Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 79) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Sun, 06/04/2014 02:38

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 79)

1215
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:29 Dung lượng: 15.78 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.

88 track
Giới thiệu: Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.

Chết! Sập bẫy rồi

Hôm ấy, không hiểu sao cả đêm tôi trằn trọc không yên, cả người toát mồ hôi, mộng mị cứ xoắn xuýt hệt như bánh quẩy. Sáng sớm hôm sau, vừa vào nhà vệ sinh xem xem, quả nhiên là đã tới tháng. Tôi làm vệ sinh cá nhân rồi mệt mỏi vào phòng khách, co chân ngồi xếp bằng, vừa tính vươn tay cầm cốc Nước trái cây, thì bỗng nghe tiếng hắn nói: “Đừng uống”.

Tôi quay đầu lại nhìn, hắn đứng ở cửa, có vẻ mới đi ra ngoài về. Tôi bĩu môi, không thèm nhìn hắn, cầm cốc nước đưa lên miệng. Nhưng hắn bước tới giật lại, giọng như trách cứ: “Đừng uống cái này”. Tôi cứ để cho hắn lấy, không thèm nhìn hắn, biết cảnh giới cao nhất là gì không? Là dù cho anh có quá đáng thì tôi cũng không them nhìn, không thèm nói. Tôi quán triệt phương châm này vô điều kiện.

667-chet-sap-bay-roi-phan-79-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 79).

Cụp mắt, tôi mệt mỏi ôm gối che bụng dưới, xem ti vi. Nhưng lần này hắn vẫn nhằng nhẵng không tha: “Uống thuốc”. Trước mặt là một cốc nước ấm hãy còn bốc hơi, trong lòng bàn tay hắn là viên thuốc con nhộng màu vàng óng. Tôi tự nhiên nhớ ra, trước đây lúc còn ở chung với hắn, có mấy buổi sáng hắn cũng như thế này, vừa thắt cà vạt, vừa lạnh lùng nói: “Uống thuốc”. Lúc đó thuốc để trên bàn ở phòng khách, hắn không tự đưa cho tôi. Nghĩ xa hơn thêm chút nữa, từ lúc nghiệt duyên giữa chúng tôi bắt đầu, trừ lần đầu tiên tới tháng, tôi chưa từng phải nếm lại cái cảm giác ôm bụng quằn quại như thế này. Bởi lần nào cũng đều có người lạnh lùng ra lệnh cho tôi uống thuốc. Mỗi lần như thế, tôi đều thầm oán giận.

Nhìn năm ngón tay thon dài trước mặt, lòng bàn tay với những đường chỉ rõ ràng, như có một cọng lông vũ nhẹ nhàng quét qua trái tim, khiến trong lòng ngứa ngáy, lại có ý nghĩ muốn tránh xa nguy hiểm. Giọng tôi bất giác cao hơn, khiêu khích: “Tổng giám đốc, anh không về, không sợ công ty sập à?”. Hắn cũng không giận: “Cảm ơn em quan tâm”. Tôi đáp lại: “Có thể không quan tâm sao? Mẹ tôi còn làm giàu nhờ anh cơ mà”. Hắn mỉm cười: “Yên tâm, anh sẽ không để cô phải thất vọng”. Tôi cũng cười: “Nhưng chỉ sợ tiền đó của anh như cái bánh bao thịt, một đi không trở về”. Nụ cười của hắn đầy ẩn ý: “Anh kinh doanh chưa bao giờ lỗ vốn”.

Tôi nhìn hắn, lại nhớ ra hiện giờ hắn là bảo bối của mẹ tôi, còn cọng lông vũ vẫn treo trong tim, không khỏi rùng mình một cái, quyết định không thể phản kháng tiêu cực, mà phải phản ứng tích cực! Hôm nay lúc tỉnh dậy đã hơn mười giờ trưa, trong nhà chỉ còn một mình bố tôi đang coi chương trình “Diễn đàn Bách Gia” chiếu lại. Bố con tôi không chỉ có tình cảm cha con thông thường, mà dưới ách áp bức lâu ngày của mẹ, đã vun đắp được một thứ tình nghĩa giai cấp rất sâu đậm.

Giống hôm tôi đang ở spa, Tống Tử Ngôn tới gõ cửa, mẹ tôi đương tính cởi giầy ném thì bỗng nhiên có một cô bị viêm ruột thừa cấp tính, ôm bụng ngã lăn ra, Tống Tử Ngôn đưa cô ấy đi bệnhviện, sau đó thế chân chơi bài, bắt đầu bước trên con đường hối lộ, những chuyện này là do bố kể lại cho tôi. Nhưng hôm ấy, lúc tôi đang nấu mì, rốt cuộc Tống Tử Ngôn đã nói gì với bố mẹ, khiến mẹ quyết định giữ hắn ở lại nhà, còn bố lại không chịu tiết lộ cho tôi biết.

