Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 62) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 17:34

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 62)

1358
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:09 Dung lượng: 15.32 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nhắm mắt lại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôi tiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể suy nghĩ thêm nữa, tôi thả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồn quá”.

88 track
Giới thiệu: Nhắm mắt lại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôi tiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể suy nghĩ thêm nữa, tôi thả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồn quá”.

Chết! Sập bẫy rồi

Tốc độ lan truyền tin tức còn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng. Nhất là một đại nhân vật vốn đã có danh tiếng nổi lềnh phềnh như tôi! Tôi vừa trở lại bộ phận thì đã có một đống người rơm rớm Nước mắt nhìn tôi, ngay cả Tiết Diễm Diễm bình thường vẫn hay khinh thường tôi mắt cũng hoe đỏ. Quần chúng ngóng trông, tôi rất cảm động, liền khoan thai đưa tay lên xua xua: “Tôi đã vì nhân dân phục vụ xong, sau này các đồng chí sẽ phải khổ cực rồi!”.

Bọn họ không ai đáp lời, tôi về chỗ ngồi. Thực ra vì muốn chào đón lần xin nghỉ việc đầu tiên trong đời nên cả đêm qua tôi cứ hồi hộp, lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, sáng nay đã tới công ty từ sớm để thu dọn đồ đạc. Tôi ôm hộp giấy nhỏ – đạo cụ kinh điển khi nghỉ việc, lại vẫy vẫy tay chào họ lần nữa: “Là vàng thì đi đến đâu cũng có thể phát sáng, tuy giờ tôi đã hạ cánh rồi, nhưng mọi người không cần buồn quá đâu, sau này có dịp sẽ gặp lại nhau thôi mà”.

Tôi vừa nói xong thì đã bị một đám người bay qua vây lấy, Tiết Diễm Diễm rưng rưng nói: “Tần Khanh, không đi không được à?”. Tôi bất đắc dĩ gật đầu: “Thiên tài ưu tú như tôi không thể để một mình công ty này độc chiếm được, dù sao cũng phải đi để nâng cao năng lực làm việc tập thể của những người khác chứ”.

612-chet-sap-bay-roi-phan-62-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 62).

Tiết Diễm Diễm “phụt” một cái, cười thành tiếng, nước mắt chả có lấy một giọt, mà cái mặt đó lại càng không có vẻ gì là muốn khóc: “Tuy trước giờ bọn tôi có hơi khó chịu, nhưng trong lòng, tôi vẫn cảm thấy cô là người rất tốt”. Tôi ngượng, tôi sợ nhất là có người bỗng nhiên bày tỏ tình cảm với mình. Thứ nhất, tôi thấy rất buồn nôn, căn bản là bày tỏ chẳng ích gì; thứ hai, tôi không biết nên ứng xử thế nào, là nên im lặng khiêm tốn, hay là cảm động tới phát khóc. Nhưng được một người khen, nhất là một người vốn dĩ không ưa mình khen, trong lòng vẫn thấy rất tự mãn, thế nên, tôi ngượng ngập đáp lại: “Đâu nào, còn kém người được giải Nobel một chút”.

Cô ta lại bày tỏ tiếp: “Cô coi, trong bộ phận mình nhiều nữ như thế, mua đồ mới đều thích hỏi ý kiến cô, đó là vì tuy cô chẳng có mắt thẩm mỹ gì, nhưng cũng không giả bộ nói cười khen ngợi này nọ. Hơn nữa, bình thường cô cũng không có ý định ganh đua với nhữngngười khác, cho nên ai đứng trước mặt cô đều có thể thoải mái, không cần phải lo lắng bị cô ngáng chân sau lưng – dù chỉ số thông minh của cô cũng chả nghĩ ra được chuyện ngáng chân đâu. Thực ra lúc nào tôi cũng ước sống như cô, không để ý không vênh váo, nhìn thì có hơi thô lỗ chút, nhưng ai cũng có thể nói chuyện được, lại còn tự nhiên nữa…”.

