Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 64) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 17:54

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 64)

1316
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 12:17 Dung lượng: 16.89 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đến cuối tuần, chúng tôi quyết định đi du lịch. Vì đến lúc đi mới quyết định, cũng không lên kế hoạch đi theo đoàn, chỉ là hai đứa tự nhiên nổi hứng tới ga, ở trước cửa bán vé hỏi một lượt về những thắng cảnh, cuối cùng, trước sắc mặt càng ngày càng xấu...

88 track
Giới thiệu: Đến cuối tuần, chúng tôi quyết định đi du lịch. Vì đến lúc đi mới quyết định, cũng không lên kế hoạch đi theo đoàn, chỉ là hai đứa tự nhiên nổi hứng tới ga, ở trước cửa bán vé hỏi một lượt về những thắng cảnh, cuối cùng, trước sắc mặt càng ngày càng xấu...

Chết! Sập bẫy rồi

Đến cuối tuần, chúng tôi quyết định đi du lịch. Vì đến lúc đi mới quyết định, cũng không lên kế hoạch đi theo đoàn, chỉ là hai đứa tự nhiên nổi hứng tới ga, ở trước cửa bán vé hỏi một lượt về những thắng cảnh, cuối cùng, trước sắc mặt càng ngày càng xấu của nhân viên bán vé và những đồng chí còn đợi đằng sau chúng tôi, quyết định đi nghỉ mát. Thái Sơn, Sơn Đông. Giây phút đặt chân lên vùng đất xa lạ, bỗng dưng có ảo giác mới lạ. Một cảm giác thay da đổi thịt sung sướng, làm một con người mới khi đã bóc hết lịch, đi ra khỏi cửa trại giam.

May đây không phải kỳ nghỉ lễ, không có nhiều đoàn du lịch lắm, nhưng gần tới ngày hè, cũng coi như đi ngắm cảnh tránh nóng, người đi “phượt” cũng chẳng ít. Từ lúc xuống tàu tới ra khỏi ga, đã bị nhét vào tay không dưới mười tấm danh thiếp, toàn là những đoàn du lịch trong thành phố từ sáng sớm tới tối, chúng tôi quyết định Tìm chỗ nghỉ lại rồi chọn ra một đoàn để gọi điện thoại. Không ngờ nhà nghỉ, khách sạn gì cũng hết chỗ, chúng tôi tới mấy nơi liền, cuối cùng cũng tìm được một khách sạn ba sao nho nhỏ.

614-chet-sap-bay-roi-phan-64-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 64)

Tô Á Văn đi từ quầy tiếp tân ra, hỏi tôi: “Tìm hết quanh vùng này mà chỉ còn một chỗ này thôi, nhưng khách sạn cũng chỉ còn lại một phòng”. Tôi ngồi trên sofa sảnh chính coi tạp chí, lơ đãng gật đầu:“Ừ”. Anh nói tiếp: “Mấy nhà nghỉ gần đây không sạch sẽ mà cũng Không an toàn, hay chúng ta ở lại đây đi”. Tâm trí của tôi hãy còn bị đầu đề của vụ án Tiểu Tam giết vợ kinh điển hấp dẫn, gật đầu cái nữa. Anh tò mò nhìn qua: “Coi cái gì đó? Ngồi đọc chăm chú thế, nãy giờ chẳng nói được chuyện gì với em cả!”.

Tôi rụt cằm, mắt vẫn nhìn vào trang tạp chí: “Anh quyết gì thì em theo đó, dù em không đồng ý thì anh cũng chẳng sửa lại đâu mà, cứ dẹp ý kiến của em qua một bên cho đỡ tốn công vô ích, em đỡ Mất sức, cứ làm theo anh là tốt rồi”. Anh cười: “Anh trở nên chuyên quyền từ lúc nào thế?”. Tôi ngẩng đầu: “Còn không chuyên quyền à, anh coi, giờ em vâng lời thành thói quen rồi, chuyện gì cũng không có ý kiến!”. Lời nói ra khiến hai chúng tôi cứng đờ. Tim tôi lạnh đi, bởi tôi biết, thói quen đó tại sao mà có.

