Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 65) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 17:58

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 65)

1223
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:12 Dung lượng: 10.26 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tối hôm trước đã liên hệ được với một đoàn tham quan, cho nên hơn bốn giờ sáng hôm sau đã có xe tới đón chúng tôi, không biết do mắc bệnh đãng trí nặng, hay sự yên bình giả tạo này được che giấu quá hoàn hảo

88 track
Giới thiệu: Tối hôm trước đã liên hệ được với một đoàn tham quan, cho nên hơn bốn giờ sáng hôm sau đã có xe tới đón chúng tôi, không biết do mắc bệnh đãng trí nặng, hay sự yên bình giả tạo này được che giấu quá hoàn hảo

Chết! Sập bẫy rồi

Tối hôm trước đã liên hệ được với một đoàn tham quan, cho nên hơn bốn giờ sáng hôm sau đã có xe tới đón chúng tôi, không biết do mắc bệnh đãng trí nặng, hay sự yên bình giả tạo này được che giấu quá hoàn hảo, mà cảm giác lúng túng khó xử tối qua đã hoàn toàn biến mất, khiến hôm nay như một ngày hoàn toàn khác biệt.

Xe nhẹ nhàng chạy về phía núi Thái Sơn, tối qua tôi không ngủ được, sáng nay lại phải dậy sớm, nên ngả đầu lên vai Tô Á Văn ngủ mê mệt chảy Nước miếng tới tận chân núi Thái Sơn mới tỉnh. Người tới cũng đông, cứ ùn ùn kéo lên trên núi, dù phong cảnh có đẹp nhường nào mà dính cái sự đông đúc này cũng xấu đi bao nhiêu, tôi không nhịn được phải cảm thán thay cho vẻ đẹp nơi này, tiện thể rủa thầm mấy người ăn mặc ấm áp dưới chân núi gió lạnh thổi vù vù, da gà da vịt của tôi nổi lên.

615-chet-sap-bay-roi-phan-65-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 65).

Trời chưa sáng, xung quanh vẫn còn tối mờ mờ, tuy rằng hai bên đường lên núi vẫn rải rác có đèn đường, nhưng cũng chẳng sáng quá, chỉ có thể đi theo sóng người phía trước. Hai chúng tôi vẫn nắm chặt tay nhau, thứ nhất là đề phòng người chen lấn, thứ hai là nhỡ có hụt chân ngã thì cũng có thể kéo dậy được. Cứ leo núi như thế chừng được một tiếng, tôi cũng không thể chịu được, bèn ngồi phịch xuống ven đường: “Đi hết nổi rồi”. Anh dỗ dành: “Sắp tới nơi rồi, đi thêm một chút nữa thôi”.

Tôi làm nũng: “Thế anh cõng em đi”. Anh đồng ý liền: “Được”. Lần này đến lượt tôi sửng sốt, đường lên núi tối mù nào phải đất bằng. Anh cười cười, kéo tôi đứng dậy: “Không thử sao biết được không, hai người đi trên đường, em dừng lại, anh cõng em đi tiếp là chuyện thường mà”. Anh cười dịu dàng, nhưng đôi mắt toát lên vẻ kiên định xuyên thấu qua màn sương núi.

Tôi hơi cảm động, quyết định cho anh phải ngạc nhiên một phen, giả như vô ý đi vòng ra sau anh, cũng không đánh tiếng trước, nhảy phắt lên lưng anh, anh không ngờ được, ối lên một tiếng, tôi khoái chí đè lên đầu vai anh hỏi: “Anh ối cái gì?”. Anh đùa: “Đúng là dạo này em ăn quá nhiều rồi”. Tôi cáu, một tay đặt vào cổ anh, tay kia làm động tác ra roi thúc ngựa: “Ngựa đâu, chạy nhanh lên nào!”. Anh chẳng biết làm sao, nhưng không phản đối, từ từ đi lên bậc thang.

Đường đi rất đông, anh đi chậm, người phía sau chúng tôi cứ vượt lên trước. Chân trời đã bắt đầu hửng sáng, người phía sau bước mau hơn, thấy đỉnh núi vẫn xa như cũ, tôi vỗ vai anh: “Bỏ đi, thả em xuống, không lên kịp đâu”. Anh lắc đầu: “Không cần, chúng ta tới rồi”. Nhìn ánh sáng nơi chân trời càng lúc càng rực rỡ, tôi lay anh: “Thật là không kịp mà, thả em xuống đi”. Nhưng không hiểu sao anh vẫn kiên trì, như phát điên: “Chúng ta nhất định sẽ tới!”.

Nhưng câu này cũng như bóng đá Trung Quốc, không phải anh nói chỉ cần ra sức đá là có thể có thành tích, tôi tròn mắt nhìn vầng thái dương nhô lên. Tôi thở dài bên tai anh: “Anh nhìn đi”. Mặt anh trắng bệch, cuối cùng cũng thả tôi xuống. Tôi khuyên anh: “Thực ra ngắm mặt trời mọc ở sườn núi cũng có cái thú mà”. Anh chỉ im lặng cười. Trong lòng hơi nuối tiếc, không thể thưởng thức trên đỉnh núi, nhưng xem ở nơi khá cao so với mặt nước biển, cảnh vẫn đẹp đủ để người đời phải xuýt xoa.

