Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 83) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 28/04/2014 06:49

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 83)

1215
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 11:52 Dung lượng: 16.31 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Đôi vợ chồng trẻ vừa làm nghi lễ lạy cha mẹ xong chủ hôn liền trao cho hai người, mỗi người một tờ giấy màu đỏ. Tôi cảm thán: “Chậc chậc, một tờ giấy đỏ đem thân đi bán”. Bên cạnh có người nói tiếp câu của tôi: “Em cũng bán cho anh đi”. Tôi vừa quay lại nhìn đã thấy kinh hãi! Là cái gã photoshop hôm trước!

88 track
Giới thiệu: Đôi vợ chồng trẻ vừa làm nghi lễ lạy cha mẹ xong chủ hôn liền trao cho hai người, mỗi người một tờ giấy màu đỏ. Tôi cảm thán: “Chậc chậc, một tờ giấy đỏ đem thân đi bán”. Bên cạnh có người nói tiếp câu của tôi: “Em cũng bán cho anh đi”. Tôi vừa quay lại nhìn đã thấy kinh hãi! Là cái gã photoshop hôm trước!

Chết! Sập bẫy rồi

Chuyện tặng hoa tạm thời coi như một phần, tôi ngập tràn vui sướng mong chờ đợt tiến công tiếp theo của Tống Tử Ngôn, hưởng thụ hư vinh như công chúa được hoàng tử hâm mộ. Tôi ngồi ở bàn ăn, vừa lơ đãng gẩy gẩy cơm trong bát, vừa lén nhìn Tống Tử Ngôn ngồi đối diện, hắn sẽ làm gì tiếp đây?

Chăng băng – rôn ở chung cư đối diện, thả bóng bay ngoài cửa sổ nhà tôi, hay là xếp nến hình trái tim ở sân dưới chung cư? Đang sung sướng tưởng tượng, thì Tống Tử Ngôn ngồi ăn đối diện buông đũa, đứng dậy nói xin lỗi cả nhà, đi tới ban công.

Mắt tôi không tự chủ được, vội nhìn theo hắn, không phải như trong phim Nước ngoài hoành tráng có máy bay thả băng – rôn tỏ tình đấy chứ. Di động trên bàn rung lên từng hồi, tiếp đó là tiếng chuông ầm ầm vang lên, trên màn hình hiển thị tên người gọi đến là Tống Tử Ngôn. Nhìn người đứng ngoài ban công đang áp di động vào tai, tôi bắt máy: “A lô”. Nghe thấy tiếng tôi, hắn không thèm nói câu nào đã cúp máy, rồi vào nhà, ngồi xuống bàn ăn tiếp.

684-chet-sap-bay-roi-phan-83-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 83)

Hại tôi cứ mắt tròn mắt dẹt há hốc mồm ra nhìn hắn, tên này không phải bị mộng du đấy chứ. Mãi tới lúc nhận được N cú điện thoại giống nhau, tôi mới phát hiện ra mình nhầm, hắn không phải bị mộng du, mà đang làm đúng phương châm của tôi, nửa tiếng gọi một cú điện thoại, không sớm cũng chẳng muộn, cứ đúng ba mươi phút là tiếng chuông di động lại vang lên.

Không chịu được nữa, tôi tắt luôn di động, khó lắm mới ngủ được thì lại nghe bên ngoài có người đang gõ cửa phòng, tôi lờ đờ đi ra mở cửa, Tống Tử Ngôn đứng ở ngoài, vẻ mặt u ám: “Em tắt điện thoại”. Tôi tức: “Em muốn đi ngủ, đương nhiên là tắt máy!”. Hắn nghiêm túc: “Thế thì sao hợp với đề nghị của em được. Nửa tiếng một cú điện thoại, em không nhận thì sao mà tính được?”.

Oh My God! Tôi thực sự đã bị hắn kê tủ đứng làm nghẹn chết rồi, tôi điên cuồng vò đầu, hét lên: “Không cần gọi, tắt máy thì cứ tính cho anh qua còn không được sao?”. Lúc này hắn mới chịu mỉm cười, vui mừng nói: “Rất tốt”, rồi lại xoa xoa đầu tôi: “Mau đi ngủ đi”. Rồi trong lúc tôi đang nhìn đờ đẫn, hắn sung sướng về phòng.