Mấy tháng ngắn ngủi thôi mà đã thành thói quen, thói quen chuyện gì cũng không làm, không tính, tất cả để người khác quyết định; thói quen không làm gì, không nghĩ gì, chỉ tuân theo quyết định của người khác. Mà người khác đó tuyệt đối không phải là Tô Á Văn hay dỗ dành nhường nhịn tôi. Tôi nhìn ánh mắt anh đang sầm lại, tựa hồ như đang đau đớn lắm, tôi gượng cười, đứng lên nắm tay anh kéo đi như không có chuyện gì: “Mang hành lý vào phòng trước đi”. Anh cũng cười, để mặc cho tôi kéo đi. Thực ra việc hai chúng tôi đi du lịch cũng là do anh hứng lên quyết định, tôi chỉ việc đi theo, căn bản là chẳng mang theo thứ gì, vào thang máy rồi mới nhận ra hai tay mình trống trơn, lại cười lỏn lẻn chạy ra, quyết định ra ngoài mua sắm đã.

Đi du lịch, trên người lại mặc quần áo công sở đúng là không thể chấp nhận được, nên chúng tôi mua lấy cái áo pull vải thô ở hàng bán rong, bốn chữ “Lưu niệm Thái Sơn” đỏ chóe in đằng sau lưng; chúng tôi tính ở đây ba ngày, nên mua liền ba cái, còn mua thêm quần sooc bằng vải bông rộng thùng thình, dép nhựa đế bằng, bất chấp sự phản đối của anh, tôi mua thêm một cái mũ cao bồi. Mặc cả bộ vào chỉ có bốn chữ mới hình dung được, vô cùng kinh dị.

Lại ăn cơm tối ở ngoài, trời tối, chúng tôi trở về khách sạn mới phát hiện ra có điều không ổn lắm. Hai người một phòng, một giường. Anh đi tắm trước, tôi ngồi trên giường bắt đầu suy nghĩ miên man. Thực ra trước đây chúng tôi cũng từng đi du lịch xa với nhau rồi, lúc đó hai đứa đều là sinh viên, tuy anh cũng chẳng phải là sinh viên nghèo, nhưng khi đi du lịch, anh cứ tiêu pha “tẹt ga”, cho nên tiền mang theo thường không đủ. Có khi hai đứa phải chung một phòng, tôi là người cổ hủ, cứ khăng khăng không có vé xe không lên xe, huống hồ cái cuống vé dự bị mà cũng không có.

May là anh không đòi hỏi, hai chúng tôi rất trong sáng cùng đắp chung chăn nói chuyện linh tinh, nói ra thì chẳng có mấy người tin được. Thực ra hồi đó có mấy lần tôi thầm mắng anh ngốc, người đâu mà rõ là thành thực, tuy em tỏ thái độ đó cho anh coi, nhưng anh cũng có thể linh động vận dụng sách lược phóng khoáng một chút, có lẽ em sẽ miễn cưỡng xuôi theo. Kết quả là Tô Á Văn cứ ngây thơ như thế, hai năm quen nhau không hề thay đổi, cứ ngố ngố ngốc ngốc, chả dám phạm vào điều cấm nào cả.

Nửa năm mới quen nhau, tôi đề phòng anh, rồi sau đó hầu như toàn là anh đề phòng tôi. Nhưng lần này, tôi lại bắt đầu đề phòng anh. Chuyện khó nhất lại là, lần này, ngay cả đề phòng, tôi cũng không thể thẳng thắn hùng hổ như xưa. Đương lúc tôi còn suy nghĩ thì anh đã đi ra, mặc cái áo pull màu trắng, thêm quần sooc rộng thùng thình như anh bán dưa hấu rong. Nhưng nhìn gương mặt anh, tôi lại xuýt xoa, nếu anh bán dưa nào cũng được như thế thì chắc chắn là làm phúc cho toàn bộ phụ nữ trên cả thế giới này rồi.

Anh vừa lau tóc vừa đi tới, thấy tôi đờ ra thì bước lại bẹo má theo thói quen. Trai chưa vợ gái chưa chồng cùng chung một phòng, tôi vô ý, chỉ là vô ý thôi, nghiêng người né qua một bên. Tay anh dừng giữa không trung, vẻ mặt rõ ràng là bị tổn thương. Mãi một lát sau, anh mới chậm rãi thu tay lại, không nhìn tôi, chỉ nói một câu như không thể tin được: “Em tránh anh”. Tôi rất muốn nói không có, nhưng hai chữ ấy cứ mắc lại trong miệng, làm thế nào cũng không nói ra nổi. Anh cười khổ: “Sao em tránh anh chứ, sợ cái gì?”. Tôi cúi đầu, chỉ có thể cúi đầu mà thôi. Lát sau, nghe tiếng anh thở dài, còn có tiếng tủ mở ra đóng lại, cuối cùng tôi nghe thấy anh nói: “Anh ngủ trên đất là được rồi”.