Dưới thứ khí thế bàng bạc bao trọn cả ngọn núi, con người nhỏ bé biết bao. Ngoài việc ngắm nhìn vầng thái dương đỏ rực kia, không thể làm được việc gì khác, nhưng trước cảnh đẹp tuyệt vời như thế, lại cảm thấy không thể bới được trong đầu ra một cái tên, lại càng không Tìm được ra từ ngữ nào để hình dung ra, bởi cảnh đẹp này đã vượt qua cả khả năng biểu đạt của con người. Giờ khắc này, tất cả những ý niệm tầm thường dường như bị lãng quên, những dục vọng và tình cảm hỗn độn dường như bị nhấn chìm. Mâu thuẫn ở chỗ, cũng ở thời khắc này, tất cả những tình cảm lại vô cùng rõ ràng, tất cả gần như đều hiện lên trước mắt, trên nền mặt trời mọc.

Giờ khắc này, trừ những lời thô lỗ, chẳng còn thứ gì có thể phóng thích toàn bộ những ý nghĩ trong đầu tôi bây giờ, tôi nắm chặt lấy cánh tay người bên cạnh, vẻ mặt như không thể tin nổi: “Tổng giám đốc, đúng là đẹp chết đi được”. Cánh tay tôi đang nắm đột nhiên căng cứng, một tay đặt lên mu bàn tay tôi, Tô Á Văn quay sang nhìn tôi, giọng bình tĩnh lạ thường: “Tần Khanh, em vừa nói cái gì?”. Tôi ngơ ngác quay đầu lại, ánh nắng mai như vàng như đỏ bao lấy khuôn mặt Tô Á Văn, rực rỡ tới lóa mắt, nhưng mắt anh sâu thẳm như đầm nước sâu nhất, chỉ đều đều giọng hỏi tôi: “Em có biết mình vừa gọi anh là gì không?”.

Có một chuyến tàu về lúc mười giờ ba mươi lăm sáng, tôi ngồi chỗ cạnh cửa sổ, bên cạnh là một bà mẹ ôm theo đứa con trai chừng ba, bốn tuổi, thằng nhóc không hiểu sao cứ khóc ầm lên, tiếng khóc rất chói tai. Tấm rèm tàu không thể kéo được, những gương mặt hoặc lo lắng hoặc trống rỗng đều vội vã lướt qua ở bên ngoài, nhưng không có anh. Anh nói không muốn gặp lại, anh nói vĩnh viễn không muốn để đối phương thấy được bóng dáng của nhau.

Anh nói được làm được, quả nhiên không tới. Chỗ ngồi trên tàu dần dần kín khách, giọng nữ vui vẻ phát ra từ loa thông báo chuyến tàu chuẩn bị khởi hành. Nhìn ra cửa sổ lần cuối, tôi thấy Tô Á Văn, thấy bóng dáng quen thuộc của anh lẫn trong đám người bên ngoài. Anh đúng là nói mà không giữ lời.

Nhưng anh vẫn chỉ khẽ cười: “Từ đầu anh đã biết rồi, chỉ tự gạt bản thân như thế thôi. Thực ra ngay từ lúc em nghỉ việc, anh đã không thể tiếp tục gạt mình được nữa. Trước đây trong mắt em chỉ có một mình anh, tất cả những người khác, việc khác đều không ảnh hưởng được tới em. Nhưng em nghỉ việc không phải vì anh, mà là vì anh ấy. Anh ấy có sức ảnh hưởng lớn như thế với em, khiến em không muốn nhìn thấy mặt anh ấy, luôn tìm cách tránh né”. Anh lắc đầu, cười: “Anh còn tưởng anh còn thời gian, quãng thời gian hai năm có thể đủ khiến em quên anh, tiếp nhận anh ấy, anh cũng có thể cho em hai năm để quên đi anh ấy, tiếp nhận anh một lần nữa, dù có là ba năm, bốn năm, năm năm. Anh tin mình đợi được.

Mãi tới lúc này đây anh mới phát hiện mình sai, sai trầm trọng. Khi ở Mỹ, có một lần anh và Tử Hàm ngắm mặt trời mọc trên tàu, khoảnh khắc khi mặt trời nhô lên mặt biển, anh ngây người nhìn, nhưng trước mắt lại hiện lên gương mặt em. Đó là lần đầu tiên anh cảm thấy hoảng sợ, sau anh mới hiểu đó là lúc đáp án của trái tim khi anh còn phân vân. Nhưng khi em gọi nhầm, anh càng hiểu hơn, người có thể gạt mình, nhưng không thể gạt được trái tim chân thật của bản thân”. Tôi nhìn anh, không nói nổi nên lời. Anh vén mái tóc bị gió núi thổi tung của tôi: “Anh đã sai, sai đến mức không thể cứu vãn nổi, nhưng anh sẽ không trơ mắt nhìn em giống anh.

