Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 82) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 28/04/2014 06:46

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 82)

1327
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:31 Dung lượng: 13.09 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, vẫn là cái giọng trầm trầm phát ngán như trước: “Anh thừa nhận là anh yêu em, thế đã đủ chưa?”. Cái kiểu nói như bố thí cho ăn mày này của hắn làm tôi chán nản ngay lập tức, nhưng tới cực điểm rồi nên chẳng tức được nữa, đành cười: “Cảm ơn Tổng giám đốc, nhưng không cần anh phải tự hạ thấp mình thế đâu.

88 track
Giới thiệu: Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, vẫn là cái giọng trầm trầm phát ngán như trước: “Anh thừa nhận là anh yêu em, thế đã đủ chưa?”. Cái kiểu nói như bố thí cho ăn mày này của hắn làm tôi chán nản ngay lập tức, nhưng tới cực điểm rồi nên chẳng tức được nữa, đành cười: “Cảm ơn Tổng giám đốc, nhưng không cần anh phải tự hạ thấp mình thế đâu.

Chết! Sập bẫy rồi

“Không được, hôn nhân không có tình yêu thì chẳng khác gì nấm mồ, cái mặt này của tôi không cần phải in lên bia mộ đâu.

Tống Tử Ngôn, Tổng giám đốc, tôi với anh chẳng còn gì để nói với nhau nữa rồi, anh tới từ đâu thì về lại chỗ đó đi, nếu anh còn mặt dày ở lì nhà chúng tôi thì mai tôi đi du lịch. Trước đây cứ cho là tôi quá ngốc, quá ngây thơ, cứ nghĩ có thể làm tan băng giá, giờ tôi thông minh ra rồi, tôi không được hoàn toàn hết hy vọng ở anh sao? Xin anh nhanh lên chút đi, đỡ để tôi phải nhìn tới phát ghét”.

683-chet-sap-bay-roi-phan-82-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 82).

Sắc mặt của hắn bây giờ đã không thể dùng từ khó coi để hình dung nữa, toàn thân toát lên sự tức giận không giấu diếm, tôi nhìn tay hắn cứ nắm rồi lại mở, mở rồi lại nắm chặt, cũng thấy hơi sờ sợ. Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, vẫn là cái giọng trầm trầm phát ngán như trước: “Anh thừa nhận là anh Yêu em, thế đã đủ chưa?”.

Cái kiểu nói như bố thí cho ăn mày này của hắn làm tôi chán nản ngay lập tức, nhưng tới cực điểm rồi nên chẳng tức được nữa, đành cười: “Cảm ơn Tổng giám đốc, nhưng không cần anh phải tự hạ thấp mình thế đâu. Người ta nói được một câu như thế là đủ rồi, đổi lại là anh, đừng nói là ba từ ấy, dù có tặng hoa mỗi ngày, nửa tiếng gọi một cú điện thoại, chẳng có việc gì cũng quẩn quanh trước mặt tôi, cố sức theo đuổi tôi là chuyện không thể nào! Lời nói của anh quý giá, ngàn vạn lần đừng lãng phí vào tôi, không đáng, thật đấy!”.

Nói xong tôi còn nghiêm trang gật gật đầu, tăng thêm tính hiệu quả. Hắn không nói gì, chỉ đứng yên nhìn tôi, tôi không nhận ra vẻ mặt đó là gì. Nhìn nhau hồi lâu, hắn quay người, bước đi, mở cửa phòng, ra ngoài. Tiếng sập cửa rất mạnh, khiến chút bụi bị rơi xuống.

Một đứa trong lòng vốn đầy căm phẫn như tôi tự dưng lại gạt hết chí khí đi mà thấy ân hận. Thực ra đâu phải tôi không biết hắn lúng túng khó chịu, nói thì cũng bắt nói ra rồi, làm sao còn làm người ta phải tức tới mức phải bỏ đi chứ. Vốn dĩ định mang sổ tay ra ghi lại, rồi hàng năm khoanh tròn lên trên lịch thành một ngày lễ để chúc mừng, bị tôi đem danh dự ra đùa dai như thế, cuối cùng đùa cho người ta không chịu được, cúp đuôi đi mất.

