Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 63) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 17:37

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 63)

1377
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 14:35 Dung lượng: 20.04 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi lại chính thức bắt đầu đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, có ngày nhận được mấy cuộc điện thoại của người phỏng vấn, nhưng lúc đi thì vẫn là câu từ chối khách sáo: “Xin hãy về chờ thông báo”.

88 track
Giới thiệu: Tôi lại chính thức bắt đầu đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, có ngày nhận được mấy cuộc điện thoại của người phỏng vấn, nhưng lúc đi thì vẫn là câu từ chối khách sáo: “Xin hãy về chờ thông báo”.

Chết! Sập bẫy rồi

Trong bụng chúng tôi đều hiểu rõ vĩnh viễn không có cái thông báo đó, nhưng vẫn bắt tay thân ái chào tạm biệt. Có việc, tôi cũng đi, lương thử việc ít muốn chết, làm việc mệt không tính, còn phải nhìn sắc mặt người ta, bị người ta quát to gọi nhỏ, được vài ngày tôi cũng thôi, đương nhiên cuối cùng là làm không công. Như Tiêu Tuyết nói thì, tôi bị người ta chiều sinh hư, ngay cả việc hầu hết sinh viên tốt nghiệp chịu được mà.

Người ta Tiêu Tuyết nhắc tới là ai, tôi đương nhiên rõ, nhưng chỉ có thể im lặng. Mà càng nhiều thể nghiệm, tôi càng phát hiện, hóa ra mình như được một cái lồng thủy tinh bao bọc, cách xa những thứ gây Thương tổn bên ngoài, vậy mà ngày nào tôi cũng oán trách sao lồng nhỏ quá, không khí không mới mẻ. Nhìn công việc vẫn không có tiến triển gì, tôi càng lúc càng bốc hỏa, đêm ngủ không ngon giấc, miệng còn có vết loét nhỏ, đau tới muốn chết.

613-chet-sap-bay-roi-phan-63-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 63)

Có lần ăn cơm, Tô Á Văn nửa thật nửa đùa nói: “Đừng Tìm nữa, anh không nuôi nổi em sao, cần gì phải mệt thế?”. Tôi lắc đầu: “Rơi xuống biển chờ anh tới cứu, chi bằng đăng ký một lớp học bơi còn an toàn hơn”. Anh kinh ngạc: “Sao tự nhiên lại có chí khí thế này?”. Tôi chỉ im lặng cười, đạo lý này là người đó nói cho tôi biết. Hình như anh cảm nhận được điều gì, cũng im lặng, mãi lâu sau mới nói:“Em ngày nào cũng đi đi về về tìm việc phiền phức lắm, anh có nhà ở thành phố, hay là em dọn qua đó đi”.

Tim tôi rung lên, trước đây chúng tôi chưa từng xảy ra chuyện gì, sau khi làm lành, hai bên cũng không nhắc tới. Trước đây anh chưa từng nói, nhưng đây là lần đầu tiên, tôi có cảm giác mình không có quyền từ chối. Nhưng trong lòng lại không muốn như thế, tôi không mở mắt, chậm rãi nói: “Nhưng ở trường còn Tiêu Tuyết, có một mình nó…”. Lý do này, ngay cả tôi cũng thấy không chấp nhận nổi, hồi tôi tới ở nhà Tống Tử Ngôn, nó cũng ở một mình. Cuối cùng hai bên lại im lặng.

Lâu sau, Tô Á Văn mới cười, còn trêu tôi: “Em đang nghĩ vớ vẩn gì thế? Muốn làm gì anh hả? Nói cho em biết, đó là căn nhà cũ chưa bán của gia đình anh, vẫn để không, giờ cho em tới ở. Em nghĩ trong sáng một chút đi, đừng nghĩ lung tung này nọ”. Tôi nhìn anh giả bộ cười thoải mái, nhưng tiếng cười to cũng không che được nỗi đau khổ trong đáy mắt. Tôi cũng khẽ nhếch khóe miệng cười theo, không biết anh có nhìn ra điều gì từ ánh mắt của tôi không.