Rốt cuộc là cô đang khen hay đang đâm thọc tôi đấy? Tôi vội vàng đưa tay lên ngắt lời: “Tôi tự hiểu mấy ưu điểm của tôi mà, cô không cần liệt kê ra hết như thế đâu”. Tiết Diễm Diễm hạ cánh tay tôi xuống, nói thành thực: “Cô không biết đó chứ, thực ra tôi là người phải cảm ơn cô nhất. Trước đây ấy, tôi cứ thầm nhủ tổng giám đốc là người xa vời như thế, mình không với tới được. Nhưng thấy người như cô mà có thể thành công, tôi có cảm giác tình cảm đơn phương mấy năm nay của mình sớm muộn cũng có thể đơm hoa kết trái được, cho nên, từ tận đáy lòng, tôi rất cảm ơn cô, thật đó!”. Nhìn đôi mắt lấp lánh thành thực của cô ta, tôi bị đánh gục thực sự.

Có lẽ thực sự cái số của tôi là số không được người ta khen, lần trước tôi được khen là khi mới học năm thứ nhất. Trong trường có đợt dọn dẹp, tôi với Tiêu Tuyết đi thu chai lọ của cả ký túc xá, lúc mang đi bán, được bà cụ thu mua chai lọ khen không ngớt: “Cháu gái này xinh quá, xinh quá trời là xinh!”. Tôi phổng mũi vì sung sướng, còn Tiêu Tuyết đứng bên thì trợn tròn mắt hỏi: “Bà ơi, có phải mắt bà bị làm sao không?”. Bà cụ kia kinh ngạc: “Sao cháu biết được? Hồi còn bé bà bị bệnh nặng nên hỏng mắt, giờ nhìn cái gì cũng không rõ nữa”. Để chuyện cũ bay theo gió đi! Rốt cuộc cũng thoát khỏi đám đồng nghiệp hắc ám giả mèo khóc chuột, tôi ôm hộp giấy đi về, đương nhiên là trong hộp giấy có thêm một mớ quà tặng của đồng nghiệp, bất ngờ là lần này băng vệ sinh tỷ tỷ không tặng tôi bất cứ thứ gì thuộc phạm trù vệ sinh, mà là tặng tôi một phiếu mua hàng giảm giá ở siêu thị.

Rất nhanh đã tới tầng trệt, nhìn cánh cửa kính xoay vừa có người đi qua còn đang xoay xoay, chân tôi như bị ai níu hộp giấy đi, xoay người chạy vào trong thang máy, đi thẳng lên bộ phận nhân sự, giật lại tờ đơn xin nghỉ việc của mình rồi xé quách nó đi. Tình cảnh này giống như ngồi thi mà tưởng tượng tới cảnh nộp bài rồi ngẩng cao đầu ra khỏi phòng thi trong ánh mắt của giám thị và mấy đứa cùng phòng, chỉ có thể là tự sướng thế thôi. Mặc dù rất chậm, rất chậm, nhưng cuối cùng vẫn phải rời đi, từng bước, từng bước một. Chưa kịp buồn thì đã thấy Tô Á Văn đang đứng ngoài công ty chờ, tôi ngạc nhiên chạy qua: “Sao anh lại ở đây?”. Nhìn tàn thuốc dưới đất, tôi chống nạnh hung hăng: “Anh hút thuốc đấy à?”. Anh không trả lời: “Lên xe đi”.

Xe khởi động rồi lăn bánh, sau cửa kính, công ty càng lúc càng nhỏ, có lẽ nắng bên ngoài chói mắt quá, tôi không thể mở mắt. Nhắm mắt lại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôi tiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể suy nghĩ thêm nữa, tôi thả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồn quá”. Lạ là Tô Á Văn không nói gì, tôi quay sang nhìn anh, chỉ thấy bàn tay trên vô lăng trắng bệch đi vì nắm quá chặt. Trực giác cho tôi hay mình vừa nói bậy rồi, bèn vội vàng nói đùa: “Em vừa nghĩ mình việc làm không có, thu nhập cũng không, trong lòng buồn bực như bị luộc lên ấy”.