Tôi che mặt rên rỉ, cái đồ chết tiệt nhà mày, sống chung với hắn bao lâu rồi, chỉ số kiên nhẫn của hắn thấp tới mức nào mày còn không rõ hay sao. Cứ phồng má giả làm người béo hết lần này tới lần khác, người bán thịt lợn cũng không tới nhà nữa rồi! Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, tôi khóc không ra Nước mắt, vội vàng xuống giường đi dép vào kéo người ta quay lại. Còn chưa động tới tay nắm mà nó đã chuyển động như có linh hồn, đúng là ông trời đã bị tình cảm sâu nặng của mình cảm hóa, tới đồ vật cũng Thương mình sao? Còn chưa tự khen thì cửa đã mở ra, bên ngoài là người đã ra khỏi phòng khi nãy – Tống Tử Ngôn.

“Anh…”. “Em…”. Hai người chúng tôi cùng lúc cất tiếng, rồi cùng lúc ngừng lại. Lại im lặng, tôi thầm khóc nức nở trong lòng, cầu khấn: đừng tới chào tạm biệt, đừng nói là chơi xong rồi. Mới khấn được mấy lần thì đã nghe hắn hắng giọng, mặt mày lung túng, mắt đảo lung tung mà không chịu nhìn tôi, nhìn sao cũng thấy có chút lo lắng, có chút hối lỗi. Trong lúc tôi nơm nớp lo sợ, hắn đã mở miệng: “Em… thích hoa gì?”. Không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không, hình như mặt hắn hơi đỏ lên thì phải.

Tống Tử Ngôn bắt đầu chính thức theo đuổi tôi rồi! Hôm sau, cô bé ở cửa hàng bán hoa đưa tới một bó hoa to, là hoa hồng nhung, ừm, cũng không tồi, tuy tôi chẳng khi nào quan tâm tới hoa cỏ, nhưng hoa này là tượng trưng cho tình yêu, tôi sung sướng nhận lấy. Đang xoay xoay bó hoa ngắm nghía thì thấy bên trong còn một tờ giấy, tôi tò mò lấy ra, trên giấy là nét chữ quen thuộc của Tống Tử Ngôn: “Em yêu, em cứ bay chầm chậm, cẩn thận gai hoa hồng phía trước. Em yêu, em hãy mở miệng, từng làn hương hoa sẽ làm em say mê”. Tôi có cảm giác bị một dòng điện từ trên trời đánh trúng người, chạy khắp tứ chi trăm huyệt, cả người tôi… cháy xém rồi… thật không ngờ, Tống Tử Ngôn ẩn trong cái xác rùa lại chính là Thiên Lôi!

Vừa hay hắn gọi điện tới, tôi run rẩy bắt máy: “Hoa nhận được rồi, nhưng mấy câu trên thiệp anh chép của ai đó?”. Hắn hỏi: “Không thích hả?”. Không chỉ là không thích, mà thực sự là quá không thích, tôi bắt đầu nghi ngờ tiêu chuẩn thẩm mỹ của hắn, hỏi: “Mấy ca từ này là anh chọn à, cũng chỉ có cái này thôi à?”. Đúng là quá quái dị. Bên kia có tiếng giở giấy sột soạt, một lát sau, hắn nói: “Còn có mấy cái nữa, một bài là tỏ tình của chuột với gạo, một cái là sói với dê, còn có một cái là cháu trai với ông nội nữa, chỉ có bài hai con bướm là đồng loại”.

Tôi vừa nghe thấy thế hai mắt lóe sáng lên: “Cháu trai với ông nội?”. Không lẽ xã hội chúng tôi đã cởi mở, chấp nhận tình yêu ông cháu rồi sao? Hắn “ờ” một tiếng, lại tiếng giở giấy sột soạt, rồi khẽ đọc: “Đừng làm đau cháu lần nữa, ông ơi ông ơi ông ơi, đừng làm đau cháu lần nữa, ông ơi ông ơi ông ơi”. Cái gì mà ông ơi ông ơi ông ơi! Rõ ràng là yeah yeah yeah khí thế của người ta mà! Dựa vào hiểu biết của mình về hắn, tôi cũng hiểu sơ sơ: “Không phải là anh đi mua đĩa nhạc trên đường, tự nghe rồi nhớ ca từ mà viết lên đó chứ”.

