Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 76) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 06/04/2014 02:32

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 76)

1172
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:34 Dung lượng: 11.76 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi gật đầu: “Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường, anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện, không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn”. Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào. Giọng hắn đầy áp lực: “Theo anh về”. “Về?” - Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một, - “Anh đáng sao?”.

88 track
Giới thiệu: Tôi gật đầu: “Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường, anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện, không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn”. Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào. Giọng hắn đầy áp lực: “Theo anh về”. “Về?” - Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một, - “Anh đáng sao?”.

Chết! Sập bẫy rồi

Im lặng trôi qua, chuông cửa lại vang lên đều đặn. Tôi làm bộ không nghe thấy, vẫn tiếp tục ăn táo, mẹ hét: “Đi mở cửa!”. Tôi thành khẩn nhìn mẹ, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Mẹ, không cần để ý đâu, đây là ảo giác, tất cả những thứ này là ảo giác!”. “Bốp!” - Mẹ tôi phi cái dép qua. - “Ảo giác cái đầu mày, ồn chết đi được, đi mở cửa đi!”. Tôi vuốt cái mũi chắc bị đập bẹp, ấm ức đi mở cửa. Quả nhiên là hắn, tôi không dám để hắn vào trong nhà, đành phải tự mình ra ngoài.

Hắn vẫn không nói tiếng nào, chỉ lạnh lùng nhìn tôi, theo thói quen, tôi cúi đầu trước uy phong của hắn, không dám động đậy. Nhưng lại nghĩ, rõ ràng người sai đâu phải là mình, lại ưỡn ngực lên, hùng hổ nhìn hắn. Mắt to mắt nhỏ lườm nhau chán chê, hắn mở miệng trước: “Sao bỗng nhiên lại về nhà?”. Tôi nhướn mày: “Tôi vui, tôi tự nguyện, bình thường về thăm nhà không được sao?”. Hắn mím môi, hỏi: “Khi nào trở lại?”.

664-chet-sap-bay-roi-phan-76-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 76).

Tôi không nén được, nhìn hắn khinh bỉ, anh nói coi, đồ gian phu như anh sao lại giống bọn nam chính vô sỉ như trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao thế, có người vụng trộm mà còn quang minh chính đại, đường đường chính chính như anh sao? Tiếc là tôi không phải kẻ thứ ba độ lượng của nhà anh, bèn hừ một tiếng: “Anh là gì của tôi,khi nào tôi trở lại anh quản được à?”.

Gân xanh trên trán hắn nổi lên rần rần, nhưng không cáu, chỉ nhắc nhở: “Em còn chưa nghỉ việc”. Tôi gật đầu: “Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường, anh cần gì xin mời đi Tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện, không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn”. Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào. Giọng hắn đầy áp lực: “Theo anh về”. “Về?” - Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một, - “Anh đáng sao?”.

Tục ngữ nói đúng lắm, thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo, không phải không báo, mà là thời gian chưa tới. Tục ngữ còn nói, trái tim của phụ nữ như kim đáy bể. Hôm nay tôi đã tỉnh ngộ ra rồi, căn bản tôi là đại diện cho mẫu người nhỏ nhen. Đã nắm được cơ hội sẽ không buông, bụng dạ đen tối hẹp hòi. Câu ấy vừa nói ra, đã thấy hắn cứng người lại, trừng mắt nhìn tôi như không thể tin được. Tôi đang thầm sướng trong lòng, nụ cười bên môi còn chưa kịp trưng ra thì đã thấy sắc mặt hắn tái đi, từ từ đưa tay lên.

Tôi giật mình, nhảy lui về phía sau ba bước, nhìn khóe môi hắn nhếch lên, toàn thân rực lửa tức giận, lại theo thói quen bị uy phong chèn ép, nỗi sợ hãi trong tôi lại dâng lên. Nhìn thấy hắn sắp đi qua, tôi luống cuống bị ép tới đường cùng, nhớ tới một cảnh kinh điển trong ti vi, vội vàng đưa dao lên kề ngay ở cổ mình: “Đừng có qua đây! Còn bước một bước qua đây thì tôi sẽ…”. Hắn đứng lại nhìn con dao trong tay tôi, khinh bỉ: “Thì sẽ làm sao?”. Tôi cúi đầu liếc nhìn thứ trên cổ mình, dao gọt hoa quả có điều đặc biệt là cắt lông cũng không đứt, méo miệng: “Chẳng làm sao cả”. Tôi nhìn vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn, run run nhát cáy đưa con dao gọt hoa quả cắt ngón tay cũng không đứt lên cổ mình.

