Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 72) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 28/03/2014 12:15

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 72)

1318
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:31 Dung lượng: 15.83 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi nói: “Bê cái hộp kia để ra ghế đằng sau, túi chúng tôi cầm…”. Lời chưa hết đã ngừng, bởi cửa xe đã mở ra, người xuống xe áo quần thẳng thớm như mới, ánh mắt lạnh lùng như hồ nước ấy là Tống Tử Ngôn. Tôi đơ người, Tóc Vàng cũng đơ người.

88 track
Giới thiệu: Tôi nói: “Bê cái hộp kia để ra ghế đằng sau, túi chúng tôi cầm…”. Lời chưa hết đã ngừng, bởi cửa xe đã mở ra, người xuống xe áo quần thẳng thớm như mới, ánh mắt lạnh lùng như hồ nước ấy là Tống Tử Ngôn. Tôi đơ người, Tóc Vàng cũng đơ người.

Chết! Sập bẫy rồi

Mẹ tôi ở tới tận ngày thứ tư thì về nhà, nói là không muốn làm lỡ dở công việc của chúng tôi, thực ra nguyên nhân chính xác mẹ tôi biết, tôi cũng biết. Nhưng con người và tiền bạc của Tóc Vàng khiến mẹ tôi khá hài lòng, cũng không thèm nhắc lại chuyện bắt tôi phải về, làm tôi mừng hết cỡ. Chỉ có Tóc Vàng là cô đơn nhất, tự nhiên lại cố nài mẹ tôi ở lại làm chúng tôi toát hết cả mồ hôi hột. Cuối cùng mẹ tôi cũng mang hết quà cáp về, đứng ở cửa trường, tôi với Tiêu Tuyết xách hết đồ mẹ mua mấy hôm nay ra.

Xe Tóc Vàng lại vừa bị hỏng, Tiêu Tuyết nói: “Mọi người chờ ở đây nhé , cháu ra gọi xe”. Tôi một tay khoác tay mẹ, một tay khoác tay Tóc Vàng đứng chờ. Tiêu Tuyết từ bên đường đối diện về rất nhanh, vẻ mặt vô cùng kỳ quái: “Chỗ này là đường một chiều, xe quay đầu nhanh thôi”. Nhìn tôi đang khoác tay hai người, hạ giọng nhắc nhở: “Nhớ phải bình tĩnh đó”. Lẽ nào nó sợ mẹ đi rồi tôi sẽ khóc? Thế này đúng là coi thường tôi quá. Một chiếc taxi đi tới rất nhanh, rồi dừng ngay trước mặt chúng tôi. Tôi nói: “Bê cái hộp kia để ra ghế đằng sau, túi chúng tôi cầm…”.

649-chet-sap-bay-roi-phan-72-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 72).

Lời chưa hết đã ngừng, bởi cửa xe đã mở ra, người xuống xe áo quần thẳng thớm như mới, ánh mắt lạnh lùng như hồ Nước ấy là Tống Tử Ngôn. Tôi đơ người, Tóc Vàng cũng đơ người. Chỉ có mẹ tôi hoàn toàn không biết gì hết, còn xách cái túi trên đất đi tới cạnh xe.

Tôi chậm chạp quay đầu sang nhìn Tiêu Tuyết một cái, mới phát hiện vẻ mặt kỳ quái của nó hóa ra là thông cảm, vô cùng thông cảm… với tôi. Tôi vội vàng buông bàn tay đang khoác tay Tóc Vàng, đứng nghiêm. Thực ra, trừ mẹ, ba người chúng tôi đều đứng thật nghiêm, chỉ có mẹ tôi không biết gì cứ cúi người xách đồ. Tống Tử Ngôn cũng tới gần, làm như không quen chúng tôi, cũng bê đồ đi tới cạnh xe. Chúng tôi ba mặt nhìn nhau, hắn ta tính làm cái gì đây? Tóc Vàng ngồi phía trước, tôi, mẹ và Tiêu Tuyết ngồi ghế sau.Bầu không khí trong xe rất quái dị.

