Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 69) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 14/03/2014 18:15

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 69)

1625
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:53 Dung lượng: 13.62 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi im lặng khóc ròng trong lòng cho tới khi tới nhà cậu ta. Lúc cậu ta rút chìa khóa ra mở cửa, mới chợt nhớ ra hỏi tôi: “Chúng ta trốn việc thế chắc không có chuyện gì chứ?”. Tôi rơm rớm nước mắt lắc đầu, tay sau lưng nắm chặt, tự kỷ ám thị

88 track
Giới thiệu: Tôi im lặng khóc ròng trong lòng cho tới khi tới nhà cậu ta. Lúc cậu ta rút chìa khóa ra mở cửa, mới chợt nhớ ra hỏi tôi: “Chúng ta trốn việc thế chắc không có chuyện gì chứ?”. Tôi rơm rớm nước mắt lắc đầu, tay sau lưng nắm chặt, tự kỷ ám thị

Chết! Sập bẫy rồi

Tôi im lặng khóc ròng trong lòng cho tới khi tới nhà cậu ta. Lúc cậu ta rút chìa khóa ra mở cửa, mới chợt nhớ ra hỏi tôi: “Chúng ta trốn việc thế chắc không có chuyện gì chứ?”. Tôi rơm rớm Nước mắt lắc đầu, tay sau lưng nắm chặt, tự kỷ ám thị trong lòng. Tới cũng tốt, tới cũng tốt, chờ lúc mày thấy cậu ta sung sướng ở trong nhà người đàn ông của mày, mới có thể hiểu được ghen tuông khiến cho cả con người mù quáng, mới có thể tiến thêm một bước, phát huy uy lực sư tử Hà Đông! Tôi bước vào nhà, giật mình, cách bài trí bên trong đã bị đổi.

Phòng khách đổi thành phòng ngủ, một cái giường lớn đặt giữa phòng, đối diện là ti vi treo tường lớn, trên màn hình còn ngưng hình một cái mặt ma, chiếm hết nửa tường. Tôi quen tay kéo Tóc Vàng lại, chỉ chỉ vào cái mặt ma: “Cậu không sợ à?”. Cậu nhóc cười hì hì, trịnh trọng tuyên bố: “Tôi đã có bí quyết”. “Bí quyết gì?”. Tóc Vàng không trả lời, chỉ ấn nút trên điều khiển từ xa. Hình ảnh trên màn hình bắt đầu chuyển động lại như bình thường, cái không bình thường là âm thanh, ti vi không phát ra tiếng, phát ra từ loa là bản Lương Chúc du dương trầm bổng. Hóa ra, cậu vừa coi phim ma, vừa nghe Lương Chúc.

619-chet-sap-bay-roi-phan-69-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 69)

Tôi nhìn lại màn hình lần nữa, đôi mắt đầy tia máu của ma nữ bây giờ nhìn vào cũng có vài phần ai oán tình thâm, đừng nói kinh khủng, phải nói là khiến cho mình cũng có phần thông cảm… Tôi nhìn sang Tóc Vàng đang hí hửng đắc ý chờ được khen, tôi không nhịn được phải vỗ tay tán thưởng:“Chuyện này mà cậu cũng nghĩ ra được, đúng là giỏi quá!”. Vẻ hí hửng đắc ý trên mặt cậu nhóc chợt xị xuống, thậm chí có vài phần ngậm ngùi: “Tôi cũng hết cách rồi, vì không có ai xem với tôi cả”.

Nghe giọng điệu u oán của Tóc Vàng, tôi giật mình, không lẽ đây là lời ai oán trong truyền thuyết? Oán hận Tống Tử Ngôn vẫn bên cạnh tôi? Tôi chuyển từ trạng thái tán thưởng sang phòng ngự tấn công, chủ động tiếp cận: “Tổng giám đốc… không thường tới đây sao?”. Cậu ta kinh ngạc: “Sao anh ấy phải thường tới đây?”. Tôi quan sát thật kỹ mắt cậu ta, không Tìm ra được chút dối trá nào cả. Đối diện với một người có kỹ thuật diễn xuất khá như thế, tôi cũng không vòng vo tam quốc nữa, hỏi thẳng: “Cậu với tổng giám đốc là quan hệ gì?”.

