Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 71) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 28/03/2014 12:10

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 71)

1410
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:30 Dung lượng: 11.68 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Xưa có học xinh thuê người giả làm phụ huynh. Nay có tôi lôi Tóc Vàng ra giả làm bạn trai. Đương nhiên, lúc đầu cậu ta có chết cũng không chịu làm, nhưng sự thật chứng minh rằng, shota luôn luôn phải quỳ xuống dưới sự chèn ép của chị hai.

88 track
Giới thiệu: Xưa có học xinh thuê người giả làm phụ huynh. Nay có tôi lôi Tóc Vàng ra giả làm bạn trai. Đương nhiên, lúc đầu cậu ta có chết cũng không chịu làm, nhưng sự thật chứng minh rằng, shota luôn luôn phải quỳ xuống dưới sự chèn ép của chị hai.

Chết! Sập bẫy rồi

Sáng sớm phải hôn chào buổi sáng. Buổi trưa đưa cơm hộp tình yêu. Buổi tối tích cực đi hẹn hò. Tuy phản ứng của Tống Tử Ngôn chẳng có vẻ gì là hưởng thụ, nhưng cũng được coi là phối hợp. Bởi tuy sáng sớm tỉnh dậy chưa đánh răng, nhưng hắn vẫn để cho tôi hôn. Buổi trưa tuy cơm Nước hơi nguội một chút, nhưng hắn vẫn nhẫn nại ăn. Hẹn hò buổi tối tuy rất là lãng mạn, vẻ mặt hắn rất sốt ruột, nhưng chí ít thì cũng hoàn thành.

Tôi như đang download trái tim của hắn, tuy tiến độ hơi chậm một chút, nhưng số phần trăm cứ nhích lên sẽ không khiến người ta thất vọng. Cho dù mỗi ngày chỉ 0,1% nhưng tới 100% cũng chỉ là một nghìn ngày thôi, tôi vẫn có thể tiêu phí thời gian với hắn. Tôi cố gắng suy xét, cùng nhau coi ca nhạc, nắm tay đi dạo phố, ngẩng đầu nhìn đèn sau đuôi máy bay bay qua hẹn ước lãng mạn đã làm hết rồi. Từng bước tiến hành kế hoạch chinh phục, hôm nay tới lượt bữa tối dưới ánh nến, đang tính đi ra ngoài mua nến thì di động trong túi quần đã rung lên. Tôi nghe máy đúng một câu thì bao dự định lãng mạn đã bay vèo đi đâu hết.

648-chet-sap-bay-roi-phan-71-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 72).

Mẹ, mẹ tôi tới đây thật! Tôi như con kiến bò trên chảo nóng, cứ lượn từ phòng này sang phòng kia, rồi lại chui từ phòng kia sang phòng này. Tống Tử Ngôn thả tờ tạp chí trong tay ra, nhìn tôi: “Làm sao thế?”. “Em…”

- Nhìn ánh mắt bình thường của hắn, tôi không nói nổi nên lời. Thứ nhất, để mẹ tôi biết hai chúng tôi ở chung, chắc chắn sẽ thiến Tống Tử Ngôn trước, rồi giết tôi sau. Thứ hai, dù mẹ tôi có thấy Tống Kim Quy rất là Kim Quy mà tha cho tôi, nhưng đợi tới lúc bà thấy Tống Tử Ngôn không nồng nàn với tôi như thế, là tôi tình nguyện sáp vào thì số phận cũng như nhau thôi. Chính là vẫn thiến Tống Tử Ngôn, rồi giết tôi… Là kết quả nào thì tôi cũng phải chịu tai ương.

Tôi liếc nhìn Tống Tử Ngôn, lại liếc sang nhìn Tống Tử Ngôn, rồi lại liếc nhìn Tống Tử Ngôn. Tuy hắn rất nham hiểm, nhưng bà mẹ đầu gấu của tôi vẫn là người không cùng cấp bậc với hắn. Thầm nghĩ, vậy cứ giấu đi, kết quả tệ nhất cũng chỉ là tôi bị một bà mẹ chẳng biết gì xách cổ lôi về nhà thôi. Thế nên mới thẽ thọt: “À, bọn em cũng sắp tốt nghiệp rồi, mọi người trong ký túc xá muốn tụ tập lần cuối, em… có thể về ký túc xá trường ở mấy ngày được không?”. Hắn nhìn tôi kỳ lạ một hồi lâu, cuối cùng hạ mắt xuống: “Tùy em”.