Mẹ tôi lại lần nữa không biết sợ là gì, xem xét Tống Tử Ngôn, rồi giật mình tỉnh ra: “Con gái này, mẹ vẫn nghi ngờ con thuê một người tốt như thế đóng giả làm con rể cho mẹ coi, giờ mẹ tin thật rồi. Thành phố lớn nhiều người tốt quá nhỉ, ngay cả tài xế taxi cũng có dáng vẻ này”. Tôi với Tiêu Tuyết không dám trả lời, chỉ có thể cười khổ. Mẹ tôi nhìn lại Tống Tử Ngôn, càng thêm xúc động, còn vỗ vỗ lên ghế của Tóc Vàng, chân thành nói: “Tiểu Tô này, xem ra cháu còn phải tiếp tục rèn luyện nữa, khí thế của cháu còn kém một phần đó”.

Trong lúc len lén quan sát, từ “Tiểu Tô” của mẹ vừa phát ra, mặt Tống Tử Ngôn cũng đen đi một phần. Cuối cùng cũng tới nhà ga, mấy người chúng tôi xuống xe, còn chưa kịp thở phào đã thấy Tống Tử Ngôn cũng xuống theo, nói với mẹ tôi: “Để cháu tiễn mọi người lên tàu”. Mẹ tôi lần thứ hai xúc động lắc đầu: “Đúng là xã hội cua đồng, ngay cả ngành dịch vụ cũng cua đồng như thế!”. Ngành dịch vụ có cua đồng không thì tôi không biết, dẫu sao lát nữa về tôi nhất định sẽ bị cua đồng. Tàu ầm ầm chuyển bánh, mang theo bà mẹ già của tôi.

Trên sân ga chỉ còn lại ba đứa chúng tôi đang muốn che giấu vụ việc, thêm một Tống Tử Ngôn “lạnh lùng như tủ đá”.Tiêu Tuyết nhìn quanh một lát, cười gượng: “Mấy người cứ trò chuyện trước đi nhé, tôi đi vệ sinh”. Đúng là tên đào ngũ không có nghĩa khí gì hết. Tóc Vàng nhìn qua nhìn lại chúng tôi một lát, mở miệng, rồi lại im lặng, cuối cùng cũng Tìm một lý do rút lui nhẹ nhàng. Người chịu đựng càng ít thì áp lực càng lớn, chỉ còn lại tôi đứng cười khổ.

Cuối cùng tôi thực sự không chịu nổi áp lực tinh thần này nữa, đành cười gượng hai tiếng: “Ha ha, không ngờ Tổng giám đốc còn có nghề tay trái?”. Điệu cười này không tiếp tục được nữa, vì ánh mắt của Tống Tử Ngôn đã có thể giết được người. Tôi rụt đầu lại, tiếp tục đứng kiểu đà điểu. Mãi thật lâu sau, giữa tiếng người ồn ã, tôi nghe được tiếng thở dài của hắn, âm thanh đầy vẻ bất lực vang lên bên tai: “Tần Khanh, rốt cuộc là em quá ngốc, hay là tôi quá thất bại đây?”. Đương nhiên là vế sau rồi? Tôi ngẩng đầu đang muốn trả lời thì thấy ánh mắt phẫn nộ của hắn, chỉ có thể tiếp tục giả ngây.“Bỏ đi”.

- Hắn kéo tay tôi.

- “Đi theo anh”. Tôi “cùng” hắn đi vào trung tâm mua sắm nổi tiếng gần đấy, vừa đi vào đã bị ánh vàng lóng lánh bên trong “đâm” cho đau cả mắt.

Trước đây tôi vẫn không hiểu tại sao con gái lại mê muội đồ trang sức tới như vậy, nhưng vừa nhìn những thứ lóng lánh được bày trong quầy, trong lòng tôi chỉ còn một ý nghĩ – muốn quá trời! Đến trước một quầy trang sức, Tống Tử Ngôn nhìn liếc qua bên trong rồi dừng lại, nói: “Chọn lấy một cái em thích đi”. Tôi nhìn đống nhẫn bên trong đang vẫy những cánh tay bé xíu nuột nà với tôi, đau lòng hỏi: “Chỉ có thể được một cái thôi ạ?”. Mặt Tống Tử Ngôn đen lại, tôi vội vàng cúi đầu chọn. Cái này nhìn đẹp, nhưng cái bên cạnh cái đó cũng rất đẹp, nhưng mà cái ở trên cái kia cũng rất rất đặc biệt. Chọn nhiều cũng là không chọn gì hết, cuối cùng thì bây giờ tôi đã hiểu ra.

