Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 67) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 18:09

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 67)

1427
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:35 Dung lượng: 10.61 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi không dám khóc to, trước đây dù bị người ta chế nhạo thì cũng chẳng sao. Nhưng lần này tôi đã phơi bày tất cả tâm tư ra trước mặt hắn, giống như con nhím phơi bụng, nếu hắn đủ nhẫn tâm thì chỉ cần một chiêu là tôi có thể bị mất mạng.

88 track
Giới thiệu: Tôi không dám khóc to, trước đây dù bị người ta chế nhạo thì cũng chẳng sao. Nhưng lần này tôi đã phơi bày tất cả tâm tư ra trước mặt hắn, giống như con nhím phơi bụng, nếu hắn đủ nhẫn tâm thì chỉ cần một chiêu là tôi có thể bị mất mạng.

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi không dám khóc to, trước đây dù bị người ta chế nhạo thì cũng chẳng sao. Nhưng lần này tôi đã phơi bày tất cả tâm tư ra trước mặt hắn, giống như con nhím phơi bụng, nếu hắn đủ nhẫn tâm thì chỉ cần một chiêu là tôi có thể bị mất mạng. Im lặng một giây, lại thêm một giây nữa, mỗi giây trôi qua là tim tôi lại lạnh thêm một chút. Cuối cùng lạnh dưới cả mức có thể sống được. Tôi cảm thấy hôm nay thế là đã quá đủ rồi, đã đủ dũng khí, đủ nhiệt tình rồi, tuy kết quả không như mong muốn, nhưng có thể nói rõ ràng ra một lần, sau này cũng không tới mức hối hận nữa rồi.

Không cần hắn phải động tay, tôi chậm rãi tự buông hai bàn tay đang đan chặt vào nhau. Cho dù chỉ là một vai phụ nhỏ trong cuộc đời hắn, tôi cũng không muốn dây dưa nhiều, rút lui một cách êm đẹp nhất. Nhưng tay chưa kịp thu về thì đã bị hắn nắm lại, giọng nói pha chút châm biếm của hắn vang lên: “Sao nào? Lại muốn rút lui sao?”. Còn chưa kịp hiểu ý hắn thì hắn đã xoay người, đưa tay ôm lấy eo, rồi vỗ lên lưng tôi, rồi tiếp đó là nụ hôn thường xuất hiện trong truyền thuyết biểu thị cho việc gương vỡ lại lành ùn ùn kéo đến.

617-chet-sap-bay-roi-phan-67-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 67).

Cuối cùng thì đã làm lành rồi hả? Tôi cầm cái muôi đứng trong phòng bếp nghĩ. Bởi vì hắn rất vội vã, rất ngang ngược, rất khí thế, rất nóng bỏng, hai đứa suýt chút nữa ngã lên sofa, đương nhiên thứ cuối cùng ngăn cản sự rơm bén lửa này chính là tiếng kêu từ bụng tôi… Ầy, dù sao cả ngày nay tôi đã có hột cơm nào vào bụng đâu.

Trừ chuyện ngã lên giường ra thì Nước mắt, hôn đắm đuối, hai cái này giống hệt trình tự trong tiểu thuyết. Nên là, cuối cùng cũng làm lành rồi. Nhưng, hai bên chả nói gì với nhau cả, cũng không có giải thích, cũng không có tự nhìn lại bản thân, có phải là hơi kỳ cục không? Nhẽ ra hai chúng tôi phải ngồi trong phòng khách, tôi cay đắng ray rứt tự kiểm điểm bản thân: Em sai rồi, em không nên…, sau này em sẽ quyết… cố trở thành… tôi bị shock bởi chính mình. Thôi được, ai mà có thể nói rành mạch chuyện tình cảm chứ, cũng chẳng sai nguyên tắc, cứ giả vờ ngu ngơ thế có khi còn hợp hơn.

Vui vẻ dọn bàn, ăn cơm! Tống Tử Ngôn đã thay đi bộ quần áo chỉn chu thường ngày bằng bộ quần áo ở nhà, mặc đồ ở nhà thoải mái như thế này, tôi mới phát hiện ra, hắn gầy đi không ít. Trong lòng thấy thương thương, quan tâm gắp thức ăn qua cho hắn. Gắp xong tôi mới nhớ ra, hắn có bệnh ưa sạch sẽ, cứ nhìn những buổi liên hoan công ty từ trước tới nay đều là ăn theo kiểu Tây là biết, ngay cả việc ăn cùng một đĩa với người khác, hắn cũng ghét, tuy trong bữa ăn hắn có nể mặt mũi tôi, nhưng… Quả nhiên, hắn nhìn vào bát, rồi tự nhiên đờ người ra.

