Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 75) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Fri, 28/03/2014 12:20

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 75)

1237
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:50 Dung lượng: 12.15 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Di động bỗng nhiên đổ chuông, tôi vội vàng quơ lại, vừa nhìn màn hình đã thấy hơi nản lòng. Là đấng cứu thế lúc nãy, tin nhắn chỉ rất đơn giản có mấy chữ: “Anh hài lòng về em lắm”. Da đầu tôi tê dại, dựa vào mức độ đờ người ra vừa nãy của tôi, có lẽ người bạn đời lý tưởng của gã nên là một con búp bê bơm hơi, nhưng vẫn phải run run nhắn lại: “Cảm ơn”.

88 track
Giới thiệu: Di động bỗng nhiên đổ chuông, tôi vội vàng quơ lại, vừa nhìn màn hình đã thấy hơi nản lòng. Là đấng cứu thế lúc nãy, tin nhắn chỉ rất đơn giản có mấy chữ: “Anh hài lòng về em lắm”. Da đầu tôi tê dại, dựa vào mức độ đờ người ra vừa nãy của tôi, có lẽ người bạn đời lý tưởng của gã nên là một con búp bê bơm hơi, nhưng vẫn phải run run nhắn lại: “Cảm ơn”.

Chết! Sập bẫy rồi

Nhưng khi cửa nhà mở ra, nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của mẹ thì khí thế ấy trong nháy mắt đã tiêu tan, tôi chỉ còn biết nức nở. Tôi rưng rưng Nước mắt vươn hai tay định ôm chặt mẹ mình, môi run run kéo dài tiếng gọi: “Mẹ…”, còn chưa kịp ôm thì mẹ bị mấy bà bạn đánh bài gọi vào, đừng nói tới chuyện hỏi han tại sao tôi lại về, tới liếc mắt nhìn tôi cũng chẳng thèm.

Tôi chậm chạp lê thân về phòng mình, nằm trên giường, cũng không biết nghĩ gì, lấy di động trong túi xách ra, trên màn hình vẫn là gương mặt vô cùng thu hút của chú Đạo Minh. Tới một tin nhắn, một cuộc gọi nhỡ cũng không có. Tim thắt lên một cái, lấy cái gối đè lên mặt, cứ như thế một lát, tay từ từ trượt xuống dưới. Sau bảy, tám giờ vật vã, tôi mệt mỏi ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy, đêm đã khuya, phòng tối mịt mù. Bỗng nhiên cửa phòng bật mở, có người bật đèn phòng “tách” một tiếng, ánh sang trắng chói mắt, mắt tôi nheo nheo, thấy mẹ đang bê một chiếc khay đi vào.

652-chet-sap-bay-roi-phan-75-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 75).

Đặt khay xuống đầu giường, mẹ quát một tiếng rõ oai: “Qua ăn đi”. Tôi đói rã rời, bèn ngồi dậy, cầm lấy một con tôm rán, bóc vỏ ăn ngấu nghiến. Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt không dịu dàng gì lắm, làm như lơ đãng, hỏi: “Cãi nhau với cái cậu tài xế kia à?”. Tôi suýt nữa nghẹn chết, kinh hoàng nhìn mẹ: “Mẹ… mẹ biết ạ?”. Mẹ tôi quát: “Tưởng sự cẩn thận của mày mà giấu được mẹ à? Đừng quên, hơn hai mươi năm trước, mày là một cục thịt được lôi từ bụng mẹ ra đấy nhé”. Tôi lờ đi câu cuối cùng của bà, nghi hoặc: “Thế sao lúc ấy mẹ không lật tẩy con?”.

Mẹ nhón tay lấy một con tôm bỏ vào miệng nhai nhóp nha nhóp nhép: “Tuy giờ nghề nghiệp cậu ta không tốt lắm, nhưng nhìn khí chất của cậu ta, tương lai cũng có thể phất lên được. Hơn nữa, cậu ta còn rất tận tâm đưa tiễn mẹ, nói ra thì cũng có tình cảm với mày lắm, thế nên mẹ mới mắt nhắm mắt mở cho qua đấy”. Tôi nhìn bà oán giận: “Lúc đó nếu mẹ mở to pháp nhãn, nhận ra hắn là Yêu nghiệt thì nên đánh con ngất đi rồi kéo về mới phải”.