Dù chọn cái nào cũng đều đau lòng, tiếc nuối! Thế nên tôi chọn một cách an toàn nhất, quay sang cô bé bán hàng, nói: “Lấy cho tôi xem cái đắt nhất”. Tống Tử Ngôn liếc nhìn tôi, mặt vẫn tỉnh bơ. Cô bé đứng quầy nhanh chóng đem ra, một cái hộp nhỏ bọc nhung đỏ, bên trong là một chiếc nhẫn rất vừa ý, tôi đang tính lấy ra thì Tống Tử Ngôn đã thủng thẳng nói một câu: “Để đó cho anh”. Ngón tay thon dài của hắn gỡ chiếc nhẫn ra, một tay cầm tay trái của tôi, tay kia chậm rãi đeo nhẫn vào. Tôi nhìn dáng dấp cúi đầu chăm chú trông đẹp trai của hắn, ngón giữa tay trái tê rần rần, như có một dòng điện chạy từ đầu ngón tay tới tận đỉnh đầu, không kìm được lắp bắp: “Anh… anh không có ý đó chứ?”.

Hắn liếc nhìn tôi, cảnh cáo: “Nếu em còn nói ra chuyện gì ngốc nghếch, anh có thể đảm bảo, số phận của em sẽ rất thảm thương”. Cái gì mà số phận với chả số phận, tôi không thèm để ý, trong lòng đang mừng muốn chết đây này. Nhưng bản thân không dám quá tin tưởng, vẫn hỏi tiếp: “Ý của anh là… ý đó?”. Hắn “ừ” một tiếng mơ hồ.Anh không nói thì làm sao em biết được chứ, anh không nói thì sao em dám tin đây? Tôi kéo tay áo hắn, vẫn chưa chịu buông tha: “Là… ý kia đó hả?”.

Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười: “Chính là thứ em đang nghĩ đó”. Tôi mừng như điên, hận không thể leo lên trên quầy hàng, dang rộng hai tay đón gió hét dài: “I’m the King of the world”. Nhưng vẫn phải cẩn thận xác nhận: “Anh… biết chuyện em đang nghĩ là chuyện đó đó sao?”. Mặt hắn xám xịt: “Chỉ cần đầu óc em bình thường thì chắc chắn là ý đó”. Tôi nghiêng đầu suy nghĩ một lát, tuy rằng đầu óc tôi thông minh hơn người thường chút đỉnh, nhưng tuyệt đối bình thường.Thế nên, lại tiếp tục mừng như điên.

Cô bé bán hàng cũng buồn cười vì kiểu nói chuyện ý tứ đó của chúng tôi nên khẽ cười trộm, nhưng vẫn không quên kinh doanh: “Quý khách đã chọn được nhẫn rồi, xin mời tới quầy thu ngân thanh toán”. Tống Tử Ngôn rút thẻ tín dụng ra, cô bé bán hàng tốt bụng giúp chúng tôi đi thanh toán. Tôi sung sướng nhìn chiếc nhẫn, thừa dịp quanh đó không có ai, len lén hỏi một câu: “Tống Tử Ngôn, em có thể hôn trộm anh một cái được không?”. Hắn giật mình, tự nhiên cũng nghiêm trang đáp lại: “Được”. Đáng tiếc động tác của cô bé tốt bụng kia quá nhanh, trong chớp mắt đã quay lại, cái hôn trộm bị hoãn. Nhưng tâm trạng vẫn phơi phới, tới tận nhà vẫn cười hỉ hả, vào nhà, Tống Tử Ngôn cởi áo khoác, ngồi xuống sofa.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Home Is Where The Heart Is - Kavin Hoo