Quay về đi, khi còn kịp, nhất định anh ấy sẽ ở đó chờ em”. Nước mắt rơi xuống, tôi chỉ lắc đầu khóc:“Không phải thế đâu, anh lại không cần em nữa sao?”. Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, mỉm cười: “Không phải anh không cần em, mà là em không cần anh, mấy ngày nay, mỗi nụ cười gượng, mỗi hành động của em đều khiến anh hiểu rõ hơn. Nhưng nếu em muốn nghe, anh sẽ nói cho em nghe. Anh không cần em nữa, vì dù khi em cười khiến người ta muốn bẹo một cái, nhưng lại không đủ xinh. Anh không cần em nữa, dù mỗi lần nhìn thấy em là cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng lại quá dễ dãi. Anh không cần em nữa, dù em có giả vờ tội nghiệp để anh phải thương, nhưng anh vẫn không cần em nữa”.

Từ trước tới nay, anh đều nói dối. Hai năm trước, anh lừa tôi. Hai năm sau, anh lừa bản thân mình. Mỗi câu nói của anh đều bình tĩnh như thế, dường như chẳng liên quan tới mình, nhưng tôi thấy anh ngập trong đau khổ, nhưng anh vẫn cố ý đẩy tôi ra xa. Bởi anh biết, những cảnh mặt trời mọc tuyệt đẹp, những món quà trong cuộc đời này, tôi đã âm thầm chia sẻ với một người khác. Tôi có thể tự lừa dối bản thân, có thể cứ tiếp tục như thế, nhưng anh không nhẫn tâm. Thực ra, tới tận giờ, anh vẫn chưa hề nhẫn tâm với tôi, dịu dàng rộng lượng biết bao. Còn tôi tới tận giờ vẫn chỉ là người bị động, đi trên con đường do người khác chuẩn bị sẵn, để mặc cho người ta kéo đi từng bước, từng bước về phía trước. Hóa ra, tôi mới là kẻ nhát gan nhất, ích kỷ nhất. Cứ như thế, giống như con rùa đen rút đầu, ngay cả chuyện buông tay cũng phải chờ người tới giúp.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Love Letter (Piano) - Instrumental

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

14:35
Giới thiệu: Tôi lại chính thức bắt đầu đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, có ngày nhận được mấy cuộc điện thoại của người phỏng vấn, nhưng lúc đi thì vẫn là câu từ chối khách sáo: “Xin hãy về chờ thông báo”.
11:09
Giới thiệu: Nhắm mắt lại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôi tiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể suy nghĩ thêm nữa, tôi thả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồn quá”.
09:48
Giới thiệu: Tôi đờ người nhìn đống giấy tờ, người ta vẫn nói tình yêu công sở là thứ cấm kỵ nhất, chia tay rồi thì tránh sao được chuyện gặp nhau. Chúng tôi dù không có tới mức như thế, nhưng tôi cũng thấy rất khó xử, khó xử tới độ không dám gặp hắn, ngay cả tên cũng
08:14
Giới thiệu: Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hình ảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đề chạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu.
10:12
Giới thiệu: Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.
11:19
Giới thiệu: Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ”.
11:17
Giới thiệu: Tôi có thể chậm chạp tự mặc quần áo cho mình, làm những việc đơn giản, ví dụ như chải giường chiếu, gấp chăn màn, đến trưa thì ủ cho Vân Châu ấm trà lạnh, thậm chí có đôi khi còn có thể lần mò mẫm đi dạo trong sân. Chỉ là khó tránh khỏi có lúc bị va đụng, trên người bị xước sát, có vết máu.
16:13
Giới thiệu: Cha vừa mới qua đời, không thích hợp để tổ chức hôn lễ to lớn. Vân Châu gửi thư báo về nhà, sau đó mua hai cây nến song hỉ, chúng tôi quỳ xuống linh vị cha lạy vài cái, lại đến quan phủ đăng ký hộ tịch, thành thân đã xong. Vân lão gia tử đối với chuyện này tuyên bố rõ là, từ bỏ đứa con này, coi như đã chết.
11:19
Giới thiệu: Vân Châu ôm tôi, cả người cứng đờ nhưng không nói gì. Mất nửa ngày mới nghe anh từ từ mở miệng: “A Ly…” Chỉ một câu thôi, rồi lại im lặng. Tôi sửng sốt, từ trong lồng ngực anh chui ra, đưa tay sờ lên mặt anh: “Huynh khóc?”. Vân Châu ho khan một tiếng, quay đầu đi: “Không, không có.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc Mega Express - commons.wikimedia.org - de.wikipedia.org - en.wikipedia.org - es.wikipedia.org - espn.com - fr.wikipedia.org - github.com - imdb.com - it.wikipedia.org - ja.wikipedia.org - nih.gov - pt.wikipedia.org - ru.wikipedia.org - species.wikimedia.org - stackoverflow.com - time.com - vi.wikipedia.org - washingtonpost.com - wikidata.org - xnxx.com