trèo lên giường mắng tôi: “Mày cứ vui đi, mai là hết hạn nghỉ phép rồi, tao coi tới lúc đó mày còn vui nổi không?”. Vừa nhắc tới chuyện phải đến công ty, tôi im lặng, rốt cuộc cũng không kìm nổi, ngồi dậy hỏi nó: “Mày nói coi… hôm nay Tống Tử Ngôn tới là mừng sinh nhật tao phải không?”.“Không phải.”

- Tiêu Tuyết quả quyết. Tôi “ừm” một tiếng rồi nằm xuống. Tiêu Tuyết nói: “Lão ấy tuyệt đối không phải bỏ hết công chuyện từ ngàn dặm xa xôi về đây mừng sinh nhật mày đâu, là hôm nay đúng ngày lão ấy đi công tác về, rảnh việc nên lái xe đi lòng vòng, hừ, rồi vừa hay lại chạy ngang qua cửa hàng bánh, rồi rảnh hơi nên mua một cái bánh sinh nhật, lại vừa khéo chạy tới trường chúng ta, rồi lại rảnh hơi đứng chờ ở dưới ký túc xá, hừ, rồi lại chẳng may gặp phải mày – không phải mày muốn nghe tao nói như thế sao? Đức mẹ tỷ tỷ, tao cho mày thỏa nguyện đó”.

Tôi như người đánh đổ nồi lẩu, lòng cồn cào như có lửa đốt, chỉ có thể cao giọng nói với nó: “Tao bảo, hai năm liền tao phải chịu cảnh cô đơn lạnh lẽo, khó lắm mới thoát ra được, sao có hôm nay mà mày cũng không tha cho tao đi, không định để tao tự sướng được một lát hả?”. Tiêu Tuyết thản nhiên: “Tao chỉ sợ sau này mày lại khóc một mình thôi.”

- Nó mỉa mai.

- “Mày thì chờ đợi cực khổ gì? Không phải mới đây thôi còn bảo đang trải qua giai đoạn tình cảm mãnh liệt à”. Tôi chống chế: “Giống nhau sao?”. “Sao lại không giống? Tao chán lắm rồi, sơn hào hải vị ê hề ra thì không thèm ăn, lại chạy đi ăn bánh ngô, mà bánh ngô thì còn đỡ, lại còn là thứ đã từng khiến mình bị ngộ độc”. Tôi khó chịu: “Ối trời, sao mày không nói chuyện thực tế một chút đi, Tô Á Văn có phải là cái bánh ngô kinh dị thế không? Mà cho dù anh ấy là bánh ngô, còn làm tao ngộ độc, nhưng tao thích ăn lúc nào thì ăn, chẳng hơn cái loại đã ăn mà còn nơm nớp sợ ngày mai không có như sơn hào hải vị à?”.

Nó cười khùng khục: “Thế này cũng không giống mày”. Tôi tò mò: “Sao lại không giống tao”. Nó chậm rãi phân tích: “Nếu là Tần Khanh trước đây thì chắc chắn sẽ nói tao thích ăn bánh ngô đấy, làm sao nào? Giờ mày cũng khá hơn nhiều rồi phải không? Ừm, khôn ra đấy. Trước nay tao vẫn nghĩ mày là đứa không có mắt, giờ cũng thấy mắt mày được rồi, chỉ là ngũ tạng lại thiếu Mất hai thứ thôi”. Tôi ngẩn ra cả nửa ngày rồi mới nhận ra, bực mình: “Sao tao cứ có cảm giác mày đang chửi khéo tao là đồ không tim không phổi hả?”. Nó ngơ ngác: “Có à? Tao là hạng người ấy à? Tao có chửi khéo mày sao? Rõ ràng là tao đang chửi thẳng vào mặt mày đấy chứ?”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. It"s Me - Sunny & Luna