Thời tiết tháng sáu, không mở điều hòa thì nóng, mở lại hơi lạnh. Trên đất chắc chắn còn lạnh hơn. Tôi nằm trên giường mở mắt nhìn ánh trăng tràn vào phòng, phủ lên đôi mắt suy tư của Tô Á Văn. Tôi biết anh không ngủ được, nhất định anh cũng biết tôi không ngủ. Nhưng hai chúng tôi chỉ có thể nằm ngay đơ như cương thi thế này, không dám trở mình, không dám nhúc nhích. Bỗng nhiên tôi nhớ tới lời Tiêu Tuyết: “Mày có vui không?”. Lúc gặp Tô Á Văn, những thứ đã qua thực sự khiến tôi vui, chỉ là niềm vui ấy qua quá nhanh, nhanh tới mức chưa kịp chuyển từ khóe môi vào trong tim, đã biến mất bất thình lình. Mà chúng tôi, đều lấy mảnh băng ký ức ngắn ngủi này, cẩn thận che lấy đôi mắt, giữ vẻ ngoài bình tĩnh, giữ sự cân bằng tinh tế, giữ hạnh phúc giả dối.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Butterfly Zig - Jayne Hockley

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:09
Giới thiệu: Nhắm mắt lại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôi tiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể suy nghĩ thêm nữa, tôi thả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồn quá”.
09:48
Giới thiệu: Tôi đờ người nhìn đống giấy tờ, người ta vẫn nói tình yêu công sở là thứ cấm kỵ nhất, chia tay rồi thì tránh sao được chuyện gặp nhau. Chúng tôi dù không có tới mức như thế, nhưng tôi cũng thấy rất khó xử, khó xử tới độ không dám gặp hắn, ngay cả tên cũng
08:14
Giới thiệu: Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hình ảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đề chạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu.
10:12
Giới thiệu: Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.
11:19
Giới thiệu: Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ”.
11:17
Giới thiệu: Tôi có thể chậm chạp tự mặc quần áo cho mình, làm những việc đơn giản, ví dụ như chải giường chiếu, gấp chăn màn, đến trưa thì ủ cho Vân Châu ấm trà lạnh, thậm chí có đôi khi còn có thể lần mò mẫm đi dạo trong sân. Chỉ là khó tránh khỏi có lúc bị va đụng, trên người bị xước sát, có vết máu.
16:13
Giới thiệu: Cha vừa mới qua đời, không thích hợp để tổ chức hôn lễ to lớn. Vân Châu gửi thư báo về nhà, sau đó mua hai cây nến song hỉ, chúng tôi quỳ xuống linh vị cha lạy vài cái, lại đến quan phủ đăng ký hộ tịch, thành thân đã xong. Vân lão gia tử đối với chuyện này tuyên bố rõ là, từ bỏ đứa con này, coi như đã chết.
11:19
Giới thiệu: Vân Châu ôm tôi, cả người cứng đờ nhưng không nói gì. Mất nửa ngày mới nghe anh từ từ mở miệng: “A Ly…” Chỉ một câu thôi, rồi lại im lặng. Tôi sửng sốt, từ trong lồng ngực anh chui ra, đưa tay sờ lên mặt anh: “Huynh khóc?”. Vân Châu ho khan một tiếng, quay đầu đi: “Không, không có.”
11:14
Giới thiệu: Cuối cùng trong mộng đã tỉnh lại. Tất cả những lưu luyến năm xưa, như biển hóa nương dâu. Giống như thoáng cái đã ngủ mấy nghìn năm, đầu óc mờ mịt. Mở mắt ra, nghe bên tai có tiếng động sột soạt, chốc lát, một bàn tay đặt lên trán tôi. Tôi vô thức bắt lấy bàn tay đó, mơ màng gọi: “Tiểu ca ca?”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - craigslist.ca - today.com - rollingstone.com - merdeka.com - sueddeutsche.de - mic.com - nexusmods.com - refinery29.com - seekingalpha.com - dailykos.com