Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 77) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 06/04/2014 02:33

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 77)

1263
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:08 Dung lượng: 15.31 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồi xuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếp đó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi: “Ha ha, hồ!”. Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời! Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thành bạn đánh bài của mẹ gà!

88 track
Giới thiệu: Tôi đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồi xuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếp đó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi: “Ha ha, hồ!”. Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời! Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thành bạn đánh bài của mẹ gà!

Chết! Sập bẫy rồi

Không ngờ chuyện chán đời còn ở phía sau, lúc uống Nước rồi tôi mới phát hiện, vốn dĩ cứ nghĩ ra mở cửa, không cần mang túi, mà ví tiền của tôi lại nhét ở trong túi. Nói cách khác… tôi không có tiền… Nhìn ba cô bé phục vụ vừa đứng nói chuyện phiếm bên quầy hàng, thỉnh thoảng lại đảo mắt nhìn qua Tống Tử Ngôn, tôi thầm tưởng tượng:

- Nếu tôi đưa số chứng minh thư, mật mã tài khoản, ngày sinh, sở thích, chòm sao, địa chỉ của người kia cho các cô biết, liệu có thể miễn tiền nước cho tôi được không. Nhưng cuối cùng tôi cũng chẳng làm, lần trong túi quần lấy di động ra, tôi quyết định Tìm sự trợ giúp của người thân.

May là nhà của một trong các bà chị tôi cách đây không xa, tuy chị ấy có hơi dở hơi, hơi hoang tưởng một tí, nhưng lại là một cô gái nhiệt tình, thế nên tôi gọi điện cho chị ấy. Giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “A lô”. Tôi lấy tay che miệng, hạ giọng nói: “Là em, Tần Khanh đây, giờ em đang ở quán nước trước nhà chị, chị có thể mang ít tiền qua đây cho em được không?”. Giọng chị vẫn nhẹ nhàng như trước: “Chị đây không rảnh”.

665-chet-sap-bay-roi-phan-77-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 77).

Trước khi chị dập máy, tôi vội vàng thêm một câu: “Chỗ này có một người nhìn rất giống Cổ Thiên Lạc trước khi phơi nắng đen da”. Chị ấy “oa” một tiếng: “Theo dõi anh ta cẩn thận, chị qua ngay lập tức đây!”, rồi vội vàng dập máy. Nghe tiếng tút tút từ di động, khóe miệng tôi nhếch lên, tôi đã nói rồi mà, Tiểu Mẫn là một người rất nhiệt tình! Không quá ba phút, Tiểu Mẫn đã xuất hiện trước cửa quán nước, chị mở to mắt đảo quanh một vòng, đương nhiên là không phải tìm tôi, rồi lập tức đi thẳng tới chỗ Tống Tử Ngôn.

Tôi chỉ thấy hai người họ nói hai câu ngắn gọn với nhau, Tiểu Mẫn đã cúi đầu đi tới. Tôi tò mò: “Hai người vừa nói gì đó?”. Tiểu Mẫn ngồi xuống trước mặt tôi: “Chị hỏi anh ta, một người à?”. Tôi nhoài qua: “Anh ta nói thế nào?”. Tiểu Mẫn bắt chước theo ngữ điệu lạnh lùng của Tống Tử Ngôn: “Nếu cô ngồi xuống, ở đây sẽ còn lại mình cô”. Đầu óc tôi bắt đầu vận động, lúc hiểu được thì thiếu điều phun ra, thế này đúng là quá vòng vèo mà cũng chẳng thèm nể mặt gì. Tiểu Mẫn nheo mắt nhìn tôi: “Người cô nói tới là anh ta à?”.

Tôi trợn to hai mắt, đờ ra, gật đầu. Chị chống má rồi kết luận: “Chẳng có điểm gì giống Cổ Thiên Lạc trắng cả, nhưng mà cũng là thượng hạng”. Nhưng sự háo sắc của Tiểu Mẫn luôn nhanh tới cũng nhanh đi, có thể đùa thì đùa, Không thể đùa thì chuyển sang thưởng thức, cũng chẳng buồn lâu lắm, lại hỏi: “Ấy chà? Nghe bảo em ở chỗ đó cũng được trọng dụng lắm cơ mà, sao lại chạy về đây rồi?”. Tôi không tính giấu diếm, quan trọng nhất là con mắt của người đời quá sắc, lúc che giấu cũng là lúc bị vạch trần, bèn lôi sạch ra, một chín một mười kể cho Tiểu Mẫn nghe hết.