Tôi đây còn có thể ngồi nhà mơ mộng về một đôi tình nhân cách xa vì bị gia đình ngăn cản, ít ra còn có hồi ức đẹp đẽ, so với tình trạng bây giờ còn tốt hơn gấp trăm lần. Mẹ lườm tôi một cái: “Dù sao giờ không phải mày đang ngồi nhà đây à, mẹ mày đây vừa tính qua một cái đã biết hai đứa chúng mày không có kết cục tốt rồi”. Tuy sự thật là thế, nhưng tôi vẫn nổi giận: “Tại sao?”. Mẹ tôi ăn thêm một con tôm nữa, không quên phân tích: “Mày đứng trước mặt thằng nhóc đó chẳng khác gì bố mày đứng trước mặt mẹ, cả đời này không thể vùng lên làm chủ được.

Bố mẹ chả đi guốc trong bụng chúng mày ấy, nếu thật lòng đối xử tốt với hai đứa thì chúng mày chắc chắn là thoải mái rồi, nhưng nếu muốn đấu với hai ông bà này thì tới khóc cũng không có chỗ mà khóc đâu con ạ
”. Tôi ngậm miệng im lặng, lâu sau mẹ tôi mới xích lại gần: “Mẹ nói nãy giờ có làm mày tỉnh ngộ không? Sao im lặng lâu thế hả?”. Tôi nhìn chằm chằm mẹ bằng ánh mắt hiểu hết rồi: “Cuối cùng con cũng hiểu rồi, hóa ra con như ngày hôm nay đều tại mẹ gây nên”. Giờ bạn trai, việc làm, hai thứ tôi đều chẳng có.

Mẹ tôi rút khăn ra lau tay, thản nhiên đáp: “Nếu đã về rồi thì cũng đừng nghĩ được như trước đây nữa. Mai bảo bố mày coi giờ có việc gì không, tiện thể buổi chiều đi xem mặt luôn”. Chiều mai đi xem mặt? Đúng là tiện thật đấy. Không ngờ mẹ tôi cũng chẳng phải là người chỉ thuận miệng nói thế, lôi ngay từ trong túi áo ra một xấp ảnh, bắt tôi chọn. Đêm khuya, hai mẹ con ngồi xếp bằng trên giường chọn trai. Nhưng nhìn kiểu gì cũng không thấy ai thuận mắt, người không cao bằng Tống Tử Ngôn, người mắt không to bằng Tống Tử Ngôn, người mũi không thẳng như Tống Tử Ngôn, người cười không gian như Tống Tử Ngôn… Xem qua xem lại cũng chẳng chọn được ai, cuối cùng mẹ tôi cũngkhông chịu nổi, dúi đầu tôi một cái: “Chọn một thằng rể tốt cho mẹ, đừng có mơ mộng giả làm liệt nữ!”.

Tỉnh táo đầu óc! Tỉnh lại đi! Nói rất phải! Hóa ra tôi làm người thứ ba mà còn phải lập cổng chào trinh tiết vì tên gian phu kia à? Mỉa mai quá đó, tôi bừng bừng lửa giận. Chăm chú nhìn ảnh chụp, cuối cùng mười ngón tay đã tóm ra được bức ảnh chụp một người đang cười rất tươi: “Anh này đi!”. Tục ngữ có câu, muốn quên đi một cuộc tình thì phương pháp tốt nhất là bắt đầu một cuộc tình mới. Hơn nữa, người trong ảnh này mắt sáng mày kiếm, tóc dày, mặt mũi đường hoàng lại có phần khí khái.

Tâm trạng hứng khởi lần đầu tiên đi xem mặt, tôi còn cẩn thận chọn lựa quần áo, đến nhà hàng mà mẹ tôi và mẹ đối tượng đã hẹn lúc ban sáng. Vào nhà hàng, đảo mắt nhìn qua một vòng, không thấy người. Lại đảo thêm một vòng nữa, một người ngồi trong góc giơ tay vẫy vẫy tôi, tôi qua đó nhìn một cái, hãi hồn! Người này tuổi chưa già, nhưng tóc trên đỉnh đầu đã có xu hướng hoang mạc hóa, hai mắt vô thần, lông mày chữ nhất quẹt ngang mặt, dáng như người có bệnh nan y. Hóa ra là nhận nhầm người, tôi tính đi thì gã đã gọi tôi lại: “Tần Khanh phải không?”, còn giơ tờ báo trong tay lên – ám hiệu đã quy định trước của chúng tôi.

