Radio Chết! sập bẫy rồi (Phần kết) - Mega Express Radio, Audio Online
| ĐĂNG KÝ

Mon, 28/04/2014 07:01

Radio: Chết! sập bẫy rồi (Phần kết)

1679
Share Facebook
Tác giả: KingKong Barbie Người đọc: Huyền Wiki
Tech mix: Lâm PT Biên tập: Dương Trang
Độ dài: 13:37 Dung lượng: 18.7 MB
Bình chọn
Đánh giá: / 10 trên tổng số 0 bình chọn. Đừng quên bình cho Radio bạn nhé!

(Radio.mevn.net) - Rất muốn hỏi có phải vì cô ấy? Trước đây của trước đây, có phải chúng ta đã từng gặp nhau, nhưng lời tới miệng lại lười hỏi, nếu là tình sâu nghĩa nặng thì cần gì phải tính lần gặp gỡ ngày ấy, dù sao thì kết quả cũng ngay trước mắt rồi, chung quy chỉ có mấy từ long trời lở đất: Chết! Sập bẫy rồi!

88 track
Giới thiệu: Rất muốn hỏi có phải vì cô ấy? Trước đây của trước đây, có phải chúng ta đã từng gặp nhau, nhưng lời tới miệng lại lười hỏi, nếu là tình sâu nghĩa nặng thì cần gì phải tính lần gặp gỡ ngày ấy, dù sao thì kết quả cũng ngay trước mắt rồi, chung quy chỉ có mấy từ long trời lở đất: Chết! Sập bẫy rồi!

Chết! Sập bẫy rồi

Chuyện tổ chức hôn lễ ra sao, lần đầu tiên giữa tôi với Tống Tử Ngôn bùng nổ chiến tranh gia đình. Theo chủ nghĩa thực dụng của hắn mà nói, ngày ấy là cho bản thân, chẳng cần cho ai coi cả. Theo tư tưởng lãng mạn của tôi mà nghĩ, kết hôn là chuyện cả đời chỉ có một lần, cho dù làm xiếc khỉ, tôi đều hận một nỗi không thể khiến cho cả ngàn người đều đổ ra đường. Tống Tử Ngôn chẳng chút mảy may đếm xỉa tới tâm tình của tôi, nhưng lúc ở nhà tôi, còn nể bố mẹ nên quyết định cử hành hôn lễ “đơn giản”.

Cứ theo hiểu biết của tôi về hắn, cái “đơn giản” đó tuyệt đối là tiêu chuẩn thấp nhất, vì thế, tôi bèn ra đòn sát thủ, hôm nào đó làm bộ vô tình gọi điện cho ông nội hắn. Hiệu quả ngay tức thì, ba tiếng sau, hai chiếc xe dừng ở dưới lầu, bốn vị phụ huynh hai đời nhà họ Tống cùng lên sân khấu, mưu sự bí mật trong phòng với Tống Tử Ngôn hồi lâu, ba tiếng sau mới kéo nhau đi ra. Khuôn mặt không giấu nổi niềm vui, ông nội quay sang hứa hẹn với tôi: “Tiểu Liên, hôn lễ của cháu cứ giao cho ông, đảm bảo là cháu sẽ không quên được”.

689-chet-sap-bay-roi-phan-ket-1.jpg
Chết! Sập bẫy rồi (Phần 88) - Phần kết.

Nhìn sang khuôn mặt u ám của Tống Tử Ngôn bên cạnh, tôi còn giả bộ chớp mắt ngây thơ: “Sao thế?”. Hề hề, gần mực thì đen, giờ đầu tôi quả nhiên cũng toàn ý nghĩ xấu xa.

Tống Tử Ngôn nhìn ông nội đang vui vẻ mặt mày rạng rỡ, nhìn tôi rồi lắc đầu tỏ vẻ thông cảm: “Em sẽ hối hận đó”. Tôi tiếp tục chớp mắt giả vờ vô tội: “Anh đang nói gì?”. Tống Tử Ngôn vỗ vỗ đầu tôi, rất Thương xót: “Có câu, tự gây oan nghiệt không thể sống”.

Mãi tới ngày tổ chức hôn lễ, tôi mới hiểu được tại sao hắn lại cảm thông như vậy, tại sao hắn lại nói ra câu ấy. Nhìn bốn vị phù dâu “như hoa” bên cạnh, tôi đâu chỉ hối hận không thôi! Tôi hận không thể lao ra tóm lấy cái nơ ông cụ đeo, liều mạng hét to: “Cùng lắm là cưới nhau thôi mà, sao ông phải Tìm tới bốn phù dâu, bốn phù rể hả? Nhiều người thế không tính, tuy cháu có nói phù dâu không thể cao hơn cháu, không thể gầy hơn cháu, không thể kiêu hơn cháu, mắt không thể to hơn cháu, môi không thể hồng hơn cháu, tóc không thể dài hơn cháu… nhưng ông có cần phải tìm tới bốn người xinh đẹp như hoa thế không hả?”.

Tiếc là tôi không có dũng khí ấy, càng không có sức lực, bởi để giữ cho bụng trong ngày hôm nay phẳng lì, tôi đã nhịn ăn ba ngày rồi… Cái này gọi là không nỗ lực giảm béo, hôn lễ sẽ bi thương.

Giờ tôi đã đói tới mức tay chân mềm nhũn, mắt thấy sao bay… Thế nên lúc ông nội Tống Tử Ngôn bày ra đủ cách xuất hiện trên sân khấu như xuống từ khinh khí cầu, bay ra với cái xích đu…, tôi chỉ có thể cụp đôi mắt thất thần để ông cụ thấy khó mà lui, trong lòng thầm khóc lóc thảm thiết. Gia Cát Lượng vĩ đại không nghe lời hoàng thúc, hậu quả là Nhai Bình đại bại, Tống Tử Ngôn ơi, câu châm ngôn kia của anh thật đúng, tự gây oan nghiệt, không thể sống! May là cuối cùng ông cụ cũng lược bỏ những tưởng tượng phim ảnh ấy, tôi lập tức kéo tay bố đi lên thảm đỏ.

Nhưng chẳng có chút lãng mạn nào, vì cả người tôi đang dựa hẳn vào người bố, để ông kéo tôi đi. Tới trước bàn làm lễ, bố tôi làm xong nghi thức bàn giao cho Tống Tử Ngôn, tôi ngã thẳng vào lòng Tống Tử Ngôn, thực hiện triệt để tại gia “dựa” cha, xuất giá “dựa” chồng.

Người dẫn chương trình quả nhiên là do ông nội mời tới, cũng lải nhải như lên cơn, thấy tôi đang đói tới sắp chết, còn đề nghị muốn chơi mấy trò gì mà cắn táo ăn mì. Giữa tiếng người ồn ã, Tống Tử Ngôn cũng chẳng phản đối, chỉ nhìn anh ta mỉm cười nhẹ nhàng, tao nhã. Hắn cứ điềm đạm, nhẹ nhàng cười như thế một lát, người dẫn chương trình lau mồ hôi, tuyên bố: “Giờ tôi xin được tuyên bố, hôn lễ bắt đầu”. Lần này anh ta không dám nói nhiều nữa, chỉ hai ba câu đã vào đề, tôi toàn thân bủn rủn, đầu óc trống rỗng, chỉ cầu cho lễ cưới như hành hình này kết thúc nhanh chóng. Một chị phù dâu “như hoa” ở đằng sau biết điều đi qua, khéo léo đẩy đẩy, nói vào tai tôi: “Tới lượt cô phát biểu kìa”.

Tôi nhìn lướt qua, thấy mẹ đang ngồi đối diện với mình nắm tay lại thì tỉnh táo ngay lập tức! Hôm qua, hai mẹ con ngủ cùng với nhau đêm cuối cùng. Mẹ tôi ân cần dạy bảo, lễ cưới lần này nhiều nhân vật nổi tiếng có mặt, muốn tôi nhất định phải nắm lấy thời cơ, nâng địa vị của mình lên. Mà biện pháp đơn giản nhất chính là tới lượt cô dâu phát biểu thì kể lại chuyện chú rể theo đuổi mãnh liệt làm rung động trái tim thiếu nữ ra sao, tôi cảm động trước tấm chân tình mới bằng lòng lấy anh ấy.

Như vậy sẽ hạ uy chú rể, nâng uy cô dâu, là đòn phủ đầu thứ nhất sau lễ cưới của mỗi cô dâu! Lần tâm sự ấy khiến con nòng nọc bé nhỏ là tôi đây như tìm được cuốn bí kíp võ công, nhanh chóng trở thành một con cóc to, bỗng thấy hưng phấn trong lòng, cùng mẹ già nghiên cứu cả đêm mới viết ra được mấy trăm từ giải phóng con người tôi.

Tôi vội vàng đứng thẳng, ưỡn ngực ngẩng đầu, lưng thẳng tắp, mắt sáng như sao nhìn Tống Tử Ngôn và khách mời phía dưới, hắng giọng bắt đầu đọc thuộc lòng: “Tôi và Tống Tử Ngôn gặp nhau ở trường đại học, nhưng anh ấy là giáo viên, tôi là sinh viên”. Khách khứa ngồi dưới bắt đầu xì xào, dù sao chuyện tình thầy trò cũng hơi hiếm, mà thầy giáo như Tống Tử Ngôn lại càng đáng phải lên án. Nhưng Tống Tử Ngôn chỉ hơi kinh ngạc, rồi sau đó cứ tủm tỉm cười.

Tôi nói tiếp: “Sau đó Tống Tử Ngôn, lúc đó là thầy Tống hẹn tôi ra ngoài ăn, đi xem phim, còn lợi dụng thân phận của mình ép tôi sang nào cũng phải dậy sớm đi gặp anh ấy (chạy bộ)”. Tiếng xì xào bên dưới càng lúc càng to, ngay cả thị trưởng Tống cũng cau mày nhìn Tống Tử Ngôn bằng ánh mắt không đồng tình, còn hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nghe rất chăm chú.

Được bố chồng quan lớn ủng hộ, tôi sĩ khí ngất trời, tiếp tục tố cáo: “Sau này vào công ty, anh ấy lại lợi dụng quyền lợi của tổng giám đốc, ngày nào cũng sai tôi tới nhà rửa bát nấu cơm, còn tạo cơ hội cùng đi du lịch. Lúc tôi tạm nghỉ việc còn nhất quyết đi tìm, bắt tôi quay lại, còn dùng thủ đoạn ác độc ép tôi ở chung nhà. Tuy rõ ràng là anh giăng bẫy tôi, nhưng nhìn tấm chân tình thắm thiết nồng nàn không thể sống thiếu tôi của anh ấy, cuối cùng tôi cũng rung động, cứ để cho anh ấy bẫy”.

Trước hàng loạt ánh mắt nhất trí “hóa ra anh là cầm thú” của quần chúng phóng vèo vèo về phía chủ bẫy, Tống Tử Ngôn vẫn không đổi sắc mặt, nụ cười vẫn dịu dàng, chỉ hỏi tôi: “Nói xong chưa?”. Tôi gật đầu: “Xong rồi”. “Rất tốt!” - Nụ cười trên môi hắn kéo rộng ra,- “Đến lượt anh hỏi em vài chuyện”. Tôi nhìn hắn đề phòng, thầm nhủ những chuyện mình nói là sự thực, cây ngay không sợ chết đứng, nói: “Được”. Ánh mắt hắn như thầm bảo em là đồ không biết tự lượng sức: “Ở trường đại học, có phải em tỏ tình với anh trước không?”.

Tôi phân bua: “Đó cũng vì bất đắc dĩ”. Hắn ngắt lời tôi: “Lúc vào công ty, có phải em ăn quá nhiều dọa đối tượng xem mặt của anh chạy mất không?”. “Em ăn nhiều…”. Cũng do bị anh ép… Hắn không cho tôi nói hết câu: “Lúc anh bệnh, có phải em là người duy nhất ở công ty chạy tới thăm anh, còn cố ý xuống bếp nấu cho anh ăn không?”. “Cơm em nấu…”, nhưng là nấu cho em ăn cơ.

“Lúc vào phòng cấp cứu, có phải em thấy bệnh anh nghiêm trọng mà suýt khóc đúng không?”. “Em sợ…”, anh sẽ truy cứu tội bỏ đầy ớt của em… “Trước khi công ty đi du lịch, có phải em ủ rũ nói anh không đi thì em sẽ tiếc cả một đời không?”. “Có nói câu đó…”, nhưng đó là nịnh nọt mà. “Lúc đi du lịch, có phải em còn dành cả tháng lương mua áo sơ mi tặng anh không? Ừm, đúng rồi, còn có một cặp đồng hồ tình nhân nữa…”. “Áo sơ mi với đồng hồ là em mua…”, nhưng không phải tặng, mà bị anh cướp lấy.