Anh nói: “Yên tâm, có anh nuôi em, đảm bảo tháng nào cũng cho em ăn no thịt thì thôi”. Tôi lắc đầu:“Không được, kinh tế quyết địa vị”. Anh bất đắc dĩ: “Vậy chúng ta Tìm chỗ làm mới”. Nói bóng nói gió thế mà cũng không hiểu, tôi ngao ngán chỉnh anh: “Sao anh ngốc thế hả, cứ đưa hết tiền lương cho em không phải xong à? Như thế vừa thỏa mãn nguyện vọng được nuôi em của anh, vừa củng cố địa vị của em, một mũi tên trúng hai con chim, đôi bên đều tốt, hoàn thành chính sách đôi bên cùng có lợi”. Một hồi sau, anh mới thốt lên: “Em tài quá”. Vì truyền thống đạo đức khiêm tốn, tôi chỉ có thể ngầm thừa nhận. Nhìn ra ngoài xe, rõ ràng trong gương, tôi đang mỉm cười, nhưng trong nháy mắt, khóe miệng đã hạ xuống.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Wind Mill

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:14
Giới thiệu: Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hình ảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đề chạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu.
10:12
Giới thiệu: Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.
11:19
Giới thiệu: Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ”.
11:17
Giới thiệu: Tôi có thể chậm chạp tự mặc quần áo cho mình, làm những việc đơn giản, ví dụ như chải giường chiếu, gấp chăn màn, đến trưa thì ủ cho Vân Châu ấm trà lạnh, thậm chí có đôi khi còn có thể lần mò mẫm đi dạo trong sân. Chỉ là khó tránh khỏi có lúc bị va đụng, trên người bị xước sát, có vết máu.
16:13
Giới thiệu: Cha vừa mới qua đời, không thích hợp để tổ chức hôn lễ to lớn. Vân Châu gửi thư báo về nhà, sau đó mua hai cây nến song hỉ, chúng tôi quỳ xuống linh vị cha lạy vài cái, lại đến quan phủ đăng ký hộ tịch, thành thân đã xong. Vân lão gia tử đối với chuyện này tuyên bố rõ là, từ bỏ đứa con này, coi như đã chết.
11:19
Giới thiệu: Vân Châu ôm tôi, cả người cứng đờ nhưng không nói gì. Mất nửa ngày mới nghe anh từ từ mở miệng: “A Ly…” Chỉ một câu thôi, rồi lại im lặng. Tôi sửng sốt, từ trong lồng ngực anh chui ra, đưa tay sờ lên mặt anh: “Huynh khóc?”. Vân Châu ho khan một tiếng, quay đầu đi: “Không, không có.”
11:14
Giới thiệu: Cuối cùng trong mộng đã tỉnh lại. Tất cả những lưu luyến năm xưa, như biển hóa nương dâu. Giống như thoáng cái đã ngủ mấy nghìn năm, đầu óc mờ mịt. Mở mắt ra, nghe bên tai có tiếng động sột soạt, chốc lát, một bàn tay đặt lên trán tôi. Tôi vô thức bắt lấy bàn tay đó, mơ màng gọi: “Tiểu ca ca?”
11:35
Giới thiệu: Buổi tối, Lan Xuyên minh quân mời hắn đến chơi. Lúc đánh cờ, Lan Xuyên lại hỏi chuyện ăn uống của Đông Hoa, còn hăng hái bừng bừng kể việc hắn và Đông Hoa gặp nhau đại Đại Manh sơn. Năm tháng tuổi trẻ phù phiếm, thời gian đẹp đẽ, hắn không tập trung để nghe. Năm ván đều thua.
10:31
Giới thiệu: Hắn từ trong giấc ngủ ngắn tỉnh lại. Tay chống trên trán có chút mỏi. Trong mộng hắn lại thấy nữ tử gọi là A Ly kia. Nàng là một Thủy Quỷ, sinh ở trong nước, lớn lên ở Vong Xuyên. Cũng chắc chắn là xuất hiện từ trong nước, nên lúm đồng tiền trên mặt lộ ra vô cùng trong trẻo.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - blic.rs - spankbang.com - pornxs.com - kinozal.tv - tass.ru - avxhome.se - bustle.com - vanityfair.com - rg.ru - kompasiana.com