Hắn thành thực trả lời: “Đây là loại bán chạy nhất”. Nghĩ tới cảnh hắn mặc Âu phục, đi giày da, phong độ đẹp trai, đeo headphone, vừa nghe nhạc thị trường, vừa ghi nhanh lên giấy để nhớ, rồi trước ánh mắt khinh bỉ của cô bé bán hoa, chép lại mấy câu buồn nôn này lên thiệp. Khóe miệng tôi không kiềm được mà nhếch lên. Hắn lại còn nghiêm túc nói với tôi: “Vừa khéo có bảy bài, mỗi ngày một bài, đủ hết một tuần”. “Không cần!”

- Tôi vội vàng ngăn lại, ngày nào cũng đọc thứ ca từ sét đánh tứ tung này, tôi tổn thọ mất! Hắn kinh ngạc, hỏi: “Không cần?”. Tôi lau mồ hôi lạnh trên trán: “Không cần, không cần, tâm ý của anh em đã thấu hiểu rất sâu sắc rồi”. Bên kia truyền tới tiếng tờ giấy bị vo lại, tiếp đó là tiếng của hắn đáp lại: “Rất tốt”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Stand Up - J-Min

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:38
Giới thiệu: “Đầu tuần sau Tú đi Hạ Long với gia đình, sẵn tiện ghé Hà Nội luôn để xem cách sống ở đấy như thế nào. Châu ở lại ngoan nha, khi nào về Tú sẽ có quà.”
09:04
Giới thiệu: Và Tú đã nghĩ ngay đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi dây liên kết nào đó với Châu.
10:06
Giới thiệu: Không gì bằng một buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó cứ ngồi đó, cùng những chú chim gác mái ngoài cửa sổ.
09:45
Giới thiệu: Anh nhớ ngôi nhà đầu tiên. Ngày anh còn bé, bé lắm, trong một khu tập thể tôi tối, mỗi đêm mưa xuống là tiếng nước đập tong tong vào mái tôn, tiếng xô chậu lê quèn quẹt hứng chỗ dột, mùi ngai ngái của những cống lộ thiên dềnh nước.
12:48
Giới thiệu: Một con bé hiên ngang bước vào cửa hàng đĩa gần trường, dõng dạc: - Em đến xin làm thêm! Trái với chiếc biển “Cần gấp người giúp việc”, Việt – người chủ cửa hàng vẫn cặm cụi bên máy vi tính, nói vọng ra, thái độ hờ hững:
05:56
Giới thiệu: Hắn im lặng, tim tôi cũng lặng theo sự im lặng của hắn, lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra mình vẫn không hề hận hắn, vẫn muốn nghe hắn giải thích rằng tất cả đều chỉ là giả, dù cho hắn đã kết hôn thì cũng là vì có nỗi khổ trong lòng. Nhưng hắn chỉ lấy im lặng đan thành một cái lưới lớn, khiến tôi cứ sa dần vào đó. Mãi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Anh và Triển Lộ suýt chút nữa đ
11:29
Giới thiệu: Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.
07:35
Giới thiệu: Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, tiếp tục sửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai, ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi của tôi. Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếng thở dài: “Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân mình?”.
11:08
Giới thiệu: Tôi đần thối mặt ra nhìn Tống Tử Ngôn đi qua mình, ngồi xuống bàn mạt chược, xếp bài rất tự nhiên, rồi đánh một quân, tiếp đó là tiếng mẹ tôi vang lên rất phấn khởi: “Ha ha, hồ!”. Tôi xoa trán, rốt cuộc đây là cái thế giới gì hả trời! Cáo chúc tết gà thì không sợ, cái đáng sợ chính là cáo lại trở thành bạn đánh bài của mẹ gà!
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - iqiyi.com - marca.com - lifehacker.com - bomb01.com - reuters.com - naukri.com - ce.cn - sabah.com.tr - styletv.com.cn - xe.com