Bỗng nhiên nghĩ không đúng, quá là không đúng. Đây là cửa nhà tôi, chỗ của tôi phải nghe tôi chứ, hơn nữa bằng tốt nghiệp đã lấy rồi, việc làm tôi cũng không cần, tiền bồi thường cũng đã đồng ý. Còn người đàn ông trước mặt mình đây thì càng chẳng có gì mà suy nghĩ. Dựa vào cái gì mà tôi còn bị hắn uy hiếp? Nói khác đi, tôi thì có gì mà phải sợ hắn? Chỉ cần tôi hét lên một tiếng, mẹ sẽ lập tức lao ra, vác theo hai con dao phay chém hắn liền.

Phải hiểu rằng tôi và bố là vật sở hữu của mẹ, có nghĩa vụ bị mẹ chà đạp, nhưng mẹ cũng phải đảm bảo không ai có quyền bắt nạt hai bố con tôi. Nhưng một đêm nên nghĩa vợ chồng, Tống Tử Ngôn đối với tôi bất nhân, tôi không thể bất nghĩa với hắn được. Trước khi bị mẹ phát hiện, tôi phải đá hắn đi trước. Thế nên tôi đứng thẳng người, buông dao ra, khoanh tay trước ngực, quay sang hướng khác, khẽ nâng cằm lên, nhìn với vẻ miệt thị, hừ một tiếng: “Muốn chị đây trở lại là chuyện không thể, giờ tôi đi vào sẽ không ra mở cửa cho anh đâu, có giỏi thì anh cứ đứng đây gõ cửa đến chết đi”. Hắn đáp: “Chúng ta cứ thử xem”.

Hắn cứ gõ cửa thì không chết hắn, nhưng có thể gõ tới khi mẹ ra chém chết hắn. Kiểu như hắn, tôi tin hắn có khả năng ấy. Tôi xoa trán, nếu thực sự gây náo loạn, mình cũng không thể bỏ hắn ở khu này được. Cứ cho là mẹ tôi không chém chết hắn, nhưng hắn cứ loanh quanh trước cửa nhà tôi như thế, để hàng xóm thấy thì kiểu gì cũng bị chỉ trỏ. Tôi bực mình: “Giờ tôi ra ngoài, không ở nhà, anh cứ đứng đây gõ đến chết đi!”.

Tôi hậm hực đi qua hắn, bước thình thịch xuống cầu thang, lúc xuống tầng dưới còn lén nhìn lên. Quả nhiên, hắn bắt đầu thong thả đi theo sau tôi. Lén thở phào trong lòng. Loáng thoáng có tiếng xáo mạt chược từ trên lầu nhà tôi vẳng tới, tôi không kìm được tự cảm thán, coi như hôm nay mình đã cứu được một mạng người rồi! Rồi tôi với Tống Tử Ngôn lại bắt đầu hành trình dắt chó đi dạo, một trước một sau, không nhanh không chậm, dừng cùng dừng, đi cùng đi.

Ra khỏi chung cư tới vườn hoa, qua vườn hoa lại lên cầu vượt, xuống cầu vượt lại vào cửa hàng, tới lúc ra khỏi cửa hàng hắn vẫn đi theo tôi, cứ nhiệt tình như thế, tôi đã phải lè lưỡi thở mà bộ dạng hắn vẫn còn khoan thai nhẹ nhàng. Tôi có hơi hối hận về chính sách này, hận không thể quay đầu lại chống nạnh chửi to: “Cút đi cho tôi! Cả đời này tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!”. Nhưng giờ chúng tôi coi như đang là chiến tranh lạnh, giằng co, dù muốn tôi cũng không thể xông ra đánh cho hắn một trận. Vì nguyên tắc thứ nhất của chiến tranh lạnh, ai mở miệng trước là bị thua.

May thay, đi từ cửa hàng ra được một, hai bước thì gặp một ông chú đội mũ cảnh sát ở ngã tư đường. Nắm vững khẩu hiệu “khi khó khăn tìm cảnh sát”, tôi vội vàng chạy qua đó, vẻ mặt kinh hoàng: “Chú cảnh sát, có người theo dõi cháu”. Đồng chí cảnh sát kia rất tận tụy, lập tức cảnh giác: “Ai?”. Tôi chỉ chỉ qua Tống Tử Ngôn hãy còn chưa đuổi kịp vì tôi chạy nhanh: “Là người kia, mặc áo cộc tay màu kem ấy ạ”. Cảnh sát lập tức vẫy tay với hắn: “Qua đây”. Tống Tử Ngôn thong thả đi tới. Vừa tới gần, cảnh sát nhìn kỹ hắn một lúc, rồi nghi ngờ nhìn lại tôi, ho khan một cái, bắt đầu hỏi: “Là cậu… theo dõi cô bé này hả?”.