Chị ấy nghe xong thì hất hàm qua chỗ Tống Tử Ngôn: “Thằng Trần Thế Mỹ đó là tên bên kia hả?”. Tôi gật đầu, thấy Tiểu Mẫn định đứng lên thì vội vàng kéo tay lại: “Chị làm gì đó?”. Chị thản nhiên đáp: “Cho thằng ấy hai cái bạt tai”. Coi bộ Tiểu Mẫn Yêu trai nhưng cũng có lương tâm lắm. Tôi nhìn chị ấy cầu xin: “Đừng đi mà, nhỡ may làm loạn lên thì em cũng chẳng thoát được, chị nghĩ cách nào giúp em đuổi hắn đi thôi”. Tiểu Mẫn vẫn bực bội, nhưng cũng đồng ý với tôi, nghĩ một lát rồi nói: “Chị dắt cô đi một chỗ, đảm bảo thằng kia không theo được”. Chỗ chị ấy nói thực ra cũng chẳng có gì mới lạ, là spa cho nữ, nam không vào đó được.

Tôi theo chị đi làm mặt, trong đó có âm nhạc dịu êm, còn được trò chuyện thư thái với nhau, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được nghĩ, người đó có phải vẫn còn đứng ở ngoài hay không? Trong đầu vô thức vẽ ra một cảnh tượng như trong truyện Quỳnh Dao, lúc trời hãy còn nắng chang chang, người đàn ông yêu tôi thật lòng kia đứng ở ngoài chờ, bỗng nhiên, bầu trời nổ sấm chớp, trong nháy mắt, mưa to trút xuống. Từng hạt mưa rơi trên người hắn, thân mình khẽ lay động nhưng vẫn kiên quyết không rời đi một phân, quần áo ướt đẫm, trắng bệch như màu hắn yêu thích, môi tím tái, còn tôi thì cầm một cây dù xuất hiện ở cửa, vội vàng chạy qua đó, giương ô che cho hắn.

Con người đang bị mưa làm cho không mở mắt nổi ấy, thấy tôi tới, bèn ôm chặt tôi vào trong lòng, tôi kêu lên hoảng hốt, ô rơi xuống đất, hắn ôm cứng lấy tôi, môi hắn vội vã kiếm tìm môi tôi, giữa màn mưa, có hai kẻ tự nhận là điên chơi trò kiss điên cuồng… rồi, sau đó là phát sốt lên, bị nghi là mắc dịch cúm lợn, bị tống vào phòng cách ly… Hiện thực và tưởng tượng luôn có một khoảng cách rất lớn. Ba giờ sau, chúng tôi đi ra thì trời đã xẩm tối, đèn đường mới mở, ánh sang rực rỡ lóa mắt. Còn trước cửa spa, là một khoảng không chẳng có bóng người. Tôi không khỏi hơi thất vọng.

Giấu vẻ thất vọng, tôi tạm biệt Tiểu Mẫn, chị ấy tiễn tôi tới tận khi lên xe, ngồi trên xe lắc lư về nhà, tuy cũng chẳng xa, nhưng cảm giác thật mệt mỏi. Dưới lầu không có ai, cầu thang cũng không có, tôi nghĩ mình có thể hết hy vọng hoàn toàn rồi. Đứng ngoài mệt mỏi ấn chuông cửa, chờ đợi, cửa mở, tôi sợ tới đờ người ra. Chuyện này cũng giống khi tôi mở cửa sáng nay, chỉ là, giờ người ở ngoài là tôi, còn người mở cửa là Tống Tử Ngôn.

Thấy tôi, hắn còn làm dáng mời: “Nhanh vào đi”. Tôi mơ hồ đi vào nhà, bỗng nhiên nghe tiếng mẹ gọi: “Tiểu Tống, mau tới đây, tới lượt cháu chia bài rồi!”. Tôi đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồi xuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếp đó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi: “Ha ha, hồ!”. Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời! Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thành bạn đánh bài của mẹ gà! Tôi chỉ có thể ngồi ngoài phòng khách lén quan sát tình hình quân địch.

Theo tôi được biết, Tống Tử Ngôn không chơi bài, hơn nữa còn bài trừ loại trò chơi quốc túy này. Nhưng mà giờ nhìn hắn ăn mặc nghiêm chỉnh cùng chơi mạt chược với ba bà già, tự nhiên tôi cảm thấy vấn đề không chỉ ở tuổi tác, dáng vẻ và giới tính, mà là khí chất, thứ khí chất lồ lộ! Nhìn mẹ với hai cô cùng chơi mặt mũi đỏ bừng, mắt lóe sáng, nhìn lại Tống Tử Ngôn sắc mặt không đổi, nhẹ nhàng từ tốn.

Cái này đâu phải trái ngược không thôi, tôi chỉ muốn tới đánh hắn một trận, anh đang chơi mạt chược, chơi mạt chược, chơi mạt chược, không phải đang câu cá, câu cá, câu cá đâu! Nhưng mẹ tôi thì làm gì có cái suy tưởng cao xa như tôi, khóe miệng mẹ cứ dần nhếch lên từng phân, từng phân theo số tiền “thua” mà Tống Tử Ngôn đưa liên hồi cho bà. Tới mười một giờ khuya, giờ tan hội bất thành văn của các bà, chỉ mình Tống Tử Ngôn thua, ba người kia đều thắng, đặc biệt là mẹ tôi, thắng đậm nhất. Hai cô kia lần lượt chào mẹ tôi đi về, Tống Tử Ngôn cũng đứng lên, lễ phép: “Cô, cháu cũng xin phép về trước”.

