Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 78) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 06/04/2014 02:36

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 78)

1137
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 07:35 Dung lượng: 10.43 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, tiếp tục sửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai, ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi của tôi. Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếng thở dài: “Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân mình?”.

88 track
Giới thiệu: Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, tiếp tục sửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai, ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi của tôi. Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếng thở dài: “Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân mình?”.

Chết! Sập bẫy rồi

Những hành động đầy nghĩa khí chỉ làm tình hình rối thêm, dù sao thì cũng chỉ là cùng ăn bát mì, đi thì vẫn phải đi thôi. Đã nghĩ thông suốt, tôi không thèm để lộ thái độ gì nữa, chỉ lạnh lùng ngồi ăn. Ngay cả khi bố mẹ nhiệt tình hỏi chuyện Tống Tử Ngôn, tôi đều làm bộ không nghe thấy, thành tượng bồ tát bằng đất luôn! Cuối cùng thì cũng ăn hết bát mì, Tống Tử Ngôn chào: “Cô chú, cháu xin phép, muộn nữa chỉ sợ không đặt được phòng khách sạn mất”.

Tôi vội vàng chạy ra mở cửa, hơi cúi người, tay hướng ra ngoài tiễn khách, nhăn nhở cười: “Chào, không tiễn!”. Hắn liếc nhìn tôi, tỉnh bơ đi ra phía cửa, mẹ tôi cản lại, hỏi: “Cháu còn chưa đặt được phòng khách sạn à?”. Tống Tử Ngôn khẽ cau mày: “Hôm nay cháu đi cũng hơi gấp, cho nên giờ vẫn chưa đặt được phòng”. Bố mẹ tôi thoáng nhìn nhau rồi nói: “Nếu không thì cháu cứ ở lại đây trước đã”. Sét giữa trời quang, tôi bực mình hét to: “Mẹ!”.

666-chet-sap-bay-roi-phan-78-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 78).

Tống Tử Ngôn cũng giả vờ: “Thế cũng không tiện ạ”. Chưa lúc nào tôi đồng ý với lời hắn như lúc này, vội vàng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Mẹ tôi khoát tay: “Nhà cô có phòng dành cho khách, bình thường vẫn không có ai dùng, cháu không chê là được, lãng phí gì chứ đừng lãng phí tiền, có tiền thì chi bằng thua cho cô đây này”. Miệng tôi giật giật, mẹ, mẹ cũng trắng trợn quá đó. Mẹ tôi vẫn vô tư thản nhiên quay lại ra lệnh cho tôi: “Tần Khanh, con vào dọn dẹp phòng đi”.

Tôi tức không chịu nổi, không dám tin nữa, nhưng nhìn quyết tâm của mẹ, chỉ có thể nuốt giận vào trong bụng, nặng nề lê chân vào dọn dẹp lại phòng cho khách. Trong phòng cho khách vốn có một chiếc giường, kiểu cách của hơn chục năm trước, trên giường toàn là những thứ quần áo cũ lung tung và đồ dùng hàng ngày. Tôi dọn quần áo và vật dụng cho vào tủ, rồi kéo ngăn tủ khác, lấy ra một cái chăn. Bỗng nhiên có cảm giác khó chịu trên lưng, tôi biết là ánh mắt của hắn, cũng không quay đầu lại, cố ý nói ác: “Không biết chơi bài thì đừng có đua theo, thua cho sướng đi”.

Hắn chỉ thản nhiên cười: “Em không nhận ra là tôi cố ý à?”. Tôi không đáp trả, chỉ lườm hắn một cái, tiếp tục quay lại lồng ruột vào cái vỏ chăn rộng thùng thình. Hắn bước tới, cũng không nói gì, chỉ cầm lấy một góc chăn. Người ta tới giúp, tôi cũng chẳng hâm tới mức nói anh cút đi, chỉ buồn bực lồng ruột chăn. Giọng nói lạnh lùng của hắn lại vang lên: “Anh biết hết rồi”. “Hả?” - Tôi ngẩng đầu, đáp một câu chẳng đầu chẳng đuôi. Hắn nhìn tôi, nói: “Cô đã nói cho anh biết rồi”.

Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, tiếp tục sửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai, ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi của tôi. Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếng thở dài: “Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân mình?”. Không tin ai cũng mặc kệ, mà có lẽ ai cũng chẳng đáng tin. Dù không có kết luận thì tôi cũng đã đâm đầu vào ngõ cụt rồi. Tôi không trả lời, cũng không biết phải trả lời cái gì, bèn nhét cái chăn đã lồng ruột cẩn thận vào tay hắn rồi đi như chạy ra khỏi phòng.

Tôi cứ ngỡ cả đời này cái chăn ấy chỉ được Tống Tử Ngôn dùng có một đêm thôi, nhưng không ngờ sang hôm sau nó vẫn được hắn lôi ra xài tiếp, quấn qua quấn lại thêm chục ngày nữa. Đã hơn hai tuần trôi qua, Tống Tử Ngôn vẫn chưa có dấu hiệu muốn đi, ngược lại còn có ý muốn cắm rễ ở đây nữa. Ngoài mấy vật dụng hằng ngày đã mua trong mấy ngày đầu ra, hắn thậm chí còn bắt đầu mua mấy thứ trang trí cho phòng của hắn. Tôi nghĩ chuyện bắt đầu to rồi đây. Thực ra, hắn cũng chẳng làm chuyện gì khiến người ta phải tức giận cả, chỉ từng bước tiến vào nội bộ gia đình tôi.