Không biết có phải ảo giác hay không, mà giọng điệu lạnh tanh ấy hình như có chút thất vọng. Còn tôi thì tuyệt vọng quay lại ký túc xá trường, chộn rộn sửa sang giường chiếu, cố gắng để chiều mai khi mẹ tôi đến sẽ bị mắc một loại ảo giác về chỗ ở của tôi. Lúc Tiêu Tuyết về, tôi đang trèo lên trèo xuống chỉnh sửa giường chiếu, nó vừa hỏi một cái tôi đã tuôn ra sạch mọi chuyện.Nó khinh bỉ ngắt lời tôi: “Ngốc”. Tôi không hiểu. Nó ân cần chỉ dạy: “Thực ra phụ huynh nhà mày cũng chỉ sợ mày ở bên ngoài chịu ấm ức, bác gái muốn thấy mày sống thoải mái ở đây, mày cứ để bác ấy thấy mày đang thoải mái là xong rồi còn gì? Có việc làm ngon, có bạn trai tốt, bác ấy cần gì phải phí thời gian lôi mày về nhà chứ?”.

Đương nhiên là tôi biết mấy thứ đó rồi, chỉ là: “Việc làm ngon thì tao có rồi, thế bạn trai tốt thì Tìm ở đâu?”. Nó lườm: “Thế lão Tống nhà mày thì vứt đâu?”. Không muốn nhắc mà cứ nhắc ra, tôi ngồi thu lu trong góc vẽ vòngtròn.Nó thì thầm: “Chúng mày tính trò gì đó?”. Nhưng vẫn đưa ra biện pháp thần bí: “Cho dù nhất thời tìm không được, không lẽ không thể làm giả một người?”.

Xưa có học xinh thuê người giả làm phụ huynh. Nay có tôi lôi Tóc Vàng ra giả làm bạn trai. Đương nhiên, lúc đầu cậu ta có chết cũng không chịu làm, nhưng sự thật chứng minh rằng, shota luôn luôn phải quỳ xuống dưới sự chèn ép của chị hai. Chiều hôm sau, cậu nhóc đau khổ cùng tôi tới ga. Tàu vừa dừng ở ga, tôi đã cười cười khoác tay cậu nhóc, làm bộ than thiết lắm. Tóc Vàng cứng đờ, vội vàng đẩy tay tôi ra, miệng vẫn cười nhưng trong lòng thì đau khổ, tôi hạ giọng uy hiếp cậu ta: “Chú cứ thử phá vở kịch của chị dâu chú lần này thử coi!”.

Tóc Vàng run rẩy, cánh tay vừa rút ra đơ ngay tại chỗ. Tôi cười thầm, quả nhiên là shota dễ dạy bảo, thực ra nếu cậu ta thực sự muốn phá vở diễn này, tôi cũng chỉ có thể trơ mắt ra đứng nhìn thôi. Thử coi, chính là ý này đó. Không chờ nụ cười gian của tôi kịp nở ra, tư thế mạnh mẽ của mẹ tôi đã xuất hiện trước mắt, tôi kéo Tóc Vàng đi qua, ngọt ngào gọi: “Mẹ!”. Tóc Vàng ngây người, chẳng thấy có phản ứng gì cả, tôi lén đẩy nhẹ một cái, cậu ta mới như người vừa tỉnh mộng, cũng kêu theo: “Mẹ!”. Mẹ tôi sửng sốt, mặt mũi thì vẫn nghiêm túc, nhưng mấy nếp nhăn nơi khóe mắt thì hơi nhếch lên, hai phân.