Tôi rót cốc nước, làm bộ lơ đãng hỏi: “Bố, mẹ với cái người kia đâu rồi?”. Bố đáp: “Ra ngoài mua đồ rồi”. Hóa ra là còn chưa đi, thừa cơ mẹ tôi không có ở nhà, tôi quyết định phải liên thủ với bố đuổi hắn ra khỏi nhà. Vừa rót cho bố chén nước, tôi nghiêm mặt ngồi xuống cạnh: “Bố, bố không thấy địa vị của mình trong cái nhà này đang bị uy hiếp sao?”. Bố quay qua nhìn tôi, hỏi: “Thế hóa ra ở nhà này bố có địa vị à?”. Bố, bố đúng là quá tự lượng sức mình rồi! Tôi không nén được dòng lệ thông cảm đồng tình, chúng tôi càng bị áp bức bóc lột thì càng phải liên kết đứng lên chống lại cường quyền.

Tôi nhẹ nhàng thủ thỉ: “Bố này, bố nghĩ coi, trước đây bố là người đàn ông duy nhất trong nhà, có sao thì vẫn là bảo bối độc nhất vô nhị của nhà ta. Nhưng giờ lại bị tụt hạng, giá trị con người giảm xuống còn một nửa, bố không thấy đau lòng, thất vọng, đau khổ à?”. Bố tôi buồn bực cúi đầu một lát, rồi ngẩng lên nhìn tôi, chậm rãi nói: “Bố hiểu rồi, con đang muốn mượn dao giết người”. Tôi đau đớn: “Con toàn tâm toàn ý nghĩ cho bố, sao bố lại nghĩ như thế được chứ?”. Bố tôi đáp: “Con gái này, cho dù con muốn mượn dao giết người thì cũng nên mượn lấy con dao sắc ấy, con nghĩ đời này bố có thể khiêu khích uy quyền của mẹ con được sao?”.

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt bố, thành thật lắc đầu: “Không ạ”. Bố nhìn tôi dịu dàng: “Tự túc là hạnh phúc đi con ạ”. Nhìn bố tôi lại bắt đầu chăm chú vào chương trình ti vi, tôi đau lòng lẫn cảm thông, nhưng càng áp bức càng phản kháng, lửa chiến đấu trong tôi dâng lên hừng hực, không mượn được dao thì tự tôi cũng có thể đuổi hắn đi được! Trưa hôm ấy, tôi chuẩn bị một bàn ăn lớn.

Tống Tử Ngôn ngồi xuống bàn ăn, nhưng không thể nào động đũa được. Mẹ tôi nhìn Tống Tử Ngôn vẫn chưa chịu động đũa, gắp một miếng bỏ vào bát hắn: “Tiểu Tống, đừng khách sáo, cứ coi như người trong nhà, ăn nhiều chút đi”.

Tôi chưa bao giờ cảm tạ sự săn sóc của mẹ với hắn như hôm nay, chỉ một lát sau, trong bát hắn đã có một ngọn núi nhỏ màu đỏ. Đồ đạo đức giả! Coi tôi cho anh cay tới chết đi! Tôi cũng giả vờ liên tục gắp rau vào bát hắn, môi còn nở một nụ cười rất dịu dàng: “Thực ra mọi người trong nhà tôi rất thích ăn cay, trước đây dạ dày của mẹ tôi không khỏe lắm nên ngừng ăn một thời gian, cũng may giờ đã chữa khỏi rồi. Nhà tôi tuy không ở vùng Hồ Nam, Tứ Xuyên, nhưng ai cũng như nghiện cay ấy, không cay không thấy ngon. Anh cũng nên nếm thử món ngon nhất ở nhà tôi đi, đảm bảo món nào cũng cay cho anh đã ghiền”.

Tống Tử Ngôn không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn tôi một cái, đôi mắt trầm tĩnh, đôi đũa của tôi khựng lại giữa chừng, rồi ngượng ngập thu về. Hắn lại cười cười: “Cảm ơn cô, cảm ơn Tần Khanh”. Tôi tròn mắt nhìn hắn gắp một miếng đậu phụ đỏ rực, cảm giác như vừa châm một bánh pháo đỏ rực ngày tết Nguyên Đán, thấy dây dẫn cứ từ từ cháy thành tro, chỉ chờ tới lúc pháo đột nhiên nổ đùng một cái. Động tác của Tống Tử Ngôn rất nhã nhặn, nhưng hiển nhiên là rất chậm. Tình trạng cơ thể hắn thế nào tôi hiểu rõ nhất, không ăn được lạnh, không ăn được cay, chỉ ăn được mấy món thanh đạm nhàn nhạt, lần trước chỉ ăn có mấy miếng mà đã vào viện.

