Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 81) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 28/04/2014 06:45

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 81)

2424
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:50 Dung lượng: 12.15 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ không nói nữa, nhưng hắn lại mở miệng, thanh âm trầm ấm: “Người yêu”, rồi lặp lại một lần nữa: “Anh coi em là người yêu”. Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình: “Vậy nói ra ba chữ tôi đang nghĩ đi”. Hắn cụp mắt, chỉ nói: “Anh sẽ cưới em”.

88 track
Giới thiệu: Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ không nói nữa, nhưng hắn lại mở miệng, thanh âm trầm ấm: “Người yêu”, rồi lặp lại một lần nữa: “Anh coi em là người yêu”. Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình: “Vậy nói ra ba chữ tôi đang nghĩ đi”. Hắn cụp mắt, chỉ nói: “Anh sẽ cưới em”.

Chết! Sập bẫy rồi

Người đóng vai nam chính – kẻ đang ở trước mặt tôi đây, tôi nhìn hắn nhưng lại bị bộ mặt kinh khủng của hắn dọa. Hắn giận dữ trừng mắt nhìn tôi: “Vứt hết mấy thứ trong đầu em đi!”, Rồi ngừng lại, sắc mặt dịu đi, bắt đầu kể lại chuyện: “Xe bọn anh đâm vào một gốc cây ven đường, đầu xe nát bét, may là không ai bị thương, chỉ hoảng loạn một chút. Anh xuống xe, rồi lôi Triển Lộ ra theo. Lúc đó anh mặc lễ phục, cô ấy mặc váy cưới, quần áo của ai cũng nhăn nhúm, trên đầu còn có vết Thương vì va chạm, ai cũng thảm hại”.

Dù trong lòng rất chua xót, nhưng hoàn cảnh này khiến tôi vẫn khó dằn lòng mà bổ sung thêm: “Gặp đại nạn mà chưa chết, hai người các anh nhìn nhau, trong lòng tràn ngập cảm động, Yêu thương, cùng nhìn nhau thật lâu chứa chan tình cảm, rồi ôm hôn chứ gì?”. Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Thực tế không đặc sắc như tưởng tượng trong đầu em đâu!”. Nghe câu nói của hắn, tôi như nhấc được hòn đá trong tim mình ra: “Sau đó thì sao?”.

682-chet-sap-bay-roi-phan-81-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 81).

Hắn hít một hơi: “Lúc đó anh và cô ấy nhìn đối phương thê thảm, nhìn thật lâu rồi cùng mỉm cười, sau đó quyết định hủy hôn”. Tôi chớp mắt mấy cái, rồi lại chớp mắt thêm mấy cái, dựa vào sức tưởng tượng mạnh mẽ và logic phi thường, vẫn không thể nào đem tai nạn ô tô rồi nhìn nhau cười có quan hệ gì với hủy hôn, tôi bèn hỏi: “Tại sao?”.

Hắn nghĩ một lát rồi nói: “Cũng chẳng hiểu nổi, lúc đó chỉ thấy bao nhiệt tình đều biến mất. Sau này về nước, mặc kệ gia đình phản đối, anh tự mở công ty riêng, dần dần mới hiểu rõ. Khi ấy anh với Triển Lộ còn quá trẻ, cái gì cũng thuận buồm xuôi gió, công việc, cuộc sống sự nghiệp cứ như đi trên đường rải thảm, tình cảm cũng thế. Lúc đó cho rằng, bản thân và những người xung quanh đều nghĩ là tốt thì chính là thứ mình muốn. Thực ra không phải, chỉ là không biết từ chối thế nào mà thôi”.

Tim tôi thiếu điều nhảy ra vì một suy đoán nào đó, tôi hắng giọng hỏi: “Vậy bây giờ, con đường của anh… người bên cạnh anh, đều là những thứ anh muốn sao?”. Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, gật đầu: “Phải”. “Rất tốt!” - Tôi gật đầu, Tống Tử Ngôn không tùy tiện đi giải thích, lại càng không nói dối, xem ra là thật lòng rồi. Thế nên, tôi cười thật tươi: “Giải thích cũng không tồi, nam nữ thụ thụ bất thân, giờ anh có thể ra ngoài chưa?”.

Hắn ngây ra, không phản ứng. Không ngờ tới chứ gì, đại tỷ là gì? Cảnh giới cao nhất của đại tỷ không phải là khí thế, mà là giẫm đạp trái tim yếu mềm rồi mà vẫn cười ngây thơ. Thế nên, tôi cười rất hiền lành: “Tổng giám đốc, anh tới đây không phải là muốn giải thích với tôi sao? Giờ hiểu lầm đã hết, tôi tha thứ cho anh rồi, mời anh ra khỏi phòng tôi, tốt nhất là thu dọn đồ đạc đi khỏi nhà tôi”. Hắn nheo mắt: “Tần Khanh, em có ý gì?”. “Ý như trên mặt chữ đấy”. Hắn cao giọng: “Giờ chỉ vì cái chuyện tình từ tám trăm năm trước mà nhỏ nhen thế à?”.

Tôi độp lại ngay: “Tôi nhỏ nhen như thế thì đã làm sao nào? Lần này bỗng dưng nhảy ra một cô vợ cũ, ai biết được chừng nào đó lại nảy ra một cô hôn thê cũ, bạn gái cũ, chi bằng giờ cứ nhỏ nhen đi, ai đảm bảo sau này không bị người ta lừa chứ”. Sắc mặt hắn trở nên rất khó coi, giọng cũng lạnh đi mấy độ: “Chẳng ai có quá khứ là tờ giấy trắng cả, anh chưa từng yêu cầu điều đó ở em, thậm chí khi em bỏ đi rồi trở về, anh cũng chưa từng tính toán lấy một lần. Anh còn nghĩ chỉ cần tương lai thôi cũng đủ rồi, giờ xem ra em không nghĩ như thế.