Câu hỏi rất nghiêm túc, nhưng nghe sao cũng chẳng thấy giọng điệu chất vấn gì, mà là nghi ngờ, hơn nữa là có vẻ nghi ngờ tôi. Tống Tử Ngôn khẽ ngẩn người ra, ra vẻ rất ngỡ ngàng, rồi cười tao nhã: “Đồng chí cảnh sát, đồng chí nghĩ tôi giống thế sao?”. Ông chú cảnh sát xoa cằm trầm ngâm: “Nhìn dáng cậu cũng không giống lưu manh”. Tôi sốt ruột nói xen vào: “Đừng để bề ngoài của hắn ta đánh lừa chú ạ, hắn là một tên lưu manh, lưu manh giả danh trí thức!”. Cảnh sát nhìn hắn rồi nhìn tôi, coi bộ khó cân nhắc quyết định. Tống Tử Ngôn lại cười hiền lành: “Nói lại, cứ cho là tôi có ý đồ xấu xa gì đó đi, thì có thể để ý tới cô ấy sao?”. Lúc nói câu cuối thì ánh mắt lại trượt qua người tôi. Cảnh sát cũng nhìn theo hắn, mặt tràn đầy vẻ đồng tình, tôi chỉ biết, công bộc của nhân dân đã bị thế lực tà ác khuất phục rồi!

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Aspen - Billy McLaughlin

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

18:30
Giới thiệu: Suốt quãng đường từ lớp ghi-ta tới quán Kem, mặt Ju luôn trong tư thế đằng đằng sát khí. Dù không quay người lại, nhưng tôi biết, phía sau yên xe, khuôn mặt nó sẽ là như thế.
15:36
Giới thiệu: Ju là thằng nhóc kì quái nhất mà tôi biết kể từ lúc chuyển sang xóm trọ mới này. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Ju cũng là cái lời mời sang nhà ăn cơm của nó.
14:26
Giới thiệu: Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo hon, vàng võ. Tôi cũng buồn.
14:52
Giới thiệu: Trời lạnh tanh. Em đến sớm mà anh đã ngồi đó từ bao giờ, tay cầm hờ cốc café uống dở. Tay em lạnh cóng, mất cảm giác đầu ngón, bám chặt cốc cocoa nóng sực mới gọi, xoay qua lại cướp dần làn khói phả ra.
12:33
Giới thiệu: Nhiều năm cốm tưởng chừng bị mai một. May thay, mùa thu vẫn xanh cùng đất nước, cốm lại được sinh thành, hồi xuân, lại tái hồi cho lòng người nguôi ngoai thương nhớ.
08:47
Giới thiệu: Ban đầu là mỗi ngày anh đều gọi cho em, sau nữa là hai ngày anh gọi cho em một lần, rồi ba ngày, một tuần, rồi đến một ngày anh như bỏ quên thói quen đó lại vùng kí ức. Anh đã không còn nhớ nữa, thói quen của em hằng ngày đã mất chỉ còn những rấm rức từng đêm vì nhớ…
07:41
Giới thiệu: “Anh cảm nhận em khác với mỗi ngày, còn anh, anh vẫn yêu em rất nhiều, anh yêu con người thật của em chứ không phải cái vẻ bề ngoài…nhưng anh biết, chàng hoàng tử trong mắt em khác với vẻ phong trần, bụi bặm của anh... hãy yêu đi em ạ, đừng vẽ lên một con người để mà ao ước nữa, anh tin, em sẽ biết yêu... mình vẫn mãi là những người bạn.”
09:44
Giới thiệu: Anh đang buồn. Em có thể đến đây được không? Cô đọc tin nhắn của anh xong thì hốt hoảng. Cô lấy xe và đạp ngay đến chỗ mà mỗi khi buồn anh hay đến. Đó là một cây cầu tình nhân.
09:33
Giới thiệu: Tại sao em không bao giờ cười thế..!? Em không thích..! Tại sao? Chẳng vì sao cả! Phải có lý do chứ? Nhất thiết là phải cần lý do sao!...
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com - wikiwiki.jp - lefigaro.fr - chron.com - superuser.com - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com