Nếu ăn hết cả cái bát này, chắc chắn chết thì chưa được, nhưng hắn cũng lãnh đủ. Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn. Tống Tử Ngôn sững sờ, nhìn tôi trân trối. Bố mẹ tôi trợn tròn mắt, nhìn tôi kinh ngạc.

Tôi lúng túng nhìn bọn họ, tự phân bua: “Tự dưng con thấy bát cơm của anh ta rất ngon…”. Lý do này đúng là dở hơi, mặt ba người họ rất kỳ quái, tôi không dám nhìn nữa, vội vàng cúi đầu và cơm. Ăn nhanh quá, ăn hết đống ớt trong bát cay tới xé họng, tôi ho sặc sụa, ho tới chảy cả nước mắt. “Phụt” - mẹ tôi phì cười trước, “khụ khụ”

- Bố tôi khổ sở nhịn cười, liếc nhìn Tống Tử Ngôn, mắt hắn cong lại như vầng trăng non, trán như được gió tháng tư thổi qua, thoáng vẻ mừng rỡ không nói nên lời. Tôi nhìn lướt qua gương mặt nín cười của ba người bọn họ, phân tích kỹ càng vẻ mặt của mỗi người, cuối cùng cũng ra được đáp án, ba người họ hiểu hết, dùng ánh mắt mờ ám xem kịch hay, nhìn tôi giận dỗi, nhìn tôi tự chui đầu vào rọ. Tôi thẹn quá hóa giận! Mặt đỏ tới mức ớt còn phải thua, đứng phắt dậy, đẩy bát cơm ra, chạy vội về phòng, sập mạnh cửa để tỏ rõ sự bực bội của tôi! Tôi nằm sấp trên giường, tự giận mình.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Maybe We - Dana

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:08
Giới thiệu: Tôi đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồi xuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếp đó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi: “Ha ha, hồ!”. Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời! Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thành bạn đánh bài của mẹ gà!
08:34
Giới thiệu: Tôi gật đầu: “Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường, anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện, không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn”. Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào. Giọng hắn đầy áp lực: “Theo anh về”. “Về?” - Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một, - “Anh đáng sao?”.
20:20
Giới thiệu: Tháng 11. Thời tiết hơi se lạnh. Mùa đông năm nay đến muộn, Hà Nội không đủ lạnh để khoác chiếc áo bông dày cộm như năm ngoái. Chỉ cần mặc một chiếc áo len cao cổ bên trong, ngoài khoác chiếc áo khoác nhẹ, cũng đủ ấm.
18:30
Giới thiệu: Suốt quãng đường từ lớp ghi-ta tới quán Kem, mặt Ju luôn trong tư thế đằng đằng sát khí. Dù không quay người lại, nhưng tôi biết, phía sau yên xe, khuôn mặt nó sẽ là như thế.
15:36
Giới thiệu: Ju là thằng nhóc kì quái nhất mà tôi biết kể từ lúc chuyển sang xóm trọ mới này. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Ju cũng là cái lời mời sang nhà ăn cơm của nó.
14:26
Giới thiệu: Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo hon, vàng võ. Tôi cũng buồn.
14:52
Giới thiệu: Trời lạnh tanh. Em đến sớm mà anh đã ngồi đó từ bao giờ, tay cầm hờ cốc café uống dở. Tay em lạnh cóng, mất cảm giác đầu ngón, bám chặt cốc cocoa nóng sực mới gọi, xoay qua lại cướp dần làn khói phả ra.
12:33
Giới thiệu: Nhiều năm cốm tưởng chừng bị mai một. May thay, mùa thu vẫn xanh cùng đất nước, cốm lại được sinh thành, hồi xuân, lại tái hồi cho lòng người nguôi ngoai thương nhớ.
08:47
Giới thiệu: Ban đầu là mỗi ngày anh đều gọi cho em, sau nữa là hai ngày anh gọi cho em một lần, rồi ba ngày, một tuần, rồi đến một ngày anh như bỏ quên thói quen đó lại vùng kí ức. Anh đã không còn nhớ nữa, thói quen của em hằng ngày đã mất chỉ còn những rấm rức từng đêm vì nhớ…
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - ehow.com - e-hentai.org - nydailynews.com - filehippo.com - westernjournalism.com - yomiuri.co.jp - farsnews.com - faithtap.com - india.com - ensonhaber.com