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:39
Giới thiệu: Bàn tay diệt khẩu của Tống Tử Ngôn thu lại, chỉ có ngực tôi vẫn còn nhấp nhô kịch liệt. Tôi vừa nhìn màn hình một cái đã muốn khóc, mẹ ơi, người hiểu con rõ nhất trên thế giới này là mẹ, là mẹ, và cũng chỉ có mẹ thôi!
13:53
Giới thiệu: Anh từ trong Minh Hoa điện đi ra, đã là chập tối. Lúc quay về đi qua hồ sen bên cầu, nhìn thấy tiểu bất điểm đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế băng nhỏ ngủ gà ngủ gật chờ anh. Anh bất giác mỉm cười. Quả đúng là dưa gang đẻ ra dưa chuột, tính tình ngốc nghếch hồ đồ thật giống nàng.
13:44
Giới thiệu: Nàng để lại cho anh một câu cuối cùng là: “Cũng được, cũng được lắm.” Anh ôm chặt nàng vào lòng, hai tay run rẩy, nhưng lại không có nước mắt. Nếu nàng trở về Minh giới trước anh thì cũng tốt, nếu lần này chia ly thì chỉ rất ngắn ngủi, cũng tốt lắm, nhưng cái chính là, nàng cũng chưa nói gì, mà anh thì cũng giả vờ không biết, số mệnh không trọn vẹn, thế gian này chỉ có một con đường đ
10:13
Giới thiệu: “Lúc cha con cười trông rất đẹp, con và cha con nhìn rất giống nhau, mẹ nghĩ khi nào con lớn lên, cười cũng nhất định sẽ giống cha rất đẹp. Thế nhưng mẹ lại có chút lo lo. Nếu con và cha cùng cười đều đẹp như vậy khó tránh khỏi sẽ chọc một số cô bé nóng gan nóng ruột đây.
11:21
Giới thiệu: Đầu tháng ba, hài tử được sinh ra, quá trình sinh qủa rất thuận lợi, chỉ là rất tốn sức thôi. Đó là một bé trai. Lúc mới sinh trên mặt rất nhăn nheo, mặt lại đỏ bừng, Vân Châu ôm con đến trước giường, để tôi chạm vào con.
12:38
Giới thiệu: Ngày hôm sau, Vân Châu đột nhiên chặt cây hồng mai đi. Tôi ngạc nhiên. Anh nở nụ cười gượng gạo: “Hồng mai này đơn điệu quá, không thú vị gì, nghe nói mai tháng hai nở ở trên núi phía bắc rất đẹp, chờ sang năm ta dẫn muội tới đó ngắm.”
10:42
Giới thiệu: Tôi chăm sóc tận tình con vịt của tiểu tử kia tặng. Lúc nhàn rỗi không có việc gì thì đưa nó đi dạo, cho nó ăn ngon, quả nhiên nửa tháng sau, thần sắc của nó ngày càng phấn chấn lên không còn uể oải như trước nữa.
17:30
Giới thiệu: Cậu bé này, tâm đã sớm thành thục như vậy, tương lai thì sẽ thế nào đây chứ. Tôi phát sầu nhìn cậu ta, than thở. Đang than thở, nghe tiếng cửa cạch một cái, mở ra. Vân Châu cầm bát thuốc tới, nhìn không chớp mắt vào tôi đang ngồi bên giường, nhưng miệng lại buồn bã nói: “Tiểu quỷ nhà ngươi, mới vừa rồi đe dọa dụ dỗ ta đi, thì ra là muốn lừa gạt thê tử của ta sao?”
11:57
Giới thiệu: Tôi mắm môi, vừa quay người lại, đột nhiên bị kéo vào trong lồng ngực quen thuộc, hai tay Vân Châu ôm chặt tôi vào lòng, hơi thở có chút hoảng loạn. Tôi nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?” Anh không trả lời, chỉ chăm chú ôm tôi, rất lâu sau, mới nới lỏng tay, nhưng vẫn ôm tôi, đặt đầu vào hõm vai tôi, một lát sau, mới chậm rãi đáp: “Mới vừa rồi… ta thật sự sợ muội sẽ đi theo hắn.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com