Tiếng trả lời bằng chất giọng trầm trầm vang lên phía sau: “Sao không tới hỏi anh?”. Toàn thân tôi lập tức đơ ra, xui xẻo quá, lại bị bắt đúng lúc. Kéo ra nụ cười giả tạo chính tông, tôi chậm rãi xoay người lại, vẫy tay chào: “Hi, hello, sao tổng giám đốc cũng tới đây?”. Tống Tử Ngôn ăn mặc chỉn chu đứng ở cửa, tôi nhìn cánh cửa đang mở rộng, trong lòng tự ghi nhớ: Sau này nhất định phải đóng cửa! Hắn đi vào, lạnh lùng nhìn tôi và Tóc Vàng, nói: “Hai người trốn việc”. Hóa ra là vì chúng tôi bỏ việc, hắn nhận được báo cáo đã bỏ hết công việc, vội vàng chạy tới đây, tôi khóc, rốt cuộc ham muốn được giữ lấy Tóc Vàng của hắn lớn tới mức nào đây? Vừa nghĩ tới đó, răng chua chua, tim cũng chua chua, dạ dày cũng chua chua.

Dạ dày cuộn một cái, tôi bịt miệng chạy vào trong nhà vệ sinh nôn, ôm bụng nôn thốc nôn tháo. “Làm sao thế?”. “Đi bệnh viện”. Tôi súc miệng nhìn ra cửa nhà vệ sinh nơi vừa có hai người nói cùng một lúc. Làm sao vậy? Là Tóc Vàng hỏi, vẻ mặt rất quan tâm, nội dung rất bình thường. Đi bệnh viện. Là Tống Tử Ngôn nói, vẻ mặt rất đàng hoàng, nội dung rất kỳ dị.

Tôi nói, chuyện nhỏ thế mà phải đi bệnh viện, đúng là ông nội mở bệnh viện, anh cũng phải tăng thu nhập cho ông! Tuy khăng khăng từ chối, nhưng bị Tống Tử Ngôn đảo mắt lườm cho một cái, tôi đành phải ngoan ngoãn ngồi lên xe, Tóc Vàng ngồi ghế sau, ba người chúng tôi cùng kéo quân tới bệnh viện. Mới được bao lâu, tôi đã tới phòng cấp cứu lần thứ ba, nằm trên giường bệnh lần thứ hai. Nguyên nhân của lần đầu tiên rất đáng xấu hổ, băng gạc không mở ra được… lần này tốt hơn một chút, dẫu sao tôi cũng bị khó chịu.

Trước ánh mắt của Tống Tử Ngôn, Tóc Vàng, và ông cụ, tôi tường thuật lại bệnh trạng cho ông bác sĩ: “Cũng không có gì, nãy bỗng nhiên thấy đầy bụng, hơi ấm ách một chút, dạ dày cuộn lại một cái, không nhịn được mà nôn thôi”. Bác sĩ xoa xoa cằm, hỏi: “Kinh nguyệt của cô tháng này có bình thường không?”.

Đầu tôi “ding” một tiếng, câu hỏi này… không phải là đang nghi ngờ tôi có cái kia đấy chứ! Nhưng, nhưng, chúng tôi vẫn luôn làm theo phương án kế hoạch hóa gia đình của quốc gia mà! Tôi rơm rớm nước mắt quay sang cầu cứu Tống Tử Ngôn, vừa nhìn thấy vẻ mặt của ba người kia, tôi đã giật mình kinh sợ. Ba khuôn mặt đều đờ ra, sáu con mắt cùng nhìn chăm chăm vào bụng tôi… cứ như thể chỉ sau một lát là sẽ có một đứa bé nhảy ra từ đó… Một lúc sau, ông cụ mới có phản ứng, hắng giọng quát lớn: “Chuẩn bị máy CT, máy đo điện não, máy siêu âm, máy chụp X-quang cho tôi, nghênh đón chắt vàng nhà tôi!”.

