Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 85) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 28/04/2014 06:52

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 85)

1254
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:25 Dung lượng: 12.94 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Tôi chọc chọc hai ngón tay vào nhau, phụng phịu: “Cô dâu hôm nay ăn mặc rất đẹp…”. “Thì sao?” - Hai người kia cùng hỏi. Tôi ai oán: “Giờ em béo thế này, mặc áo cưới vào chắc chắn là nhục lắm, hay chờ em giảm béo rồi hẵng kết hôn nhé ?”. Nói xong, tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn mong chờ thì thấy vẻ mặt hai người kia đã hoàn toàn thay đổi, mấy cái sọc đen cứ chảy dài trên mặt.

88 track
Giới thiệu: Tôi chọc chọc hai ngón tay vào nhau, phụng phịu: “Cô dâu hôm nay ăn mặc rất đẹp…”. “Thì sao?” - Hai người kia cùng hỏi. Tôi ai oán: “Giờ em béo thế này, mặc áo cưới vào chắc chắn là nhục lắm, hay chờ em giảm béo rồi hẵng kết hôn nhé ?”. Nói xong, tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn mong chờ thì thấy vẻ mặt hai người kia đã hoàn toàn thay đổi, mấy cái sọc đen cứ chảy dài trên mặt.

Chết! Sập bẫy rồi

Bà cô ngồi ở bàn tiếp dân đối chiếu chứng minh thư, hộ khẩu, lại xác nhận hai người trong ảnh, rồi nhìn lại giấy tờ đã điền xong xuôi, cầm dấu định đóng xuống, rồi lại nghi ngờ nhìn tôi đang nhăn nhó mặt mày: “Cháu gái này, cháu… là tự nguyện phải không?”. Tống Tử Ngôn cất giọng lạnh như băng đáp: “Cô ấy tự nguyện”. Tôi mếu máo không dám phản đối.

Bà cô đúng là có chút nhiệt tình của người đầy tớ nhân dân, đặt con dấu xuống, nghiêm túc nhìn tôi: “Nếu cháu không muốn thì cứ nói thẳng ra, không phải chịu sự uy hiếp của bất cứ ai cả, đã có pháp luật bảo vệ”. Tay Tống Tử Ngôn “nhẹ nhàng” đặt lên tay tôi, cười đến là “dịu dàng”: “Nói cô ấy nghe, em tự nguyện”. Tôi run run, vội vàng gật đầu. Bà cô kia chăm chú nhìn tôi, thở dài một cái, rồi lại cầm lấy con dấu.

Nhìn con dấu cách tờ chứng nhận càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, tới khi con dấu sắp chạm vào mặt giấy, tôi quyết vùng lên chống lại vì nửa đời còn lại của mình, hô to: “Cháu không kết hôn!”. Bà cô kia ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt phụ nữ nhân dân được giải phóng. Tống Tử Ngôn quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt nếu không dọa chết tôi sẽ đền mạng liền.

686-chet-sap-bay-roi-phan-85-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 85).

Im lặng một lúc lâu, mặt hắn cứng đờ, hỏi: “Em không muốn kết hôn, hay là không muốn kết hôn với anh?”. Tôi cúi đầu lắp bắp: “Em chỉ là… không muốn kết hôn bây giờ thôi”. Cơ mặt hắn giãn ra, nhưng ánh mắt vẫn trói chặt tôi: “Là vì còn trẻ quá sao?”. Tôi lắc đầu. Hắn lại hỏi: “Là vì không được chơi nữa?”. Tôi lại lắc đầu. Bà cô kia cũng hỏi: “Hay là không nỡ rời xa bố mẹ?”. Tôi vẫn lắc đầu. Bọn họ cứ hỏi mà chẳng câu nào đúng, tới cả lý do luyến tiếc thành phố cũng đem ra, tôi vẫn lắc đầu nguầy nguậy.

Cuối cùng Tống Tử Ngôn không nhịn được: “Thế cuối cùng là vì cái gì?”. Tôi chọc chọc hai ngón tay vào nhau, phụng phịu: “Cô dâu hôm nay ăn mặc rất đẹp…”. “Thì sao?” - Hai người kia cùng hỏi. Tôi ai oán: “Giờ em béo thế này, mặc áo cưới vào chắc chắn là nhục lắm, hay chờ em giảm béo rồi hẵng kết hôn nhé ?”. Nói xong, tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn mong chờ thì thấy vẻ mặt hai người kia đã hoàn toàn thay đổi, mấy cái sọc đen cứ chảy dài trên mặt.

Thật lâu sau, bà cô kia mới bình thường trở lại, nhưng ánh mắt nhìn Tống Tử Ngôn từ đề phòng chuyển thành cảm thương sâu sắc, cũng chẳng thèm nhìn tôi, lập tức mở tờ đăng ký ra, cộp cộp hai cái, đóng dấu chứng nhận lên luôn. Đầy tớ của nhân dân đã chà đạp lên ước mơ của nhân dân lao động là tôi đây, cầm được chín tệ hối lộ của lũ tư bản, rồi dùng hai tờ giấy đỏ bán tôi đi! Tôi gửi gắm toàn bộ hy vọng vào bố ruột, mẹ ruột của tôi, dù sao họ cũng sẽ không chịu nhìn đứa con gái đã cực khổ sinh ra thành vợ người khác như thế đâu. Tôi nham hiểm nghĩ tới bộ dạng của Tống Tử Ngôn khi bị vạch trần chân tướng, bị mẹ tôi đuổi thẳng ra khỏi nhà.

Nhưng về tới nhà, hắn chẳng nói tiếng nào. Hắn không nhắc tới chuyện gì thì tôi biết nói ra sao đây, cũng không thể nói huỵch toẹt ra với mẹ, rằng hôm nay sau khi chia tay mẹ được bốn mươi lăm phút ba mươi bảy giây thì con gái mẹ đã kết hôn rồi. Thế nên, tôi chỉ có thể “im lặng là vàng”. Nhìn Tống Tử Ngôn vẫn quyết ngậm miệng, bố mẹ vẫn bị che mắt, thấy sóng to mà chẳng sợ hãi, tôi không khỏi tự cảm thán.

Trình tự khác không đúng thì bỏ đi, không ngờ ngay cả kết hôn mà cũng phải lén lút như thế này! Tôi mang bộ mặt ai oán đi nấu cơm tối, ngồi vào bàn chậm rãi ăn từng miếng, từng miếng một. Mẹ tôi vẫn sắm vai thiên vị như trước, gắp thức ăn cho Tống Tử Ngôn. Tống Tử Ngôn vẫn lễ phép như cũ đáp lại: “Cảm ơn mẹ”. “Cạch!” - Động tác thu đũa của mẹ tôi bị lỗi, tay bà trống trơn, đôi đũa lăn tròn trên bàn rồi rơi xuống đất.

Tiếng vang đủ đánh thức mẹ tôi đang trong tình trạng hóa đá bình thường trở lại, bà chớp mắt mấy cái, lắc lắc đầu rồi mới run rẩy hỏi Tống Tử Ngôn: “Cậu… cậu vừa gọi tôi là gì?”. Tống Tử Ngôn vẫn bình tĩnh, bình tĩnh uống một ngụm nước, bình tĩnh nhìn ba người chúng tôi, cuối cùng bình tĩnh tuyên bố: “Con và Tần Khanh, chiều nay đã kết hôn rồi”.

Mặt Nước lặng sóng đột nhiên nổi trận phong ba, mẹ trợn tròn mắt nhìn tôi vẻ không tin nổi: “Con gái à! Xã hội trung thực, mẹ mày cũng rất đáng tin nha. Con chỉ vì mấy tệ tiền trang điểm mà bất chấp tất cả sao?”. Tôi bị ánh mắt đau khổ và câu hỏi đau đớn của mẹ hạ gục! Sao mẹ tôi có thể rút ra kết luận hùng hồn thế kia chứ?

Mãi tới khi tôi đã lấy lại được tinh thần thì bố mẹ đã bắt đầu hăng hái thảo luận với Tống Tử Ngôn cả đống việc, ví dụ như tiệc cưới, khách mời, nghi lễ. Chẳng có tí tức giận vì con gái mình bị dụ dỗ cả! Thậm chí ngay cả đứa con gái bị dụ dỗ của mình tức giận cũng làm như không thấy!

Sau N lần phản đối yếu ớt không thành công, nhìn cảnh bọn họ bỏ lơ đương sự, tự tiến hành đàm phán ba bên, tôi không khỏi cảm thán.Hóa ra tôi ở nhà lại không được Yêu thương đến thế, cái “recyclebin” Tống Tử Ngôn vừa xuất hiện một cái, bố mẹ đã thẳng tay nhanh chóng “delete” tôi rồi.

Trải qua ba ngày thương lượng, “vi tính” của tôi và “recycle bin” cũng ký được thỏa thuận với nhau. Nghi thức cưới được bên nhà trai tổ chức, còn ảnh cưới do bên nhà gái chụp. Mẹ tôi nói hồi trước chỗ ấy là nơi chụp bức ảnh chung đầu tiên của ông bà ngoại, bức ảnh cưới đen trắng hồi đó của bố mẹ cũng chụp ở đó, cứ cho là một di sản văn hóa tinh thần không thể quên hoặc thiếu của gia đình chúng tôi đi.

Hôm sau tới đó mới phát hiện, cửa hàng chụp ảnh bé tẹo ngày xưa giờ đã thành ảnh viện lớn, chọn được kiểu dáng váy áo ưng ý, chúng tôi mới bắt đầu chụp. Phần hậu kỳ có thể photoshop ảnh, thế nên không cần lo cho cái eo bánh mì của tôi, còn có mấy bộ váy rõ đẹp, tôi đành từ bỏ sự ấm ức không cam lòng qua một bên, lại thêm Tống Tử Ngôn chịu phối hợp trước ống kính, tôi chụp ảnh cũng khá là “happy”.

Từ trong nhà tới ngoài trời, chụp hết ba ngày, khi tấm ảnh cuối cùng đã chụp xong, khi tôi vào phòng thay đồ thì bà chủ ảnh viện cũng đi theo. Nghĩ tới mấy con số long lanh trên bảng giá, tôi hùng hổ liếc bà ta một cái đầy oán giận, sao bà không đi ăn cướp. Không ngờ bà ta nhìn thấy, còn đi lại chỗ tôi. Tôi toát mồ hôi hột, không lẽ bà ta định làm khó dễ cho phần chỉnh sửa hậu kỳ ảnh của tôi? Nhưng bà ta còn tươi cười vui vẻ, tay cầm mấy tờ giấy, bắt chuyện với tôi: “Cô Tống”.

Kiểu xưng hô này có chút gượng gạo, tôi gật đầu cười. Bà ta nói: “Chuyện là thế này, ảnh cưới của cậu Tống chụp nhìn rất đẹp, sắp tới ảnh viện chúng tôi định làm một bộ ảnh cưới mới, cho nên muốn…”. Câu đầu tiên khiến tính tự mãn của tôi bay cao bay xa, không kìm được sung sướng: “Nên muốn mời chúng tôi làm người mẫu, chụp thêm một bộ nữa phải không?”. Bà chủ nhìn tôi, mắt lóe lên, nói: “Phải, chúng tôi nhất định sẽ trả tiền thù lao”. Vừa có ảnh cầm tay, lại có tiền bỏ vào túi, quá tốt, tôi vội vàng gật đầu: “Được”.