Tôi vội vàng cắm đầu vào bát cơm, hạ quyết tâm, dù hắn gắp thức ăn bỏ ra không khách khí, tôi cũng làm bộ không thấy gì hết! Như thế cũng còn giữ được thể diện. Nhưng vẫn không nhịn được, len lén nhìn lên, hắn thản nhiên nhìn tôi, rồi lẳng lặng đưa đũa lên gắp ăn, nụ cười thoáng hiện trong ánh mắt. Tôi thầm rớt nước mắt, quả nhiên số mình trời sinh là nô tỳ, hắn chỉ ăn một miếng thức ăn tôi gắp, chỉ mỉm cười rất nhẹ nhàng, đã cảm thấy như đang ngâm mình trong suối nước nóng, thoải mái muốn chết.

Nhưng nụ cười của hắn ấm áp quá, giống như khi tôi lạc đường trong đám sương mù dày đặc, thỉnh thoảng quay đầu lại, hắn vẫn đứng ở chỗ ấy, cứ thản nhiên dõi theo tôi, như đang nói, không sao, tôi còn đứng ở đây chờ em mà. An tâm biết chừng nào! Bỗng nhiên tôi cảm thấy thế là đủ. Nhưng lúc rửa bát, tự nhiên tôi nhận ra mình vẫn đang dậm chân tại chỗ. Tôi đã chân thành bày tỏ tấm chân tình ngây thơ nóng bỏng của mình, nhưng hắn thì sao, ba chữ “Anh Yêu em” vẫn chưa nói một lần, mà là câu: “Em đói bụng à? Đi làm cơm đi”.

Cách mạng chưa thành công, các đồng chí hãy tiếp tục cố gắng! Phải thay đổi cách nhìn nhận vấn đề, giờ Tống Tử Ngôn không yêu tôi, không có nghĩa sau này hắn sẽ không yêu tôi. Hắn là con cá voi xanh to lớn ở biển, có thể nuốt chửng một người lớn. Nhưng tôi là một con tằm nhỏ, cứ ăn từng miếng từng miếng thôi cũng có thể xử lý hết toàn bộ lá dâu.

Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ bắt đầu cuộc chiến đuổi bắt tình yêu! Dựa vào kinh nghiệm đọc vạn cuốn tiểu thuyết tình yêu của mình, sớm muộn gì hắn cũng sẽ phải quỳ dưới tạp dề của tôi thôi! Sửa soạn kỹ càng, vào phòng ngủ, hắn đang nằm trên giường đọc tạp chí. Là loại tạp chí tiếng Anh nhìn đã thấy đau đầu, kỳ quái nhất là ngay cả hình phụ nữ khỏa thân cũng không có, thế mà ngày nào cũng thấy hắn đọc rất hăng say. Tôi nằm xuống giường, nhìn gương mặt đang nghiêm túc đọc sách của hắn, nắm tay! Ngọn lửa tình yêu phải bắt đầu từ bình đẳng, bước đầu tiên của bình đẳng chính là phải thay đổi cách xưng hô.

Đá bay cái cụm từ “tổng giám đốc” đi! Tôi nơm nớp: “Tống…”. Mãi một lúc lâu mới thốt ra một từ. Hắng giọng hai cái, hít sâu một hơi, tôi thử lại lần nữa: “Tống…Tử…”. Hắn đột nhiên quay đầu lại:“Tống Tử cái gì?”. Tôi bị hắn dọa cho giật bắn mình, trả lời: “Tống Tử Quan Âm!”. Lời vừa nói ra, cả hai chúng tôi đều ngạc nhiên. Vẻ mặt hắn là rất mờ ám, vẻ mặt tôi là khóc thầm trong lòng, sao lại cái khó ló cái khôn kiểu này? Vẻ mặt mờ ám của hắn chậm rãi chuyển thành nụ cười đen tối, ghé tai tôi: “Muốn có em bé hả?”. Mặt tôi nóng bừng lên, cuống quýt xua tay: “Không phải, Không phải mà”.“Không phải à?”

- Hắn dài giọng, không chút tiếc nuối, tôi vội vàng gật gật đầu như gà con mổ thóc, hắn lại dịch qua.

- “Thế là muốn làm chuyện có thể sinh em bé phải không?”. Tôi vội vàng lắc đầu.

Ông bà nói, Tìm hiểu là khởi đầu của tình yêu, hôm nay tôi sẽ vì tương lai của chúng tôi mà đặt nền móng vững chắc! Tôi dí dí vào đôi mắt đang nhắm của Tống Tử Ngôn: “Tổng giám đốc…”. Hắn không thèm mở mắt ra: “Tống Tử Ngôn”. “Hở?”. Tự mình gọi mình là sao? Hắn mở mắt nhìn tôi, nói:“Không phải lúc nãy em muốn gọi như thế à?”. Hóa ra là anh đã biết hết, thế mà còn giả làm Tống Tử Quan Âm cái gì chứ? Tôi không dám thắc mắc tiếp tục tiến hành theo kế hoạch thứ hai: “Tống… Tống Tử Ngôn, anh thích màu gì?”.