Hắn liên tục ngắt lời, lần này cũng không là ngoại lệ, nhưng ánh mắt lóe lên vẻ thâm trầm: “Ở khách sạn Thanh Đảo, có phải em là người cởi áo anh trước không?”. Những người phía dưới hít vào một hơi, mặt tôi đỏ bừng bừng, giật mình thon thót. Vừa hoàn hồn, liếc mắt xuống dưới thì thấy những ánh mắt khiển trách đã chuyển từ người Tống Tử Ngôn sang tôi.

Tôi căm giận nhìn Tống Tử Ngôn, bóp méo sự thực, đúng là bóp méo sự thực! Tôi là người đàng hoàng, thế mà bị đá tới tận đảo Gia-va. Không phải anh sống ở Nước ngoài suốt sao, sao lại học được lối “đoạn chương thủ nghĩa” của tiếng Trung thế hả? Không để ý tới ánh mắt giết người của tôi, hắn tiếp tục trình bày: “Em viết kịch bản chuyện tình Hoàng Thế Nhân và Bạch Mao Nữ, sau lại còn thừa nhận anh là Hoàng Thế Nhân trong lòng em”. Ngừng lại một chút, miệng giãn ra, hắn tổng kết: “Cho nên, từ đại học tới công ty, vẫn là em muốn bẫy anh. Còn anh chỉ là cho em cơ hội này thôi”.

Tôi không thể tin được, há hốc mồm nhìn gương mặt đại từ đại bi của hắn, sốc tới nỗi nói không nên lời. Mà quần chúng không rõ chân tướng lại nhìn tôi bằng ánh mắt trang nghiêm, im lặng, khiến tay chân tôi cứng đờ, tra vào chiếc còng đạo đức. Toàn hiện trường yên tĩnh, rất yên tĩnh.

Im lặng thật lâu, gã dẫn chương trình dở hơi cũng tỉnh tỉnh ra, đằng hắng giảng hòa: “Dù là chú rể bẫy cô dâu hay cô dâu bẫy chú rể cũng được, càng bẫy càng khỏe, chúng ta hãy chúc phúc cho đôi vợ chồng này bẫy nhau mãi, bẫy đẹp như gấm, sức bẫy vô biên, càng bẫy càng say mê, bẫy tới đầu bạc răng long, mọi người có đồng ý không?”. Phía dưới hưởng ứng rầm rầm, nâng chén chúc mừng.

Tôi nhìn Tống Tử Ngôn, ánh sáng của chùm đèn phủ lên khuôn mặt như làn sương sớm mai, có cảm giác không chân thực. Lòng tôi thoáng rung động, chỉ cảm thấy rất quen, trong phút chốc bỗng nghi nghi hoặc hoặc như Giả Bảo Ngọc: Không biết đã gặp nhau ở đâu rồi? Ở thời điểm nào đó mà tôi đã quên, nhưng nghĩ thế nào cũng không thể nhớ ra. Thấy tôi cau mày ngẫm nghĩ, hắn cúi đầu hỏi: “Sao thế?”.

Rất muốn hỏi có phải vì cô ấy? Trước đây của trước đây, có phải chúng ta đã từng gặp nhau, nhưng lời tới miệng lại lười hỏi, nếu là tình sâu nghĩa nặng thì cần gì phải tính lần gặp gỡ ngày ấy, dù sao thì kết quả cũng ngay trước mắt rồi, chung quy chỉ có mấy từ long trời lở đất:

- Chết! Sập bẫy rồi!

(Kết thúc)

Danh sách beat sử dụng trong Radio:

1. This Kiss - Carly Rae Jepsen

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: mevn.net@gmail.com.