Tôi dựa người vào cửa thần người ra, hắn… là cố ý phải không… từ chuyện tặng người ta cái thiệp có thứ sét đánh chết người tới cuộc gọi kinh dị lúc nửa đêm, hắn không phải là đang theo đuổi, mà là trừng phạt tôi! Mỗi ngày một bó hoa, nửa tiếng một cuộc điện thoại, chẳng có việc gì cũng luẩn quẩn trước mặt tôi. Hình như phương pháp tán gái tôi đã từng truyền thụ cho hắn là như thế, tôi cẩn thận suy đi tính lại, soi từng chữ như luật sư soi vụ án, rồi đặt ánh mắt xuống câu cuối cùng.

Nhiều nghĩa! Có quá nhiều nghĩa! Theo câu này, đảm bảo tôi cứ ngẩng đầu lên thì sẽ nhìn thấy cái mặt hắn! Thêm mấy hành động và ý chí khó tưởng của Tống Tử Ngôn, tôi hoảng sợ vô cùng. Lúc đi vệ sinh phải ngó nghiêng mãi mới dám vào, buổi tối đi ngủ còn phải kéo hai cái ghế ra chặn cửa, đặt thêm một chậu nước lên trên ghế, chỉ sợ mình không để ý một cái thì hắn bỗng nhiên trồi lên đứng cạnh. Rõ ràng ở ngay nhà mình, thế mà còn phải đề phòng gian khổ hơn cả phòng trộm cướp. Không thể chối, cái này là do tôi tự làm tự chịu. Nhưng con gà tức nhau tiếng gáy, còn nước còn tát.

Cứ tát như thế được vài ngày, ngày nào cũng phải nhìn thấy mặt hắn, đến khi dây thần kinh tôi căng ra hết cỡ, cảm giác như sắp đứt phựt tới nơi thì dì Tiểu Lý bên đằng ngoại gọi điện tới vớt tôi ra trong biển lửa. Con gái dì sắp cưới, muốn tôi qua làm phù dâu, mẹ tôi đi tiễn khách. Nói cách khác, trọn một ngày tôi không phải nhìn cái mặt kia nữa, tôi sung sướng hỉ hả, còn hỉ hả hơn cả cô dâu. Hôm đó tôi chạy qua nhà dì Lý thật sớm, đi làm tóc trang điểm với cô dâu.

Không đi thì không biết, suýt chút nữa bị dọa nhảy dựng lên. Hoa cài đầu năm mươi tệ. Kem lót trang điểm năm mươi tệ, một cặp lông mi giả năm mươi tệ, ngay đôi găng tay cô dâu cũng tới hai trăm tệ. Vẻ mặt của tôi từ kinh ngạc, ngạc nhiên, bực mình tới cuối cùng là hoàn toàn xuôi xị, mẹ tôi đứng sau khẽ giọng mắng: “Ngày cưới của người ta mà cái mặt mày như đi đưa đám là sao hả?”.

Tôi uể oải dựa đầu lên vai mẹ, thì thào: “Mẹ này, sợ là mẹ phải nuôi con cả đời rồi”. Mẹ tôi giật mình: “Mẹ lớn tuổi rồi, mày đừng làm mẹ sợ”. Tôi tấm tức khóc: “Con vốn dĩ không dễ kiếm, giờ trang điểm thế mà cũng tiêu một đống tiền, lại càng chẳng có ai tốn tiền cưới con đâu”.

Mẹ dịu dàng xoa đầu tôi: “Yên tâm, chỉ cần mày có thể vơ được một thằng, tiền trang điểm mẹ cho”. Tôi chộp ngay lấy cơ hội, đứng thẳng lên: “Ầy, mẹ nói đấy nhé !”. Mẹ dịu dàng nhìn tôi, giọng như đùa: “Ai bảo mẹ là mẹ chứ”. Tôi đang muốn lăn vào lòng mẹ lần nữa thì chợt nghe tiếng thì thầm của bà: “Dù sao thì lông dê lấy từ người dê , hôm nay về mình xén tiếp”.