Thì dọn qua, phần lớn đồ đạc của tôi đều ở chỗ Tống Tử Ngôn, nhưng tôi không có đủ can đảm quay về lấy. Chỉ mang theo mấy bộ quần áo để thay, thêm mấy thứ đồ thường dùng. Lúc dọn tới, Tô Á Văn còn rất vui, vì tôi dọn qua, còn mua một nồi lẩu nhỏ, ít rau cải thịt dê , chúng tôi ngồi trong căn bếp nhỏ ăn lẩu. Mở chai Nước chanh, chúng tôi cụng chén, giữa không khí nóng bức, anh chúc mừng:“Chúc chúng ta năm nào cũng là ngày này, hôm nào cũng có lúc này”. Tôi chọc anh không hiểu văn hóa: “Đấy là chúc thọ, thực sự năm nào cũng chuyển nhà một lần, thế không phải là mệt chết à?”.

Anh cũng không cự nự, chỉ cười: “Anh nói thế nào, em nhắc lại một lần nhé”. Tôi gắp một miếng đậu phụ vào miệng: “Ai hâm dở với anh chứ!”. Bỗng nhiên anh kéo mạnh nồi lẩu: “Không nói thì không cho em ăn!”. Tôi đùa: “Đừng có nhỏ nhen thế, cho dù thế nào em cũng không làm mấy chuyện vô văn hóa thế đâu!”. Anh vẫn quyết tâm, thừa lúc tôi không chú ý, giật lấy đũa của tôi, cắm một cái vào bát cơm của mình, rồi cẩn thận cắm thêm đôi đũa của mình.

Trên bát cơm đó cắm tới ba cái đũa. Lại thêm khói từ nồi lẩu bốc lên, biến ngay thành lư hương. Tôi dở khóc dở cười: “Cơm cũng là trẻ con đó, xin anh hãy tha cho nó”. Anh kéo tôi đứng trước bàn, cung kính vái lạy bát cơm: “Con và Tần Khanh, năm nào cũng có ngày này”. Lại bấm tôi, tôi không chịu nổi, đành nói tiếp một câu: “Ngày nào cũng có buổi này”. Anh nghiêng đầu nghe, con mắt đen láy hơi nheo lại, chính là nụ cười tươi tắn đã lâu chưa thấy trên môi anh. Đêm khuya anh mới chịu về, tôi mệt cả ngày trời, vừa nằm lên giường được một lát đã ngủ.

Sáng sớm tỉnh giấc, ánh nắng len qua rèm cửa sổ vào phòng, có một ảo giác mơ hồ. Nơi tôi ở là nhà của Tô Á Văn, ở đây chỗ nào cũng có bóng dáng anh, từ cái máy tính kiểu cũ tới những bức ảnh cầu thủ bóng đá nổi tiếng một thời trên tường. Tôi nhìn một vòng, cuối cùng ánh mắt rơi trên một bức ảnh phóng to, trong đó là ba người, cô bé thanh mai dịu dàng ít nói, bên trái là anh đang cười tươi tắn, người còn lại nhìn thẳng vào ống kính là Tống Tử Ngôn. Ảnh này chắc là từ bảy năm trước, tuy bọn họ hồi đấy có đôi chút ngây ngô, nhưng từ chân mày, khóe mắt đã có bóng dáng của ngày hôm nay. Một người thanh nhã, một người rực rỡ, một người lạnh lùng.

Tôi với tay chạm từng chút, từng chút lên chân mày, đôi mắt, cái mũi, khóe miệng của người ấy… Ánh nắng rọi vào, rơi ngay trên bức ảnh. Ánh nắng, hắn, lúc tôi thức dậy đều ở cạnh tôi, như ngày xưa cũ. Nỗi nhớ tôi cho rằng không tồn tại, cuối cùng đã khiến khóe mắt tôi ươn ướt, phơi bày trước ánh nắng sớm. Còn tôi, trong căn phòng dần ngập tràn ánh nắng và ảnh của hắn, nghẹn ngào đau khổ. Tô Á Văn trong ảnh nheo mắt nhìn tôi, nụ cười dường như giống hệt hôm qua. Nhưng anh ở ngoài ảnh thì không biết, anh chúc tôi năm nào cũng có ngày này, ngày nào cũng có buổi này, nhưng tôi vì một người khác mà rơi lệ không nỡ rời xa. Thực ra, tôi là đứa khốn nạn.