Cái kiểu shota như Tóc Vàng bé nhỏ này đúng là không vừa đâu, ngay cả một bà cô già quái dị hung hăng như mẹ tôi mà cũng bị thu phục! Tôi giới thiệu: “Đây là người con đã kể với mẹ, Tô Á Văn”. Để đề phòng, nên đơn giản một chút, đã đến lúc sửa lại họ cho Tóc Vàng bé nhỏ rồi. Tóc Vàng căn bản đã trở lại trạng thái bình thường, tự động đỡ lấy túi xách trong tay mẹ tôi. Tôi nhìn lại, mặt mẹ tôi vẫn nghiêm túc như cũ, nhưng nếp nhăn đã nhếch lên tới tận năm phân rồi.

Hai, ba ngày sau đó rất vui vẻ. Mẹ tôi là người vui vẻ nhất, ăn ngon, ở tốt, chơi vui, mua cái gì cũng hay. Nhất là đối với con rể tương lai của mình thì rất vừa ý, chỉ có một lần lén hỏi tôi: “Sao mẹ cứ có cảm giác Tiểu Tô ít tuổi thế nhỉ?”. Tôi nói dối không chớp mắt: “Anh ấy vốn dĩ nhìn già queo rồi đó, nhưng sau lại đi căng da nên mới trẻ thế”. Sau đó, có hôm đang ngồi ăn, mẹ tôi cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tóc Vàng thật lâu, tới mãi khi đương sự càng lúc càng lúng túng mới chịu hỏi thẳng vấn đề: “Cháu làm phẫu thuật ở đâu thế?”.

Dĩ nhiên Tóc Vàng chả hiểu gì cả, tôi cuống quýt cứu bồ: “Không phải làm trong nước đâu ạ, kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹ ở nước ta lạc hậu lắm”. Mẹ tôi hỏi: “Thế là ở đâu?”. Tôi hỏi lại: “Thế vũ trụ là do người nước nào tạo ra ạ?”. Mẹ tôi gật gật đầu, có vẻ đã hiểu, cũng không khỏi tiếc nuối: “Bỏ đi, mẹ không đi đâu”.Ăn cơm xong, thừa dịp mẹ tôi vào nhà vệ sinh, Tóc Vàng hỏi: “Lúc nãy mẹ mình hỏi thế là có ý gì?”. Hồi đầu cậu nhóc hành xử hơi ngây ngô, càng đi xa càng thấy quen. Có khi đang đi còn rất tự nhiên khoác tay tôi trước, nghiễm nhiên biểu diễn tiết mục người đàn ông quan tâm chăm sóc, nhưng lại có cái tính đặc biệt dễ xấu hổ, dễ đỏ mặt, dễ thỏa hiệp của shota, không chỉ gần gũi tự nhiên, mà còn bởi tính cách ngây thơ thành thật của cậu ta, ngay cả phụ huynh cũng không cảm thấy chướng mắt.

Nhập vai xuất thần, ngay cả khi người không có ở đây mà vẫn gọi là mẹ.Nhưng tôi thì không nhập vai được, mấy ngày nay toàn dùng tiền của Tóc Vàng, tôi đi theo nhìn mà máu trong tim cứ nhỏ ra tong tỏng, đau khổ hỏi: “Tổng cộng là bao nhiêu? Cậu tính đi rồi nói lại cho tôi hay”. Cậu ta sửng sốt, mặt thoáng tái nhợt đi, cúi đầu nghĩ, rồi nói: “Không cần”. Tôi là đứa rất hám lợi, nhưng hết lần này tới lần khác, hổ thẹn lương tâm không biến mất, đã định là cái số không chiếm được lợi của người khác. Tuy cậu ta nói thế, nhưng tôi vẫn kiên trì: “Không được, anh em ruột thịt còn phải rõ ràng sổ sách, huống hồ tôi là chị dâu của cậu”. Cậu mở miệng tính nói gì nữa, nhưng mẹ tôi đã quay lại. Chúng tôi vội vàng mỉm cười rồi đứng dậy đi ra ngoài.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Sammy (The Cat) And I - Kavin Hoo