Nhìn lại khuôn mặt thật ba phần giống ảnh, bảy phần biến dạng của gã, tôi không khỏi thốt lên một câu: Photoshop đúng là quá tay rồi! Bữa cơm này ăn gì tôi cũng không nhớ, chỉ cố gắng nhìn chằm chằm vào mặt gã nghiên cứu kỹ thuật photoshop quỷ khóc thần sầu. Tới lúc ăn xong, tôi đã có bản thống kê sơ lược, cái mặt này mà photoshop thành cái ảnh kia, không thực hiện theo khoảng một vạn bước thì không thể thành công như thế được.

Đang thần người ra trước gương mặt đã qua phần hậu kỳ trăm gọt ngàn dũa, bỗng nhiên nghe tiếng gã ta gọi to: “Tần Khanh, Tần Khanh!”. Tôi giật mình, mở miệng “a” một tiếng. Gã hỏi rất nghiêm túc: “Anh vừa kể chuyện cười, sao em không cười?”. Ối! Chết thật, chết thật, tôi vội vàng há miệng ra “ha ha ha” vài tiếng, rồi ôm bụng, cũng nhìn lại rất nghiêm túc: “Cười rồi, em cười rồi, em cười đau bụng quá”. Anh ta rất hài lòng: “Anh kể thêm chuyện nữa cho em nghe nhé ”.

Nếu nói lúc nãy tôi không nghe thì là thất lễ, giờ tôi chỉ hận không thể thất lễ thêm một vạn lần nữa. Đợi tới lúc anh ta đã kể hết ba chuyện cười, tôi đã như người bị con rồng bự chảng phun băng trúng người, từ trên xuống dưới trắng xóa. Tôi nói này đại ca ơi, hãng áo lông không Tìm đại ca làm người đại diện thì đúng là không có mắt rồi, ngày nào cũng dựng quầy ở đường dành riêng cho người đi bộ, để người mẫu đi làm tiếp thị đều vô dụng hết thôi, đại ca chỉ cần cầm mic đọc diễn cảm mấy mẩu chuyện cười thôi, đảm bảo là áo lông bán hết veo.

Đại ca đáng được Obama mời đọc diễn văn, là người thích hợp nhất để thông qua việc biến động lượng cầu những sản phẩm chống rét của nước Mỹ mà dẫn ra nguy cơ tài chính toàn thế giới! Khoa trương? No! Hãy nhìn vào đôi mắt thành thật của tôi đi, hãy tin là tôi đúng, bạn chắc chắn là người có năng lực! Đấng cứu thế chưa được trọng dụng cuối cùng cũng buông tha, tôi lập cập mãi cũng lết được nửa cái mạng về nhà.

Lúc về nhà, mẹ hãy còn đang chơi mạt chược, không rảnh hỏi tới tôi. Tôi về phòng trước, nhào lên giường, kéo chăn ra quấn khắp người. Di động bỗng nhiên đổ chuông, tôi vội vàng quơ lại, vừa nhìn màn hình đã thấy hơi nản lòng. Là đấng cứu thế lúc nãy, tin nhắn chỉ rất đơn giản có mấy chữ: “Anh hài lòng về em lắm”. Da đầu tôi tê dại, dựa vào mức độ đờ người ra vừa nãy của tôi, có lẽ người bạn đời lý tưởng của gã nên là một con búp bê bơm hơi, nhưng vẫn phải run run nhắn lại: “Cảm ơn”. Gã trả lời: “Ừm, chuyện cười anh kể rất cao thâm, người bình thường khó có thể hiểu, em là một trong số ít những người đạt tới được tiêu chuẩn thưởng thức”.

Tôi choáng: “Anh cũng khen quá rồi, em chỉ là học đòi văn vẻ thôi…”. Gã đáp: “Không sao, trẻ nhỏ dễ dạy, sau này anh dạy thêm cho chút mới có thể hiểu sơ ra được”. Còn da với lông nữa… tôi đương tính nhắn lại một câu, đừng tính tới chuyện da lông. Bỗng tiếng mẹ tôi đã sang sảng ngoài phòng khách: “Tần Khanh, đi mở cửa!”. Tôi hiểu, lúc các bà đánh bài thì chẳng muốn làm gì, rót nước mở cửa đều sai tôi làm hết. Nhét di động vào túi quần, tôi đi ra phòng khách, vặn nắm đấm cửa, giữ nụ cười tươi, lễ phép đón khách. Mới hé cửa, tôi đã giật bắn mình, khóe miệng vừa nhếch lên đã đông cứng trên khuôn mặt. Người mang vẻ mặt lạnh lùng đang đứng ngoài cửa là Tống Tử Ngôn.