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:17
Giới thiệu: Tôi có thể chậm chạp tự mặc quần áo cho mình, làm những việc đơn giản, ví dụ như chải giường chiếu, gấp chăn màn, đến trưa thì ủ cho Vân Châu ấm trà lạnh, thậm chí có đôi khi còn có thể lần mò mẫm đi dạo trong sân. Chỉ là khó tránh khỏi có lúc bị va đụng, trên người bị xước sát, có vết máu.
16:13
Giới thiệu: Cha vừa mới qua đời, không thích hợp để tổ chức hôn lễ to lớn. Vân Châu gửi thư báo về nhà, sau đó mua hai cây nến song hỉ, chúng tôi quỳ xuống linh vị cha lạy vài cái, lại đến quan phủ đăng ký hộ tịch, thành thân đã xong. Vân lão gia tử đối với chuyện này tuyên bố rõ là, từ bỏ đứa con này, coi như đã chết.
11:19
Giới thiệu: Vân Châu ôm tôi, cả người cứng đờ nhưng không nói gì. Mất nửa ngày mới nghe anh từ từ mở miệng: “A Ly…” Chỉ một câu thôi, rồi lại im lặng. Tôi sửng sốt, từ trong lồng ngực anh chui ra, đưa tay sờ lên mặt anh: “Huynh khóc?”. Vân Châu ho khan một tiếng, quay đầu đi: “Không, không có.”
11:14
Giới thiệu: Cuối cùng trong mộng đã tỉnh lại. Tất cả những lưu luyến năm xưa, như biển hóa nương dâu. Giống như thoáng cái đã ngủ mấy nghìn năm, đầu óc mờ mịt. Mở mắt ra, nghe bên tai có tiếng động sột soạt, chốc lát, một bàn tay đặt lên trán tôi. Tôi vô thức bắt lấy bàn tay đó, mơ màng gọi: “Tiểu ca ca?”
11:35
Giới thiệu: Buổi tối, Lan Xuyên minh quân mời hắn đến chơi. Lúc đánh cờ, Lan Xuyên lại hỏi chuyện ăn uống của Đông Hoa, còn hăng hái bừng bừng kể việc hắn và Đông Hoa gặp nhau đại Đại Manh sơn. Năm tháng tuổi trẻ phù phiếm, thời gian đẹp đẽ, hắn không tập trung để nghe. Năm ván đều thua.
10:31
Giới thiệu: Hắn từ trong giấc ngủ ngắn tỉnh lại. Tay chống trên trán có chút mỏi. Trong mộng hắn lại thấy nữ tử gọi là A Ly kia. Nàng là một Thủy Quỷ, sinh ở trong nước, lớn lên ở Vong Xuyên. Cũng chắc chắn là xuất hiện từ trong nước, nên lúm đồng tiền trên mặt lộ ra vô cùng trong trẻo.
11:21
Giới thiệu: Lần thứ hai Ngọc Hành đến, tôi đang dùng đá than (than vẽ lông mày – loại phẩm phụ nữ thời xưa dùng để vẽ lông mày) soi mặt xuống nước tỉ mỉ vẽ lông mày. Anh đứng cách vài bước, khóe mắt đều là ý cười dịu dàng. Tôi cúi đầu nhìn ngón chân, thấp thỏm hỏi anh: “Đẹp không?”
09:43
Giới thiệu: Tôi là một Thủy Quỷ. Là một Thủy Quỷ u buồn. Nhị Đản hàng xóm đang cầm một bông hoa đuôi chó, ngồi xổm bên cạnh tôi, đỏ mặt nhìn tôi, nói: “A Ly, sao ngươi lại không cười?”. Tôi kinh ngạc: “Vì sao lại phải cười?”. Hai con mắt cậu ta ảm đạm: “Trước đây ngươi rất thích cười.”
08:40
Giới thiệu: Vong Xuyên mỉm cười hài lòng, kéo tôi đến trước mặt, ôm lấy tóc tôi: “Đeo sợi tơ hồng gắn chuông vào rồi, thì đã là người của ta, sau này không được làm gì với người khác nữa, không được liếc mắt đưa tình nữa, không được…”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com