Hắn cau mày, rõ ràng là không đoán được tôi sẽ hỏi chuyện này, nhưng vẫn trả lời: “Đen, trắng, xám”. Tôi nhẩm nhẩm ba lần để nhớ, hỏi tiếp: “Thích ăn trái cây gì?”. Hắn đáp: “Gì cũng được”. Lại hỏi: “Thích nghe nhạc gì?”. Giọng hắn đã bắt đầu không chịu đựng nổi: “Nhạc đàn piano”. Tôi tiếp tục cố gắng: “Thích gì?”. Cuối cùng thì hắn cũng không chịu được nữa: “Em hỏi mấy cái đó làm gì?”. Tôi im lặng chọc chọc ngón tay: “Tăng hiểu biết đôi bên mà”. Hắn hỏi lại: “Hiểu biết có tăng không?”. Tôi độp lại: “Nếu không làm thế thì phải tăng thế nào đây?”.

Hắn nhìn tôi một cái: “Em, Tần Khanh, thích màu trắng, vàng nhạt, xanh nhạt. Không thích ăn hoa quả, nhưng ngày nào cũng sẽ ăn hai quả táo, sáng, chiều mỗi buổi một quả. Thích nghe nhạc đang thịnh hành, nhất là Châu Kiệt Luân và Trần Dịch Tấn. Thích ngủ, lười, xem tiểu thuyết và phim. Lúc đọc tiểu thuyết và xem phim thì ghét nhất là bị người khác làm phiền, sau khi xem xong thì rất hăng hái đi làm phiền người khác. Sáng sớm phải có người gọi ba lần mới tỉnh được, tối thì phải giục tới ba lần mới chịu đi ngủ. Gọi điện thoại cho bố mẹ ba ngày một lần, mỗi lần gọi nội dung đúng sự thực chưa lần nào vượt quá ba mươi phần trăm. Thích ăn cay, lúc ăn còn thích uống nhiều nước, vì sợ sẽ nổi mụn trên mặt”. Từ từ nói ra cả tràng dài như thế xong, hắn mới dừng lại: “Đã đủ chưa?”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Shining The Morning - (Various Artists)

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:12
Giới thiệu: Tối hôm trước đã liên hệ được với một đoàn tham quan, cho nên hơn bốn giờ sáng hôm sau đã có xe tới đón chúng tôi, không biết do mắc bệnh đãng trí nặng, hay sự yên bình giả tạo này được che giấu quá hoàn hảo
12:17
Giới thiệu: Đến cuối tuần, chúng tôi quyết định đi du lịch. Vì đến lúc đi mới quyết định, cũng không lên kế hoạch đi theo đoàn, chỉ là hai đứa tự nhiên nổi hứng tới ga, ở trước cửa bán vé hỏi một lượt về những thắng cảnh, cuối cùng, trước sắc mặt càng ngày càng xấu...
14:35
Giới thiệu: Tôi lại chính thức bắt đầu đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, có ngày nhận được mấy cuộc điện thoại của người phỏng vấn, nhưng lúc đi thì vẫn là câu từ chối khách sáo: “Xin hãy về chờ thông báo”.
11:09
Giới thiệu: Nhắm mắt lại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôi tiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể suy nghĩ thêm nữa, tôi thả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồn quá”.
09:48
Giới thiệu: Tôi đờ người nhìn đống giấy tờ, người ta vẫn nói tình yêu công sở là thứ cấm kỵ nhất, chia tay rồi thì tránh sao được chuyện gặp nhau. Chúng tôi dù không có tới mức như thế, nhưng tôi cũng thấy rất khó xử, khó xử tới độ không dám gặp hắn, ngay cả tên cũng
08:14
Giới thiệu: Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hình ảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đề chạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu.
10:12
Giới thiệu: Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.
11:19
Giới thiệu: Tôi im lặng cúi đầu gắp rau ăn, trong phòng, ngoài tiếng nồi lẩu sôi ùng ục thì có vẻ quá yên tĩnh, yên tĩnh tới độ không thể chịu nổi, thế nên tôi đành kiếm chuyện để nói: “Ha ha, em vẫn muốn tới đây nhưng cứ bận luôn, thế mà lúc tới đây rồi lại phát hiện ra đồ ăn cũng chẳng ngon như mình vẫn nhớ”.
11:17
Giới thiệu: Tôi có thể chậm chạp tự mặc quần áo cho mình, làm những việc đơn giản, ví dụ như chải giường chiếu, gấp chăn màn, đến trưa thì ủ cho Vân Châu ấm trà lạnh, thậm chí có đôi khi còn có thể lần mò mẫm đi dạo trong sân. Chỉ là khó tránh khỏi có lúc bị va đụng, trên người bị xước sát, có vết máu.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr