Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 84) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 28/04/2014 06:50

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 84)

1336
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 08:44 Dung lượng: 12.01 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Giọng nói quen thuộc khiến người ta sợ hãi, tôi cứng cả người lại, chậm rãi ngẩng đầu lên thì thấy Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh đó, cười rất dịu dàng, vô cùng dịu dàng, tới mức không thể dịu dàng hơn được nữa. Chỉ liếc qua mặt hắn một cái thôi, tôi đã phải vội vàng cúi đầu. Quá đáng sợ!

88 track
Giới thiệu: Giọng nói quen thuộc khiến người ta sợ hãi, tôi cứng cả người lại, chậm rãi ngẩng đầu lên thì thấy Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh đó, cười rất dịu dàng, vô cùng dịu dàng, tới mức không thể dịu dàng hơn được nữa. Chỉ liếc qua mặt hắn một cái thôi, tôi đã phải vội vàng cúi đầu. Quá đáng sợ!

Chết! Sập bẫy rồi

Gã đả kích tôi, gã nghiêm túc đả kích tôi, gã nghiêm túc đả kích nhan sắc của một thiếu nữ tuổi thanh xuân là tôi! Tôi muốn khóc vì mẩu đối thoại đầy nghiêm túc với gã. May là mẹ đang ngồi cạnh tôi, tôi nhào vào lòng bà, không muốn nhìn cái mặt trơ trơ của gã photoshop kia lần nữa! Mẹ vừa vuốt lưng tôi, vừa tò mò hỏi: “Làm sao thế con?”.

Có lẽ tiệc cưới ồn ào quá, nên bà không nghe thấy mẩu đối thoại đã được tôi và gã ta hạ thấp âm lượng xuống. Tôi rúc vào lòng mẹ, giọng nặng âm mũi: “Mẹ, mẹ mau đuổi cái người ngồi cạnh con đi! Đời này kiếp này con cũng không muốn nhìn thấy anh ta nữa!”.

Tiếng mẹ tôi từ bên trên truyền tới: “Đây là cháu trai của dì Lý, chỉ hơn con có mấy tuổi thôi. Ở bàn này có mỗi con với cậu ta là xêm xêm tuổi nhau, sao lại vô ý thế hả”. Tôi lắc mạnh đầu trong lòng bà: “Không được, có anh ta thì không có con, có con thì không có anh ta!”. Gã kia cũng cuống lên, giọng cao lên mấy bậc: “Em làm sao thế? Lúc nãy anh cũng đã nói gì đâu, dù chúng ta đã cùng đi xem mặt, anh lại cầu hôn với em, nhưng em cũng đừng vì vui quá mà khóc thế chứ?”.

685-chet-sap-bay-roi-phan-84-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 84).

Vốn dĩ tôi có khóc đâu, nhưng nghe gã nói xong, tôi lại muốn khóc thật. Đương lúc Nước mắt sắp trào ra thì một giọng nói lạnh lùng dưới ba mươi bảy phẩy sáu độ C vang lên: “Đi xem mặt?”.

Giọng nói quen thuộc khiến người ta sợ hãi, tôi cứng cả người lại, chậm rãi ngẩng đầu lên thì thấy Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh đó, cười rất dịu dàng, vô cùng dịu dàng, tới mức không thể dịu dàng hơn được nữa. Chỉ liếc qua mặt hắn một cái thôi, tôi đã phải vội vàng cúi đầu. Quá đáng sợ! Lại chui vào lòng mẹ lần nữa, mẹ, đêm nay con phải ngủ với mẹ, không thì chắc chắn con gặp ác mộng mất! Mẹ tôi còn ngây thơ vui vẻ hỏi: “Tiểu Tống, sao cháu lại tới đây?”.

Tống Tử Ngôn đáp: “Cháu với chú phải ra ngoài, phát hiện ra hai người quên không đem theo chìa khóa nên mới đưa qua đây cho cô. Cũng may là cháu nhận lời đem chìa khóa qua đây, không thì sao có thể nghe được chuyện hay tới thế. Đi xem mặt, cầu hôn, anh có nên chúc mừng em không nhỉ, Tần Khanh”. Mấy từ cuối cùng, giọng của hắn mềm đi tới ba độ, nhưng tôi cảm thấy nhiệt độ sau lưng phải giảm tới ba mươi độ, băng đá kết lại ầm ầm, tôi gục trên đùi mẹ tôi, run hết cả người.

Cuối cùng mẹ tôi cũng nhận ra tình thế bây giờ là gì, liền giải thích: “Cháu đừng hiểu lầm, Tiểu Tống ạ, Tần Khanh nó có đi xem mặt lúc cháu đã tới đâu, ngay sau hôm nó về nhà là đi đấy chứ”. Hu hu, mẹ, xưa mẹ toàn làm người áp bức, nay đừng làm người trung gian chứ, thế này không phải là càng nói càng chết sao? Quả nhiên, Tống Tử Ngôn vừa nghe thấy xong thì giọng cũng nhão ra tới mức vắt ra được nước: “Hôm sau? À, Tần Khanh, anh có nên khen em hành động nhanh không nhỉ?”.

