Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần 9) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 25/11/2013 17:48

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần 9)

2033
Share Facebook
Tác giả: Kinhkong Barbie (Lục Hoa) Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: LâmPT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 09:57 Dung lượng: 11.39 MB
Bình chọn
Đánh giá: 10/ 10 trên tổng số 1 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Hầu hạ khó thế này, thật tình là tôi không thể nào đỡ được nữa, đành phải ngồi im re ngoan ngoãn, chuyên tâm nhìn đường xá dần trở nên vắng vẻ.

88 track
Giới thiệu: Hầu hạ khó thế này, thật tình là tôi không thể nào đỡ được nữa, đành phải ngồi im re ngoan ngoãn, chuyên tâm nhìn đường xá dần trở nên vắng vẻ.

Chết! Sập bẫy rồi

Trường tôi nằm ở khu ngoại ô, trước đây mỗi lần từ thành phố về là phải đi qua một vùng đất hoang, lần nào đi qua cũng cảm thấy giống như đang quay về nhà tù, nhưng tự nhiên giờ nhìn nó lại thấy thân thiết lạ lùng, tôi thà chịu cảnh đi bộ giữa vùng đồng không mông quạnh này còn hơn ngồi trong chiếc xe đắt tiền cùng với gương mặt như Trương Phi kia, nhìn cũng thuận mắt đó, chỉ tiếc là không thưởng thức nổi.

Tiếc rằng chuyện không như người ta vẫn mong, tôi cau mày, cau mày, rồi lại cau mày, nhẫn nại, nhẫn nại, nhẫn nại thêm chút nữa, rốt cục không nhịn nữa đành phải lên tiếng: “Tổng giám đốc, có thể dừng lại ở nhà nào đó được không?”. Giọng hắn trầm xuống như mưa đá: “Làm gì?”. Tôi đau khổ: “Em muốn đi vệ sinh”. Lúc nãy ngồi trong nhà hàng lỡ lời hơi nhiều nên tôi chỉ có thể cúi đầu uống nước, kết quả là uống vào bụng cả đống nước. Hắn im lặng, nhưng tốc độ xe tăng lên.

Sự thật chứng minh rằng trường tôi nằm ở nơi rất hẻo lánh, xe chạy như bay một hồi mà không tìm lấy nổi một căn nhà. Tôi đồ rằng cứ chạy kiểu này thêm một hồi nữa chắc nước tràn ra mất thôi, thế nên càng không ngừng hối: “Có thể chạy nhanh thêm một chút nữa không?”. Xe phanh két lại, tôi ngơ ngác nhìn xung quanh, chỗ này là vùng đất trống mà, quay lại nhìn hắn nghi ngờ. Tống Tử Ngôn mấp máy môi: “Xuống xe”. Mẹ ôi, không lẽ hắn sợ tôi tè ngay trên cái xe mượn này, muốn ném tôi lại chỗ hoang vu hẻo lánh sao?

209-chet-sap-bay-roi-phan-9-1.jpg
Chết! sập bẫy rồi (Phần 9).

Trước vẻ tức giận của tôi, hắn tắt máy, mở cửa xe rồi nói với tôi: “Hết cách rồi, chỗ này có gầm cầu, tôi đứng ở trên canh giúp cô, cô…”. Hắn ngập ngừng không nói tiếp nữa. Vốn dĩ khó có thể thấy được bộ dạng này của hắn, tôi nên ngầm nhảy múa hát ca mới đúng, nhưng người mất mặt nhất hết lần này tới lần khác lại là tôi. Cơ mà giờ tôi chả thèm để ý coi có mất mặt thêm nữa hay không, lập tức lao ra khỏi xe.

Giờ đang là mùa khô, lòng sông đã cạn hết nước, khô nứt, muốn có tí nước làm ướt chân cầu cũng không có. Sắc trời rất tối, dưới gầm cầu còn tối hơn, căn bản là không ai nhìn thấy gì được. Tôi lặng lẽ thở dài một hơi, nhưng thuận thế mở van xả nước. Hoàng hôn yên tĩnh ngày cuối xuân, dường như có tiếng côn trùng vang lên quanh đây, trên cánh đồng hoang vu trống trải tối tăm vùng ngoại ô, có những sinh mệnh mới chờ được nẩy mầm đội đất chui lên, xa xa vọng lại tiếng tàu hỏa đi trên đường ray, còn có tiếng nước chảy của một con sông nhỏ gần đây. Không cần phải nói cũng biết, tôi đang ở đầu nguồn. Âm thanh dưới gầm cầu vang vọng nghe rất rõ ràng, có lẽ đứng phía trên kia còn nghe rõ hơn. Mặt tôi nóng bừng lên, hôm nay đúng là mất mặt quá đi! Ra khỏi gầm cầu, tôi cúi đầu nhìn đường, rồi len lén liếc mắt nhìn Tống Tử Ngôn, cảm giác mặt hắn cũng hơi hơi ửng đỏ. Hóa ra ai cũng ngượng cả thôi, thế này coi như huề cũng được.

Ôm ý nghĩ hai người cùng chung hoạn nạn, tôi lên xe trở về cũng cảm thấy ấn tượng về hắn tốt hơn trước rất nhiều. Từ hình tượng một tên bề ngoài nhã nhặn bên trong hiểm ác đáng sợ mặt người dạ thú, trở thành một người khẩu xà tâm phật nội tâm ưa thẹn thùng. Bởi vậy tôi quyết tâm mở miệng vàng, phá vỡ bầu không khí đang đóng băng: “Tổng giám đốc, sau này em được phụ trách làm việc gì ở công ty vậy?”. Hắn đáp: “Cái này còn chưa quyết định, phải coi sắp xếp của công ty đã”. Tôi nịnh nọt: “Vậy công ty sắp xếp cho em, công ty không phải là của sếp sao, dựa vào những hiểu biết của sếp về em, chắc chắn sẽ tận dụng hết khả năng”. Hắn trầm ngâm một hồi rồi nói: “Phải tận dụng hết khả năng của cô, thực sự tôi thấy cũng hơi khó nghĩ”. Đây là châm chọc hay là khen tặng đấy, tôi mặc định là vế sau vậy. Hắn liếc mắt qua nhìn tôi: “Mà cô thử nói coi cô am hiểu cái gì?”. Tôi nghĩ một hồi lâu rồi đáp: “Em chạm tới nhiều lĩnh vực lắm, nhất thời không nghĩ ra sở trường nhất là món nào. Nhưng mà em cũng như bạch kim, đặt đâu là sáng đó, thôi thì cứ theo sắp xếp của công ty vậy”. Hắn ném cho tôi cái nhìn khinh bỉ: “Đến lúc đó ngàn vạn lần đừng có nói cô là sinh viên của tôi”.

Nói tới sinh viên, tự nhiên tôi nhớ ra Tiêu Tuyết, vội vàng nói: “Thầy, trong ký túc xá nữ bọn em có một bạn đặc biệt sùng bái thầy, cũng muốn tới công ty thầy cống hiến”. Hắn hừ mũi: “Là cái cô sinh viên lần trước gọi điện hả?”. Hắn đã biết thì càng dễ nói hơn rồi, tôi gật đầu: “Đúng đúng, là nó đấy, tuy điều kiện của nó có kém em một chút, nhưng so với những người khác thì khá hơn nhiều, nếu sếp bỏ qua người như thế thì đúng là tổn thất lớn đó”. “So với cô còn kém một chút?” - Hắn lặp lại một lần nữa rồi kiên quyết đáp. - “Không được!”. Để thuận hơn, tôi không tiếc công hạ thấp mình: “Kém em là nó tự nói thôi, thực ra em thấy hai đứa cũng ngang ngang nhau mà”. Hắn lại càng kiên quyết hơn: “Vậy lại càng không được!”. Người này sao mà trước sau cứ đánh nhau chan chát vậy, nói kém tôi bảo không được, nói ngang ngang tôi cũng vẫn từ chối. Tôi bực mình:“Tại sao chứ?”. Hắn nhìn tôi, chậm rãi nói: “Vì sắp xếp cho mình cô thôi cũng đã đủ khiến tôi đau đầu lắm rồi”. “Thế thêm người nữa thì thầy đừng để ý, không phải đều là học trò của thầy sao?”. Hắn liếc nhìn tôi bằng ánh mắt quái gở, chầm chậm nói: “Công ty tôi không phải chỗ thu nhận mấy thứ vứt đi”.

Tuy hắn chửi tôi như vậy, nhưng tôi tốt bụng không tính toán với hắn làm gì. Căn bản là không khí đang rất dễ chịu, đường rộng vắng vẻ không một bóng người, xe chạy êm ru mà thoải mái, người đàn ông nho nhã anh tuấn ngồi bên, trong xe còn phảng phất hương chanh ngòn ngọt thơm mát. Bỗng nhiên tôi có cảm giác, muốn ngồi như thế này đi xa, thật xa… Suy nghĩ một hồi, trong lòng tôi dần cảm thấy ấm áp an tâm lên rất nhiều, sự căng thẳng lúc ngồi ở buổi tiệc trôi đi mất, cảnh vật nhìn qua cửa kính ô tô trở nên nhạt nhòa, cuối cùng tất cả đều rơi vào bóng tối… Bỗng nhiên Tô Á Văn xuất hiện, anh dang rộng hai tay đi về phía tôi, tôi vui vẻ định ôm lại anh, nhưng anh đi lướt qua tôi, kéo người khác vào lòng ôm chặt. Tôi tức giận chạy đến, hét toáng lên với cả hai người họ: “Xã hội này không phải là của loài người các ngươi, là của họ cua đồng (Trung Quốc chủ trương xây dựng “xã hội hài hòa”. Xã hội hài hòa được định nghĩa là một xã hội dân chủ dưới chế độ pháp trị, dựa trên công bằng và pháp lý. Nhưng có rất nhiều người cho rằng chính sách này thủ tiêu tin tức về một số mặt trái của xã hội, không đảm bảo tự do ngôn luận nên châm biến nó bằng một từ đồng âm là “cua đồng”. Từ này xuất hiện chủ yếu ở Trung Hoa đại lục) tà ác như chúng tôi!”. Sặc, thế nào mà tôi lại nói mấy lời này, vừa cúi đầu nhìn thì thấy mình đã biến thành con cua từ lúc nào, quơ quào lung tung hai cái càng lớn. Mắt Tô Á Văn nổi lên vằn đỏ, lạnh lùng:“Mày dám đánh cô ấy, mày dám đánh cô ấy!”. Một chiếc đũa giơ lên gắp tôi bỏ vào một cái miệng rộng, thật rộng.

Hai gò má tê tê, tôi giật mình mở mắt ra, trước mặt không phải đôi mắt như bốc hỏa của Tô Á Văn, mà là gương mặt trầm tĩnh như nước của Tống Tử Ngôn, thấy tôi tỉnh lại, hắn nói: “Tới rồi”. Đầu óc hãy còn chút mơ hồ, tôi chỉ ừm một tiếng, chưa mở dây an toàn đã muốn xuống xe. “Ngồi im”. - Hắn nhoài người qua giúp tôi tháo dây. Tôi cúi đầu nhìn đôi lông mi đang rủ xuống gần trong gang tấc, tới cái mũi thẳng, đầu óc càng cảm thấy mơ hồ. Mãi tới lúc hắn ngẩng đầu lên, tôi mới giật mình vội vàng thu ánh mắt lại, cười giả tảng: “Tổng giám đốc, em đi đây, mai gặp ở công ty”. Hắn“ừ” một tiếng, vừa mở cửa xe ra đã nghe tiếng hắn gọi lại: “Tần Khanh”. “Dạ?”. “Đừng quên việc nói lần trước”. “Nói cái gì ạ?”. Hắn gõ tay lên vô-lăng: “Cái xe này không có đĩa nhạc, mai mang cho tôi mấy cái đĩa”. Giờ tôi mới nhớ ra, không sợ sếp mượn đồ, mà phải sợ sếp chẳng thích mượn gì, tôi vội vàng gật đầu: “Được được được”. Hắn gật đầu: “Vậy về đi”.

(Còn nữa... )

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. Who Says - Selena Gomez

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

10:58
Giới thiệu: Trời mưa như trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: “Lát em đi sinh nhật chị kế toán trưởng, anh không phải đón em đâu, đón con rồi ăn luôn bên bà ngoại nhé”.
09:47
Giới thiệu: Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn... thịt chó cùng mấy anh em.
10:06
Giới thiệu: Chồng của em ơi, anh có biết không, một cơ số năm nay, quả tim của em, tức là bà vợ anh đấy, đã đập solo liên tùng tục một cách không mệt mỏi. Nó không thèm đếm xỉa đến cái việc phải hòa nhịp với một quả tim khác gì cả.
14:41
Giới thiệu: Tới khi hoàn hồn, tôi mới vội vàng cúi đầu: “Cảm ơn, cảm ơn”. Sung sướng đứng lên ra về. Tới lúc đến gần cửa, giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn lại vang lên: “Còn một chuyện nữa”. “Chuyện gì ạ?” – Tôi quay đầu lại hỏi. Hắn lại tuôn ra một tràng nữa, nghe rất quen tai, là câu ban nãy hắn mới hỏi tôi đây mà. Tôi nghi hoặc nhìn hắn, không lẽ muốn mình trả lời lại lần nữa
13:16
Giới thiệu: Tôi hắng giọng, cố gắng nhớ lại mấy đáp án học lén khi nãy, tuy chả hiểu hắn nói gì, nhưng là phỏng vấn mà, chắc cũng na ná như thế thôi, với những chuyện như thế này tôi rất tự tin.
07:51
Giới thiệu: Tôi nhìn hắn, không dám tin: “Thật sao?”. Hắn gật đầu. Mắt tôi nóng lên, viền mắt chuyển sang màu đỏ: “Tại sao thầy không nói cho em nghe sớm hơn?”. Hắn nắm lấy vai tôi: “Tần Khanh, em nghe tôi nói này”. Tôi lắc đầu, bước giật lại phía sau: “Không, không, thầy không phải nói gì cả”. Tôi gạt tay hắn ra rồi quay đầu chạy nhanh ra ngoài.
07:40
Giới thiệu: Tôi cúi gằm mặt cố gắng ăn hết bữa, không dám ngẩng đầu. Nụ cười của Tống Tử Ngôn nhạt dần, chỉ lẳng lặng châm thuốc hút. Lúc bước ra khỏi quán thì trời đã tối, tôi ngồi trong xe nhìn ra ngoài, nhìn những ngọn đèn đường trôi nhanh về phía sau.
08:50
Giới thiệu: Hắn liếc mắt nhìn tôi, sau đó, rất tự nhiên, lấy tay choàng qua eo, kéo tôi vào lòng. Mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng một mùi hương nhẹ nhàng vấn vương bên mũi, tôi hơi choáng váng, mãi tới lúc bình tĩnh lại mới lúng túng tách người ra, cười gượng: “Thầy Tống Tử Ngôn, thực ra không cần đâu mà”. Hắn nói: “Chúng ta đang hẹn hò, không phải nên thế sao?”.
09:37
Giới thiệu: Chỉ cần đứng cạnh chiếc xe này thì dù tên đàn ông đó có tầm thường cỡ nào cũng trở nên ưa nhìn, huống chi đứng cạnh nó giờ là người đàn ông đẹp trai như Tống Tử Ngôn. Mà người phụ nữ nào có đàn ông đứng chờ sao lại không thấy vui chứ, huống hồ một đứa ưa hư vinh như tôi, tôi nở nụ cười ngọt ngào hiền lành thục nữ vô cùng hiếm hoi: “Vâng, để thầy đợi lâu rồi.”
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - vanityfair.com - rg.ru - kompasiana.com - bhg.com - bartarinha.ir - samanyoluhaber.com - junkmail.co.za - explosm.net - empflix.com - zerohedge.com