Mẹ tôi thắng nhiều như thế, rốt cuộc cũng lòi ra được một tí lương tâm: “Chờ một chút, tối nay còn chưa ăn mà, ở lại ăn đi cháu”. Tống Tử Ngôn mỉm cười đáp lại, nhưng mắt thì làm như vô ý liếc qua nhìn tôi: “Sợ là… không tiện lắm”. Tôi cười nhưng trong lòng thì lạnh tanh, nói tiếp: “Thế thì mời anh đi về nhanh lên, hẹn sau này không gặp lại”. Tống Tử Ngôn chỉ cười mà không đáp, nhưng mẹ thì đập cái bốp vào sau gáy tôi: “Sao lại nói thế với khách hả, đi làm bữa khuya đi!”.

Tôi tức lắm nhưng không dám nói, không cam tâm tình nguyện đi vào nhà bếp. Cứ nói vống lên là bữa khuya, thực ra cũng chỉ là đi nấu mì tôm. Tráng trứng gà, cho nước vào, thả mì tôm, đợi thêm một chút. Tôi cầm cái muôi đi ra kêu cả nhà: “Ăn nào!”. Vừa kêu xong đã thấy bố mẹ đang ngồi nói chuyện trong phòng khách với Tống Tử Ngôn đồng loạt quay đầu lại nhìn tôi, mặt ai cũng có vẻ đăm chiêu lạ kỳ. Tôi nhìn một cái, tự nhiên thấy sợ sợ, thả lại một câu: “Mau vào ăn”, rồi chuồn vào bếp.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Creating Love – 4 minutes

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

20:20
Giới thiệu: Tháng 11. Thời tiết hơi se lạnh. Mùa đông năm nay đến muộn, Hà Nội không đủ lạnh để khoác chiếc áo bông dày cộm như năm ngoái. Chỉ cần mặc một chiếc áo len cao cổ bên trong, ngoài khoác chiếc áo khoác nhẹ, cũng đủ ấm.
18:30
Giới thiệu: Suốt quãng đường từ lớp ghi-ta tới quán Kem, mặt Ju luôn trong tư thế đằng đằng sát khí. Dù không quay người lại, nhưng tôi biết, phía sau yên xe, khuôn mặt nó sẽ là như thế.
15:36
Giới thiệu: Ju là thằng nhóc kì quái nhất mà tôi biết kể từ lúc chuyển sang xóm trọ mới này. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Ju cũng là cái lời mời sang nhà ăn cơm của nó.
14:26
Giới thiệu: Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo hon, vàng võ. Tôi cũng buồn.
14:52
Giới thiệu: Trời lạnh tanh. Em đến sớm mà anh đã ngồi đó từ bao giờ, tay cầm hờ cốc café uống dở. Tay em lạnh cóng, mất cảm giác đầu ngón, bám chặt cốc cocoa nóng sực mới gọi, xoay qua lại cướp dần làn khói phả ra.
12:33
Giới thiệu: Nhiều năm cốm tưởng chừng bị mai một. May thay, mùa thu vẫn xanh cùng đất nước, cốm lại được sinh thành, hồi xuân, lại tái hồi cho lòng người nguôi ngoai thương nhớ.
08:47
Giới thiệu: Ban đầu là mỗi ngày anh đều gọi cho em, sau nữa là hai ngày anh gọi cho em một lần, rồi ba ngày, một tuần, rồi đến một ngày anh như bỏ quên thói quen đó lại vùng kí ức. Anh đã không còn nhớ nữa, thói quen của em hằng ngày đã mất chỉ còn những rấm rức từng đêm vì nhớ…
07:41
Giới thiệu: “Anh cảm nhận em khác với mỗi ngày, còn anh, anh vẫn yêu em rất nhiều, anh yêu con người thật của em chứ không phải cái vẻ bề ngoài…nhưng anh biết, chàng hoàng tử trong mắt em khác với vẻ phong trần, bụi bặm của anh... hãy yêu đi em ạ, đừng vẽ lên một con người để mà ao ước nữa, anh tin, em sẽ biết yêu... mình vẫn mãi là những người bạn.”
09:44
Giới thiệu: Anh đang buồn. Em có thể đến đây được không? Cô đọc tin nhắn của anh xong thì hốt hoảng. Cô lấy xe và đạp ngay đến chỗ mà mỗi khi buồn anh hay đến. Đó là một cây cầu tình nhân.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com