Phòng cấp cứu chộn rộn hẳn lên. Tống Tử Ngôn ngồi xuống bên cạnh, cầm tay tôi. Tôi nhìn sang Tóc Vàng đang ôm vẻ mặt cô đơn đứng bên, thổn thức, mẹ sang vì con quả nhiên là chân lý của trăm ngàn năm qua. Nhưng mà! Con ơi, mẹ không cần con đâu! Nghĩ tới cảnh một năm sau họp lớp, những người khác đều công thành danh toại giới thiệu người bên cạnh mình: “Đây là người Yêu của tôi….”, “Đây là bạn trai tôi…”, “Đây là hôn thê của tôi…”, người nhanh tay nhanh chân cũng chỉ nói:“Đây là chồng của tôi…”. Còn tôi thì nhảy ngay thành thiếu phụ có tuổi, giới thiệu: “Đây là con tôi…”. Quá kinh dị rồi! Thượng đế, thánh Ala, Quan Âm Bồ Tát, xin các ngài hãy lắng nghe lời cầu xin chân thành của con. Dù có là Ngư Hương Nhục Ti hay là Cung Bảo Kê Đinh, cũng mời các ngài ăn trước!

Đang cầu khấn thì một bác sĩ râu tóc bạc phơ đã được mời vào, còn bảo tôi giơ tay ra chẩn bệnh, hóa ra là Trung y. Chẩn bệnh xong, ông ta vân vê ria mép, chậm rãi nói: “Ừ ừm ừm”. Chúng tôi bốn người, tám con mắt mở trừng trừng, còn ông ta thì cứ ừ ừm thế mãi. Rốt cuộc là sống hay chết thì ông cũng phải nói đi chứ! Tôi bực mình! Nhưng ông nội đã nổi đóa lên trước: “Rốt cuộc là làm sao hả? Cái lão già dai nhách này nói nhanh đi”.

Ông bác sĩ kia từ từ nhắm mắt lại, vuốt chòm râu bạc gật gù: “Ngũ hành tương khắc, âm dương luân hồi, làm bất cứ chuyện gì cũng phải có chừng mực. Cứ cố cưỡng cầu tham lam sẽ chỉ khiến ngũ tạng phải gánh chịu quá nhiều, khiến người không khỏe mạnh. Đạo trời tổn hại có thừa, cháu là quá thừa nên phải nôn ra thôi”. Tôi bị ông ta nói tới hoa cả mắt, yếu ớt hỏi: “Chuyện đó có thể nói thẳng ra được không?”. Bác sĩ mở mắt ra nhìn tôi một cái: “Nói thẳng ra là cô không mang thai”. Tôi thở phào. Ông cụ nổi điên, trừng mắt nạt: “Đúng là cái đồ lang băm, nếu không phải là chắt vàng nhà tôi thì nó nôn cái gì mà nôn!”.

Lang băm kia chớp mắt mấy cái, tuyên bố đáp án: “Cháu nó ăn quá… no”. Ông cụ vẫn không chịu nghe, tiếp tục mắng: “Có người ngốc đến mức ăn tới nôn ra sao?”. Tóc Vàng yếu ớt chỉ tay sang chỗ tôi: “Lúc nãy, cô ấy ăn ba đĩa cơm”. Thế giới lặng im trong phút chốc, chỉ có một đàn quạ đen bay qua trong phòng bệnh, xếp thành hình chữ nhất, rồi lại xếp thành hình nhữ nhân. Không khí căng thẳng được một lúc, Tống Tử Ngôn nắm tay tôi hỏi, giọng nói dịu dàng tới kỳ quặc: “Em đói như thế sao?”. Tôi lắc đầu, thút thít: “Em muốn ngửa bài với Tóc Vàng, ai dè chỉ không chú ý một chút thôi đã ăn hết cả ba đĩa cơm rồi”.