Cô dâu trang điểm xong rất nhanh, lúng túng ngượng ngùng đứng lên nhìn chúng tôi, bộ váy lụa trắng làm tôn thêm khuôn mặt nhỏ nhắn, thực là xinh đẹp. Hai mẹ con tôi đồng lòng nhất trí xuýt xoa khen em họ mới bớt căng thẳng, chúng tôi quay lại nhà dì chờ. Chừng chín giờ hơn, chú rể tới, trong tiếng pháo nổ râm ran, ồn ã, tiến vào nhà.

Chú rể thực sự không đẹp trai lắm, bộ lễ phục làm nền cho nụ cười vừa ngượng vừa tự hào hạnh phúc, nhìn cũng rất được mắt. Lại thêm một lần từ chối, cuối cùng cô dâu bị chú rể ẵm lên, ôm vào xe hoa. Đi được vài vòng thì tới khách sạn, lễ cưới vô cùng bình thường, nhưng khi thấy cô dâu nghẹn ngào cảm ơn bố mẹ, tôi không kìm được, mắt cũng ươn ướt.

Lại sang mẹ, bà đang quay đầu nhìn lên sân khấu, tuy làm vẻ chăm chú bình tĩnh, nhưng không giấu nổi nếp nhăn nơi khóe mắt ánh lên dưới ánh sáng ngọn đèn chùm. Tôi vội vàng ngoảnh mặt đi, không muốn để mẹ biết tôi đang nhìn bà. Phụ nữ tới tuổi này là như thế đó, trong lòng chúng tôi ít nhiều cũng ngượng ngập, trước tình cảm quá sâu đậm lại xuất hiện khoảng cách.

Đôi vợ chồng trẻ vừa làm nghi lễ lạy cha mẹ xong chủ hôn liền trao cho hai người, mỗi người một tờ giấy màu đỏ. Tôi cảm thán: “Chậc chậc, một tờ giấy đỏ đem thân đi bán”. Bên cạnh có người nói tiếp câu của tôi: “Em cũng bán cho anh đi”. Tôi vừa quay lại nhìn đã thấy kinh hãi! Là cái gã photoshop hôm trước! Gã ngồi ngay cạnh tôi, đang vọc tay vào bốc hạt dưa trong đĩa. Tôi ngơ ngơ: “Sao anh lại ở đây?”.

Gã chỉ lên dì Lý đang ngồi ở trên sân khấu: “Đó là bác anh”. Giờ tôi mới nghĩ ra, người này là do dì Lý giới thiệu, phía sau ảnh chụp còn đính kèm lai lịch của gã, nhưng hội trường tiệc cưới này ít ra cũng có tới bốn mươi cái bàn, sao số tôi đen lại đụng phải gã ta chứ? Gã còn vừa cắn hạt dưa, vừa hỏi tôi: “Anh nhắn tin cho em, sao em không nhắn lại?”. Người này đúng là chẳng hiểu cái gì gọi là ngôn ngữ giao tiếp rồi, nhưng tôi cũng không khiến người ta không xuống thang được, bèn thảy một cái thang qua: “À, dạo này em cũng hơi bận”. Gã còn chưa chịu buông tha: ”Thế à?”.

Tôi nghiêm túc gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Trạch nữ bận rộn nhiều chuyện lắm!”. Gã quay đi cắn hạt dưa, không đáp. Tôi cúi đầu uống ngụm trà cúc thì gã ta quay lại nói tiếp: “Chuyện lúc nãy anh nói, thấy sao?”. Tôi ngơ ngơ: “Chuyện gì?”. Gã nhắc nhở: “Là chuyện kết hôn đó”. Thiếu chút nữa là ngụm trà cúc bị phun ra ngoài, nhưng phản ứng lại là không thể không đắc ý về sức quyến rũ của mình: “Chúng ta mới gặp có một lần, anh đã quyết ý Yêu em từ cái nhìn đầu tiên thế sao?”.