Radio cùng chuyên mục

11:40
Giới thiệu: Tôi kéo một người bên cạnh lại, hỏi: “Có… có phải nhầm rồi không? Người mẫu nam có phải là người đó không?”. Người kia lơ đãng đáp: “Cậu Tống đó không phải người mẫu bên chúng ta mới mời sao, tuy chỉ là khách thôi nhưng khí chất đúng là không tệ chút nào. Nhưng vợ anh ta cũng rộng lượng thật, chỉ vì tí tiền thôi mà để cho chồng mình chụp ảnh cưới với người khác”.
09:25
Giới thiệu: Tôi chọc chọc hai ngón tay vào nhau, phụng phịu: “Cô dâu hôm nay ăn mặc rất đẹp…”. “Thì sao?” - Hai người kia cùng hỏi. Tôi ai oán: “Giờ em béo thế này, mặc áo cưới vào chắc chắn là nhục lắm, hay chờ em giảm béo rồi hẵng kết hôn nhé ?”. Nói xong, tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn mong chờ thì thấy vẻ mặt hai người kia đã hoàn toàn thay đổi, mấy cái sọc đen cứ chảy dài trên mặt.
08:44
Giới thiệu: Giọng nói quen thuộc khiến người ta sợ hãi, tôi cứng cả người lại, chậm rãi ngẩng đầu lên thì thấy Tống Tử Ngôn đang đứng cạnh đó, cười rất dịu dàng, vô cùng dịu dàng, tới mức không thể dịu dàng hơn được nữa. Chỉ liếc qua mặt hắn một cái thôi, tôi đã phải vội vàng cúi đầu. Quá đáng sợ!
11:52
Giới thiệu: Đôi vợ chồng trẻ vừa làm nghi lễ lạy cha mẹ xong chủ hôn liền trao cho hai người, mỗi người một tờ giấy màu đỏ. Tôi cảm thán: “Chậc chậc, một tờ giấy đỏ đem thân đi bán”. Bên cạnh có người nói tiếp câu của tôi: “Em cũng bán cho anh đi”. Tôi vừa quay lại nhìn đã thấy kinh hãi! Là cái gã photoshop hôm trước!
09:31
Giới thiệu: Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, vẫn là cái giọng trầm trầm phát ngán như trước: “Anh thừa nhận là anh yêu em, thế đã đủ chưa?”. Cái kiểu nói như bố thí cho ăn mày này của hắn làm tôi chán nản ngay lập tức, nhưng tới cực điểm rồi nên chẳng tức được nữa, đành cười: “Cảm ơn Tổng giám đốc, nhưng không cần anh phải tự hạ thấp mình thế đâu.
08:50
Giới thiệu: Miệng hắn há ra, nhưng vẫn không thốt ra được lời nào, im lặng rất lâu, lâu tới mức tôi nghĩ rằng hắn sẽ không nói nữa, nhưng hắn lại mở miệng, thanh âm trầm ấm: “Người yêu”, rồi lặp lại một lần nữa: “Anh coi em là người yêu”. Tim ngừng đập một giây, tôi nghe được tiếng thở của mình: “Vậy nói ra ba chữ tôi đang nghĩ đi”. Hắn cụp mắt, chỉ nói: “Anh sẽ cưới em”.
11:38
Giới thiệu: “Đầu tuần sau Tú đi Hạ Long với gia đình, sẵn tiện ghé Hà Nội luôn để xem cách sống ở đấy như thế nào. Châu ở lại ngoan nha, khi nào về Tú sẽ có quà.”
09:04
Giới thiệu: Và Tú đã nghĩ ngay đến lời Châu nói trước khi Châu buông tay thả chiếc lọ xuống mặt sóng vỗ. Châu nói rằng người nhận được chiếc lọ ấy, chắc hẳn là có một sợi dây liên kết nào đó với Châu.
10:06
Giới thiệu: Không gì bằng một buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó cứ ngồi đó, cùng những chú chim gác mái ngoài cửa sổ.
DAILY
WEEKLY
MONTHLY
Mega Express Fanpage

Like để được cập nhật thông tin mỗi ngày

Chịu trách nhiệm nội dung: Công ty cổ phần Đầu tư thiết bị và Truyền thông số
Mọi chi tiết xin liên hệ email: mevn.net@gmail.com
ProTech Viet Nam © 2016 All Rights Reserved | Design by web.vnprotech.com Textlink: nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc nhua duong - HPAP - Truy Xuất Nguồn Gốc - tutorialspoint.com - smh.com.au - prothom-alo.com - tabnak.ir - telegraaf.nl - theblaze.com - viralnova.com - ascii.jp - askubuntu.com - mangafox.me