Em kiếm cớ nhiều như vậy, đơn giản là không muốn tiếp tục. Chúng ta sống chung với nhau lâu tới như thế, người ta bịa chuyện, em không cần chứng cứ, đã ngay lập tức gán tội cho anh rồi bỏ đi. Tần Khanh, tới tận giờ này, em chưa từng tin tưởng anh. Giờ anh bỏ cả công ty tới tận đây, đã giải thích rồi, còn lấy lòng người nhà em, em gây sự anh cũng chịu đựng, em có tùy hứng thì cũng nên có giới hạn thôi!”
. “Tùy hứng?”

- Tôi cười nhạt, - “Tôi là đứa vừa tùy hứng vừa tự thương tiếc mình đấy, hôm nay người khác nói với tôi mấy câu, tôi có thể chạy đi, cứ cho là chạy về, người ta nói câu gì với tôi, tôi vẫn sẽ chạy đi như cũ thôi. Tống Tử Ngôn, lúc anh cứ ra rả nói tin tưởng với tôi, tại sao anh không nghĩ lại xem bản thân đã từng làm chuyện gì để tôi tin tưởng chưa, tại sao lòng tôi cứ bất an, tại sao tôi phải thấp thỏm như thế? Anh dựa vào cái gì mà bảo tôi phải tin tưởng anh?”. Hắn nhìn tôi trân trối: “Dựa vào cái gì sao? Vậy mấy ngày nay em nghĩ anh đang làm gì, lẵng nhẵng theo em à?”.

Tôi nhìn thẳng vào hắn: “Anh có yêu tôi không?”. Hắn mím môi, không nói. Tôi uể oải: “Cứ cho là không có hoa tươi điện thoại làm quen tán tỉnh, không có gì là lãng mạn cảm động, tuy tôi rất tiếc, nhưng cũng có thể chấp nhận được. Nhưng có ba chữ thôi mà anh cũng không nói ra được, thì tôi còn không bằng vật nuôi của nhà anh, ít ra lúc vui anh còn cười với nó. Anh có thể cho tôi một địa vị không? Là một con nhân tình để đùa vui hay là osin miễn phí?”.

Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ không nói nữa, nhưng hắn lại mở miệng, thanh âm trầm ấm: “Người yêu”, rồi lặp lại một lần nữa: “Anh coi em là người yêu”. Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình: “Vậy nói ra ba chữ tôi đang nghĩ đi”. Hắn cụp mắt, chỉ nói: “Anh sẽ cưới em”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Time Windows - (Various Artists)

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:04
Giới thiệu: Và Tú đã nghĩ ngay đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi dây liên kết nào đó với Châu.
10:06
Giới thiệu: Không gì bằng một buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó cứ ngồi đó, cùng những chú chim gác mái ngoài cửa sổ.
09:45
Giới thiệu: Anh nhớ ngôi nhà đầu tiên. Ngày anh còn bé, bé lắm, trong một khu tập thể tôi tối, mỗi đêm mưa xuống là tiếng nước đập tong tong vào mái tôn, tiếng xô chậu lê quèn quẹt hứng chỗ dột, mùi ngai ngái của những cống lộ thiên dềnh nước.
12:48
Giới thiệu: Một con bé hiên ngang bước vào cửa hàng đĩa gần trường, dõng dạc: - Em đến xin làm thêm! Trái với chiếc biển “Cần gấp người giúp việc”, Việt – người chủ cửa hàng vẫn cặm cụi bên máy vi tính, nói vọng ra, thái độ hờ hững:
05:56
Giới thiệu: Hắn im lặng, tim tôi cũng lặng theo sự im lặng của hắn, lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra mình vẫn không hề hận hắn, vẫn muốn nghe hắn giải thích rằng tất cả đều chỉ là giả, dù cho hắn đã kết hôn thì cũng là vì có nỗi khổ trong lòng. Nhưng hắn chỉ lấy im lặng đan thành một cái lưới lớn, khiến tôi cứ sa dần vào đó. Mãi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Anh và Triển Lộ suýt chút nữa đ
11:29
Giới thiệu: Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.
07:35
Giới thiệu: Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, tiếp tục sửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai, ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi của tôi. Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếng thở dài: “Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân mình?”.
11:08
Giới thiệu: Tôi đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồi xuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếp đó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi: “Ha ha, hồ!”. Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời! Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thành bạn đánh bài của mẹ gà!
08:34
Giới thiệu: Tôi gật đầu: “Thì chưa nghỉ việc, nhưng tôi bằng lòng bồi thường, anh cần gì xin mời đi tìm luật sư của tôi, tôi còn bận nhiều chuyện, không rảnh tiếp anh, đi thong thả, không tiễn”. Nói rồi quay người, định mở cửa đi vào. Giọng hắn đầy áp lực: “Theo anh về”. “Về?” - Tôi xoay người, lạnh lùng nhìn hắn, hỏi hắn câu đã từng hỏi tôi, từng chữ, từng chữ một, - “Anh đáng sao?”.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - mayoclinic.org - reference.com - nfl.com - drugs.com - timeanddate.com - computerbild.de - dafont.com - cnet.com - theguardian.com - foxnews.com