Gã thật thà trả lời: “Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã biết em là người thích hợp để lấy làm vợ”. Câu này… nếu không phải vì nhan sắc quá kinh dị của gã, tôi đã nhào qua đó hôn cho gã hai cái rồi, tôi che miệng khẽ cười, rất e thẹn: “Đừng khen em quá thế, dù anh có lấy lời khen làm vé, em cũng không lên cái thuyền nát nhà anh đâu”. Gã vẫn tự lảm nhảm: “Tính chất công việc của anh là hay phải đi công tác, nên muốn Tìm một người vợ hiền lành biết giữ khuôn phép”.

Tôi vẫn tiếp tục che miệng khiêm tốn: “Thực ra em cũng không được hiền lành như anh đã nghĩ đâu”. Gã không thèm tiếp nhận sự khiêm tốn của tôi: “Sao lại thế chứ, anh nhìn chuẩn lắm. Em như thế này, không những hiền lành mà còn biết tiết kiệm, cho dù em có tính lăng nhăng thì cũng chẳng có ai thèm ngó tới, cho nên anh rất yên tâm về em, muốn lấy người như em”. Tôi vẫn lấy tay che miệng, nhưng lần này khóe miệng không phải nhếch lên mà là hạ xuống.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Wind Mill

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

08:50
Giới thiệu: Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ không nói nữa, nhưng hắn lại mở miệng, thanh âm trầm ấm: “Người yêu”, rồi lặp lại một lần nữa: “Anh coi em là người yêu”. Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình: “Vậy nói ra ba chữ tôi đang nghĩ đi”. Hắn cụp mắt, chỉ nói: “Anh sẽ cưới em”.
11:38
Giới thiệu: “Đầu tuần sau Tú đi Hạ Long với gia đình, sẵn tiện ghé Hà Nội luôn để xem cách sống ở đấy như thế nào. Châu ở lại ngoan nha, khi nào về Tú sẽ có quà.”
09:04
Giới thiệu: Và Tú đã nghĩ ngay đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi dây liên kết nào đó với Châu.
10:06
Giới thiệu: Không gì bằng một buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó cứ ngồi đó, cùng những chú chim gác mái ngoài cửa sổ.
09:45
Giới thiệu: Anh nhớ ngôi nhà đầu tiên. Ngày anh còn bé, bé lắm, trong một khu tập thể tôi tối, mỗi đêm mưa xuống là tiếng nước đập tong tong vào mái tôn, tiếng xô chậu lê quèn quẹt hứng chỗ dột, mùi ngai ngái của những cống lộ thiên dềnh nước.
12:48
Giới thiệu: Một con bé hiên ngang bước vào cửa hàng đĩa gần trường, dõng dạc: - Em đến xin làm thêm! Trái với chiếc biển “Cần gấp người giúp việc”, Việt – người chủ cửa hàng vẫn cặm cụi bên máy vi tính, nói vọng ra, thái độ hờ hững:
05:56
Giới thiệu: Hắn im lặng, tim tôi cũng lặng theo sự im lặng của hắn, lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra mình vẫn không hề hận hắn, vẫn muốn nghe hắn giải thích rằng tất cả đều chỉ là giả, dù cho hắn đã kết hôn thì cũng là vì có nỗi khổ trong lòng. Nhưng hắn chỉ lấy im lặng đan thành một cái lưới lớn, khiến tôi cứ sa dần vào đó. Mãi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Anh và Triển Lộ suýt chút nữa đ
11:29
Giới thiệu: Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.
07:35
Giới thiệu: Tôi chẳng biết nên nói gì, chỉ có thể giả bộ không nghe thấy, tiếp tục sửa sang chăn gối, tóc theo động tác rũ chăn xõa xuống trên vai, ngăn ánh mắt của hắn thấy được vẻ mặt khổ sở khó che giấu nổi của tôi. Hắn đưa tay vén tóc tôi cài ra sau tai, giọng thấp xuống như tiếng thở dài: “Rốt cuộc là em không tin anh, hay không tin bản thân mình?”.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - github.com - xnxx.com - nih.gov - cdc.gov - time.com - bbc.com - afghanpaper.com - noa.al - elkhabar.com - angop.ao