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:53
Giới thiệu: Anh từ trong Minh Hoa điện đi ra, đã là chập tối. Lúc quay về đi qua hồ sen bên cầu, nhìn thấy tiểu bất điểm đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế băng nhỏ ngủ gà ngủ gật chờ anh. Anh bất giác mỉm cười. Quả đúng là dưa gang đẻ ra dưa chuột, tính tình ngốc nghếch hồ đồ thật giống nàng.
13:44
Giới thiệu: Nàng để lại cho anh một câu cuối cùng là: “Cũng được, cũng được lắm.” Anh ôm chặt nàng vào lòng, hai tay run rẩy, nhưng lại không có nước mắt. Nếu nàng trở về Minh giới trước anh thì cũng tốt, nếu lần này chia ly thì chỉ rất ngắn ngủi, cũng tốt lắm, nhưng cái chính là, nàng cũng chưa nói gì, mà anh thì cũng giả vờ không biết, số mệnh không trọn vẹn, thế gian này chỉ có một con đường đ
10:13
Giới thiệu: “Lúc cha con cười trông rất đẹp, con và cha con nhìn rất giống nhau, mẹ nghĩ khi nào con lớn lên, cười cũng nhất định sẽ giống cha rất đẹp. Thế nhưng mẹ lại có chút lo lo. Nếu con và cha cùng cười đều đẹp như vậy khó tránh khỏi sẽ chọc một số cô bé nóng gan nóng ruột đây.
11:21
Giới thiệu: Đầu tháng ba, hài tử được sinh ra, quá trình sinh qủa rất thuận lợi, chỉ là rất tốn sức thôi. Đó là một bé trai. Lúc mới sinh trên mặt rất nhăn nheo, mặt lại đỏ bừng, Vân Châu ôm con đến trước giường, để tôi chạm vào con.
12:38
Giới thiệu: Ngày hôm sau, Vân Châu đột nhiên chặt cây hồng mai đi. Tôi ngạc nhiên. Anh nở nụ cười gượng gạo: “Hồng mai này đơn điệu quá, không thú vị gì, nghe nói mai tháng hai nở ở trên núi phía bắc rất đẹp, chờ sang năm ta dẫn muội tới đó ngắm.”
10:42
Giới thiệu: Tôi chăm sóc tận tình con vịt của tiểu tử kia tặng. Lúc nhàn rỗi không có việc gì thì đưa nó đi dạo, cho nó ăn ngon, quả nhiên nửa tháng sau, thần sắc của nó ngày càng phấn chấn lên không còn uể oải như trước nữa.
17:30
Giới thiệu: Cậu bé này, tâm đã sớm thành thục như vậy, tương lai thì sẽ thế nào đây chứ. Tôi phát sầu nhìn cậu ta, than thở. Đang than thở, nghe tiếng cửa cạch một cái, mở ra. Vân Châu cầm bát thuốc tới, nhìn không chớp mắt vào tôi đang ngồi bên giường, nhưng miệng lại buồn bã nói: “Tiểu quỷ nhà ngươi, mới vừa rồi đe dọa dụ dỗ ta đi, thì ra là muốn lừa gạt thê tử của ta sao?”
11:57
Giới thiệu: Tôi mắm môi, vừa quay người lại, đột nhiên bị kéo vào trong lồng ngực quen thuộc, hai tay Vân Châu ôm chặt tôi vào lòng, hơi thở có chút hoảng loạn. Tôi nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?” Anh không trả lời, chỉ chăm chú ôm tôi, rất lâu sau, mới nới lỏng tay, nhưng vẫn ôm tôi, đặt đầu vào hõm vai tôi, một lát sau, mới chậm rãi đáp: “Mới vừa rồi… ta thật sự sợ muội sẽ đi theo hắn.”
14:51
Giới thiệu: Nhưng vào lúc này, không ngờ tôi lại gặp Vân Phi Bạch. Đã vào tháng chín đầu thu, thời tiết rất đẹp, rất thích hợp ra ngoài vận động. Lúc chạng vạng, Tiểu Đào nói là bầu trời có một ráng đỏ rất lớn, đỏ rực, nhuộm cả nửa bầu trời, trông rất đẹp mắt, tôi liền bảo Vân Châu dắt tôi ra ngoài đi dạo.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - archiveofourown.org - nymag.com - fakt.pl - dawn.com - mainichi.jp - 4gamer.net - graphicriver.net - carwale.com - uludagsozluk.com - daily.co.jp