Tỉnh dậy xuống lầu mua bánh rán cuộn trái cây và sữa đậu nành, mang về ăn hết, hôm nay không phải đi phỏng vấn, tôi cảm thấy chẳng có chuyện gì hay ho để làm. Nhớ ra trước đây Tô Á Văn từng kể, anh lớn lên ở đây, mấy người có quan hệ tốt nhất đều là ở trong khu này, có anh cả, không ai chịu làm anh hai, còn có anh ba, anh ấy là anh tư, còn có một cô em gái đi theo nữa. Ký ức và hiện thực cách nhau rất xa, tôi còn nhớ, anh nói nhà anh ba ở ngay trên nhà anh ấy.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Shining The Morning - Piano

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:48
Giới thiệu: Tôi đờ người nhìn đống giấy tờ, người ta vẫn nói tình yêu công sở là thứ cấm kỵ nhất, chia tay rồi thì tránh sao được chuyện gặp nhau. Chúng tôi dù không có tới mức như thế, nhưng tôi cũng thấy rất khó xử, khó xử tới độ không dám gặp hắn, ngay cả tên cũng
08:14
Giới thiệu: Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hình ảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đề chạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu.
10:12
Giới thiệu: Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.
11:19
Giới thiệu: Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ”.
11:17
Giới thiệu: Tôi có thể chậm chạp tự mặc quần áo cho mình, làm những việc đơn giản, ví dụ như chải giường chiếu, gấp chăn màn, đến trưa thì ủ cho Vân Châu ấm trà lạnh, thậm chí có đôi khi còn có thể lần mò mẫm đi dạo trong sân. Chỉ là khó tránh khỏi có lúc bị va đụng, trên người bị xước sát, có vết máu.
16:13
Giới thiệu: Cha vừa mới qua đời, không thích hợp để tổ chức hôn lễ to lớn. Vân Châu gửi thư báo về nhà, sau đó mua hai cây nến song hỉ, chúng tôi quỳ xuống linh vị cha lạy vài cái, lại đến quan phủ đăng ký hộ tịch, thành thân đã xong. Vân lão gia tử đối với chuyện này tuyên bố rõ là, từ bỏ đứa con này, coi như đã chết.
11:19
Giới thiệu: Vân Châu ôm tôi, cả người cứng đờ nhưng không nói gì. Mất nửa ngày mới nghe anh từ từ mở miệng: “A Ly…” Chỉ một câu thôi, rồi lại im lặng. Tôi sửng sốt, từ trong lồng ngực anh chui ra, đưa tay sờ lên mặt anh: “Huynh khóc?”. Vân Châu ho khan một tiếng, quay đầu đi: “Không, không có.”
11:14
Giới thiệu: Cuối cùng trong mộng đã tỉnh lại. Tất cả những lưu luyến năm xưa, như biển hóa nương dâu. Giống như thoáng cái đã ngủ mấy nghìn năm, đầu óc mờ mịt. Mở mắt ra, nghe bên tai có tiếng động sột soạt, chốc lát, một bàn tay đặt lên trán tôi. Tôi vô thức bắt lấy bàn tay đó, mơ màng gọi: “Tiểu ca ca?”
11:35
Giới thiệu: Buổi tối, Lan Xuyên minh quân mời hắn đến chơi. Lúc đánh cờ, Lan Xuyên lại hỏi chuyện ăn uống của Đông Hoa, còn hăng hái bừng bừng kể việc hắn và Đông Hoa gặp nhau đại Đại Manh sơn. Năm tháng tuổi trẻ phù phiếm, thời gian đẹp đẽ, hắn không tập trung để nghe. Năm ván đều thua.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - superuser.com - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com - filehippo.com - westernjournalism.com - yomiuri.co.jp - farsnews.com - faithtap.com - india.com