Mẹ tôi vẫn chưa thèm nhận ra tình hình bây giờ, còn xen vào giải thích: “Cái này cũng không thể trách nó được, lúc ấy nó còn nghĩ chia tay hẳn với cháu, cả đời này không gặp lại nhau nữa cơ mà”. Mẹ! Mẹ hối hận năm ấy đẻ ra con nên giờ muốn mượn tay Tống Tử Ngôn giết chết con sao! “Cả đời này không gặp lại nhau?” - Tống Tử Ngôn nhắc lại lần nữa, mỉm cười! Hắn nở nụ cười kinh dị: “Rất tốt”.

Tôi vội vàng bịt tai lại. Mẹ, sau này con phải ngủ với mẹ mới được! Không thì không cần gặp ác mộng, chỉ cần thoáng nghe thấy hai chữ này thôi cũng đủ dọa con sợ chết khiếp rồi! Cuối cùng mẹ tôi mới nhận ra thực chất mình càng giúp càng phá, im luôn. Tống Tử Ngôn lễ phép hỏi: “Cô, cháu có chuyện muốn nói với Tần Khanh, có tiện không ạ?”. Tôi vội vàng ngẩng đầu lên, mắt rưng rưng nhìn mẹ, giọng run rẩy: “Mẹ, con là cục thịt hơn hai mươi năm trước mẹ đẻ ra đây mà…”.

Mẹ nhìn tôi, rồi nhìn sang Tống Tử Ngôn, cuối cùng cười cười, nói với hắn: “Cứ tự nhiên”. Tôi thực không thể tin được, bà mẹ chuyên ngược đãi tôi đứng trước sự ngược đãi càng lúc càng nặng nề của Tống Tử Ngôn lại có thể bán con gái cầu vinh! Tống Tử Ngôn đưa tay kéo tôi đi, tôi kéo kéo áo mẹ như trẻ con: “Mẹ! Mẹ không thể đối xử với con như thế được! Con là con gái duy nhất của mẹ, là áo bông nhỏ thân thiết của mẹ đó!”.

Mẹ tôi thoáng sững người, quả nhiên không đành lòng mở to mắt nhìn con gái bị người ta kéo đi, mẹ tôi… quay mặt sang chỗ khác. Tôi như người chết đuối vơ bừa lấy một cọng rơm, quay sang cầu xin gã photoshop cứu mạng. Chẳng biết là muốn lấy tôi làm vợ thật, hay là muốn thể hiện phong độ đàn ông, gã ta không phụ lòng mong đợi của quần chúng, đứng bật dậy: “Chờ một lát!”. Sắc mặt Tống Tử Ngôn càng khó coi hơn, lạnh lùng liếc một cái: “Có chuyện gì?”.

Khí thế bật người đứng dậy của gã đột nhiên nhũn xuống, vẻ mặt hùng hổ ban nãy vèo cái chuyển thành cười nịnh nọt, lắp bắp nói: “N… Nếu đã tới rồi, thì uống chén rượu mừng… rồi hãy đi”. Xem ra không phải chỉ mình tôi là kẻ xu nịnh, mà là khí thế của Tống Tử Ngôn quá ép người, ai ở trước mặt hắn cũng tự động chuyển sang chế độ nịnh nọt! Tôi bị kéo đi xềnh xệch, ra khỏi khách sạn thì dừng lại.

Đang trưa, ngoài trời nắng rất gắt, khiến người ta không mở mắt ra nổi. Tống Tử Ngôn đứng trước mặt tôi, quay lưng lại với hướng nắng, tôi nheo mắt vì chói, chỉ nhìn thấy đường viền mặt hắn. Thật kinh dị! Hắn ta còn bình tĩnh nói: “Chúng ta mang hết chuyện cũ ra xét lại lần nữa”. Tôi cười giả lả, vội vàng quan tâm: “Không cần phiền phức thế đâu, đời người có rất nhiều chuyện đầy ý nghĩa còn chờ chúng ta…”. Từ “làm” còn chưa kịp ra khỏi miệng thì đã bị tiếng cười nham hiểm của hắn dọa cho chết khiếp, nuốt ngay vào bụng.

Hắn chậm rãi nói: “Lúc đầu em chỉ nghe người ngoài nói lung tung đã tạt nước vào mặt anh, ném nhẫn anh tặng đi, rồi chạy về nhà”. Tôi cúi đầu. Hắn lại kể tiếp: “Ngày hôm sau, lúc anh còn phải sắp xếp chuyện công ty để chạy tới đây thì em đã nhanh chân đi xem mặt”. Tôi cúi đầu xuống còn thấp hơn cả ngực. Hắn vẫn chưa chịu tha cho tôi: “Lúc anh tới thì em Tìm đủ cách làm khó anh, làm sao cũng không chịu quay lại”. Thực sự là tôi đã sắp quỳ xuống rồi. Hắn cười nhạt: “Hóa ra đã tìm được người cầu hôn rồi, thảo nào sáng nay vui thế, bừng bừng khí thế ra khỏi nhà”.