Chiều nào cũng kiên nhẫn ngồi chơi mạt chược với mẹ tôi, thời gian hắn ở càng lâu, tiền thua bài càng nhiều, mẹ tôi càng đối xử tốt với hắn hơn. Đúng là vòng tuần hoàn đáng sợ! Đáng sợ hơn ở chỗ những cô, những bác đã biết tôi từ bé tới giờ đều về một phe, lúc bọn họ chơi mạt chược, Tống Tử Ngôn rất tự nhiên kêu cái đứa chuyên rót trà bưng Nước là tôi đưa cho cốc nước đá, tôi chỉ lạnh lùng đáp lại một câu: “Không rảnh”. Liền bị cả đại dương trách móc của các cô các bác dội về, còn Tống Tử Ngôn thì ngây thơ trá hình ông thánh, giả làm người tốt.

Quả nhiên là kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, trước sự vung tiền ra mua lòng người của người giả nhân giả nghĩa nào đó, tôi rơi vào vòng cô lập. Tôi mà cau có với hắn thì tất cả mọi người sẽ cau có lại với tôi. Nhưng được mấy ngày thì tôi cũng thông minh hơn, tôi không cau có với hắn, mà tu luyện công phu không nhìn, coi hắn như vô hình. Trừ phi anh Yêu cầu trước, không thì tôi cứ coi anh là không khí. Gặp nhau trong nhà, tôi không thèm nhìn, chạm vai lượt qua. Lúc ăn, tôi cứ im lặng là vàng, chỉ nhìn vào bát cơm của mình. Lúc hắn đi lại trong nhà thì tôi rúc vào trong phòng mình. Cùng ở dưới một mái nhà thì tôi cố gắng không xuất hiện cùng nhau, cứ coi như hắn chỉ là một oan hồn vật vờ.

Không thể động vào thì cứ tránh đi! Nhưng chuyện kỳ quái chính là, Tống Tử Ngôn cũng không động tới tôi. Không uy hiếp, không bắt ép, không miễn cưỡng, giống như một người tới ở trọ tốt tính, nhưng cũng không để ý tới tôi. Cả ngày chỉ lễ độ nói chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, buổi sáng bố mẹ tôi đều không ở nhà, lúc tôi ngồi ở phòng khách coi ti vi thì hắn cũng coi cùng, thậm chí thỉnh thoảng còn giải thích này nọ. Đương nhiên, tôi làm bộ có tai như điếc, không thèm phản ứng, coi như hắn nói chuyện với không khí. Nếu như trước đây, mặt hắn sẽ xụ xuống, nhưng giờ hắn không bực, cũng không giận, nói xong lại xem tiếp với tôi, thấy có chỗ nào đó lại nói thêm một hai câu nữa. Tiếp tục số phận nói chuyện với không khí của mình. Hắn tốt tính tới mức tôi không nhận ra nổi.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Train Ride - Billy McLaughlin

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:34
Giới thiệu: Tôi gật đầu: “Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường, anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện, không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn”. Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào. Giọng hắn đầy áp lực: “Theo anh về”. “Về?” - Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một, - “Anh đáng sao?”.
20:20
Giới thiệu: Tháng 11. Thời tiết hơi se lạnh. Mùa đông năm nay đến muộn, Hà Nội không đủ lạnh để khoác chiếc áo bông dày cộm như năm ngoái. Chỉ cần mặc một chiếc áo len cao cổ bên trong, ngoài khoác chiếc áo khoác nhẹ, cũng đủ ấm.
18:30
Giới thiệu: Suốt quãng đường từ lớp ghi-ta tới quán Kem, mặt Ju luôn trong tư thế đằng đằng sát khí. Dù không quay người lại, nhưng tôi biết, phía sau yên xe, khuôn mặt nó sẽ là như thế.
15:36
Giới thiệu: Ju là thằng nhóc kì quái nhất mà tôi biết kể từ lúc chuyển sang xóm trọ mới này. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Ju cũng là cái lời mời sang nhà ăn cơm của nó.
14:26
Giới thiệu: Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo hon, vàng võ. Tôi cũng buồn.
14:52
Giới thiệu: Trời lạnh tanh. Em đến sớm mà anh đã ngồi đó từ bao giờ, tay cầm hờ cốc café uống dở. Tay em lạnh cóng, mất cảm giác đầu ngón, bám chặt cốc cocoa nóng sực mới gọi, xoay qua lại cướp dần làn khói phả ra.
12:33
Giới thiệu: Nhiều năm cốm tưởng chừng bị mai một. May thay, mùa thu vẫn xanh cùng đất nước, cốm lại được sinh thành, hồi xuân, lại tái hồi cho lòng người nguôi ngoai thương nhớ.
08:47
Giới thiệu: Ban đầu là mỗi ngày anh đều gọi cho em, sau nữa là hai ngày anh gọi cho em một lần, rồi ba ngày, một tuần, rồi đến một ngày anh như bỏ quên thói quen đó lại vùng kí ức. Anh đã không còn nhớ nữa, thói quen của em hằng ngày đã mất chỉ còn những rấm rức từng đêm vì nhớ…
07:41
Giới thiệu: “Anh cảm nhận em khác với mỗi ngày, còn anh, anh vẫn yêu em rất nhiều, anh yêu con người thật của em chứ không phải cái vẻ bề ngoài…nhưng anh biết, chàng hoàng tử trong mắt em khác với vẻ phong trần, bụi bặm của anh... hãy yêu đi em ạ, đừng vẽ lên một con người để mà ao ước nữa, anh tin, em sẽ biết yêu... mình vẫn mãi là những người bạn.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - foxnews.com - goodreads.com - mashable.com - businessinsider.com - 9gag.com - youm7.com - wow.com - answers.com - gsmarena.com - iqiyi.com