Bà ta hơi ngập ngừng: “Chúng tôi đã hỏi qua cậu Tống, nhưng cậu ấy không đồng ý”. Tôi ưỡn ngực, dõng dạc: “Tôi quyết là được”. Bà chủ lắc đầu: “Cái này cần chữ ký của đương sự”. “Không phải tôi cũng là một trong hai đương sự sao?”

- Ánh mắt bà ta lại lóe lên một chút, đắn đo.

- “À… cái chính là cậu Tống đồng ý cơ”. Tôi cầm tờ hợp đồng trong tay bà ta, vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm, cứ để đó cho tôi”.

(Còn nữa...)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Butterfly Zig - Jayne Hockley

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:52
Giới thiệu: Đôi vợ chồng trẻ vừa làm nghi lễ lạy cha mẹ xong chủ hôn liền trao cho hai người, mỗi người một tờ giấy màu đỏ. Tôi cảm thán: “Chậc chậc, một tờ giấy đỏ đem thân đi bán”. Bên cạnh có người nói tiếp câu của tôi: “Em cũng bán cho anh đi”. Tôi vừa quay lại nhìn đã thấy kinh hãi! Là cái gã photoshop hôm trước!
09:31
Giới thiệu: Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, vẫn là cái giọng trầm trầm phát ngán như trước: “Anh thừa nhận là anh yêu em, thế đã đủ chưa?”. Cái kiểu nói như bố thí cho ăn mày này của hắn làm tôi chán nản ngay lập tức, nhưng tới cực điểm rồi nên chẳng tức được nữa, đành cười: “Cảm ơn Tổng giám đốc, nhưng không cần anh phải tự hạ thấp mình thế đâu.
08:50
Giới thiệu: Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ không nói nữa, nhưng hắn lại mở miệng, thanh âm trầm ấm: “Người yêu”, rồi lặp lại một lần nữa: “Anh coi em là người yêu”. Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình: “Vậy nói ra ba chữ tôi đang nghĩ đi”. Hắn cụp mắt, chỉ nói: “Anh sẽ cưới em”.
11:38
Giới thiệu: “Đầu tuần sau Tú đi Hạ Long với gia đình, sẵn tiện ghé Hà Nội luôn để xem cách sống ở đấy như thế nào. Châu ở lại ngoan nha, khi nào về Tú sẽ có quà.”
09:04
Giới thiệu: Và Tú đã nghĩ ngay đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi dây liên kết nào đó với Châu.
10:06
Giới thiệu: Không gì bằng một buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó cứ ngồi đó, cùng những chú chim gác mái ngoài cửa sổ.
09:45
Giới thiệu: Anh nhớ ngôi nhà đầu tiên. Ngày anh còn bé, bé lắm, trong một khu tập thể tôi tối, mỗi đêm mưa xuống là tiếng nước đập tong tong vào mái tôn, tiếng xô chậu lê quèn quẹt hứng chỗ dột, mùi ngai ngái của những cống lộ thiên dềnh nước.
12:48
Giới thiệu: Một con bé hiên ngang bước vào cửa hàng đĩa gần trường, dõng dạc: - Em đến xin làm thêm! Trái với chiếc biển “Cần gấp người giúp việc”, Việt – người chủ cửa hàng vẫn cặm cụi bên máy vi tính, nói vọng ra, thái độ hờ hững:
05:56
Giới thiệu: Hắn im lặng, tim tôi cũng lặng theo sự im lặng của hắn, lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra mình vẫn không hề hận hắn, vẫn muốn nghe hắn giải thích rằng tất cả đều chỉ là giả, dù cho hắn đã kết hôn thì cũng là vì có nỗi khổ trong lòng. Nhưng hắn chỉ lấy im lặng đan thành một cái lưới lớn, khiến tôi cứ sa dần vào đó. Mãi lâu sau, hắn mới chậm rãi nói: “Anh và Triển Lộ suýt chút nữa đ
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - almasryalyoum.com - littlethings.com - fandango.com - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com