Tôi gần như quỳ rạp dưới đất… Còn chưa đè nát hoa cỏ dưới chân đã bị hắn xách cổ lên, kéo ra phía cổng khách sạn. Tôi hoảng hốt: “Gì đó?”. Hắn không thèm quay đầu lại: “Không phải em muốn kết hôn à? Anh đáp ứng ngay cho em”. Tôi đơ người, hắn quay lại cười mờ ám: “Không muốn à?”. Đương nhiên là không rồi! Nhưng dựa vào công phu hiện giờ của tôi, đương nhiên là đành vuốt xuôi: “Không phải, không phải, chỉ là… tuy bố mẹ em đã gặp anh rồi, nhưng bên nhà anh, em còn chưa qua đó bao giờ mà”.

Hắn thản nhiên ngắt lời tôi: “Không cần lo, đã gặp qua hết người trong nhà rồi”. Tôi nghĩ ngợi, ông bà nội hắn, bố mẹ hắn đúng là tôi đã vô tình gặp hết, nhìn lại bộ dạng thản nhiên, nắm chắc mọi chuyện trong tay của hắn, trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ: Không phải hắn đã có dự định trói người sớm tới thế chứ? Ngồi trước bàn tiếp dân màu đỏ ở phòng dân chính, tôi càng thấm thía, càng giác ngộ. Nhìn tờ giấy trước mặt, tôi khóc, nhân lúc tôi chạy trốn hắn đã mang hết cả hộ khẩu với chứng minh thư tôi bỏ quên ở nhà hắn đến đây, có lẽ hôm nay tôi không thoát được số kiếp phải chuyển từ hoang dã sang bị nuôi rồi! Vừa nghĩ thế đã không kìm được niệm một ngàn lần câu, trên đời này chẳng có gì vui.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. A Day that Go On A Picnic - Jeon Soo Yeon

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

09:31
Giới thiệu: Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, vẫn là cái giọng trầm trầm phát ngán như trước: “Anh thừa nhận là anh yêu em, thế đã đủ chưa?”. Cái kiểu nói như bố thí cho ăn mày này của hắn làm tôi chán nản ngay lập tức, nhưng tới cực điểm rồi nên chẳng tức được nữa, đành cười: “Cảm ơn Tổng giám đốc, nhưng không cần anh phải tự hạ thấp mình thế đâu.
08:50
Giới thiệu: Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ không nói nữa, nhưng hắn lại mở miệng, thanh âm trầm ấm: “Người yêu”, rồi lặp lại một lần nữa: “Anh coi em là người yêu”. Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình: “Vậy nói ra ba chữ tôi đang nghĩ đi”. Hắn cụp mắt, chỉ nói: “Anh sẽ cưới em”.
11:38
Giới thiệu: “Đầu tuần sau Tú đi Hạ Long với gia đình, sẵn tiện ghé Hà Nội luôn để xem cách sống ở đấy như thế nào. Châu ở lại ngoan nha, khi nào về Tú sẽ có quà.”
09:04
Giới thiệu: Và Tú đã nghĩ ngay đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi dây liên kết nào đó với Châu.
10:06
Giới thiệu: Không gì bằng một buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó cứ ngồi đó, cùng những chú chim gác mái ngoài cửa sổ.
09:45
Giới thiệu: Anh nhớ ngôi nhà đầu tiên. Ngày anh còn bé, bé lắm, trong một khu tập thể tôi tối, mỗi đêm mưa xuống là tiếng nước đập tong tong vào mái tôn, tiếng xô chậu lê quèn quẹt hứng chỗ dột, mùi ngai ngái của những cống lộ thiên dềnh nước.
12:48
Giới thiệu: Một con bé hiên ngang bước vào cửa hàng đĩa gần trường, dõng dạc: - Em đến xin làm thêm! Trái với chiếc biển “Cần gấp người giúp việc”, Việt – người chủ cửa hàng vẫn cặm cụi bên máy vi tính, nói vọng ra, thái độ hờ hững:
05:56
Giới thiệu: Hắn im lặng, tim tôi cũng lặng theo sự im lặng của hắn, lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra mình vẫn không hề hận hắn, vẫn muốn nghe hắn giải thích rằng tất cả đều chỉ là giả, dù cho hắn đã kết hôn thì cũng là vì có nỗi khổ trong lòng. Nhưng hắn chỉ lấy im lặng đan thành một cái lưới lớn, khiến tôi cứ sa dần vào đó. Mãi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Anh và Triển Lộ suýt chút nữa đ
11:29
Giới thiệu: Vừa nghĩ như thế, trước mặt đột nhiên lại hiện lên gương mặt yếu ớt tái nhợt của hắn, mồ hôi chảy ròng ròng… cuối cùng biến thành viên thuốc con nhộng màu vàng óng trong tay hắn… Thấy đôi đũa kia từ từ đưa tới miệng, trong lòng tôi đấu tranh đấm đá dữ dội, cuối cùng vỗ bàn đứng dậy, giống như móng hổ móc tim, vớt trăng đáy biển, giật lấy bát cơm trong tay hắn.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - kooora.com - taringa.net - npr.org - hespress.com - lenta.ru - instructables.com - nbcnews.com - php.net - abcnews.go.com - investopedia.com