Giọng hắn hơi mất tự nhiên: “Ngửa bài cái gì?”. Dù sao cũng không thể nói dối được nữa, nhìn qua vẻ mặt rất choáng váng của ông cụ, tôi quyết định phải nhân cơ hội này lôi quan hệ của hai người ra trước ánh sáng, ra trước người đang mong chờ cháu chắt này, hoàn thành được tâm nguyện chia uyên rẽ thúy của mình. Tôi hạ giọng: “Thực ra em đã sớm biết quan hệ của hai người rồi”. Lời nói ra, hắn và Tóc Vàng đều đờ người, nhưng điều ngoài dự đoán của tôi là, ngay cả ông cụ cũng ngây người. Hóa ra, ông cụ cũng biết, hơn nữa còn rất thông cảm.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Summer Walking - Kim Kwang Hyun

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:35
Giới thiệu: Tôi không dám khóc to, trước đây dù bị người ta chế nhạo thì cũng chẳng sao. Nhưng lần này tôi đã phơi bày tất cả tâm tư ra trước mặt hắn, giống như con nhím phơi bụng, nếu hắn đủ nhẫn tâm thì chỉ cần một chiêu là tôi có thể bị mất mạng.
10:33
Giới thiệu: Tàu chậm rãi lăn bánh rời khỏi ga, từ từ tăng tốc, bóng dáng quen thuộc cũng biến mất. Tôi tựa đầu vào cửa sổ, nước mắt lã chã rơi. Cảm ơn nụ cười của anh, đã từng khiến em phải bối rối; cảm ơn những câu nói của anh, đã từng khiến em phải trằn trọc
11:12
Giới thiệu: Tối hôm trước đã liên hệ được với một đoàn tham quan, cho nên hơn bốn giờ sáng hôm sau đã có xe tới đón chúng tôi, không biết do mắc bệnh đãng trí nặng, hay sự yên bình giả tạo này được che giấu quá hoàn hảo
12:17
Giới thiệu: Đến cuối tuần, chúng tôi quyết định đi du lịch. Vì đến lúc đi mới quyết định, cũng không lên kế hoạch đi theo đoàn, chỉ là hai đứa tự nhiên nổi hứng tới ga, ở trước cửa bán vé hỏi một lượt về những thắng cảnh, cuối cùng, trước sắc mặt càng ngày càng xấu...
14:35
Giới thiệu: Tôi lại chính thức bắt đầu đi khắp nơi nộp hồ sơ xin việc, có ngày nhận được mấy cuộc điện thoại của người phỏng vấn, nhưng lúc đi thì vẫn là câu từ chối khách sáo: “Xin hãy về chờ thông báo”.
11:09
Giới thiệu: Nhắm mắt lại một lát, cuối cùng tôi cũng thừa nhận là mình đang tiếc, thứ tôi tiếc không nhiều cũng chẳng ít, không thể suy nghĩ thêm nữa, tôi thả lỏng người, dựa vào ghế, thì thào xúc động: “Em thấy buồn quá”.
09:48
Giới thiệu: Tôi đờ người nhìn đống giấy tờ, người ta vẫn nói tình yêu công sở là thứ cấm kỵ nhất, chia tay rồi thì tránh sao được chuyện gặp nhau. Chúng tôi dù không có tới mức như thế, nhưng tôi cũng thấy rất khó xử, khó xử tới độ không dám gặp hắn, ngay cả tên cũng
08:14
Giới thiệu: Đường vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hình ảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đề chạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu.
10:12
Giới thiệu: Chúng tôi chậm rãi thả bộ từ quán lẩu về nhà. Hai người chúng tôi không nói với nhau câu nào, kiểu xa nhau lâu năm giờ gặp lại có chút không quen. Nhưng sự thân mật ngày đó, rất tự nhiên, rất an lòng, vẫn còn lắng đọng trong sâu thẳm cõi lòng.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - codeproject.com - mtv.com - echo.msk.ru - kioskea.net - drive2.ru - nrk.no - serverfault.com - thechive.com - gumtree.co.za - skysports.com