Tôi nhìn hắn, hắn nhìn tôi, không ai mở lời, cứ thế được một lát, tôi cúi đầu nhìn tay mình vẫn còn đặt trên nắm cửa, quyết định giả như chưa có chuyện gì xảy ra, rất tự nhiên lùi ra sau một bước, rồi“rầm”, đóng cửa lại. Nhưng trong lòng vẫn hơi nhộn nhạo, không thể giữ nổi bình tĩnh, quay vào phòng khách tìm tìm này nọ, không về phòng nữa. Mẹ liếc nhìn tôi kỳ quái: “Ai đó?”. Tôi đáp: “Nhầm nhà ạ”. Lại sợ mẹ thấy kỳ lạ, bèn ngồi ngay ở sofa, cầm dao gọt táo rồi bắt đầu ngồi gặm.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Wind Mill

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

13:22
Giới thiệu: Giữa biển người mênh mông, tôi nhẹ nhàng nắm tay Tống Tử Ngôn, hắn như không để ý, nhưng lực trên tay càng lúc càng mạnh. Chặt như thế, chiếc nhẫn trên tay cọ vào phát đau, nhưng trên môi vẫn không thể ngăn được nụ cười đang hiện lên.
11:31
Giới thiệu: Tôi nói: “Bê cái hộp kia để ra ghế đằng sau, túi chúng tôi cầm…”. Lời chưa hết đã ngừng, bởi cửa xe đã mở ra, người xuống xe áo quần thẳng thớm như mới, ánh mắt lạnh lùng như hồ nước ấy là Tống Tử Ngôn. Tôi đơ người, Tóc Vàng cũng đơ người.
08:30
Giới thiệu: Xưa có học xinh thuê người giả làm phụ huynh. Nay có tôi lôi Tóc Vàng ra giả làm bạn trai. Đương nhiên, lúc đầu cậu ta có chết cũng không chịu làm, nhưng sự thật chứng minh rằng, shota luôn luôn phải quỳ xuống dưới sự chèn ép của chị hai.
09:39
Giới thiệu: Bàn tay diệt khẩu của Tống Tử Ngôn thu lại, chỉ có ngực tôi vẫn còn nhấp nhô kịch liệt. Tôi vừa nhìn màn hình một cái đã muốn khóc, mẹ ơi, người hiểu con rõ nhất trên thế giới này là mẹ, là mẹ, và cũng chỉ có mẹ thôi!
13:53
Giới thiệu: Anh từ trong Minh Hoa điện đi ra, đã là chập tối. Lúc quay về đi qua hồ sen bên cầu, nhìn thấy tiểu bất điểm đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế băng nhỏ ngủ gà ngủ gật chờ anh. Anh bất giác mỉm cười. Quả đúng là dưa gang đẻ ra dưa chuột, tính tình ngốc nghếch hồ đồ thật giống nàng.
13:44
Giới thiệu: Nàng để lại cho anh một câu cuối cùng là: “Cũng được, cũng được lắm.” Anh ôm chặt nàng vào lòng, hai tay run rẩy, nhưng lại không có nước mắt. Nếu nàng trở về Minh giới trước anh thì cũng tốt, nếu lần này chia ly thì chỉ rất ngắn ngủi, cũng tốt lắm, nhưng cái chính là, nàng cũng chưa nói gì, mà anh thì cũng giả vờ không biết, số mệnh không trọn vẹn, thế gian này chỉ có một con đường đ
10:13
Giới thiệu: “Lúc cha con cười trông rất đẹp, con và cha con nhìn rất giống nhau, mẹ nghĩ khi nào con lớn lên, cười cũng nhất định sẽ giống cha rất đẹp. Thế nhưng mẹ lại có chút lo lo. Nếu con và cha cùng cười đều đẹp như vậy khó tránh khỏi sẽ chọc một số cô bé nóng gan nóng ruột đây.
11:21
Giới thiệu: Đầu tháng ba, hài tử được sinh ra, quá trình sinh qủa rất thuận lợi, chỉ là rất tốn sức thôi. Đó là một bé trai. Lúc mới sinh trên mặt rất nhăn nheo, mặt lại đỏ bừng, Vân Châu ôm con đến trước giường, để tôi chạm vào con.
12:38
Giới thiệu: Ngày hôm sau, Vân Châu đột nhiên chặt cây hồng mai đi. Tôi ngạc nhiên. Anh nở nụ cười gượng gạo: “Hồng mai này đơn điệu quá, không thú vị gì, nghe nói mai tháng hai nở ở trên núi phía bắc rất đẹp, chờ sang năm ta dẫn muội tới đó ngắm.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com - eonline.com - elmundo.es - kinopoisk.ru - kooora.com